Đối với lời nói của Diệp Khiêm, lúc này Lôi Lập hoàn toàn không mảy may nghi ngờ. Lăng Nha là lính đánh thuê, đó đâu phải nhân vật trong giới xã hội đen Đài Loan, âm thầm giết một vài người thì ai làm gì được họ? Hắn cũng không trông mong Thiên Đạo Minh có thể giúp mình báo thù, điều đó căn bản không thực tế. Lăng Nha có thể rời Đài Loan, Thiên Đạo Minh dám đuổi theo sao? Đó không nghi ngờ gì là tìm cái chết. Hơn nữa, người của Thiên Đạo Minh cũng sẽ không biết chuyện hôm nay là do Lăng Nha làm.
Dứt lời, Diệp Khiêm nhanh chóng rút chủy thủ ra, đâm thẳng vào tim Lôi Lập, dùng ám kình đánh nát trái tim hắn. Hầu như không có chút đau đớn nào, thân thể Lôi Lập chậm rãi đổ xuống. Người phụ nữ bên cạnh sợ hãi thét lên, như kẻ điên lao xuống giường muốn chạy ra ngoài. Lúc này cô ta còn tâm trí đâu mà bận tâm đến việc mình có hớ hênh xuân sắc hay không, giữ mạng mới là quan trọng nhất.
Thế nhưng, trước mặt Diệp Khiêm và Thanh Phong, cô ta làm sao có thể trốn thoát? Nếu để cô ta chạy thoát, thì quả thật là một trò cười. Thanh Phong cười lạnh một tiếng, chủy thủ trong tay nhanh chóng lướt qua cổ họng cô ta. Diệp Khiêm liếc nhìn một cái, cùng Thanh Phong mở cửa đi ra ngoài.
Người phụ nữ ôm lấy cổ họng, trừng to đôi mắt, chậm rãi gục xuống. Mặc dù cô ta không tham gia vào hoạt động đối phó với Diệp Khiêm, nhưng cô ta là người phụ nữ của Lôi Lập, hơn nữa đã biết danh tính của hắn, vậy thì cô ta không thể sống tiếp được nữa. Chỉ có thể trách số phận cô ta không tốt mà thôi.
Rời khỏi biệt thự của Lôi Lập, Diệp Khiêm lấy điện thoại ra gọi cho Uông Minh Thư. Nghe thấy giọng của Diệp Khiêm, Uông Minh Thư rõ ràng sững sờ một chút, vội vàng nói: "Diệp… Diệp tiên sinh!"
Nghe thấy cách xưng hô này, Diệp Khiêm khẽ mỉm cười, xem ra Uông Minh Thư đã bắt đầu chậm rãi học cách thích nghi với thân phận mới của mình rồi. "Lôi Lập đã đi báo danh tại Diêm Vương điện rồi, hy vọng cậu có thể nắm bắt cơ hội này, làm ra chút thành tích cho tôi xem, cũng để tôi biết cậu có năng lực để tôi bồi dưỡng hay không, hiểu chứ?" Diệp Khiêm nói.
Uông Minh Thư chấn động toàn thân, hồi lâu không phản ứng kịp. Diệp Khiêm vậy mà thực sự giết Lôi Lập, chẳng lẽ hắn không hề sợ sự trả thù của Thiên Đạo Minh sao? Nghe giọng điệu tự tin như vậy của Diệp Khiêm, Uông Minh Thư mơ hồ cảm thấy Diệp Khiêm không phải là một nhân vật đơn giản, có thể hoàn toàn không coi Thiên Đạo Minh ra gì, dám giết đường chủ của Thiên Đạo Minh, điều này đủ để nói lên tất cả.
Nhân sinh chính là một ván bài. Thắng, thì chính là người trên người, chỉ điểm giang sơn; thua, chẳng qua là hai bàn tay trắng, mất đi một mạng mà thôi. Nếu con người ngay cả dũng khí tranh đấu này cũng không có, giữ lại mạng sống của mình để lay lắt qua ngày thì có ích gì? Chi bằng oanh oanh liệt liệt đánh cược một phen, không thành công thì thành nhân.
Nghĩ thông suốt điểm này, Uông Minh Thư hít sâu một hơi, nói: "Tôi biết rồi, Diệp tiên sinh, tôi sẽ nắm bắt cơ hội này." Uông Minh Thư rất rõ ràng, đây chính là một cơ hội thượng vị hiếm có. Nếu Diệp Khiêm thực sự là nhân vật còn lợi hại hơn cả Thiên Đạo Minh, thì không thể nào trong tình huống mình chưa có chút thành tích nào mà lại toàn lực ủng hộ mình được, chỉ khi mình có thành tích mới có thể khiến Diệp Khiêm toàn tâm ủng hộ mình. Cho dù không nhận được sự ủng hộ của Diệp Khiêm, đây cũng là một cơ hội hiếm có, mình mà lên được chức đường chủ Thiên Đạo Minh, thì thân phận của mình sẽ hoàn toàn khác biệt rồi.
Dù là xuất phát từ nguyên nhân nào, Uông Minh Thư đều phải nắm bắt tốt cơ hội này, một bước lên đỉnh.
Diệp Khiêm khẽ cười, nói: "Tự mình liệu mà làm đi!" Nói xong, Diệp Khiêm cúp điện thoại.
Giải quyết xong chuyện của Lôi Lập, đã là hơn hai giờ sáng. Diệp Khiêm nói với Thanh Phong một tiếng, lại lái xe tới nhà Tào Hồng Lạc. Phải giải quyết Tào Hồng Lạc ngay trong đêm nay, nếu không ngày mai tin tức Lôi Lập chết vừa truyền ra, Tào Hồng Lạc chắc chắn biết là mình ra tay, đến lúc đó gây ra sự chú ý của Thiên Đạo Minh, thân phận của mình sẽ bị bại lộ. Vậy thì việc mình lén lút lẻn về Đài Loan coi như uổng phí công sức.
Tuy nhiên, Diệp Khiêm lại chẳng hề lo lắng Tào Hồng Lạc bây giờ sẽ có chuẩn bị gì, gã chắc chắn đang đắc ý lắm đây, tin rằng Lôi Lập đã thu phục được mình rồi.
Rời khỏi biệt thự của Lôi Lập, Diệp Khiêm lúc này mới sực nhớ ra, đã hứa với Triệu Nhã tối nay cô nàng đến nhà chờ mình. Thế nhưng, hiện tại lại bận bịu đến mức này cũng không thể về được, đoán chừng về nhà lại phải nhận một trận phê bình đây? Nghĩ đến đây, Diệp Khiêm lập tức cảm thấy đau đầu, có chút không biết làm sao.
Không còn cách nào, chuyện của Tào Hồng Lạc vẫn cần phải giải quyết, cứ thức thêm hai ba tiếng nữa đi, về nhà bị phê đấu thì cứ chịu thôi, ai bảo mình số khổ chứ. Diệp Khiêm thật sự không hiểu nổi, đường đường là ông chủ tập đoàn Hạo Thiên, thủ lĩnh Lăng Nha, vậy mà chuyện gì cũng phải thân chinh thực hiện, quá bi kịch rồi. Nhưng cái này cũng không trách người khác được, ai bảo mình rảnh rỗi lại đi gây ra nhiều thị phi thế kia. Nếu lúc trước không quen Tô Vy, không đánh cái cược đó với cô ấy, thì đâu có chuyện gì xảy ra.
Thấy biểu cảm của Diệp Khiêm kỳ quái như vậy, Thanh Phong không nhịn được tò mò hỏi: "Lão đại, sao vậy? Sao lại khổ sở mặt mày thế kia? Không lẽ vì chuyện của Lôi Lập mà có cảm khái gì à?"
"Cảm khái cái rắm." Diệp Khiêm nói, "Tôi là nhớ ra, đã hẹn với Nhã nhi tối nay cô ấy đến nhà tôi, bây giờ lại bận đến mức không về được."
"Xì, tôi còn tưởng chuyện gì." Thanh Phong nói, "Có phải là Triệu Nhã đó không? Dù sao cô ấy cũng không chạy được, tối nay làm hay tối mai làm thì chẳng như nhau. Nhìn cái bộ dạng của ông kìa, cứ như mấy kiếp chưa được lên giường với đàn bà vậy."
Diệp Khiêm sững sờ, lập tức gõ một cú lên đầu Thanh Phong, mắng: "Mẹ kiếp, ông tưởng tôi là ông à, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi, mẹ nó. Nhắc mới nhớ, mẹ nó sau này lúc ban đêm làm thì làm nhẹ thôi nhé? Bảo con vợ ông cũng kêu nhỏ tiếng chút, lão tử bị hai người làm cho chẳng ngủ được giấc nào ngon."
Thanh Phong cười hề hề, nói: "Cái này tình đến nơi sâu, thân bất do kỷ mà, chuyện đó làm sao khống chế được. Hơn nữa, tôi và Tín Nại mới cưới, khó tránh khỏi mà. Lão đại ông cũng đâu phải tay mơ, ông phải hiểu chứ, đàn bà lúc đó không khống chế được đâu, đúng không."
Diệp Khiêm khinh bỉ Thanh Phong một cái sâu sắc, nói: "Mẹ kiếp ông cứ tìm lý do đi, mẹ nó!"
Thanh Phong cười hề hề, không đáp lại nữa.
Không bao lâu, xe liền đến bên ngoài biệt thự của Tào Hồng Lạc. Đèn trên lầu đã tắt từ lâu, nhưng hai người vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng thở dốc trầm đục. Hai người không khỏi nhìn nhau, Thanh Phong không nhịn được cười lên, nói: "Lão đại, gã Tào Hồng Lạc này có vẻ vẫn còn 'lão đương ích tráng' nhỉ, nửa đêm canh ba mà có thể làm ra thế này, lợi hại thật."
Diệp Khiêm lườm Thanh Phong một cái, nói: "Ông cũng đừng có mà 'anh nói em', hai người các ông cũng cùng một kiểu."
Thanh Phong nhe răng cười một cái, theo Diệp Khiêm tiến vào trong biệt thự. Lần theo tiếng thở dốc trầm đục đó, hai người đi thẳng tới. Vợ chồng già rồi mà còn có nhã hứng tốt như vậy, Thanh Phong vẫn khá phục đấy, chẳng phải người ta vẫn nói hôn nhân lâu năm, chuyện chăn gối này nọ cũng sẽ ngày càng không hòa hợp sao, thế mà giờ nhìn tình cảnh của Tào Hồng Lạc này, xem ra hoàn toàn không phải vậy. Tuy nhiên Thanh Phong vẫn không khỏi có chút lo lắng, người ta đều nói phụ nữ ba mươi như sói bốn mươi như hổ, thân xác của Tào Hồng Lạc kia còn chịu nổi sự dày vò này không? Đừng có làm đến mức "tinh tẫn nhân vong" thì đúng là bi kịch.
Vừa đi đến bên cửa, hai người đã nghe rõ tiếng gầm gừ trầm và dài của người đàn ông, sau đó dần dần nhỏ đi. Thế nhưng người đàn bà kia dường như vẫn chưa thỏa mãn, vẫn cứ thở dốc vận động, ngay cả tiếng giường rung lắc cũng nghe rõ mồn một. Diệp Khiêm lúc trước còn nghĩ, Tào Hồng Lạc này xem ra vẫn là người đàn ông tốt, ít nhất không ra ngoài bao nuôi tiểu tam, nhưng giờ xem ra chỉ sợ không phải, đoán chừng là căn bản không đáp ứng nổi vợ mình thôi.
Sau đó liền nghe thấy bên trong truyền ra giọng nói có chút mệt mỏi của Tào Hồng Lạc, "Ngủ đi, ngủ đi, đều làm hai lần rồi, đã bị vắt kiệt sạch sành sanh rồi."
"Không được, tôi còn chưa thỏa mãn mà." Tiếp đó truyền đến giọng vợ hắn.
"Nhưng cô nhìn bộ dạng tôi xem, nó còn đứng lên nổi không? Hay là, cô dùng cái đồ giả tôi mua cho cô ấy, cũng thế thôi." Tào Hồng Lạc nói.
"Hừ, đồ vô dụng, chưa làm gì đã mềm nhũn như con giun rồi." Vợ hắn phẫn nộ nói.
"Cái này cũng không thể hoàn toàn trách tôi được, cô cũng không nghĩ xem, hai cái thứ trước ngực cô kia suýt nữa rũ xuống tới bụng rồi, cái thứ bên dưới kia mẹ nó nhét vừa cả quả bóng rổ vào rồi, tôi còn có cảm giác sao." Tào Hồng Lạc buồn bực nói.
Nghe tới đây, Diệp Khiêm và Thanh Phong thực sự không nhịn nổi nữa, suýt chút nữa bật cười, cố nén đến mức mặt đỏ bừng, toàn thân run rẩy không ngừng. Thật đúng là bị hai vợ chồng Tào Hồng Lạc này làm cho buồn cười chết mất, đơn giản là quá hài hước. Diệp Khiêm cũng không ngờ tới, một Tào Hồng Lạc bên ngoài oai phong như thế, lại là kẻ sợ vợ.
"Ông còn trách tôi? Biến thành như bây giờ chẳng phải đều do ông lúc trẻ không biết quý trọng, suốt ngày làm. Lúc trước lão nương bảo ông chậm lại chậm lại, ông không nghe, giờ lại quay ra trách tôi." Vợ Tào Hồng Lạc hừ lạnh một tiếng, nói, "Lão nương dùng đồ giả cũng như nhau." Rất nhanh, bên trong lại truyền ra tiếng thở dốc đặc trưng của phụ nữ, còn lớn hơn trước rất nhiều.
Diệp Khiêm và Thanh Phong không nhịn được nữa, cười đẩy cửa vào. Vợ Tào Hồng Lạc dường như đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn không biết có tiếng mở cửa, Tào Hồng Lạc lại lồm cồm bò dậy, vội vàng bật đèn. Đèn vừa sáng, gã liền có chút hối hận, mẹ kiếp, đây chẳng phải là đem vợ mình cho người khác xem sao. Thế nhưng, khi nhìn thấy Diệp Khiêm, gã không khỏi giật mình, hoảng sợ hỏi: "Ông đến nhà tôi làm gì?"
Vợ gã lại đang ở thời khắc mấu chốt, hoàn toàn không hay biết, vẫn đang liều mạng dằn vặt. Thanh Phong khẽ cười một tiếng, nói: "Người phụ nữ này tuổi càng lớn, quả nhiên càng hung hãn mà."
Tào Hồng Lạc phẫn nộ, hung hăng đá vợ một cái, nói: "Mẹ kiếp, còn chưa thấy mất mặt đủ à."
"Đừng động đừng động, á… tới rồi!" Vợ Tào Hồng Lạc phát ra một tiếng kêu cao vút, toàn thân không ngừng run rẩy. Tiếp đó cả người thở dài một hơi thật sâu, toàn thân dần dần thả lỏng.