Chuyện thảm hại cuối cùng cũng xảy ra, Diệp Khiêm cuối cùng cũng hiểu thế nào là "một phút sa chân thành thiên cổ hận". Chẳng qua chỉ là sơ suất trượt cơ một lần, thế mà sau đó không còn cơ hội lật ngược thế cờ nữa. Chỉ thấy Tô Vy đánh một gậy vào một trái, nháy mắt cái đã dọn sạch toàn bộ số bóng trên bàn. Một gậy dọn bàn! Tô Vy nhướng mày, khiêu khích nhìn Diệp Khiêm, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười tinh quái, nói: "Chuẩn bị làm nô lệ của tôi chưa?"
Diệp Khiêm cười gượng hai tiếng, nói: "Cái đó... làm nô lệ không bao gồm việc phải ngủ cùng cô đấy chứ? Nếu có dịch vụ này thì tôi không làm đâu, tôi giờ vẫn còn là trai tân thuần khiết đấy."
"Nghĩ hay nhỉ, anh muốn làm tôi còn chẳng thèm đâu." Tô Vy lườm Diệp Khiêm một cái, giơ tay ra nói: "Đưa điện thoại đây!"
"Làm gì?" Diệp Khiêm vừa nói vừa ngoan ngoãn đưa điện thoại qua. Tô Vy nhận lấy, nhập số điện thoại của mình vào rồi nói: "Đây là số của tôi, nhớ kỹ đấy, sau này hai mươi tư giờ gọi là có mặt."
"Dựa vào cái gì chứ? Dù có là nô lệ thì cũng phải có nhân quyền chứ nhỉ?" Diệp Khiêm nói.
"Rất tiếc, nô lệ của tôi không có bất kỳ nhân quyền nào cả. Ai bảo anh thua làm gì, đã đánh cược thì phải chịu thua, trừ khi anh thừa nhận mình không phải đàn ông, vậy thì được." Tô Vy đáp.
Diệp Khiêm cảm thấy hình như mình hơi ngốc, sao nãy lại làm thế nhỉ? Chẳng khác nào dâng tận cửa cho người ta bắt nạt. Nhưng lời đã nói ra rồi, Diệp Khiêm không thể nuốt lời, nếu không thì chẳng ra dáng đàn ông chút nào. Đúng lúc này, từ ngoài cửa bước vào một thanh niên, mặc bộ vest Armani, vừa bước vào đã nhíu mày, tỏ vẻ khinh miệt nói: "Đây là cái chỗ quái gì vậy, mùi hôi thối nồng nặc."
Vừa nói hắn vừa đi đến trước mặt Tô Vy, nhìn thấy Diệp Khiêm và Tô Vy đang cười nói vui vẻ, trên mặt thoáng hiện vẻ giận dữ. Hắn khinh khỉnh đánh giá Diệp Khiêm một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Tô Vy nói: "Em họ, sao em lại chạy tới cái chỗ này thế? Nếu em muốn đánh bi-a, anh có thể dẫn em tới mấy câu lạc bộ xịn hơn mà. Ở đây vừa hôi hám, hơn nữa, người ở đây cũng chẳng phải hạng tốt lành gì." Vừa nói vừa liếc nhìn Diệp Khiêm một cái, rõ ràng là đang ám chỉ Diệp Khiêm không phải người tốt.
Gương mặt vốn đang tươi cười của Tô Vy lập tức biến mất ngay khi nhìn thấy Tào Du Lương. Cô lạnh nhạt nói: "Tôi thích tới đây đấy, anh không thích thì có thể không tới, có ai ép anh đâu."
Trong ánh mắt Tào Du Lương lóe lên vẻ âm hiểm, sau đó hắn nịnh nọt cười nói: "Anh chẳng phải là sợ em bị người ta lừa sao." Nói đoạn hắn liếc Diệp Khiêm một cái, nói: "Mày còn đứng đây làm gì? Cút ngay!"
"Mẹ kiếp, đây là nhà mày à? Mày bảo tao cút là tao cút, thế thì tao mất mặt quá." Trong mắt Diệp Khiêm lóe lên tia sát khí, sau đó hắn dùng giọng điệu lưu manh nói.
"Thằng nhãi, tao thấy mày ngứa đòn phải không?" Tào Du Lương hung hăng nói.
"Quân tử động khẩu không động thủ, anh đây là người văn minh, cậu dù có mặc bộ vest kia cũng vẫn tục tĩu không chịu nổi." Diệp Khiêm nói, "Hơn nữa, tôi là người của Tiểu Vy, cậu muốn đuổi tôi đi thì cũng phải hỏi ý kiến cô ấy đã." Vừa nói hắn vừa khoác lấy cánh tay Tô Vy, bày ra dáng vẻ của một thái giám. Điều này khiến Tô Vy cũng ngẩn người, không hiểu sao thằng nhãi này lại lật mặt nhanh thế, nhưng cô vẫn khẽ mỉm cười.
Tào Du Lương nghe vậy thì không khỏi ngẩn ra, ánh mắt kinh ngạc nhìn Tô Vy, rõ ràng không hiểu sao Tô Vy lại nhìn trúng thằng nhãi này, mà còn bao nuôi nó nữa. "Không sai, anh ấy là người của tôi, đánh chó còn phải nhìn mặt chủ, sau này không có sự cho phép của tôi, không ai được phép bắt nạt anh ấy." Tô Vy nói.
Diệp Khiêm ngẩn người, con bé này thế mà lại mượn lời chửi mình là chó, hắn không nhịn được mà trừng mắt nhìn cô một cái, nhưng lại không nói gì, ngược lại còn sát lại gần hơn, tựa đầu vào vai Tô Vy, ra dáng một gã mặt trắng bám váy phụ nữ ngứa đòn. Biểu cảm Tào Du Lương thay đổi, sự giận dữ trong mắt càng nồng đậm hơn, nhưng vì có Tô Vy ở đây nên không tiện phát tác.
Với Tô Vy, Tào Du Lương chẳng hề có tình cảm nam nữ, bọn họ là anh em họ hàng gần. Tào Du Lương tiếp cận Tô Vy chẳng qua chỉ muốn thâu tóm công ty của cô mà thôi. Công ty thuộc dạng công ty cổ phần gia đình, vì cha mẹ Tô Vy nắm giữ phần lớn cổ phần nên sau khi họ qua đời, Tô Vy đã thừa kế công ty và giữ chức chủ tịch. Một mình gánh vác doanh nghiệp lớn như vậy quả thực chịu áp lực rất lớn, hơn nữa những người được gọi là thân thích trong hội đồng quản trị kia đều tìm đủ mọi cách muốn kéo Tô Vy xuống đài để thâu tóm công ty của cô.
Đôi khi, trong những gia tộc giàu có thế này, lại chẳng thể cảm nhận được sự ấm áp của tình thân. Không chỉ vậy, Tô Vy thậm chí còn không có lấy một người bạn, đây cũng là lý do tại sao khi nhìn thấy những cử chỉ có phần lưu manh của Diệp Khiêm, cô lại thấy có chút thân thiết, bởi lẽ cô thực sự khao khát có được một tình bạn, có một người bạn quan tâm mình, có thể tâm sự cùng mình.
"Thằng nhãi, có gan làm một ván không? Nếu mày thua, sau này cút cho xa, cút càng xa càng tốt." Tào Du Lương khiêu khích nói.
"Anh ấy sẽ không đánh với anh đâu, tôi đã nói rồi, anh ấy là người của tôi, anh ấy đi hay ở là do tôi quyết định." Tô Vy vội vàng nói. Cô rất rõ trình độ bi-a của Tào Du Lương, chính cô cũng không phải đối thủ của hắn, Diệp Khiêm còn chẳng thắng nổi cô, nói gì tới việc đánh với Tào Du Lương. Cô sợ Diệp Khiêm vì sĩ diện đàn ông mà đồng ý nên vội vàng lên tiếng ngăn cản.
"Đánh thì đánh, sợ cậu chắc?" Diệp Khiêm nói, "Nếu cậu thua thì sao?"
"Tao mà thua á? Ha ha, nếu mày thắng được tao, tao gọi mày một tiếng ông nội." Tào Du Lương rất tự tin nói.
"Đây là lời cậu nói đấy nhé, Tiểu Vy, em làm chứng cho anh." Diệp Khiêm nói. Nghe thấy lời Diệp Khiêm, Hồng tỷ không xa đó khẽ thở dài, thầm tiếc thay cho Tào Du Lương, chỉ sợ hôm nay thằng nhãi này chắc chắn phải gọi tiếng ông nội đó rồi. Tô Vy lại ngẩn người, nói: "Không được, anh không thắng được hắn đâu."
"Phải đấy, nếu mày sợ thì mau mau cút đi cho rảnh, kẻo lát nữa thua rồi lại mất mặt." Tào Du Lương nói.
"Ai thua còn chưa biết chừng. Ai khai cuộc?" Diệp Khiêm nói.
"Cho mày khai cuộc trước đấy, đừng nói tao bắt nạt mày." Tào Du Lương nói.
Diệp Khiêm xoa đầu Tô Vy, nói: "Cổ vũ cho anh cho tốt vào, nếu anh thua thì phải rời xa em đấy, lúc đó không phải anh không giữ lời đâu nhé."
Tô Vy hơi ngẩn ra, lúc này mới hiểu, Diệp Khiêm là muốn mượn cơ hội này để không phải giữ đúng lời hứa đánh cược lúc nãy với cô. Hừ nhẹ một tiếng, Tô Vy nói: "Diệp Khiêm, anh mà thua thì đừng hòng quỵt nợ!" Tiếng quát này làm Diệp Khiêm giật nảy mình, tay cũng vô thức run lên, khiến cú đánh chẳng dùng được bao nhiêu sức lực.
"Em đừng dọa anh, thảm hại rồi." Diệp Khiêm bất lực lườm Tô Vy một cái, nói. Tô Vy cũng ngẩn ra, trên mặt thoáng vẻ áy náy. Tuy nhiên, may mắn là quả bóng đó vẫn từ từ lăn vào lỗ, Diệp Khiêm vỗ ngực nói: "May quá, em đừng dọa anh nữa nhé."
Hồng tỷ ở trong quầy bar nhìn thấy cảnh này thì mỉm cười không dứt. Bà từng tận mắt chứng kiến kỹ thuật của Diệp Khiêm, lần nào cũng là "một gậy dọn bàn", kỹ thuật đủ sức sánh ngang với những vận động viên bi-a chuyên nghiệp. Dù bà không biết tại sao Diệp Khiêm vừa rồi lại thua Tô Vy, nhưng đoán chừng là thằng nhãi này thấy cô nàng xinh đẹp nên cố ý. Mà giờ Tào Du Lương lại tự dâng mình lên cho hắn giẫm đạp, chẳng phải là tự tìm khổ sao.
Chỉ thấy mỗi cú đánh của Diệp Khiêm đều rất nguy hiểm, nhưng quả bóng dường như cố tình giúp đỡ Diệp Khiêm, lần nào cũng cẩn thận lăn vào lỗ. Tô Vy ở bên cạnh nhìn mà cũng thay Diệp Khiêm đổ mồ hôi hột. Biểu cảm của Diệp Khiêm cũng phối hợp cực kỳ nhập tâm, hoàn toàn khiến người ta tin rằng đây thuần túy là nhờ vận may của hắn mà bóng vào lỗ, chứ không phải dựa vào kỹ thuật.
Một ván cuối cùng cũng kết thúc, Diệp Khiêm trong tình thế "nguy hiểm" như vậy cuối cùng đã giành chiến thắng. Sắc mặt Tào Du Lương chuyển thành màu gan heo, thật không thể tin nổi, Diệp Khiêm hoàn toàn là nhờ chó ngáp phải ruồi, mình lại bại dưới tay loại người như thế này, thật là quá uất ức.
Tô Vy lại hưng phấn nhảy cẫng lên, hoàn toàn không giống khí chất nữ doanh nhân cao ngạo thường ngày, mà ngược lại còn thêm chút tinh nghịch của cô bé nhỏ, vung đôi tay mình reo lên: "Được rồi, ăn mừng thôi, ăn mừng thôi!"
Diệp Khiêm đập tay với cô, hô: "Yeah!" Nhưng cô nàng này cũng chẳng phải kẻ ngốc, đã nhận ra dáng vẻ vừa rồi của Diệp Khiêm là cố ý giả vờ, thực chất kỹ thuật của hắn rất cao siêu, nhưng cô lại không hiểu tại sao vừa rồi Diệp Khiêm lại muốn thua mình? Chẳng lẽ hắn có xu hướng thích bị hành hạ? Rất thích làm nô lệ của mình?
Tào Du Lương ngây người ra đó, có chút không biết làm sao, mặt mũi chẳng còn biết để đâu. Dù sao hắn cũng được coi là người thành đạt, có máu mặt trong xã hội, sao có thể cúi đầu nhận sai, gọi một thằng nhãi như Diệp Khiêm là ông nội được. Hừ giận dữ một tiếng, Tào Du Lương quay người bước ra ngoài.
"Đứng lại!" Diệp Khiêm lạnh giọng quát. Người ta đã tìm đến cửa, Diệp Khiêm đâu dễ dàng để hắn đi như vậy, làm thế thì mình hèn quá. Để đối phó với loại người này, Diệp Khiêm không cần lôi thân phận mình ra cũng có thể trị hắn. "Có vẻ như anh quên còn một việc chưa làm đấy, đến đây nào!" Diệp Khiêm vẫy tay với Tào Du Lương đầy vẻ "trung lương", trưng ra vẻ mặt trong sáng thiện lương.
"Hừ, mày là cái thá gì? Tin không, tao chỉ cần dùng hai ngón tay là bóp chết mày?" Tào Du Lương phẫn nộ nói.
"Tào Du Lương, đừng có quá đáng!" Tô Vy giận dữ quát.
Diệp Khiêm lại cười rất thản nhiên, nói: "Nói thật, tôi không tin cậu có thể dùng hai ngón tay bóp chết tôi. Đã là đàn ông con trai, thua thì phải giữ lời, ngoan ngoãn gọi một tiếng rồi cậu có thể đi, nếu không hôm nay cậu đừng hòng rời khỏi đây."
"Đệt, dọa tao à? Bố mày cứ quỵt nợ đấy thì làm gì được nhau? Có giỏi thì đánh tao đi!" Tào Du Lương ngông cuồng nói.