Trong phòng giam này, gã lùn vừa lên tiếng kia là kẻ có địa vị thấp kém và hèn mọn nhất, thường xuyên bị các phạm nhân khác trong phòng bắt nạt. Nay, cuối cùng cũng có một người mới đến, nếu hắn không nhân cơ hội này bắt nạt để tìm lại chút tự tôn thì sau này chắc chắn hắn vẫn sẽ là kẻ thấp kém nhất. Nghe Diệp Khiêm nói, gã lùn tức giận gầm lên: "Đù má mày!" Nói đoạn, hắn tung một cú đấm hung hăng về phía Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm cũng nhìn ra được, với cái bộ dạng thất bại đó của gã lùn thì trong tù chắc chắn là dạng chuyên bị bắt nạt. Giờ lại đang cáo mượn oai hùm trước mặt mình, rõ ràng là muốn bắt nạt anh mà. Diệp Khiêm ghét nhất loại người này, có bản lĩnh thì đi phản kháng đi chứ, bắt nạt người khác để chuyển dời nỗi đau của mình thì đúng là đồ cặn bã. Hừ lạnh một tiếng, Diệp Khiêm tung một cú đá, chỉ nghe gã lùn thét lên thảm thiết, thân hình văng ngược ra sau, ngã mạnh xuống đất.
Cảnh tượng này khiến đám phạm nhân không khỏi kinh ngạc, hóa ra là một cao thủ. Họ chẳng hề bận tâm đến sống chết của gã lùn, nhưng nếu cứ thế mà bỏ qua cho Diệp Khiêm thì chẳng phải mất mặt lắm sao, sau này còn chỗ đứng nào ở đây nữa? Gã đại hán vạm vỡ hét lên một tiếng, cả đám người đồng loạt nhào về phía Diệp Khiêm.
Không gian trong phòng giam không lớn, Diệp Khiêm hơi khó khăn để tung hết chiêu thức, nhưng đối phó với đám người không qua huấn luyện, chẳng có chút võ công nào này thì Diệp Khiêm vẫn rất thong dong. Diệp Khiêm bất ngờ ném đồ dùng chăn màn trong tay đi, tung một cú đá ngang, "bộp" một tiếng, đá mạnh vào bụng một gã, tức thì khiến hắn văng ngược ra sau.
Diệp Khiêm ra tay không quá nặng, nhưng cũng chẳng hề nhẹ. Đối phó với đám ác nhân này, cách tốt nhất là lấy bạo chế bạo, giảng đạo lý với chúng là không thông đâu, chỉ có đánh cho một trận tơi bời thì chúng mới chịu nghe lời. Diệp Khiêm nhanh tay chộp lấy ngón tay một gã, dùng sức bẻ mạnh, chỉ nghe "rắc" một tiếng, gã đó thét lên thảm thiết, co người lại thành một cục.
Gã đại hán vạm vỡ vẫn đứng bên cạnh chưa ra tay, thân là đại ca, sao hắn có thể xông pha trận mạc đứng ở hàng đầu được? Nhìn thuộc hạ lần lượt ngã xuống, gã đại hán không khỏi hít sâu một hơi, trong lòng dâng lên cảm giác lạnh lẽo. Hắn rất rõ bản thân mình nặng mấy cân mấy lạng, có thể làm đại ca ở đây chỉ là nhờ vào việc mình hung dữ hơn người, lại có cái mặt trông rất hung thần ác sát, khiến người khác nhìn vào là sợ. Nhưng nếu phải đánh với người như Diệp Khiêm thì trong lòng hắn thực sự không có chút tự tin nào. Chỉ là, nếu không đánh thì vị trí đại ca này của hắn sẽ mất, không còn được hưởng đãi ngộ tốt nữa, e là sau này còn thường xuyên bị người ta sai bảo quát mắng. Nghĩ đến sự chênh lệch lớn lao này, gã đại hán lấy hết can đảm gầm lớn một tiếng, nhào về phía Diệp Khiêm, tung một quyền hung hãn nện về phía anh.
Diệp Khiêm nhanh chóng vươn tay, tóm chặt lấy nắm đấm của hắn, chặn đứng đòn tấn công, mỉm cười nói: "Cũng có chút sức trâu, nhưng còn non lắm." Nói đoạn, anh dùng lực ở tay, chậm rãi vặn ngược lại. Sắc mặt gã đại hán vạm vỡ dần trở nên ngưng trọng, cố gắng chịu đựng nỗi đau, cánh tay thô kệch của hắn và cánh tay trông có vẻ hơi gầy yếu của Diệp Khiêm tạo thành sự tương phản rõ rệt. Thế nhưng, sức lực của hắn lại không hề bằng Diệp Khiêm, theo lực tay của Diệp Khiêm dần tăng lên, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán gã đại hán, biểu cảm trên mặt cũng trở nên đau đớn.
"A..." Trong nhà vệ sinh, thanh niên kia vươn vai một cái, vừa kéo quần vừa bước ra, lẩm bẩm chửi thề: "Mẹ kiếp, đi ỉa thôi cũng không xong." Vừa nói vừa đi đến mép giường của mình ngồi xuống, liếc Diệp Khiêm một cái, lắc đầu bất lực, nheo mắt lại, lấy một chiếc máy chơi game ra chơi, vẻ mặt vô cùng tự tại.
Diệp Khiêm nhìn cậu ta một cái, hơi ngẩn người, nếu không đoán sai thì thanh niên này chính là môn chủ Thập Sát Phái - Tạ Phi đúng không? "A..." Diệp Khiêm dùng sức một cái, gã đại hán vạm vỡ thét lên thảm thiết, rồi bị một cú đá văng ra ngoài, ngã xuống đất.
Thanh niên kia hơi bĩu môi, nói: "Phiền phức thật, sao đám người này mãi không chịu khôn ra nhỉ? Haiz." Lần đầu cậu ta vào đây cũng gặp phải tình cảnh này, không ngờ đám người này chịu thiệt một lần rồi vẫn không sửa được cái tật xấu đó.
Diệp Khiêm liếc nhìn đám người kia, nhặt chăn đệm đồ dùng của mình lên, phủi sạch bụi bặm, bước tới một chiếc giường trống đặt đồ xuống. Sau đó, anh đi tới bên cạnh thanh niên nọ ngồi xuống, lấy trong ngực ra một điếu thuốc đưa qua. Thanh niên hơi ngẩn người, liếc mắt nhìn Diệp Khiêm, rồi nhìn điếu thuốc trên tay Diệp Khiêm, nhận lấy, cẩn thận xem xét nhãn hiệu, rồi ngậm vào miệng. Diệp Khiêm lấy bật lửa châm cho cậu ta, tự mình cũng châm một điếu, hít một hơi chậm rãi, vươn tay ra nói: "Chào cậu, tôi tên Diệp Khiêm, xin hỏi cậu xưng hô thế nào?"
Thanh niên nhìn bàn tay chìa ra của Diệp Khiêm, bĩu môi nói: "Không cần phải thế đâu nhỉ? Phiền phức quá. Nói mới nhớ, vị thuốc này khá ngon đấy, thuốc này cậu mua ở đâu thế?"
"Mang từ Hoa Hạ sang đấy." Diệp Khiêm mỉm cười, thu tay về, nói, "Là một nhãn hiệu rất lâu đời của Hoa Hạ, Đại Tiền Môn, tuy rất rẻ nhưng vị lại khá ngon, hút cảm giác còn thích hơn nhiều loại thuốc đắt tiền khác."
"Thuốc rẻ hay đắt chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất vẫn là khẩu vị, ghét nhất mấy kẻ vì sĩ diện mà mua mấy loại thuốc đắt tiền nhưng lại chẳng ngon tí nào." Thanh niên nói, "Ừm... cái đó, thuốc của cậu có thể cho tôi thêm mấy điếu không? Tôi đổi với cậu, tôi lấy thuốc của tôi đổi với cậu."
Diệp Khiêm mỉm cười nói: "Không cần đâu, chẳng phải chỉ là mấy điếu thuốc thôi sao, cậu cứ lấy đi, chỗ tôi còn, không đủ thì lại tìm tôi."
"Vậy thì tôi không khách sáo nữa nhé." Thanh niên nhận lấy hơn nửa bao thuốc Diệp Khiêm đưa, nhét vào túi quần, hút một hơi đầy tận hưởng, không thèm để ý đến Diệp Khiêm nữa, vừa hút thuốc vừa chơi game.
Quản ngục đã đến từ khi họ bắt đầu đánh nhau, vốn định can ngăn, nhưng thấy Diệp Khiêm hoàn toàn chiếm thế thượng phong, đánh cho đám người kia nằm bẹp dưới đất nên cũng quay người bỏ đi. Ông ta hiểu rất rõ, mấy gã phạm nhân này là vậy đấy, nếu Diệp Khiêm không đánh ngã chúng thì chắc chắn sẽ không xong đâu, mình không thể canh giữ hai mươi bốn giờ một ngày được, không biết chừng lúc nào lại gây ra chuyện. Như hiện tại, đó là kết quả tốt nhất rồi.
"Đại... đại ca, là chúng em có mắt như mù, sau này anh là đại ca của chúng em, anh có cần gì cứ trực tiếp phân phó, chúng em làm hết." Gã đại hán vạm vỡ đứng dậy, đi tới trước mặt Diệp Khiêm, khúm núm nói.
"Ái chà, xem ông nói kìa, tôi làm sao dám nhận chứ." Diệp Khiêm nói.
"Đại ca, anh đừng giễu cợt em nữa, sau này anh là đại ca, chúng em đều nghe lời anh." Gã đại hán vạm vỡ nói.
"Ông đứng như thế nói chuyện với tôi, chẳng phải là cao hơn tôi sao?" Diệp Khiêm chậm rãi nói.
Gã đại hán vạm vỡ sững người, vội vàng ngồi xổm xuống, nói: "Đại ca, thế này được chưa?"
Diệp Khiêm hơi bĩu môi nói: "Tôi không có hứng thú làm đại ca của các người, sau này chỉ cần các người đừng đến gây sự với tôi là được. Ồ, đúng rồi, tôi suýt quên 'thêm bữa' cho gã lùn kia rồi, còn phải làm phiền các người giúp một tay. Không vấn đề gì chứ? Tôi ghét nhất loại người cáo mượn oai hùm như vậy."
"Không vấn đề gì, cứ giao cho tôi." Gã đại hán vạm vỡ nói xong, đứng dậy đi về phía gã lùn. Gã lùn sợ đến run cầm cập, vội vàng kêu lên: "Đại ca, anh không thể đối xử với em như vậy, em đối với anh là trung thành tuyệt đối mà." Nhưng gã đại hán làm sao nghe lọt tai, vốn dĩ họ đã rất coi thường gã lùn này, lúc này lại còn liên quan đến sự an nguy của bản thân mình, nên càng không có chút nương tay nào.
Vẫy tay một cái, gã đại hán vạm vỡ liếc nhìn những người khác, nói: "Các người không nghe thấy lời đại ca vừa nói sao? Còn không mau ra tay." Đám người kia lần lượt đứng dậy, lao lên, đấm đá túi bụi vào gã lùn. Gã lùn thét lên thảm thiết, không ngừng kêu gào van xin, dần dần, tiếng kêu nhỏ dần đi, đến cả sức để kêu cũng không còn nữa.
Diệp Khiêm thấy vậy cũng tạm ổn rồi, phất phất tay nói: "Được rồi, như vậy đi."
Đám người kia dừng tay, đồng loạt quay đầu nhìn Diệp Khiêm. "Các người làm gì thì làm đi, sau này đừng gây sự với tôi là được, tôi cũng không phải đại ca của các người." Diệp Khiêm nói. Sau đó quay đầu nhìn thanh niên nọ, nói: "Tôi nghỉ ngơi một lát đây, có chuyện gì thì gọi tôi nhé."
Thanh niên "ừm" một tiếng, cũng không quay đầu lại, tập trung cao độ chơi trò chơi của mình. Diệp Khiêm liếc nhìn máy chơi game, là trò Sudoku. Trò chơi này khá hại não, người bình thường rất ít khi chơi, nhưng cơ bản có thể khẳng định, thằng nhóc này không đơn giản, chỉ số thông minh chắc chắn rất cao, người thường sẽ không tự tìm khổ, đi chơi trò này. Ít nhất thì Diệp Khiêm lười chơi, anh từng thấy trong máy tính của Jack có trò chơi này, hơn nữa còn chơi rất say sưa.
Thu dọn đơn giản chỗ nằm của mình, Diệp Khiêm nằm xuống, nheo mắt nghỉ ngơi. Chẳng biết bao giờ mới có thể thuyết phục được Tạ Phi này, nhưng dù sao đi nữa, Diệp Khiêm cũng không thể ở đây quá lâu, nếu Tạ Phi chịu cùng mình ra ngoài thì tốt nhất, còn nếu không thì Diệp Khiêm cũng đành bỏ cuộc. Nhưng dù sao thì cũng phải thử một chút, nhân tài như vậy ở ngay trước mắt, nếu mình không thu nhận thì trong lòng cũng thấy hơi uất ức. Tuy võ công của mình có thể chưa bằng Tạ Phi, nhưng võ công đâu phải quyết định tất cả, từ xưa đến nay, chẳng có vị hoàng đế nào là vô địch thiên hạ cả, võ công đều xoàng xĩnh cả, nhưng dưới trướng lại có một đám cao thủ lợi hại.