Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 803
Cáo Già Xảo Quyệt

❊ ❊ ❊

La Chiến hừ lạnh một tiếng, nói: "Tôi không cần biết nguyên nhân là gì, tóm lại anh làm như vậy là không đúng. Đừng tưởng tôi không biết gì về những chuyện xảy ra ở thành phố NJ. Kể từ khi lão đại tiếp nhận sản nghiệp của lão bản, doanh nghiệp đã có bước phát triển thần tốc, không những thống nhất thành phố NJ mà còn vang danh thiên hạ. Những điều này, anh có thể nói là hoàn toàn nhờ công của anh sao? Anh tự tin rằng nếu giao sản nghiệp vào tay anh, anh có thể làm tốt hơn không?"

"Đó chỉ là cách nhìn của anh thôi, tôi lại không nghĩ vậy. Nếu không có những người như chúng tôi, chỉ dựa vào một mình cậu ta thì làm được nhiều việc như thế này sao?" Mã Sơn Hà nói, "La Chiến, tôi còn nể tình giao tình năm xưa của chúng ta, hy vọng anh đừng đối đầu với tôi, nếu không thì đừng trách tôi không nể tình."

"Hừ, La Chiến ta đã dám đến đây thì không sợ anh." La Chiến nói, "Bây giờ nếu anh dừng tay, tôi còn có thể cầu xin lão đại tha cho anh, bằng không, anh chính là kẻ thù của La Chiến tôi. Anh hẳn phải biết hậu quả của việc làm kẻ thù của La Chiến tôi là như thế nào rồi đấy."

"La Chiến, anh không cần dọa tôi, đã dám làm như vậy thì tôi từ lâu đã có quyết tâm tử chiến rồi." Mã Sơn Hà nói, "Đừng nói là La Chiến anh, bây giờ dù cho Trần tổng có sống lại cũng không thể thay đổi được sự thật này. Hừ, huống hồ, La Chiến anh năm xưa có lẽ là một hào kiệt, nhưng bây giờ tôi lại không sợ anh. Anh cũng nhìn xem thế cục hiện tại đi, người của tôi đều ở đây cả, anh tự tin có thể dựa vào sức mình mà xoay chuyển tình thế hiện tại sao?"

"Tôi không có khả năng giết anh, nhưng tôi có thể cùng anh đồng quy vu tận." Lời La Chiến vừa dứt, anh xoạt một cái mở phanh áo ra, chỉ thấy bên hông anh quấn đầy thuốc nổ. Cầm điều khiển từ xa trong tay, La Chiến nói: "Số thuốc nổ ở đây đủ để san bằng căn phòng này. La Chiến tôi đã dám đến, thì cũng chẳng nghĩ đến chuyện rời đi. Có gan thử chút không? Chỉ cần tôi nhấn nút này, chúng ta cùng nhau xuống suối vàng."

Nói xong, ánh mắt La Chiến nhìn về phía Diệp Khiêm, nở nụ cười đạm nhiên, vẻ mặt như thể ung dung thản nhiên chờ chết. Diệp Khiêm cũng mỉm cười nhẹ, khẽ gật đầu. Đối với La Chiến, Diệp Khiêm vẫn luôn rất tán thưởng, chỉ là lúc trước La Chiến kiên quyết muốn rời đi, Diệp Khiêm thực sự không có cách nào giữ lại, bằng không, Diệp Khiêm tuyệt đối sẽ giao toàn bộ sản nghiệp ở thành phố NJ này cho La Chiến quản lý.

Những cốt cán ngồi đó đều hoàn toàn chết lặng, tên điên Mã Sơn Hà còn chưa giải quyết xong, vậy mà lại chạy tới một tên điên khác. Nếu La Chiến thực sự nhấn nút đó, thì kết quả sẽ là gì? Chỉ sợ mình sẽ bị nổ tan xác, xương thịt chia lìa nhỉ?

"La Chiến, anh không cần dọa tôi, Mã Sơn Hà tôi không phải bị dọa mà lớn lên. Anh đừng quên, tôi xuất đạo còn sớm hơn anh, chỉ với chút thủ đoạn này mà muốn dọa tôi sao?" Mã Sơn Hà nói, "Huống hồ, có các người bồi táng cùng tôi, tôi cũng lãi rồi. Muốn dọa tôi, hừ. Đến đây, có gan thì nhấn đi, chúng ta cùng nhau lên đường cũng tốt."

"Sơn gia..." Đám tay sai của Mã Sơn Hà không chịu nổi nữa, vô duyên vô cớ mất mạng ở đây, thì quá không đáng rồi?

"Tôi còn chẳng sợ, các người sợ cái gì? Yên tâm đi, số thuốc nổ trên người hắn là giả, chỉ muốn dọa tôi mà thôi." Mã Sơn Hà nói. Tuy nhiên, Mã Sơn Hà biết rất rõ, với tư cách của La Chiến, tuyệt đối sẽ không dùng đồ giả để lừa gạt mình, số thuốc nổ kia chắc chắn là thật. Hắn sở dĩ nói như vậy, chẳng qua chỉ là muốn trấn an đám tay sai mà thôi. Diệp Khiêm đang ở ngay đây, Mã Sơn Hà không tin La Chiến dám nhấn nút, kéo cả Diệp Khiêm vào vòng nguy hiểm.

"Hừ, Sơn gia, chúng ta cộng sự lâu như vậy, con người tôi thế nào anh hẳn phải rõ nhất. La Chiến tôi có bao giờ dùng đồ giả không? Đã nói như vậy, vậy chúng ta thử một chút xem." La Chiến hừ lạnh một tiếng, nói. Sau đó chuyển ánh mắt sang Diệp Khiêm, La Chiến nói: "Lão đại, xin lỗi, La Chiến tôi không có năng lực xoay chuyển tình thế hiện tại, việc duy nhất có thể làm chỉ là bồi lão đại cùng nhau lên đường. Lão đại, anh sẽ không trách tôi chứ?"

Nhìn thấy ánh mắt của La Chiến, Diệp Khiêm hiểu ý, mỉm cười gật đầu nói: "Có các anh em cùng nhau lên đường, cũng coi như là một chuyện khoái sự của đời người. Đến đi."

Kẻ điên, một đám kẻ điên. Những cốt cán ngồi đó ai nấy đều nghĩ như vậy, họ không có cái giác ngộ về cái chết đó, điều này cũng định sẵn họ không bao giờ đạt tới độ cao như Diệp Khiêm. Nếu một người ngay cả giác ngộ này cũng không có, thì làm sao có thể ngóc đầu lên nổi? Đôi khi, làm người phải nghĩ thông suốt một chút, nếu suốt ngày chỉ lo lắng cho cái mạng nhỏ của mình, thì làm sao có thể lăn lộn mãi trong giới giang hồ, làm sao có thể phất lên như diều gặp gió được.

Trong lòng Mã Sơn Hà cũng không khỏi có chút căng thẳng, tuổi càng lớn, lại càng sợ chết. Khi còn trẻ, có lẽ chúng ta có thể nói chết ở độ tuổi nào cũng đáng giá, nhưng khi thực sự đến độ tuổi đó rồi lại luyến tiếc nhân sinh, không muốn chết nữa. Đây là chuyện rất bình thường. Mã Sơn Hà sở dĩ phản bội, có thể nói cũng là vì hắn sợ chết, vì hắn không biết Diệp Khiêm có đối phó với mình hay không, cho nên buộc phải mạo hiểm. Đây có lẽ là điểm Diệp Khiêm làm chưa tốt, không tạo được niềm tin cho Mã Sơn Hà, nhưng Diệp Khiêm chưa bao giờ có ý định đó, nếu muốn làm thì hắn đã làm từ lâu rồi, đây chỉ là Mã Sơn Hà lo bò trắng răng mà thôi. Ngay cả Ngu Hưng, vào thời khắc cuối cùng từ bỏ ý định của mình, Diệp Khiêm cũng giữ lại cho hắn một mạng. Vừa nãy, Diệp Khiêm cũng đã cho Mã Sơn Hà cơ hội, là tự hắn không cần, Diệp Khiêm đương nhiên sẽ không tha cho hắn nữa, nếu không sau này không thể phục chúng.

"Các anh em, xuống dưới đó thì đừng trách tôi, muốn trách thì cứ trách Sơn gia đi, là ông ta bắt các người phải chết." Liếc nhìn đám tay sai của Mã Sơn Hà một cái, La Chiến nói.

Đám tay sai đó hoàn toàn hoảng loạn, từng tên một nhìn Mã Sơn Hà đầy căng thẳng, hy vọng ông ta có thể ngăn cản La Chiến, đừng để hắn làm liều. Tuy nhiên, sự đã rồi, Mã Sơn Hà đã không còn đường lui, việc duy nhất có thể làm là đánh cược một phen. "Văn thần Trình Văn, võ tướng La Chiến, hai cánh tay đắc lực bên cạnh Trần tổng năm nào, một người đã phế, người còn lại xem ra vẫn còn chút gan dạ." Mã Sơn Hà nói, "Đến đi, Mã Sơn Hà ta nếu nhíu mày một cái thì không phải hảo hán."

Nghe những lời của Mã Sơn Hà, Trình Văn có chút hổ thẹn cúi đầu xuống. Những năm gần đây, quả thực là vì bản thân mình nên mới cho Ngu Hưng và Mã Sơn Hà cơ hội như vậy, là chính mình vì những việc vụn vặt trong gia đình dẫn đến ý chí tiêu tan, mới cho họ cơ hội lợi dụng. Nếu anh vẫn là anh của năm xưa, thì chuyện như thế này đã không xảy ra, anh đã có thể ngăn chặn từ sớm rồi.

Trình Văn lăn lộn trên chốn giang hồ cũng đã lâu, cũng coi như là một lão giang hồ, nhiều chuyện anh cũng nhìn rất thoáng. Thế nhưng, hai năm nay, trước là mất vợ, sau là mất con, điều này khiến hùng tâm tráng chí của anh bị mài mòn từng chút một. Anh có chút mờ mịt, không biết mình chọn con đường này rốt cuộc là đúng hay sai, bản thân dù có lăn lộn đến đỉnh cao quyền lực thì cũng có thể làm gì? Chẳng qua cũng chỉ là một người cô độc mà thôi. Cũng chính vì thế, anh trở nên trầm cảm, chuyện của công ty cũng rất ít hỏi đến, gần như phó mặc hoàn toàn cho Mã Sơn Hà và Ngu Hưng quản lý.

Thế nhưng, Ngu Hưng tự coi mình rất cao. Lúc đầu gặp Diệp Khiêm trong câu lạc bộ, đó cũng là do hắn cố ý sắp đặt, vì sao? Vì hắn hiểu rất rõ, chỉ cần bám vào Diệp Khiêm, con đường của mình có thể đi thuận lợi hơn, đi xa hơn. Sự thật đúng là như vậy, điều này không khỏi khiến hắn đắc ý, nhịn không được nghĩ rằng ngay cả Diệp Khiêm cũng bị hắn xoay như chong chóng trong lòng bàn tay, điều này khiến dã tâm của hắn không khỏi bành trướng hơn, thậm chí tưởng rằng trên thế giới này hắn là kẻ thông minh nhất, ai cũng có thể bị hắn xoay trong lòng bàn tay. Thông minh quá hóa thông minh, hắn lại không ngờ rằng, bản thân mình căn bản là đang bị Mã Sơn Hà đùa giỡn, nếu không phải vì Mã Sơn Hà khiêu khích, thì hắn bây giờ đã không ra nông nỗi này. Mặc dù Diệp Khiêm biết dã tâm của Ngu Hưng rất lớn, nhưng người có dã tâm mới có động lực tiến lên, chỉ cần sử dụng hợp lý dã tâm này, sẽ có lợi rất lớn cho sự phát triển của doanh nghiệp, cho nên, chỉ cần Ngu Hưng không nảy sinh ý đồ xấu, Diệp Khiêm tuyệt đối sẽ không động đến hắn.

Có thể nói, tất cả đều là vì Trình Văn, nếu anh vẫn là anh của năm xưa, thì chuyện hôm nay sẽ không xảy ra. Vì, nếu ba bên có một sự cân bằng quyền lực tốt, thì ai cũng không dám làm càn. Tuy nhiên, Trình Văn rốt cuộc vẫn chưa hồ đồ đến mức không thể cứu chữa, sau khi nhận được cuộc gọi của Diệp Khiêm, anh biết ngay Mã Sơn Hà và Ngu Hưng sẽ nhân cơ hội đối phó với Diệp Khiêm, vì vậy liền vội vàng thông báo cho La Chiến. Nếu không phải như vậy, thì làm sao La Chiến kịp thời chạy tới được?

Trình Văn thực sự không sợ chết, tâm của anh từ lâu đã chết rồi, hơn nữa vì mình mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay, anh cũng cảm thấy mình có lỗi với Diệp Khiêm. Nếu La Chiến nhấn nút, cùng nhau đồng quy vu tận, cũng chưa hẳn không phải là một cách hay.

Đứng dậy, Trình Văn nhìn Mã Sơn Hà, nói: "Anh sợ chết không? Tôi nói cho anh biết, tôi không sợ. Đến đi, La Chiến, nhấn nút đi."

"Ồ, hùng tâm khôi phục rồi à, đáng tiếc là anh vĩnh viễn không quay lại được quá khứ nữa rồi. Tôi cũng không ngại nói cho anh biết, vợ và con trai anh đều là do tôi phái người giết, tai nạn xe cộ là do tôi cố ý sắp đặt." Mã Sơn Hà nói, "Thế nào? Kế sách của tôi có phải rất cao minh không? Anh hoàn toàn giống như những gì tôi dự liệu, bị tôi xoay trong lòng bàn tay. Hừ, văn thần Trình Văn, chó má. Tôi nói cho anh biết, trên thế giới này, muốn trở thành người thành công thì nhất định phải tàn nhẫn, anh quá coi trọng tình cảm, đó chính là điểm yếu của anh."

Trình Văn hoàn toàn chết lặng, anh vẫn luôn nghĩ hai vụ tai nạn xe cộ xảy ra liên tiếp với vợ con mình chỉ là một sự cố ngoài ý muốn mà thôi, thế nhưng, lại không ngờ rằng chính người đã cộng sự với mình bấy lâu nay, người được mình gọi là anh em lại là kẻ hạ độc thủ. Trong ánh mắt của Trình Văn tràn đầy phẫn nộ, từng luồng sát ý từ đáy lòng trào dâng, vẻ mặt giống như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:679
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.