Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 365
Đại Chiến Đoạt Đích

❊ ❊ ❊

Tào Hồng Lạc nhìn Tô Vy, rất nghiêm túc hỏi: "Kế hoạch hợp tác với tập đoàn Moore tiến triển thế nào rồi? Ngày mai người ta đã tới xem rồi đấy."

"Ngày mai? Không phải nói là ngày kia sao?" Tô Vy nhíu mày, ngạc nhiên hỏi.

"À, quên chưa nói với cháu." Tào Hồng Lạc nói, "Hôm qua chú vừa gặp mặt chủ tịch khu vực châu Á của tập đoàn Moore, cô ấy nói muốn dời kế hoạch sớm lên ngày mai. Có lẽ lúc đó việc nhiều quá nên chú quên báo với cháu."

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Tào Hồng Lạc, Diệp Khiêm dù có không hiểu vận hành thương mại đến mấy, cũng biết chắc chắn lão già này đã giở trò âm mưu quỷ kế bên trong. Tô Vy tự nhiên cũng nhìn ra, gương mặt không giấu nổi sự biến sắc, nhưng cuối cùng vẫn nén giận, chậm rãi nói: "Chú có thể liên hệ lại với phía tập đoàn Moore không, cứ bảo là thời gian gấp quá, liệu có thể lùi lại một chút không."

"Tiểu Vy, cháu nên hiểu, tập đoàn Moore là công ty lớn nằm trong top 20 thế giới. Nếu chúng ta lùi kế hoạch, chắc chắn họ sẽ từ bỏ hợp tác với chúng ta. Cháu phải biết rằng, nếu có thể ký kết thành công với tập đoàn Moore, thì nghiệp vụ của công ty chúng ta coi như đã mở ra, tiền đồ của công ty cũng sẽ là vô hạn." Tào Hồng Lạc nói, "Nếu không thể giành được nghiệp vụ này, Tiểu Vy, nói câu cháu không thích nghe thì, hội đồng quản trị chúng ta sẽ bãi miễn tư cách chủ tịch hội đồng quản trị của cháu bất cứ lúc nào."

"Đúng vậy, Tiểu Vy, kế hoạch này rất quan trọng với công ty, nếu không thể giành được, chúng ta cũng đành phải cưỡng chế tước bỏ thân phận chủ tịch điều hành hội đồng quản trị của cháu. Đây là vì lợi ích của công ty, Tứ Hải tập đoàn là do cha mẹ cháu và chúng ta từng chút một gây dựng nên, tin rằng cháu cũng không muốn thấy nó sụp đổ chứ?" Một người đàn ông trung niên khác nói.

Đây là muốn đoạt quyền mà, Diệp Khiêm nhìn mà trong lòng lạnh toát, đây còn là người một nhà, còn là thân thích sao? Đây chính là kiểu "đại chiến đoạt đích" được diễn tả trong mấy bộ phim cung đấu cẩu huyết kia. Sắc mặt Tô Vy trở nên khó coi vô cùng, ngập ngừng một lát rồi nói: "Tứ Hải tập đoàn này là cha mẹ tôi gây dựng nên, đừng tưởng tôi không biết tâm tư của các người, chẳng phải là muốn nuốt chửng công ty sao? Các người nói xem, bao năm qua, các người đã làm gì cho công ty? Ngoài việc cài cắm mấy kẻ phế vật vô dụng vào, không thì chính là cố ý gây chuyện. Tôi nói cho các người biết, hiện tại tôi vẫn là cổ đông lớn nhất của công ty, công ty vẫn do tôi quyết định."

Có lẽ vì quá tức giận, sắc mặt Tô Vy trông khá tệ, toàn thân thậm chí còn đang run lên nhè nhẹ. Diệp Khiêm đứng bên cạnh nhìn cô như vậy, bỗng cảm thấy lúc này cô giống như một đứa trẻ không nơi nương tựa, rất cần một bờ vai vững chãi để dựa vào. Diệp Khiêm thậm chí có một loại xúc động, rất muốn bước tới ôm lấy cô, trao cho cô cái ôm ấm áp nhất. Nhưng cũng chỉ là nghĩ thế thôi, anh không dám làm thật, nếu làm thế, chắc chắn sẽ bị Tô Vy tát một cái bay sang một bên.

Những kẻ trong hội đồng quản trị kia cũng lần lượt lộ ra một tia hổ thẹn, tiếp đó là chút phẫn nộ. Họ bị Tô Vy nói trúng tâm tư, tự nhiên có chút xấu hổ, tuy nhiên công ty này lúc đầu quả thật họ cũng đã bỏ ra không ít công sức, thế nên thứ hiện lên tiếp theo chính là sự phẫn nộ.

Tào Hồng Lạc hừ lạnh một tiếng, nói: "Tôi đã thương lượng xong với họ rồi, họ sẽ chuyển nhượng toàn bộ cổ phần trong tay mình cho tôi, có nghĩa là, sau này tôi là cổ đông lớn của công ty, nghiệp vụ của công ty cũng sẽ do tôi làm chủ. Tóm lại, lần hợp tác với tập đoàn Moore này nếu đàm phán không thành, xin lỗi, cô lập tức xuống đài."

"Các... các người đều đã sớm bàn bạc xong xuôi cả rồi, hà tất phải giả nhân giả nghĩa với tôi làm gì. Tôi nói cho các người biết, tôi tuyệt đối sẽ không giao Tứ Hải tập đoàn vào tay các người." Tô Vy giận dữ quát.

"Đúng thế đúng thế, Tứ Hải tập đoàn tuyệt đối không thể giao cho các người." Diệp Khiêm cũng phụ họa theo, nhưng lời lẽ lại có vẻ hơi ngáo ngơ.

"Mày là thân phận gì? Ở đây có chỗ cho mày nói chuyện sao?" Tào Du Lương quát.

"Vừa nãy ông không nghe thấy à? À, tôi quên mất, chắc hôm qua ông bị đánh đến mức điếc tai rồi. Vậy tôi nói lại lần nữa nhé, tôi bây giờ là trợ lý của Tô tổng." Diệp Khiêm nói, "Các người yên tâm, ngày mai thì ngày mai, chúng tôi sẽ hoàn thành bản kế hoạch đúng giờ, cũng sẽ ký kết thành công hợp đồng với tập đoàn Moore."

Tô Vy kinh ngạc nhìn Diệp Khiêm một cái, tuy cô có chút cảm kích Diệp Khiêm giúp mình nói chuyện, nhưng bây giờ hệ thống phần mềm này còn một phần cực kỳ quan trọng chưa công phá được, muốn thiết kế xong phần mềm vào ngày mai, gần như là chuyện không thể. "Nhìn gì chứ? Mấy kẻ này tôi nhìn thấy đều thấy buồn nôn, chúng ta đi thôi!" Nói xong, Diệp Khiêm kéo Tô Vy đi ra ngoài, hoàn toàn phớt lờ đám thân thích tâm địa bất chính kia. Tô Vy cũng hoàn toàn sững sờ, vậy mà cứ để mặc Diệp Khiêm kéo mình ra ngoài.

Đến trong văn phòng, Tô Vy thoát khỏi tay Diệp Khiêm, đi đến chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống, nhìn Diệp Khiêm một cái, nói: "Cảm ơn anh vừa nãy giúp tôi, những người thân đó vậy mà còn không bằng một người ngoài, cảm giác thật sự có chút thê lương."

"Nữ vương bệ hạ, tôi đâu phải người ngoài, chẳng phải tôi là nô lệ của cô sao." Diệp Khiêm cố tình nói đùa đầy thoải mái.

Tô Vy cười một tiếng, nhưng lại cười rất đắng chát, nói: "Tuy anh giúp tôi, nhưng hệ thống phần mềm này còn một ải quan trọng nhất chưa công phá được, chỉ còn mười mấy tiếng đồng hồ, căn bản không thể hoàn thành." Thở dài một tiếng, Tô Vy bấm gọi điện thoại cho trợ lý: "Cậu vào đây một chút!"

Rất nhanh, trợ lý đã gõ cửa đi vào, Tô Vy nói: "Bảo với mọi người, kế hoạch hợp tác với công ty Moore đã dời sớm lên rồi, ngày mai người ta sẽ tới, bảo mọi người tối nay vất vả chút, thức đêm làm phần mềm ra, tiền lương tính gấp ba."

"Vâng!" Trợ lý đáp một tiếng rồi đi ra ngoài.

Tô Vy nhìn Diệp Khiêm, nói: "Anh cũng về đi, lái xe của tôi về, tối nay tôi phải ở lại công ty."

"Tôi ở lại với cô." Diệp Khiêm nói, "Tuy tôi không hiểu về mấy cái phát triển phần mềm này, nhưng ít nhất tôi có thể chạy việc vặt cho mọi người, bưng trà rót nước mà."

Cảm kích nhìn Diệp Khiêm một cái, trong ánh mắt Tô Vy lấp lánh một tia óng ánh, có chút nghẹn ngào nói một câu: "Cảm ơn!"

"Vậy tôi ra ngoài trước đây." Diệp Khiêm nói xong, xoay người đi ra khỏi văn phòng của Tô Vy. Đến bên cạnh vị trợ lý kia, Diệp Khiêm hỏi: "Có tư liệu của phần mềm đó không, cho tôi xem một chút."

"Có ạ!" Trợ lý vội vàng đưa cho Diệp Khiêm một xấp tư liệu.

"Cảm ơn!" Diệp Khiêm nói một câu, sau đó hỏi: "Công ty có máy quét không?"

"Anh muốn quét tư liệu này?" Trợ lý nói, "Không cần phiền phức vậy đâu, trong máy tính của tôi có cái này, anh cứ trực tiếp mở ra xem là được."

"À, vậy cho tôi mượn máy tính của cậu dùng chút, cảm ơn nhé." Diệp Khiêm vừa nói vừa đi đến chỗ ngồi của trợ lý rồi ngồi xuống, nói: "Cậu cứ đi làm việc của cậu đi, tôi xem một mình trước."

Trợ lý đáp một tiếng, xoay người rời đi.

Đối với máy tính, Diệp Khiêm cũng chỉ giới hạn ở việc trò chuyện và gửi email, không thì là xem phim, chứ đừng nói đến chuyện phát triển phần mềm. Tuy nhiên, may mắn là trong Lang Nha có một hacker mạng lợi hại, một thiên tài máy tính, Jack. Diệp Khiêm gọi một cuộc điện thoại cho Jack, nói sơ qua sự việc, sau đó liền gửi tư liệu qua.

Một lát sau, Jack gọi điện lại, khinh bỉ nói với Diệp Khiêm: "Ông đang sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi đấy à, thứ đơn giản thế này mà cũng dám mang ra? Đợi đấy, hai tiếng, hai tiếng sau tôi làm xong gửi cho ông."

Diệp Khiêm suýt chút nữa phun ra một ngụm máu, mẹ nó, người ta ở Tứ Hải tập đoàn chiến đấu bao nhiêu ngày đêm, kết quả đến miệng Jack lại biến thành trò trẻ con sỉ nhục chỉ số thông minh của hắn. Một bài toán khó khiến Tứ Hải tập đoàn đau đầu không công phá nổi, Jack vậy mà nói hai tiếng là làm xong. Đúng là người so với người, thật sự tức chết người ta mà.

Nhưng dù thế nào, chuyện này coi như đã cơ bản giải quyết xong, đã có lời của Jack, Diệp Khiêm tin chắc hắn có thể xử lý được. Jack không phải loại người khoa trương, làm được thì là làm được, không làm được thì là không làm được, đã nói hai tiếng thì tuyệt đối sẽ không quá hai tiếng.

Hai tiếng sau, Jack quả nhiên gửi toàn bộ những gì đã thiết kế xong qua, Diệp Khiêm lại không hiểu, cũng không biết là đúng hay sai, nhưng vì là Jack gửi tới, Diệp Khiêm tin chắc chắn không có gì sai. Dùng ổ cứng di động chép lại những gì Jack thiết kế xong, rồi bước vào văn phòng của Tô Vy.

Tô Vy đang cắm đầu làm việc trước máy tính, dáng vẻ rất nghiêm túc, thần sắc có chút mệt mỏi. "Có muốn đi ăn chút gì không?" Diệp Khiêm nói.

Tô Vy rõ ràng không ngờ có người xông vào, giật bắn mình. Sau khi nghe là lời của Diệp Khiêm, Tô Vy lườm anh một cái, nói: "Tôi vừa chẳng nói với anh rồi sao, sau này vào văn phòng tôi phải gõ cửa trước."

Diệp Khiêm cũng hiểu tâm trạng lúc này của cô, nên không hề tức giận với thái độ của cô, hì hì cười nói: "Được rồi, không cần căng thẳng vậy đâu, đi ăn cơm thôi. Muốn ăn gì tôi mời, ừm, không đúng, phải là cô mời, cô phải khao tôi tử tế mới được."

Tô Vy hơi sững người một chút, ngạc nhiên hỏi: "Khao anh? Khao anh cái gì?"

Cười cười, Diệp Khiêm đưa ổ cứng di động trong tay qua, nói: "Cô mở ra xem là biết ngay thôi, tôi đã nói là ủng hộ cô mà, không ai có thể đoạt lấy Tứ Hải tập đoàn."

Tô Vy cũng không hiểu rốt cuộc Diệp Khiêm đang giở trò gì, nhìn anh đầy khó hiểu, nhận lấy ổ cứng di động, rồi cắm vào máy tính của mình. Tô Vy nghi hoặc mở tập tin trong ổ cứng di động, tức thì giật bắn mình, không nhịn được "á" một tiếng kêu lớn, tiếp đó giận dữ quát: "Diệp Khiêm, anh rảnh rỗi quá à? Anh không thấy tôi bây giờ đang rất phiền sao? Đi ra, anh mau đi ra ngoài cho tôi."

Diệp Khiêm cũng không ngờ Tô Vy lại nổi trận lôi đình như vậy, trong lòng mắng thầm Jack một trận tơi bời, vừa nãy chính anh cũng bị trò đùa quái đản của Jack dọa cho giật mình. Có lẽ thực sự Jack cảm thấy Diệp Khiêm đem vấn đề này ra sỉ nhục chỉ số thông minh của hắn, nên khi mở thư mục đã cài đặt một cửa sổ bật lên hình ảnh kinh dị, nên Tô Vy vừa rồi mới sợ hãi hét lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:340
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.