Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 264 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 149
Yêu Tinh Quyến Rũ

❊ ❊ ❊

“Chị đến kiểm tra đột xuất, xem em có lén lút ở bên ngoài chơi bời hay không, nếu báo trước thì còn tác dụng gì nữa.” Tống Nhiên cười quyến rũ một cái, xoay người ngồi lên đùi Diệp Khiếm, đưa tay nâng cằm Diệp Khiếm lên, đôi mắt quyến rũ tột cùng nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Khiếm, nói: “Đệ đệ ngoan, có nhớ chị không nào?”

Diệp Khiếm vô cùng lúng túng, thầm nghĩ, chị muốn trêu chọc em thì cũng đổi thời gian đi chứ, mấy thằng anh em này của em đều đang nhìn kìa. “Chị Nhiên, cái đó… cái đó bọn họ đều đang nhìn đấy.” Diệp Khiếm ngượng ngùng nói.

“Nhìn thì kệ họ thôi, bọn họ đâu phải chưa từng thấy chúng ta ân ái.” Tống Nhiên thản nhiên nói.

Mặc Long, Jack và Ngô Hoán Phong ai nấy đều cười tủm tỉm, nhưng lại không dám cười thành tiếng, nín nhịn đến đỏ cả mặt.

“Em vẫn chưa trả lời chị, có nhớ chị không?” Tống Nhiên không chịu buông tha, nói.

“Nhớ!” Diệp Khiếm trả lời.

“Nhớ bao nhiêu?” Tống Nhiên tiếp tục truy hỏi.

“Ưm, rất nhớ!” Diệp Khiếm cảm thấy mình sắp bị người phụ nữ này làm cho sụp đổ rồi.

“Nhớ chỗ nào?” Tống Nhiên cười quyến rũ, tiếp tục hỏi.

“Chỗ nào cũng nhớ.” Diệp Khiếm trả lời.

“Vậy chỗ này có nhớ không?” Tống Nhiên vừa nói vừa vô tình đưa tay chạm vào một bộ phận nào đó của Diệp Khiếm.

Diệp Khiếm run lên bần bật, thầm nghĩ, đúng là đồ yêu tinh hại người mà. “Chị Nhiên, chị tha cho em đi!” Diệp Khiếm bày ra vẻ mặt khổ sở nói.

Tống Nhiên lườm Diệp Khiếm một cái đầy quyến rũ, nói: “Đúng là khúc gỗ không hiểu phong tình.” Nói xong, Tống Nhiên xuống khỏi người Diệp Khiếm, ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha. Cô là một người phụ nữ thông minh, nếu không thì tập đoàn Hạo Thiên cũng sẽ không phát triển được quy mô như ngày nay trong tay cô, cô đương nhiên rất hiểu tính tình của Diệp Khiếm, thỉnh thoảng trêu chọc anh một chút thì được, nhưng chuyện gì cũng không nên quá trớn. Diệp Khiếm tuy có sức chịu đựng rất lớn đối với phụ nữ, nhưng nếu cô cứ mãi không chịu buông tha, khó tránh khỏi sẽ chọc giận Diệp Khiếm.

Do vẫn đang là mùa hè, Diệp Khiếm chỉ mặc một chiếc áo phông cộc tay, nên lớp băng gạc trên cánh tay trái hiện rõ trong mắt Tống Nhiên. Tống Nhiên cầm lấy cánh tay Diệp Khiếm, trừng mắt lườm anh một cái, nói: “Bị thương thế nào? Còn đau không?”

“Ưm, đỡ hơn nhiều rồi, vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại.” Diệp Khiếm nói.

“Chị nghe nói cuộc sống của em ở Hoa Hạ rất thoải mái nha, không những trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, mà còn sống chung với vài mỹ nữ nữa. Sao? Em định làm gì? Không phải định tìm cho chị vài cô em gái chứ?” Tống Nhiên nói.

“Đâu có nghiêm trọng như chị nói, sống chung gì chứ, chỉ là nhu cầu công việc thôi mà.” Diệp Khiếm cười hì hì nói.

“Hừ, em cứ bắt nạt chị hiền lành đi.” Tống Nhiên nói, “Thực ra ấy, em tìm cho chị vài cô em gái thì chị cũng không bận tâm, hơn nữa thân phận của mấy người phụ nữ kia cũng xứng với em. Ừm, đều là những cô gái rất tuyệt.”

Diệp Khiếm ngạc nhiên hỏi: “Sao chị cái gì cũng biết vậy? Chị đừng bảo với em là chị phái người điều tra em đấy nhé.”

Tống Nhiên liếc anh một cái, nói: “Cái kiểu phó mặc cho người khác làm của em đúng là sướng thật đấy, chị thì khổ mệnh rồi, phải giúp em quản lý công ty lớn như vậy, em cũng chẳng biết đau lòng cho người ta chút nào. Một năm trước, tập đoàn Hạo Thiên đã bắt đầu phát triển nghiệp vụ về phía Hoa Hạ, tuy chưa chính thức thành lập chi nhánh tại Hoa Hạ, nhưng bộ phận nghiệp vụ của tập đoàn Hạo Thiên đã sớm bắt đầu hoạt động tại Hoa Hạ rồi. Lần này chị đến cũng là muốn chính thức thành lập công ty của tập đoàn Hạo Thiên tại thành phố SH, kế hoạch chị cũng đã nghĩ xong cả rồi, nghe nói chính phủ thành phố SH có kế hoạch cải tạo đô thị cũ phải không? Đây chính là nghiệp vụ đầu tiên mà tập đoàn Hạo Thiên muốn khởi động. Chị cũng đã điều tra rồi, kế hoạch đấu thầu lần này của chính phủ chỉ có ba đối thủ cạnh tranh có thực lực mạnh, một là tập đoàn Đông Tường, một là tập đoàn Thanh Vân, còn một là tập đoàn Thiên Nhai. Bọn họ đều là những doanh nghiệp hàng đầu tại thành phố SH thậm chí là cả Hoa Hạ, lại là doanh nghiệp bản địa của Hoa Hạ, nên tập đoàn Hạo Thiên muốn giành được kế hoạch cải tạo đô thị cũ này, trước hết phải giải quyết được ba nhà này đã.”

Diệp Khiếm hơi ngẩn người ra một chút, xem ra Tống Nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn anh rất nhiều. Trầm ngâm một lát, Diệp Khiếm nói: “Chị Nhiên, lần đấu thầu công khai này của chính phủ, em không muốn tập đoàn Hạo Thiên tham gia.”

Tống Nhiên ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: “Tại sao? Em phải biết kế hoạch cải tạo đô thị cũ này có lợi nhuận lớn đến mức nào, chỉ cần giành được công trình này, thì tập đoàn Hạo Thiên coi như đã thực sự cắm rễ tại thành phố SH rồi.”

Diệp Khiếm nói: “Em đương nhiên hiểu, nhưng kế hoạch cải tạo đô thị cũ lần này liên quan quá rộng, ba doanh nghiệp kia cũng không phải hạng xoàng. Tập đoàn Đông Tường trong tối là kẻ buôn lậu vũ khí ma túy lớn nhất Hoa Hạ, tập đoàn Thanh Vân thì là thân phận công khai của Thanh Bang, còn đứng sau tập đoàn Thiên Nhai chính là Hồng Môn, nên dù ai trúng thầu lần này, e rằng công trình cũng không thể tiến hành suôn sẻ được. Huống hồ, nếu tập đoàn Hạo Thiên mạo muội tham gia vào, rất có khả năng sẽ thúc đẩy ba nhà bọn họ liên minh, cùng nhau đối phó với chúng ta, đến lúc đó dù chúng ta có giành được công trình này, e rằng tập đoàn Hạo Thiên cũng đừng hòng đặt chân được ở thành phố SH.”

Đôi lông mày thanh tú của Tống Nhiên hơi nhíu lại, tuy cô có điều tra về ba doanh nghiệp kia, nhưng cũng chỉ là điều tra trên phương diện thương mại thôi, hoàn toàn không ngờ tới bối cảnh của ba doanh nghiệp này lại thâm sâu đến thế. “Vậy ý của em là?” Tống Nhiên hỏi.

“Hiện tại ba công ty này đều đang đấu đá công khai lẫn âm thầm vì dự án này, chúng ta vừa hay có thể ngồi trên núi xem hổ đấu. Dù có bên nào trúng thầu, thì kẻ chiến thắng cuối cùng cũng chưa chắc đã là bên trúng thầu đó. Bây giờ tốt nhất là chúng ta đừng làm gì cả, cứ uống trà, xem kịch thôi.” Diệp Khiếm nói.

Tống Nhiên trầm ngâm một lát, cười quyến rũ, nói: “Vẫn là cái đầu của đệ đệ là tốt nhất, được thôi, chị đều nghe theo em.”

Dừng lại một chút, Tống Nhiên nói tiếp: “Đệ đệ ngoan, khi nào thì đưa bạn gái của em về để chị xem mắt nào? Cũng để chị em chúng ta liên lạc tình cảm chút chứ.”

Diệp Khiếm cười khổ một tiếng, nói: “Chị Nhiên, chị đừng có tham gia vào được không? Đã đủ loạn rồi.”

Tống Nhiên lườm Diệp Khiếm một cái đầy quyến rũ, nói: “Đàn ông các anh ấy, đều không có lương tâm, có mới nới cũ. Đúng rồi, trong số bạn gái của em có phải có người tên Tần Nguyệt không?”

Diệp Khiếm ngạc nhiên nhìn cô một cái, nói: “Sao vô duyên vô cớ lại nhắc đến cô ấy? Hơn nữa, cô ấy còn chưa phải bạn gái của em đâu.”

“Còn giả vờ với chị, giờ chưa phải, sớm muộn gì cũng sẽ là thôi.” Tống Nhiên nói, “Lần trước em chẳng phải gặp một sát thủ của Ám Dạ Bách Hợp sao? Chị điều tra rồi, mục tiêu hành động lần đó của cô ta chính là Tần Nguyệt, người thuê chính là chủ tịch tập đoàn Đông Tường - Ngụy Đông Tường.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:165
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.