Nhờ có sự giúp đỡ của Lâm Phong, Sergeyevich Pushkin đã thuận lợi rời khỏi Hoa Hạ, trở về nước E. Diệp Khiêm sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc, đã từ Đông Bắc đáp máy bay đến Đài Loan, sau đó chuyển chuyến bay để tới nước E. Còn về phần Lâm Phong, đương nhiên là gã đã sớm tới nước E từ trước rồi, người của Cục An ninh Quốc gia căn bản không biết đến sự tồn tại của gã, cho nên chắc chắn sẽ không chú ý tới gã. Nhưng Diệp Khiêm thì khác, vì chuyện của Sergeyevich Pushkin, mặc dù Hoàng Phủ Kình Thiên không nói gì, nhưng Diệp Khiêm cảm thấy ông lão này chắc chắn đã liên tưởng đến điều gì đó. Vì vậy, để đảm bảo an toàn, Diệp Khiêm vẫn quyết định bay tới Đài Loan trước rồi mới bay sang nước E, mục đích không gì khác ngoài việc đánh lạc hướng Hoàng Phủ Kình Thiên, khiến ông lão này không thể nắm rõ vị trí của mình, để bản thân có thể tiếp tục thực hiện kế hoạch.
Mát-xcơ-va, thủ đô của nước E, cũng là trung tâm kinh tế, văn hóa, chính trị và giao thông của nước E, hiện là thành phố lớn nhất châu Âu. Kiến trúc mang đậm phong cách cổ điển châu Âu, những công trình trông tựa như những cung điện nhỏ, đẹp đến mê hồn. Khi Diệp Khiêm đặt chân tới sân bay Mát-xcơ-va thì vừa đúng lúc chập tối, đèn neon bên đường đều đã được thắp sáng, tôn lên vẻ đẹp đặc biệt của cả đêm đen. Bên đường, từng cô gái ăn mặc gợi cảm đứng đó, không ngừng vẫy tay gọi người qua đường. Phong thái của các cô gái châu Âu thật khác biệt hoàn toàn với Hoa Hạ. Váy ngắn, tất đen, giày cao gót, hơn nữa so với phụ nữ Hoa Hạ thì vòng một rõ ràng là đầy đặn hơn nhiều, quan trọng hơn là họ rất phóng khoáng, không giống như nhiều cô gái ở Hoa Hạ "đã làm nghề còn muốn lập đền thờ".
Chứng kiến cảnh tượng này, Diệp Khiêm không khỏi nhớ tới tình cảnh của mình khi mới rời thành phố Thượng Hải để đến tỉnh Phúc Kiến. Hồi đó, Diệp Khiêm không một xu dính túi, từng ngủ ở gầm cầu, ăn đồ thừa, có đôi khi chỉ biết co mình lại ngủ trước cửa tiệm ở góc phố. Diệp Khiêm vẫn nhớ, đó là một mùa đông rất lạnh, dù ở Phúc Kiến không có tuyết rơi, nhưng những cơn gió lạnh thấu xương vẫn khiến Diệp Khiêm không ngừng run rẩy.
Diệp Khiêm thậm chí có thể cảm nhận được, nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng mình sẽ chết cóng ở đây. Cậu rất muốn đứng dậy vận động để làm nóng cơ thể, nhưng bụng đói cồn cào, căn bản không còn sức lực để cử động. Hơn nữa, Diệp Khiêm cũng hiểu rõ, bản thân phải tiết kiệm năng lượng, nếu vận động quá mạnh chỉ khiến mình gục ngã nhanh hơn. Đúng lúc này, một người phụ nữ đi tới, đưa cho cậu một chiếc áo khoác cùng vài mẩu bánh mì.
Người phụ nữ này, Diệp Khiêm thường xuyên nhìn thấy cô. Hầu như đêm nào cậu cũng thấy cô đứng bên đường, đáng tiếc là việc làm ăn của cô không thuận lợi, dường như rất ít có khách. Diệp Khiêm lúc đó thực sự quá đói, căn bản không màng đến chuyện khác, cố hết sức nhét bánh mì vào miệng. Người phụ nữ mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Diệp Khiêm và bắt đầu trò chuyện cùng cậu.
Thông qua lời kể của người phụ nữ đó, Diệp Khiêm biết được thân thế của cô. Cô sinh ra trong một gia đình rất nghèo khó, học xong cấp hai thì buộc phải bỏ học, sau đó đi làm thuê ở khách sạn và quen biết một chàng trai ở đó. Cô tưởng rằng chàng trai đó rất yêu mình nên đã yêu đương cùng anh ta. Nhưng, sau khi chiếm được cô, chàng trai đó lại ép cô phải đi tiếp khách kiếm tiền. Lần đầu tiên, trong sự nhục nhã ê chề, cô đã bị gã đàn ông mà tên đó gọi tới cưỡng bức. Lúc rời đi, gã đàn ông đó đã vứt lại ba trăm tệ.
Cứ như vậy, người phụ nữ từ đó dấn thân vào con đường này. Sau khi thoát khỏi tên đàn ông đó, cô một mình tới đây và trở thành gái đứng đường. Trong thâm tâm, dù khao khát tình yêu nhưng cô cũng đã thất vọng, có chút buông thả bản thân. Trong thời đại "cười nghèo không cười kỹ nữ" này, chỉ có tiền mới là chân lý.
Chính nhờ bữa cơm ân tình đó, Diệp Khiêm đã vực dậy tinh thần. So với người phụ nữ này, những khổ cực mình phải chịu chẳng đáng là gì. Người phụ nữ vốn định giữ Diệp Khiêm ở lại chỗ mình, để cậu có thời gian đi tìm việc làm, nhưng Diệp Khiêm đã từ chối. Không phải vì cậu coi thường cô, mà vì cậu cảm thấy một người đàn ông không thể sống một cách hèn nhát như vậy. Sau đó, cậu gặp Điền Phong, được đưa vào Lang Nha, và từ đó bắt đầu cuộc sống trong Lang Nha.
Chỉ là, trong lòng Diệp Khiêm mãi mãi ghi nhớ người phụ nữ đó, người phụ nữ từng khích lệ mình phấn đấu, người phụ nữ làm cái nghề thấp kém ấy. Tuy nhiên, trong lòng Diệp Khiêm, cô ấy đáng được tôn trọng hơn nhiều người khác. Đây cũng là lý do Diệp Khiêm chưa bao giờ đi tìm gái. Trong mắt cậu, nhiều phụ nữ làm nghề này đều có nỗi khổ không thể nói ra, không giống như những kẻ chỉ đơn thuần bán rẻ thân xác vì tiền, càng không thể so sánh với những cô gái "đã làm nghề còn muốn lập đền thờ".
Sau này, Diệp Khiêm từng tìm đến người phụ nữ đó, biết được cô đã kết hôn, còn có một người chồng rất yêu thương mình và một đứa con rất đáng yêu. Nhìn cảnh gia đình ba người họ đầm ấm hạnh phúc, Diệp Khiêm mỉm cười, cuối cùng cô cũng đã tìm được bến đỗ, có được một gia đình hạnh phúc. Diệp Khiêm lặng lẽ rời đi, trước khi đi còn lén để lại một số tiền trong nhà cô. Dù Diệp Khiêm hiểu rõ tiền bạc không thể đền đáp sự khích lệ mà cô đã dành cho mình ngày đó, nhưng đó là cách duy nhất cậu có thể làm để báo đáp. Đương nhiên Diệp Khiêm không thể xuất hiện, nếu cậu xuất hiện, chắc chắn sẽ khơi lại quá khứ mà người phụ nữ đó đã quên lãng, lại một lần nữa bóc trần vết sẹo đó.
Sau khi ra khỏi sân bay, Diệp Khiêm tìm một khách sạn để nghỉ ngơi, rồi gọi điện liên lạc với những người của Lang Nha đã tới đây và Lâm Phong, báo cho họ biết mình đã tới Mát-xcơ-va. Người của Lang Nha không ở Mát-xcơ-va, mà đang ở thành phố phía bắc nhất của nước E là Murmansk. Bởi vì, trụ sở của Bắc Cực Hồ nằm ở Murmansk.
Murmansk, thủ phủ của bang Murmansk, nước E, là thành phố cảng lớn nhất bên bờ Bắc Băng Dương, nằm ở phía đông bắc bán đảo Kola, giáp vịnh Kola của biển Barents. Cảng này quanh năm không đóng băng, được gọi là "Cảng không đóng băng". Căn cứ của Bắc Cực Hồ đặt tại đây, nhân viên Lang Nha đã tới đó từ sớm để làm công việc thu thập dữ liệu cơ bản.
Sau khi hẹn thời gian gặp mặt với Lâm Phong vào ngày mai, Diệp Khiêm tắt điện thoại. Tiếp đó, Diệp Khiêm lại gọi một cuộc để liên lạc với Sergeyevich Pushkin. Sau vài câu hỏi thăm, cậu báo cho ông ta biết mình đã tới Mát-xcơ-va, nhờ ông ta giúp sắp xếp việc gặp mặt với ông chủ của ông ta là Alexander Solovyov. Người kia liên tục đồng ý, hỏi rõ địa chỉ của Diệp Khiêm xong liền nói ngày mai sẽ phái người tới đón cậu.
Giọng điệu của Sergeyevich Pushkin vô cùng khách sáo và lịch sự, còn pha chút tôn trọng. Lần này, ông ta thực sự phải cảm ơn Diệp Khiêm, nếu không phải Diệp Khiêm cứu ông ta, sợ rằng bây giờ ông ta vẫn đang phải chịu thẩm vấn trong phòng thẩm vấn của Cục An ninh Quốc gia Hoa Hạ. Hơn nữa, nếu không phải Diệp Khiêm, Alexander Solovyov cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho ông ta như vậy. Sergeyevich Pushkin biết, sở dĩ ông chủ của mình không quá truy cứu lỗi lầm ông ta phạm phải là vì ông ta nói Diệp Khiêm là bạn của mình, có thể bàn bạc chuyện hợp tác.
Alexander Solovyov với tư cách là ông trùm xuất nhập khẩu dầu mỏ lớn nhất nước E, đương nhiên đã sớm quan tâm tới khu vực Trung Đông, chỉ tiếc là người ở đó không mấy mặn mà với ông ta, chuyện hợp tác mãi không bàn bạc được. Mà Lang Nha do Diệp Khiêm lãnh đạo lại có vị thế và uy tín rất lớn tại các quốc gia Trung Đông đó, nếu có Diệp Khiêm đứng ra làm cầu nối, Alexander Solovyov tin rằng chuyện hợp tác sẽ có thể thuận lợi tiến hành.
Là một thương nhân, Alexander Solovyov đương nhiên nhìn ra lợi nhuận khổng lồ ẩn chứa trong đó, vì vậy ông ta cũng không truy cứu lỗi lầm của Sergeyevich Pushkin nữa.
Sau khi tắt điện thoại, Diệp Khiêm rút Huyết Lãng trong ngực ra nghịch. Điều khiến Diệp Khiêm cảm thấy lạ lùng là, trước đây mỗi lần vuốt ve Huyết Lãng, trong lòng cậu đều dấy lên khao khát giết chóc mãnh liệt, nhưng lần này tâm trí lại vô cùng bình lặng. Diệp Khiêm không tài nào hiểu nổi lý do, cậu đâu biết rằng tất cả đều xuất phát từ trải nghiệm của bản thân tại Linh Long Tự ở Đông Bắc.
Suốt cả đêm, Diệp Khiêm liên tục bị điện thoại quấy rầy, đến mức cuối cùng cậu buộc phải rút dây điện thoại của phòng khách sạn. Thế nhưng, chẳng bao lâu sau, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa dồn dập. Đều là mấy cô gái tới chào mời làm ăn, thực sự khiến Diệp Khiêm cảm thấy bất lực.
Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, mắt Diệp Khiêm vì thiếu ngủ nên sưng húp rõ rệt. Lắc đầu ngán ngẩm, Diệp Khiêm vệ sinh cá nhân xong xuôi thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Diệp Khiêm bước ra mở cửa, người tới chính là Lâm Phong. Cậu mỉm cười nhẹ, ôm lấy Lâm Phong một cái.
Lâm Phong nhìn đôi mắt hơi sưng của Diệp Khiêm, cười khẽ nói: "Diệp huynh, nhìn bộ dạng của anh có vẻ tối qua ngủ không ngon nhỉ? Chẳng lẽ mới đến nước E đã muốn nếm thử hương vị của các cô nàng châu Âu rồi sao? Nhưng cũng phải chú ý sức khỏe chứ, chơi bời kiểu bán mạng thế này, cẩn thận thận hư đấy nhé."
Diệp Khiêm cười bất lực, đáp: "Đừng nhắc nữa, tối qua cả một đêm bị đám người đó làm phiền đến mức không thể ngủ nổi, lúc thì điện thoại, lúc thì gõ cửa."
Trụ sở của Thất Sát nằm ở nơi tiếp giáp giữa Đông Bắc Hoa Hạ và nước E, Lâm Phong đương nhiên cũng thường xuyên qua lại nước E, nên chuyện này gã cũng biết. Nhưng Lâm Phong là kẻ già đời rồi, đương nhiên biết cách xử lý, còn Diệp Khiêm, người lần đầu tiên đến nước E như cậu, thì hiển nhiên không tránh khỏi phải chịu một phen khổ sở.
"Sao rồi? Đã liên lạc với Sergeyevich Pushkin chưa? Ông ta có nói khi nào dẫn anh đi gặp ông chủ Alexander Solovyov của ông ta không?" Lâm Phong hỏi.
"Ông ta lát nữa sẽ tới đón chúng ta, chúng ta đợi ở đây thôi." Diệp Khiêm nói, "Vào ngồi đi, chưa ăn sáng đúng không? Tôi bảo khách sạn gửi chút đồ ăn lên."
Kéo Lâm Phong vào ngồi, Diệp Khiêm gọi một cuộc cho quầy lễ tân, bảo họ gửi chút đồ ăn sáng lên. Hai người ăn xong bữa sáng, nhìn đồng hồ đã gần chín giờ, nhưng Sergeyevich Pushkin vẫn chưa tới. Diệp Khiêm khẽ nhíu mày, vừa định gọi điện sang thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.