Lockmore cũng cảm thấy vô cùng tò mò. Anh ta đến Ấn Độ cũng đã được một thời gian, suốt ngày rong chơi khắp nơi ở New Delhi, nên cũng hiểu đôi chút về tình hình ở thành phố này. Xe cộ không nhiều lắm, giao thông rất thông suốt, thế mà tối nay không biết vì sao, bỗng dưng lại xuất hiện nhiều xe đến vậy. Anh ta đi đường toàn thấy chỗ này đụng xe, chỗ kia đụng xe, rồi giao thông tê liệt, khiến anh ta vô cùng bực bội, đành phải đổi hướng đi đường khác.
Tuy nhiên, điều này trong mắt anh ta cũng chẳng có gì to tát. Dù sao thì xe mình phải đổi đường, không qua nổi thì xe của Diệp Khiêm chắc chắn cũng vậy thôi. Suy cho cùng, mình vẫn sẽ thắng Diệp Khiêm. Hai trăm ngàn bảng Anh không phải là một con số nhỏ, anh ta sẽ không lấy chuyện này ra làm trò đùa. Tuy anh ta là kẻ ăn chơi trác táng, không coi trọng tiền bạc, nhưng cũng không thể cứ thế mà đem tiền tặng không cho người khác chứ? Hơn nữa, điều anh ta coi trọng không phải là tiền, mà là thể diện. Nhưng tình hình hiện tại theo anh ta thấy đã quá rõ ràng, mình tuyệt đối sẽ không thua, cho nên không cần phải lo lắng.
Khoảng hơn một tiếng sau, xe của Lockmore lái đến cung điện Taj, anh ta phanh gấp, quay xe một trăm tám mươi độ rồi dừng lại. Vừa nãy không thấy xe của Diệp Khiêm, lòng Lockmore cảm thấy yên tâm hơn nhiều, anh ta khẽ mỉm cười, mở cửa xe bước xuống.
Ánh mắt quét quanh một vòng, anh ta không khỏi bàng hoàng. Chỉ thấy trước cửa cung điện Taj, trên bậc thang, Diệp Khiêm và Tạ Phi đang ngồi ở đó, dưới đất đầy rẫy tàn thuốc. Lockmore suýt chút nữa không dám tin vào mắt mình, sững sờ nhìn họ, lắp bắp không nói nên lời.
Diệp Khiêm khẽ cười, nói: "Cuối cùng anh cũng tới rồi? Tôi còn tưởng anh không tới nữa chứ, nếu anh còn không tới nữa thì tôi đi mất đấy."
"Anh... anh tới bằng cách nào?" Lockmore kinh ngạc hỏi. Anh ta không tin chiếc Jetta tồi tàn kia có thể thắng được chiếc Porsche của mình, dù mình có đi đường vòng một chút thì tuyệt đối cũng không phải là thứ Diệp Khiêm có thể đuổi kịp.
Diệp Khiêm bĩu môi, nói: "Nói thật nhé, Jetta của tôi tuy tàn, nhưng được cái lì đòn. Nếu lấy chiếc Porsche này của anh va chạm với chiếc Jetta kia của tôi một cái, thì chiếc Porsche này của anh đảm bảo báo hỏng luôn. Thôi, nói nhảm thế đủ rồi, thực hiện lời hứa của anh đi, hai trăm ngàn bảng Anh, không được thiếu một xu đâu đấy."
Lockmore khẽ nhíu mày, ánh mắt quét quanh một vòng rồi nói: "Không đúng, xe của anh không ở đây, làm sao anh tới được? Anh đừng có lừa tôi, tôi cũng chẳng muốn biết rốt cuộc anh tới bằng cách nào, tóm lại là xe anh không ở đây, điều đó chứng tỏ anh đã dùng thủ đoạn khác, anh thua rồi."
"Này, cậu chủ Lockmore, cậu là tử đệ quý tộc đường đường chính chính đấy, sao lại có thể nuốt lời, giở trò vô lại với tôi chỉ vì hai trăm ngàn bảng Anh này? Chuyện này mà truyền ra ngoài thì không tốt cho danh tiếng của gia tộc Moore nhà cậu đâu." Diệp Khiêm nói, "Hơn nữa, chúng ta đã nói là ai đến cung điện Taj trước thì thắng, chứ đâu có nói nhất định phải lái xe đến đây đâu. Đánh cược thì phải chịu thua, cậu cứ ngoan ngoãn lấy tiền ra đi."
"Rõ ràng là anh đang chơi xấu." Lockmore nói, "Anh coi tôi là thằng ngốc à? Hai trăm ngàn bảng Anh mà dễ dàng bị anh lừa đi thế sao? Có bản lĩnh thì chúng ta thi đấu đàng hoàng một trận, đừng có giở mấy cái âm mưu quỷ kế này với tôi, cái đó không tính là bản lĩnh."
"Đệt, chúng ta đã nói ai đến cung điện Taj trước thì thắng, bố mày đến trước rồi, sao? Cậu muốn chơi xấu à?" Diệp Khiêm nói, "Tôi không quan tâm đâu nhé, chúng ta đã giao kèo rồi, cậu thua là thua, không đưa cũng phải đưa. Cậu chủ gia tộc Moore đường đường mà ngay cả hai trăm ngàn bảng Anh cỏn con cũng không lấy ra được sao? Hơn nữa, thua mà không chịu thừa nhận, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì không tốt cho danh tiếng gia tộc Moore đâu."
"Hừ, vậy anh có biết gia tộc Moore của tôi có địa vị gì trên thế giới này không? Anh lừa tôi, có biết hậu quả là gì không?" Lockmore nói.
"Hậu quả gì tôi lười quản, quan trọng là cậu đã thua thì phải giữ lời hứa." Diệp Khiêm nói, "Cậu chủ Lockmore là quý tộc, mạng sống quý giá lắm, tôi chỉ là lưu manh nhỏ thôi, nếu thực sự phải liều mạng với nhau thì điều đó không tốt cho cậu chủ Lockmore chút nào đâu."
Hai trăm ngàn bảng Anh đối với Lockmore quả thực không phải là con số lớn, nhưng anh ta đâu thể chịu cái cục tức này được? Hừ lạnh một tiếng đầy tức giận, Lockmore nói: "Tôi không bắt anh giữ lời hứa là may rồi, anh lại còn được đằng chân lân đằng đầu? Hừ, lười nói chuyện với loại người như các anh, nói kiểu gì cũng chẳng thông." Nói xong, anh ta mở cửa xe định bước vào.
Diệp Khiêm bước lên vài bước, ấn tay vào cửa xe, nói: "Cậu chủ Lockmore, đây là cậu nói đấy nhé, vậy thì đừng trách tôi không khách khí. Đánh cược thì phải chịu thua, nếu hôm nay cứ để cậu đi như vậy thì sau này tôi còn đứng vững trong giang hồ thế nào được. Một là đưa tiền, hai là ở lại đây, rồi tôi gọi điện thoại hỏi bố cậu lấy tiền cũng vậy thôi."
"Sao? Anh còn dám bắt cóc tôi?" Lockmore nói.
"Có gì mà không dám?" Diệp Khiêm nói, "Cậu cũng chẳng phải nhân vật ghê gớm gì, bắt cóc cậu thì đã sao? Hơn nữa, là cậu không thực hiện lời hứa trước."
"Có bản lĩnh thì anh động vào tôi thử xem?" Lockmore nói, "Dám bắt cóc tôi, cũng không tự cân nhắc xem thân phận mình là gì, chỉ cần anh dám động vào tôi một cái, tập đoàn Moore tuyệt đối sẽ không tha cho anh."
"Ối chà, tôi sợ quá đi mất." Diệp Khiêm vỗ vỗ ngực, ra vẻ sợ hãi, quay đầu nhìn Tạ Phi, Diệp Khiêm nói: "Cậu nghe thấy chưa? Hắn đang đe dọa tôi đấy, tập đoàn Moore cơ đấy. Cậu biết tập đoàn Moore không? Oa, đó là một tập đoàn lớn, ở Anh Quốc là doanh nghiệp hàng đầu đấy, nghe nói người của gia tộc Moore đa phần đều được Nữ hoàng tiếp kiến và phong tước đấy."
"Mẹ kiếp, có thể giải quyết nhanh lên được không? Bố mày còn muốn đi ngủ nữa." Tạ Phi đảo mắt, rõ ràng là lười phối hợp với Diệp Khiêm. Chuyện này chẳng phải quá rõ ràng rồi sao, đừng nói là Lockmore chỉ lôi cái mác tập đoàn Moore ra, cho dù là nó có lôi cả Ngọc Hoàng Thượng Đế ra thì hôm nay hai trăm ngàn bảng Anh này nó cũng không trốn thoát được.
Diệp Khiêm lườm Tạ Phi một cái, bất lực lắc đầu, rồi nhìn sang Lockmore, nói: "Nói nhảm thế đủ rồi, mau đưa tiền đi, bố mày không có thời gian rảnh rỗi mà đôi co với cậu đâu."
"Không đưa." Lockmore nói, "Có bản lĩnh thì anh động vào tôi đi."
"Xương cứng nhỉ, được." Diệp Khiêm cười lạnh, đột nhiên ra tay, chộp lấy cánh tay trái của Lockmore, dùng sức vặn mạnh, tức thì, một cơn đau thấu xương khiến Lockmore hét lên liên hồi. "Sao hả? Có đưa không?" Diệp Khiêm hỏi.
"Nói không đưa là không đưa." Lockmore nói, "Có bản lĩnh thì anh giết tôi đi, gia tộc Moore tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu."
"Cũng có chút khí phách đấy, được, vậy để xem cậu cứng được đến bao giờ." Diệp Khiêm nói, "Người có xương cứng hơn cậu tôi thấy nhiều rồi, nhưng đến cuối cùng đứa nào đứa nấy đều ngoan như cún cả thôi. Đừng làm tôi thất vọng nhé?" Dứt lời, tay Diệp Khiêm càng dùng thêm lực, một cậu chủ quý tộc như Lockmore làm sao từng chịu đựng sự đãi ngộ như vậy, đau đến mức khuôn mặt méo mó, nhưng vẫn nhất quyết không mở miệng cầu xin. Diệp Khiêm không khỏi thầm gật đầu, trong lòng không kìm được mà có chút tán thưởng thằng nhóc này.
"Bộp" một tiếng, Diệp Khiêm đá mạnh vào bụng Lockmore. Lockmore hét thảm một tiếng, khom lưng xuống, hai chân không kìm được mà run rẩy, nhưng anh ta vẫn cứng miệng như cũ, nhất quyết không cầu xin, cố gượng đứng vững. Đây cũng là do Diệp Khiêm nương tay, nếu không thì thằng nhóc này sao có thể chịu nổi một cước của anh. Dù sao đi nữa, tập đoàn Moore này cũng coi như là nơi làm việc của Triệu Nhã, Diệp Khiêm dù sao cũng phải nể mặt Triệu Nhã một chút.
Diệp Khiêm vươn tay lấy chiếc điện thoại trong túi áo Lockmore, sau đó lướt tìm một hồi, tìm thấy số điện thoại của bố cậu ta rồi gọi qua. Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới bắt máy, bên này là ban đêm, bên kia chắc vẫn là ban ngày, xem ra vẫn còn đang rất bận rộn. "Gọi điện tới làm gì? Lại hết tiền rồi à? Con không thể chi tiêu tiết kiệm một chút được sao? Gia tộc Moore sớm muộn gì cũng bại trong tay con." Bên kia truyền đến giọng của một người đàn ông trung niên.
Diệp Khiêm khẽ mỉm cười, nói: "Ông Fitzmore phải không? Chào ông, không làm phiền ông chứ? Bây giờ có tiện nói chuyện không?"
Bên kia rõ ràng là sững sờ một chút, sau đó Fitzmore nói: "Anh là ai? Sao điện thoại của Lock lại ở chỗ anh? Anh đã làm gì nó rồi? Muốn tiền thì cứ nói một tiếng, đừng làm hại nó. Bằng không, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu."
Diệp Khiêm cười ha ha, nói: "Đúng là tấm lòng cha mẹ thật đáng thương. Ông Fitzmore cứ yên tâm, bây giờ nó không sao cả, nhưng tiếp theo có xảy ra chuyện gì không thì tôi không dám bảo đảm đâu nhé. Tôi xin tự giới thiệu, tôi họ Diệp, tên Khiêm, Khiêm trong khiêm tốn. Vừa nãy có đánh cược với quý tử nhà ông, nó thua rồi, nhưng lại không thừa nhận, giở trò vô lại, điều này tổn hại đến thể diện của gia tộc Moore quá. Cho nên, tôi đành phải gọi một cuộc điện thoại nói với ông Fitzmore một tiếng, kẻo chuyện này truyền ra ngoài thì không tốt cho thanh danh gia tộc Moore."
"Hừ, cứ để nó chết ở bên ngoài đi." Fitzmore tức giận nói. Tuy nói là nói vậy, nhưng dù sao cũng là đứa con trai duy nhất, làm sao ông ta có thể trơ mắt nhìn nó gặp chuyện được. Hít sâu một hơi, Fitzmore hỏi: "Nói đi, cậu muốn thế nào?"
"Ồ, cũng không có gì. Tôi và cậu chủ Lock đánh cược, nó thua tôi hai trăm ngàn bảng Anh, vì nó không đưa, nên tôi đành phải tìm ông Fitzmore đòi vậy." Diệp Khiêm nói.
"Tiền là chuyện nhỏ, cậu đừng làm hại nó, tôi chuyển tiền cho cậu ngay đây." Fitzmore nói.
"Sảng khoái, tôi thích những người dứt khoát như ông Fitzmore đấy." Diệp Khiêm cười ha ha, sau đó đọc tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của mình cho ông ta, rồi xã giao vài câu liền cúp điện thoại.