Diệp Khiêm vốn không hề nghĩ tới việc làm nhục Lạc Cách Ma Nhĩ, chỉ là muốn chơi đùa với cậu ta một chút, không ngờ thằng nhóc này lại vô cùng nghiêm túc, điều này khiến Diệp Khiêm có chút kinh ngạc. Hắn vội vàng đưa tay đỡ cậu ta dậy, nói: "Cậu làm cái gì thế hả, tôi còn chưa chết, cậu quỳ xuống trước mặt tôi để làm gì?"
"Từ nhỏ con đã luôn sống trong sự cưng chiều của trưởng bối trong gia tộc, trong mắt họ, họ hy vọng con có thể tiếp nối sự huy hoàng của gia tộc. Trong gia tộc cũng có rất nhiều cao thủ luôn bảo vệ bên cạnh con, vì vậy, ngay cả khi con học đấm bốc cũng không thể học được bản lĩnh thực sự, bởi vì những kẻ đó đều kiêng dè thân phận của con mà cố ý nhường nhịn, cố ý nịnh hót con. Hôm nay con mới thực sự biết thế nào gọi là cao thủ, đứng trước mặt Diệp tiên sinh, những kẻ được gọi là cao thủ trong gia tộc con hoàn toàn kém xa." Lạc Cách Ma Nhĩ gạt tay Diệp Khiêm ra, vẫn quỳ trên mặt đất, vô cùng thành khẩn nói: "Con từ nhỏ đã rất hứng thú với văn hóa Hoa Hạ, con cũng rất thích xem vài bộ phim võ hiệp của Hoa Hạ, con biết ở Hoa Hạ nếu muốn bái sư học nghệ thì phải quỳ xuống. Diệp tiên sinh, xin hãy nhận con làm đồ đệ."
Diệp Khiêm hơi nhíu mày, nói: "Cậu có từng gọi điện hỏi cha cậu xem tôi là người thế nào chưa? Muốn tôi làm sư phụ của cậu, chỉ sợ cha cậu là người đầu tiên không đồng ý đấy."
"Con không quan tâm Diệp tiên sinh có thân phận gì, con chỉ biết Diệp tiên sinh là cao thủ thực thụ, là người có thể dạy con bản lĩnh. Con cũng không quan tâm người trong gia tộc nghĩ gì, tóm lại, con nhất định phải bái Diệp tiên sinh làm thầy. Hy vọng Diệp tiên sinh vì tấm lòng thành khẩn của con mà nhận lấy con." Lạc Cách Ma Nhĩ nói.
"Muốn làm đồ đệ của tôi đâu có dễ dàng như vậy." Diệp Khiêm nói. Phong Lam, Lưu Thiên Trần và Di Nhượng đều ngẩn người, không ngờ Lạc Cách Ma Nhĩ lại đột nhiên tung chiêu này, tuy nhiên, họ cũng dần dần có cái nhìn khác về Lạc Cách Ma Nhĩ, thay đổi quan điểm của mình đôi chút.
"Con biết sư phụ Hoa Hạ khi nhận đồ đệ đều sẽ khảo nghiệm đồ đệ, Diệp tiên sinh có khảo nghiệm gì cứ việc nói thẳng, dù có khó khăn đến đâu, con nhất định sẽ cố gắng hoàn thành. Chỉ cần có thể bái Diệp tiên sinh làm thầy, dù bắt con làm gì con cũng nguyện ý." Lạc Cách Ma Nhĩ nói.
"Đây là lời cậu tự nói đấy nhé, được, vậy tôi cho cậu một cơ hội." Diệp Khiêm nói, "Thân phận của cậu là thiếu gia nhà Mạc Nhĩ, luôn được che chở và cưng chiều, khó tránh khỏi việc kiêu ngạo tự phụ. Việc đầu tiên tôi muốn cậu làm, chính là vứt bỏ lòng tự trọng của mình. Tôi muốn cậu đi ra từ đây, mặc một chiếc quần lót đi một vòng quanh phố rồi quay lại, cậu làm được không?"
Lạc Cách Ma Nhĩ không khỏi sững sờ, chuyện này quả thực quá xấu hổ.
"Sao thế? Không làm được à?" Diệp Khiêm nói, "Không làm được thì thôi, coi như tôi chưa nói gì cả. Cậu có thể về rồi, nếu còn không phục, lần sau có thể mang tiền đến tìm tôi." Nói xong, Diệp Khiêm quay người đi vào trong nhà.
"Đợi đã!" Lạc Cách Ma Nhĩ gọi lớn. Diệp Khiêm chậm rãi quay đầu lại, nhìn cậu ta mà không nói gì. Lạc Cách Ma Nhĩ nghiến răng, nói: "Được, con đồng ý với ngài, hy vọng ngài giữ lời hứa." Nói xong, liền bắt đầu cởi quần áo. Hai thủ hạ bên cạnh vội vàng xông lên ngăn cản: "Thiếu gia, cậu không thể làm vậy! Hắn đang làm nhục cậu, làm nhục gia tộc Mạc Nhĩ đấy! Nếu cậu cứ như vậy chạy ra ngoài, bị cánh truyền thông báo chí chụp được thì danh tiếng gia tộc Mạc Nhĩ sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
"Không cần các người quản, làm tốt việc của mình là được rồi." Khi Lạc Cách Ma Nhĩ nói câu này, cậu ta đã cởi bỏ quần áo của mình, chỉ còn lại duy nhất một chiếc quần lót. Diệp Khiêm cười nhẹ, nói: "Ồ, vóc dáng cũng khá đấy chứ, phen này lại hời cho mấy cô nàng ngoài phố rồi. Nào nào nào, mọi người mau tới xem đi, đây là thiếu gia của gia tộc Mạc Nhĩ đấy, xem kìa, bây giờ lại chỉ mặc độc một chiếc quần lót thôi nhé."
Phía dưới lập tức vang lên tiếng cười ồ lên, Lạc Cách Ma Nhĩ nghiến răng nói: "Hy vọng ngài giữ đúng lời hứa của mình."
"Cậu mà muốn hối hận bây giờ vẫn còn kịp đấy." Diệp Khiêm mỉm cười nói.
"Lạc Cách Ma Nhĩ tôi đã nói là làm, ngài cứ đợi đấy." Lạc Cách Ma Nhĩ nói xong liền quay người chạy ra ngoài, hai tên thủ hạ thấy vậy vội vàng nhặt quần áo của Lạc Cách Ma Nhĩ lên rồi đuổi theo.
Nhìn Lạc Cách Ma Nhĩ rời đi, khóe miệng Diệp Khiêm lộ ra một nụ cười. Phong Lam quay đầu nhìn Diệp Khiêm, nói: "Lão đại, thằng nhóc này thực ra đối nhân xử thế cũng không tệ, ngài làm gì phải làm nhục cậu ta như vậy."
Bĩu môi một cái, Diệp Khiêm nói: "Cậu nghĩ tôi muốn làm nhục nó sao? Tôi rảnh rỗi đến mức đó à? Nếu tôi muốn làm nhục nó, cách có đầy ra đấy, không cần dùng đến chiêu này. Thằng nhóc này quả thực rất khá, ít nhất trên người nó không có cái kiểu kiêu căng ngạo mạn của đám con cháu quý tộc. Thế nhưng, nó dù sao cũng được chiều chuộng từ nhỏ, nếu không học được cách chịu đựng ánh mắt chế giễu và coi thường của người khác, thì cả đời nó cũng sẽ không học được cách trưởng thành. Tôi chính là muốn ép nó xuống tận đáy, nếu ngay cả chút chuyện này mà cũng không chịu nổi, thì nó cũng không xứng làm đồ đệ của tôi."
Phong Lam bất lực lắc đầu: "Thằng nhóc này từ nhỏ đã bao giờ chịu sự đối đãi thế này đâu, tôi đoán lát nữa nó quay lại chắc chắn sẽ xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu."
Diệp Khiêm cười ha hả: "Đây cũng là để nó học cách trưởng thành thôi. Trước kia nó được người người cung phụng, ai cũng nịnh hót lấy lòng, tôi chính là muốn nó nếm trải không khí này, để nó hiểu ra một đạo lý: những kẻ nịnh hót lấy lòng nó không phải vì bản thân nó, mà là vì cha nó, vì gia tộc của nó. Một người đàn ông muốn người khác nịnh hót lấy lòng mình thì phải dựa vào chính bản thân, chứ không phải dựa vào thế lực gia đình." Dừng một chút, Diệp Khiêm nói tiếp: "Làm phiền ba người nghỉ ngơi rồi nhỉ? Các cậu có muốn quay về nghỉ ngơi chút không, dù sao hôm nay cũng chẳng có việc gì."
"Bây giờ làm sao mà ngủ được nữa, thôi bỏ đi, tối hãy nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Lão đại, đi thôi, chúng ta vào trong uống trà, vừa uống trà vừa đợi, chắc cũng phải đợi một khoảng thời gian đấy." Phong Lam nói.
Diệp Khiêm gật đầu không nói thêm gì nữa, mọi người đi vào trong nhà, ngồi xuống phòng khách, pha một ấm trà rồi nhàn nhã uống. Khi quay lại phòng khách, Tô Tử đã không còn ở đó nữa, chắc là đã tự mình rời đi rồi. Chuyện cần nói cũng đã nói xong, Tô Tử chắc cũng không cần thiết phải ở lại lâu hơn nữa, vạn nhất nếu bị người ta phát hiện thì thân phận của cô ấy rất dễ bị bại lộ, đến lúc đó sẽ vô cùng nguy hiểm.
Khoảng một tiếng sau, Lạc Cách Ma Nhĩ trở về, vẫn chỉ mặc một chiếc quần lót, đi thẳng vào phòng khách. Biểu cảm trên mặt vô cùng khó coi và xấu hổ, xem ra vừa rồi không ít lần bị chế giễu và mỉa mai đây. Hít sâu một hơi, Lạc Cách Ma Nhĩ ổn định tâm trí, nói: "Việc ngài bảo con làm con đã làm xong rồi, bây giờ ngài nên nhận con làm đồ đệ chứ?"
"Tôi có nói là muốn nhận cậu làm đồ đệ đâu." Diệp Khiêm bĩu môi nói, "Tôi chỉ bảo cậu ra ngoài chạy một vòng, còn việc có nhận hay không, tôi còn chưa nghĩ kỹ đâu."
"Ngài..." Lạc Cách Ma Nhĩ tức giận nói, "Ngài không giữ lời hứa."
"Cậu đâu phải ngày đầu tiên mới quen tôi, không phải cậu vốn đã biết tôi là kẻ không giữ lời hứa rồi sao? Đã như vậy, sao cậu còn mắc lừa chứ." Diệp Khiêm nói, "Sao thế? Cảm thấy rất tức giận à? Cảm thấy vừa rồi rất nhục nhã sao? Bây giờ có phải đang hận chết tôi rồi không?"
Hít sâu một hơi, Lạc Cách Ma Nhĩ kìm nén sự phẫn nộ trong lòng, nói: "Ngài nói đi, phải làm sao mới chịu nhận con làm đồ đệ?"
"Tôi vốn chẳng hề nghĩ tới việc nhận cậu làm đồ đệ, cậu vẫn nên dẹp bỏ ý định này đi." Diệp Khiêm nói, "Nếu cậu cảm thấy khó chịu trong lòng thì cứ tìm tôi mà báo thù. Nhưng nghĩ lại cảnh vừa rồi cậu chạy ngoài đường mà không mặc quần áo, tôi lại nhịn không được muốn cười, nói thật, sao cậu lại ngốc nghếch đến thế, chuyện như vậy mà cũng tin?"
Như bị sét đánh ngang tai, Lạc Cách Ma Nhĩ gần như không thể tin nổi, mình nghiêm túc như vậy, thậm chí từ bỏ cả lòng tự trọng, cuối cùng Diệp Khiêm lại chỉ đang đùa giỡn mình, có thể tưởng tượng được nỗi phẫn nộ trong lòng cậu ta lớn đến mức nào. Cắn cắn môi, Lạc Cách Ma Nhĩ phẫn nộ nói: "Diệp Khiêm, ông dám đùa giỡn tôi? Sự sỉ nhục này tôi ghi nhớ rồi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả lại cho ông y nguyên."
"Đúng đúng đúng, chính là như vậy, tôi chính là muốn cậu như thế đấy." Diệp Khiêm cười ha hả nói.
"Hừ!" Hừ lạnh một tiếng đầy phẫn uất, Lạc Cách Ma Nhĩ quay đầu bỏ đi. Hai thủ hạ của cậu vội vàng đưa quần áo lên bảo cậu mặc vào, Lạc Cách Ma Nhĩ lại hất văng quần áo xuống đất, cứ thế bước ra ngoài. Phong Lam bất lực lắc đầu, đứng dậy bước nhanh đuổi theo, chặn cậu lại, mỉm cười nhẹ rồi ghé sát tai nói nhỏ: "Thằng ngốc, lão đại cố tình trêu đùa cậu đấy, ông ấy đã đồng ý với cậu rồi."
Lạc Cách Ma Nhĩ sững sờ, hỏi: "Anh nói gì?"
"Mục đích lão đại làm vậy là muốn cậu hiểu được tư vị khi bị người ta chế giễu, sau này học được cách tôn trọng người khác, từ đó dần dần xóa bỏ những thứ hào nhoáng của con nhà giàu trên người cậu. Như vậy mới có thể thực sự đi theo lão đại mà học được bản lĩnh." Phong Lam nói, "Còn không mau qua bái sư đi."
Lạc Cách Ma Nhĩ thoáng ngẩn người, lập tức hưng phấn không thôi, "bộp" một tiếng quỳ sập xuống trước mặt Diệp Khiêm, "bịch bịch bịch" dập đầu ba cái, nói: "Bái kiến sư phụ!"
Phong Lam đi lên bưng một chén trà đưa vào tay Lạc Cách Ma Nhĩ, nói: "Theo quy củ Hoa Hạ chúng ta, đồ đệ bái sư cần phải dâng trà, nhanh lên!"
Lạc Cách Ma Nhĩ dạ một tiếng, tiếp lấy chén trà, cung kính dâng lên trước mặt Diệp Khiêm, nói: "Sư phụ, xin mời uống trà!" Biểu cảm vô cùng hưng phấn, cuối cùng cũng bái sư thành công rồi, những sự sỉ nhục mình phải chịu vừa rồi, cũng đáng giá.