Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 2410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1153
Sự bất thường của Tần Hạo Nhiên

❊ ❊ ❊

Trận chiến đó, Đại Sơn lão nhân và Bá Lão thảm bại, tuy nhiên đối phương cũng có vài người chết trong tay hai người, thậm chí cuối cùng suýt chút nữa biến thành tử chiến!

Tuy nhiên, từ đó về sau, mối hiềm khích giữa 36 Động Thiên Phúc Địa và giới Huyền học coi như đã kết lại, mỗi lần cứ có người của giới Huyền học tiến vào 36 Động Thiên Phúc Địa, tất nhiên sẽ có người đến gây sự khiêu khích, mâu thuẫn xung đột đã là chuyện không thể tránh khỏi.

Dĩ nhiên, kết quả cuối cùng tự nhiên là người giới Huyền học đi vào chịu thiệt, bị người của 36 Động Thiên Phúc Địa mỉa mai, nhưng lực bất tòng tâm, đành chịu thua.

Nghe đến đây, Tần Vũ cuối cùng đã hiểu vì sao trước đó Liên Vân Tử lại nói câu này, rất rõ ràng, Liên Vân Tử biết rõ, sau khi vào 36 Động Thiên Phúc Địa, có khả năng còn có một trận đại chiến, cho nên mới trì hoãn cuộc quyết đấu vòng thứ sáu lại.

"Nhưng cậu nhóc cũng không cần lo lắng, cậu còn có Liên Vân Tử và Phật Tử, thực lực của ba người các cậu, so với thực lực hai lão già lúc trước còn cao hơn một bậc, vào 36 Động Thiên Phúc Địa, chỉ cần nhanh trí một chút, cũng sẽ không chịu thiệt." Bá Lão nhìn thoáng qua Tần Vũ nói.

"Tần tiểu hữu, tranh đấu này tuy không thể tránh khỏi, nhưng tuyệt đối không phải là quan trọng nhất, vào 36 Động Thiên Phúc Địa, lợi ích lớn nhất không phải là môi trường tu luyện một tháng bằng một năm kia, nếu chỉ có mỗi lợi ích này, giới Huyền học chúng ta cũng sẽ không có nhiều người muốn vào như vậy." Đại Sơn lão nhân nói.

Tần Vũ gật đầu, cậu rất hiểu ý của Đại Sơn lão nhân, đối với thế hệ trẻ mà nói, thời gian một năm không tính là gì, thay vì vào đó chịu ngược, lòng tự trọng bị đả kích, thà rằng không vào 36 Động Thiên Phúc Địa này còn hơn.

"Vào 36 Động Thiên Phúc Địa, lợi ích lớn nhất chính là có một cơ duyên nhất định, có thể nhận được các bí thuật đã thất truyền, thậm chí, có khả năng là loại bí thuật như Thượng Tam Thanh thập đại mật chú và Phật môn thất thập nhị thần thông." Đại Sơn lão nhân nghiêm mặt nói:

"36 Động Thiên Phúc Địa, tổng cộng có 36 nơi, sớm nhất là quy thuộc về 36 người, lúc trước lão đã nói rồi. 36 người này, có người đã chết, người chết thì ngọn núi này liền bỏ trống, hơn nữa, đây đều là những đại nhân vật từng đứng trên đỉnh cao, trên ngọn núi của họ, sẽ lưu lại thần thông và bí thuật lúc sinh thời của họ."

"Cho nên, chúng ta vào 36 Động Thiên Phúc Địa, mục đích cuối cùng là hướng tới những truyền thừa bí thuật này mà đi, dĩ nhiên, có thể đạt được hay không, còn phải xem có cơ duyên này hay không."

Tần Vũ gật đầu, khá tò mò nhìn thoáng qua Đại Sơn lão nhân và Bá Lão, Bá Lão liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của Tần Vũ, đáp: "Đừng đoán mò nữa, ta không có nhận được bí thuật gì ở bên trong, nhưng tên này lại thu hoạch vô cùng phong phú. Ở bên trong không ít lần chiếm được lợi lộc."

Ánh mắt Bá Lão nhìn về phía Đại Sơn lão nhân, "Lúc trước sở dĩ nảy sinh mâu thuẫn với đám người 36 Động Thiên Phúc Địa kia, cũng có nguyên nhân từ phương diện này."

Theo như lời Bá Lão nói, lần đó, lúc bọn họ đi vào, vừa đúng lúc gặp một ngọn núi mở sơn môn, tất cả mọi người đều muốn vào núi đầu tiên, thế nhưng, lại bị Đại Sơn lão nhân nhanh chân đến trước, đám người 36 Động Thiên Phúc Địa kia tự nhiên là không phục, đây mới có trận đại chiến phía sau.

"Chỉ cần ba nhóc các cậu chịu đoàn kết lại với nhau, lấy thực lực của các cậu, thì sẽ không chịu thiệt bao nhiêu, nếu như cơ duyên xảo hợp, có thể nhận được truyền thừa bí thuật, thì cũng không uổng chuyến đi này."

"Tần tiểu hữu, ngày vào 36 Động Thiên Phúc Địa là vào một tuần sau, đến lúc đó, Bá Lão nhị sẽ đưa các cậu tới 36 Động Thiên Phúc Địa." Đại Sơn lão nhân cuối cùng nói.

---❊ ❖ ❊---

Bảy ngày, còn bảy ngày nữa là đến thời gian đi tới 36 Động Thiên Phúc Địa, bảy ngày này, Tần Vũ luôn đi cùng Mạnh Dao dạo chơi ở kinh thành.

"Tần Vũ, em phát hiện anh dường như có một chút thay đổi nhỏ." Mạnh Dao khoác tay Tần Vũ, nghiêng cái đầu nhỏ nói.

"Thay đổi gì?" Tần Vũ cười hỏi.

"Cụ thể em cũng không nói được, chỉ là một cảm giác." Mạnh Dao nhăn cái mũi nhỏ, suy nghĩ một lát, nói: "Giống như là có một sự phóng khoáng buông bỏ vậy."

"Vậy thay đổi này là tốt hay xấu?" Tần Vũ hỏi lại.

"Chắc là tốt."

Khi Tần Vũ đang muốn mở miệng lần nữa, điện thoại trong túi quần lại vang lên, nhìn thấy dãy số này, Tần Vũ đi đến một nơi ít người qua lại, nghe máy.

"Kính chào Tần tiên sinh, ngài khỏe không!"

"Y Tát đại nhân khỏe, Y Tát đại nhân gọi điện cho tôi, là có tin tức rồi sao?"

"Thật sự ngại quá, lâu như vậy mới liên lạc với Tần tiên sinh, người mà Tần tiên sinh muốn điều tra đã có tung tích, hiện tại đã bị người của chúng ta âm thầm theo dõi, nhưng người này có chút kỳ quái, cứ nửa tháng lại đổi chỗ ở một lần, điều này mới khiến chúng ta tìm kiếm lâu như vậy."

"Thật sự rất cảm ơn Y Tát đại nhân, có thể cho tôi biết địa chỉ của ông ta không?"

"Tần tiên sinh muốn đưa ông ta về nước sao, chi bằng thế này, người của tôi sẽ đưa ông ta đến nhà thờ, Tần tiên sinh chỉ cần sắp xếp người của ngài tới nhà thờ là được."

"Vậy thì làm phiền Y Tát đại nhân rồi, ngoài ra, thay tôi gửi lời cảm ơn tới Giáo hoàng bệ hạ."

---❊ ❖ ❊---

Sau khi hàn huyên vài câu với Y Tát, Tần Vũ liền cúp điện thoại, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, Y Tát tốt bụng giúp bắt người như thế này, nhưng ý của người say rượu không phải ở rượu mà.

Dự đoán, Y Tát cũng rất muốn biết, rốt cuộc mình tìm Tần Hạo Nhiên làm gì, có khi còn thẩm vấn Tần Hạo Nhiên trước, với bản lĩnh của Giáo đình, muốn khiến một người bình thường mở miệng, chuyện đó quá dễ dàng.

Nghĩ đến đây, Tần Vũ lập tức bấm số điện thoại của Cao Hiên, trực tiếp bảo Cao Hiên lập tức phái người đến nhà thờ đón người, đưa Tần Hạo Nhiên về nước cấp tốc.

"Sao vậy, là chuyện của Tần giáo sư có manh mối rồi sao?" Sau khi Tần Vũ cúp điện thoại, Mạnh Dao hỏi.

"Ừ, phía Giáo đình đã tìm thấy con trai của Tần Hải Phong là Tần Hạo Nhiên rồi, anh bảo Cục trưởng Cao lập tức sắp xếp người đưa Tần Hạo Nhiên về nước." Tần Vũ đáp.

"Tần Vũ, em phát hiện anh rất để tâm đến chuyện này đấy."

"Ừm..." Tần Vũ khựng lại một chút, chuyện này liên quan đến sư phụ cậu, không thể không để tâm được.

Động tác của Cao Hiên rất nhanh, sau khi nhận được điện thoại của Tần Vũ, lập tức sắp xếp người ở Anh đi tới nhà thờ, hai tiếng sau liền đưa Tần Hạo Nhiên từ trong nhà thờ về, hiện tại đang trên chuyến bay về nước, Cao Hiên cũng đích thân tới sân bay chờ.

Vẫn là viện quân công đó, vẫn là chàng thanh niên lần trước đón Tần Vũ vào, theo như Tần Vũ và Cao Hiên đã hẹn, sau khi đón Tần Hạo Nhiên từ sân bay về, sẽ đưa đến đây.

Mà Cao Hiên cũng không để Tần Vũ đợi lâu, một tiếng sau, khi Tần Vũ hút xong điếu thuốc thứ hai, Cao Hiên cùng nhóm người đã tới.

"Tần tiên sinh, vị này chính là Cao Hiên."

Cao Hiên đẩy cửa ra, sau lưng anh ta là một người đàn ông đeo kính, dáng người cao lớn, trang phục giống như nhiều du học sinh trở về nước tiêu chuẩn, khác biệt duy nhất chính là, người đàn ông này trông có chút sa sút, còn có vẻ mệt mỏi không thể che giấu trên khuôn mặt.

"Tần Hạo Nhiên tiên sinh phải không, mời ngồi."

Tần Vũ cười ha hả đưa tay ra, tuy nhiên, Tần Hạo Nhiên chỉ lạnh lùng nhìn Tần Vũ một cái, không hề đưa tay ra, đợi khoảng ba giây, Tần Vũ cũng không để ý, rất bình thản thu tay về, ngồi xuống một đầu ghế sofa.

"Tự giới thiệu một chút, tôi cũng họ Tần, biết đâu năm trăm năm trước chúng ta còn là người một nhà cũng không chừng." Tần Vũ cười híp mắt nhìn Tần Hạo Nhiên, nhưng Tần Hạo Nhiên vẫn đứng tại chỗ, cũng không mở miệng nói chuyện.

"Tần tiên sinh, biết tại sao lại tìm ông đến đây không?"

"Không biết, tôi lại không phạm pháp." Tần Hạo Nhiên cuối cùng cũng mở miệng, nhưng giọng điệu không thân thiện cho lắm.

"Phải, Tần tiên sinh đương nhiên không phạm pháp." Tần Vũ dang hai tay ra, ánh mắt nhìn về phía Cao Hiên bên cạnh, "Cục trưởng Cao, anh đã nói qua chuyện này cho Tần tiên sinh chưa?"

"Chưa." Cao Hiên lắc đầu, anh ta đón Tần Hạo Nhiên từ sân bay về, trực tiếp chạy thẳng tới viện quân công, Tần Hạo Nhiên lại ở trong trạng thái im lặng, trên đường căn bản không hề trò chuyện.

Tần Vũ khựng lại một chút, ánh mắt nhìn về phía Tần Hạo Nhiên, "Tần tiên sinh, đã Cục trưởng Cao chưa nói cho ông biết, vậy tin tức này để tôi thông báo cho ông đi, nhưng hy vọng Tần tiên sinh lát nữa đừng quá kích động."

Tần Hạo Nhiên không chút động đậy.

"Phụ thân của ông, giáo sư Tần Hải Phong, cách đây không lâu đã chết, chết vì bị mưu sát!"

Nói xong câu này, ánh mắt Tần Vũ nhìn chằm chằm vào Tần Hạo Nhiên, cậu phát hiện, khi mình nói Tần Hải Phong qua đời, con ngươi Tần Hạo Nhiên chỉ co rút lại một chút, lại không có vẻ ngạc nhiên gì mấy, dường như tin tức này ông ta đã sớm biết, và đã tiêu hóa xong rồi.

"Sao vậy, Tần tiên sinh đối với cái chết của phụ thân không chút ngạc nhiên sao?" Tần Vũ mở miệng hỏi.

"Có gì đáng ngạc nhiên, con người ai cũng phải chết, huống hồ tuổi của cha tôi đã không còn nhỏ nữa."

"Nhưng phụ thân của ông là chết vì bị mưu sát!" Cao Hiên bên cạnh bổ sung một câu, một người con trai, nghe tin cha mình bị người ta hại chết, mà vẫn có thể dửng dưng, trừ khi quan hệ của người con này và cha rất tệ, nhưng tài liệu anh ta điều tra được không phải như vậy, hai cha con Tần Hải Phong, Tần Hạo Nhiên quan hệ rất tốt, thường xuyên gửi email thư từ.

Biểu hiện của Tần Hạo Nhiên rất bất thường, kinh nghiệm làm việc nhiều năm nói cho Cao Hiên biết, dưới sự bất thường tất có ẩn tình, trên người Tần Hạo Nhiên này, rõ ràng có không ít bí mật.

"Tần tiên sinh, cứ nói thẳng thừng đi, chúng tôi rất lấy làm tiếc về cái chết của phụ thân ông, nhưng chúng tôi phát hiện, cái chết của phụ thân ông có liên quan đến một nghiên cứu của ông ấy, manh mối duy nhất chúng tôi biết hiện tại, chính là phụ thân ông từng đến vùng Lương Sơn, không biết Tần tiên sinh có từng nghe phụ thân nhắc tới chuyện phương diện này không."

"Không, chuyện công việc của cha tôi, chưa bao giờ kể với tôi, tôi cũng chưa bao giờ hỏi chuyện công việc của ông ấy, các người đã có thể tìm được, thì nhất định đã điều tra qua, từ sau khi tôi đi du học nước ngoài từ đại học, thì chỉ về nước đúng hai lần mà thôi, mỗi lần đều không quá nửa tháng." Tần Hạo Nhiên đáp.

"Vậy sao?" Tần Vũ cười như không cười nhìn Tần Hạo Nhiên, "Nhưng mà, theo như chúng tôi biết, phụ thân ông đã dặn ông về một cái két sắt."

Tần Vũ cảm nhận rõ rệt, khi cậu nói đến két sắt, trên mặt Tần Hạo Nhiên lộ ra một tia không tự nhiên, tuy rằng rất nhanh đã che giấu đi, nhưng vẫn bị cậu bắt được.

"Két sắt gì, tôi không hiểu ý anh."

"Cục trưởng Cao, lấy cái chìa khóa đó ra cho Tần tiên sinh xem đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1074
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.