Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 2517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1290
Ít nhất cũng phải nửa tiếng

❊ ❊ ❊

"Là Phương Quỳnh!"

Phương Tư Tư đi theo phía sau Tần Vũ, liếc mắt một cái đã nhận ra nữ lang đeo kính râm trước mắt. Cũng là người trong giới giải trí, đối với vị đại tỷ đương hồng này, sao cô có thể không quen cho được.

Không sai, nữ lang đeo kính râm này chính là Phương Quỳnh. Sau khi Tần Vũ rời khỏi chỗ Đại Tế Ti, đã gọi điện cho Phương Quỳnh, hẹn gặp nhau ở Nam Cương, đây là việc hai người đã sớm bàn bạc từ trước.

So với sự kinh ngạc của Phương Tư Tư, Mạc Vịnh Tinh lại tỏ ra bình thản hơn nhiều, chỉ là biểu cảm hơi kỳ quái mà thôi. Đối với Phương Quỳnh, cậu ta cũng từng nghe bạn bè trong giới nhắc đến, người phụ nữ này rất lợi hại, là một giao tế hoa có tiếng, không hiểu sao Tần Vũ lại dính dáng đến cô ta.

Phương Tư Tư nhận ra Phương Quỳnh, Phương Quỳnh cũng nhận ra Phương Tư Tư. Đều là người trong cùng một vòng tròn, Phương Tư Tư lại là gương mặt mới đang nổi như cồn, Phương Quỳnh tất nhiên cũng từng tìm hiểu qua, hai người cũng đã từng gặp mặt ở không ít dịp.

"Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi, ở đây hơi đông người." Phương Quỳnh đè nén nghi vấn trong lòng, chỉ vào một góc ở sảnh lớn, nơi đó có vài ghế sofa, lại khá vắng vẻ.

Bốn người ngồi xuống ghế sofa, Phương Quỳnh rất hào phóng chào hỏi Mạc Vịnh Tinh: "Mạc thiếu, không ngờ lại có thể gặp cậu ở đây."

Đối với Mạc Vịnh Tinh - một bá chủ ở Kinh Thành, Phương Quỳnh cũng từng gặp qua vài lần, chỉ là không giao thiệp sâu mà thôi.

"Phương tỷ, thật sự là chị sao, chị cũng đến đây du lịch à?" Ánh mắt Phương Tư Tư đột nhiên đảo qua người Tần Vũ, lúc này, cô càng tò mò về Tần Vũ hơn. Có thể khiến Mạc thiếu đích thân mời lên xe, lại có thể khiến một đại bài như Phương tỷ đợi ở khách sạn, người này rốt cuộc có lai lịch thế nào đây.

"Coi là vậy đi." Phương Quỳnh mỉm cười, cô tất nhiên sẽ không nói sự thật cho Phương Tư Tư biết, liền chuyển hướng sang Tần Vũ nói: "Tần tiên sinh, tôi đã đặt phòng cho anh rồi, ngay phòng bên cạnh tôi."

"Được, tôi lên tắm rửa trước đã, trên người đầy mùi gia cầm thế này quả thực không dễ chịu chút nào." Tần Vũ gật đầu, đứng dậy. Tuy nhiên, trước khi đi đến cửa thang máy, hắn lại quay đầu nói với Mạc Vịnh Tinh: "Mạc Vịnh Tinh, giúp tôi ra ngoài mua bộ quần áo."

"Tại sao lại là tôi? Dựa vào cái gì chứ?" Đại thiếu gia họ Mạc không chịu làm. Cậu ta từ bao giờ rơi vào cảnh phải đi mua quần áo giúp người khác thế này.

"Cho cậu một cân rượu, cậu có làm không?" Tần Vũ nheo mắt, cười hỏi.

"Làm." Mạc Vịnh Tinh không chút do dự đồng ý, cái điệu bộ thiếu gia lúc trước lập tức biến mất.

Đùa gì thế, hiện nay trên thị trường Ngọa Long Túy có thể nói là nghìn vàng khó cầu. Ngay cả với năng lực của cậu ta cũng rất khó kiếm được, mỗi tháng chỉ có chút ít trong buổi đấu giá. Cậu ta có tiền thật, nhưng cũng không thể so với mấy gã trọc phú kia được.

Đặc biệt là nhiều phú hào hải ngoại cũng lũ lượt tham gia vào, cạnh tranh càng thêm khốc liệt. Một bình Ngọa Long Túy một cân, hiện giờ đều bị thổi giá lên hơn năm mươi vạn, mà đó mới chỉ là trên buổi đấu giá. Nếu bán riêng tư, ít nhất cũng phải bảy mươi vạn.

Bảy mươi vạn mua một cân rượu, ngay cả Mạc Vịnh Tinh cũng chỉ có thể mắng một câu, mẹ nó chứ người giàu thật nhiều, đây là không coi tiền ra gì mà.

"Anh đi nhận phòng đi, tôi ra ngoài mua quần áo cho tên Tần Vũ này đây." Để lại câu này, Mạc Vịnh Tinh cũng rời khỏi khách sạn. Cuối cùng, chỉ còn lại hai người phụ nữ trong giới là Phương Quỳnh và Phương Tư Tư ngồi trên ghế sofa.

"Tư Tư, em đi cùng Mạc thiếu đến đây à." Phương Quỳnh tán gẫu vài câu, vì sự xuất hiện của Mạc Vịnh Tinh khiến cô nảy sinh tò mò về thân phận của Tần Vũ. Phương Quỳnh không rõ lai lịch của Tần Vũ, mặc dù thái độ của chị em Lý Tư Kỳ đối với Tần Vũ đã khiến cô hiểu trong lòng rằng, lai lịch của vị Tần tiên sinh này hẳn không đơn giản.

Thế nhưng, sự xuất hiện của Mạc Vịnh Tinh cùng với thái độ đối xử với Tần Vũ đã phá vỡ những phỏng đoán ban đầu của cô. Vị Tần tiên sinh này e rằng lai lịch còn lớn hơn so với tưởng tượng của cô.

"Phương tỷ, vị Tần tiên sinh này có lai lịch gì vậy ạ?" Phương Tư Tư hạ thấp giọng hỏi.

"Sao thế, Mạc thiếu không nói cho em biết à?" Phương Quỳnh mỉm cười, hỏi ngược lại.

"Không có, em và Mạc thiếu gặp vị Tần tiên sinh này trên đường, sau đó liền vội vã đến đây." Phương Tư Tư tóm tắt sơ lược quá trình, sau đó nhìn Phương Quỳnh với ánh mắt đầy hy vọng, chờ đợi câu trả lời của cô.

Chỉ là, sao Phương Tư Tư có thể biết được, người trước mắt cô đây cũng không biết thân phận của Tần Vũ. Tuy nhiên, ngoài mặt Phương Quỳnh vẫn không lộ chút sơ hở, xin lỗi nói: "Tư Tư à, thân phận của Tần tiên sinh hơi đặc thù, nếu chính anh ấy không nói thì chị cũng không tiện tiết lộ, thông cảm nhé."

---❊ ❖ ❊---

Trong phòng khách sạn, sau khi Tần Vũ tắm rửa xong liền thay bộ quần áo Mạc Vịnh Tinh mua cho. Nhìn những hình thù lòe loẹt trên người mình, Tần Vũ cũng đành chịu thua với gu thẩm mỹ của Mạc Vịnh Tinh, được rồi, tạm mặc vậy thôi.

"Tần Vũ, rốt cuộc cậu và Phương Quỳnh này là thế nào?" Trong lúc Tần Vũ thay quần áo, Mạc Vịnh Tinh ngồi trên sofa trong phòng Tần Vũ, hỏi.

"Chuyện của Phương Quỳnh hơi phức tạp, đây là chuyện riêng tư của người ta, tôi không tiện tiết lộ cho cậu. Nhưng cậu cũng nên biết tôi làm nghề gì rồi chứ." Tần Vũ vừa soi gương cạo râu vừa đáp.

"Chẳng phải cậu là kẻ chuyên lừa đảo, xem bói ở cầu vượt sao?" Mạc Vịnh Tinh đáp một câu bực bội, ngay sau đó trên mặt lộ vẻ hào hứng: "Chẳng lẽ Phương Quỳnh này bị quỷ ám rồi?"

"Không phải quỷ."

"Không phải quỷ ám à, vậy là phong thủy tổ phần ở quê không tốt, mời cậu đến xem phong thủy chứ gì." Mạc Vịnh Tinh tự cho là đúng mà đoán, chỉ là cậu ta đã bỏ qua hàm ý trong câu trả lời vừa rồi của Tần Vũ.

Tần Vũ chỉ trả lời là "không phải quỷ", chứ không phủ nhận việc bị ám.

"Hì hì, không ngờ lần này định ra ngoài du lịch giải sầu lại có thể gặp được cậu. Tôi quyết định rồi, mấy ngày nay cứ bám theo cậu thôi. Bám theo tên như cậu, lúc nào cũng gặp phải mấy chuyện kích thích, thú vị hơn du lịch nhiều." Mạc Vịnh Tinh vỗ đùi, đưa ra quyết định.

"Cậu không sợ cô bạn gái nhỏ kia của cậu giận à?" Tần Vũ cười hỏi.

"Giận á, cô ta mà không vui thì tự cuốn gói mà đi. Cóc ba chân thì khó tìm chứ đàn bà hai chân thì đầy ra, chẳng qua cũng là nhu cầu đôi bên mà thôi." Mạc Vịnh Tinh không chút bận tâm nói.

Đối với lời này của Mạc Vịnh Tinh, Tần Vũ không bình luận gì. Mối quan hệ giữa Mạc Vịnh Tinh và Phương Tư Tư kia quả thực coi như một cuộc giao dịch, đã là giao dịch thì chẳng có gì để nói cả.

"Cậu đến đây là để giải quyết chuyện của Phương Quỳnh à?"

"Không phải, chuyện của Phương Quỳnh chỉ là tiện đường. Còn nhớ bà Tô ở Nam Cương trong bữa tiệc đại sư lúc trước chứ, tôi đến để ứng ước. Đương nhiên, đây cũng không phải việc chính. A Long cũng ở Nam Cương, lần này mục đích chính của tôi là tìm A Long."

Nghĩ đến người anh em tốt đó, thần sắc Tần Vũ hơi ảm đạm. Cũng gần một năm rồi, không biết bây giờ A Long và Triệu Tiểu Như thế nào rồi?

Tần Vũ không phải chưa từng nghĩ đến việc gọi điện cho A Long để hỏi thăm tình hình, chỉ là điện thoại của A Long từ vài tháng trước đã không thể liên lạc được nữa, cho nên hắn chỉ có thể đích thân đến Nam Cương một chuyến.

Nghe Tần Vũ nhắc đến A Long, Mạc Vịnh Tinh cũng im lặng. Chuyện của A Long cậu ta cũng biết đôi chút, lúc trước Tần Vũ vì báo thù cho A Long mà phế bỏ cả nhà họ Trần, gây nên sóng gió ngất trời ở Kinh Thành.

"A Long thằng nhóc đó, haizz, không nói nữa, đến lúc gặp cậu ta rồi tìm cậu ta uống rượu sau."

---❊ ❖ ❊---

Sau khi Tần Vũ tắm rửa xong, Tần Vũ và Mạc Vịnh Tinh rời khỏi phòng, còn Phương Quỳnh và Phương Tư Tư vẫn đang đợi ở sảnh khách sạn. Vì đã đến giờ ăn trưa, bốn người liền tìm một quán cơm dùng bữa.

Sau khi dùng bữa, Mạc Vịnh Tinh dẫn Phương Tư Tư về phòng khách sạn, đoán chừng là bắt đầu "ban ngày hoan lạc" rồi, còn Tần Vũ cũng dẫn Phương Quỳnh về phòng. Đương nhiên, hai người họ là đang bàn bạc về địa điểm đến lần này.

"Tần tiên sinh, trại Miêu tộc đó ở vùng này, nếu chúng ta lái xe qua thì mất khoảng ba tiếng mới đến được thị trấn nhỏ này, sau đó chúng ta còn phải đi vào từ con đường này, đường đó khá dốc, lái xe có thể mất hơn hai tiếng mới đến nơi."

Nhìn điểm trên bản đồ mà Phương Quỳnh chỉ, Tần Vũ gật đầu. Như vậy xem ra, họ mất tổng cộng hơn năm tiếng đồng hồ.

"Tần tiên sinh, khi nào chúng ta xuất phát ạ, để tôi đi sắp xếp xe, xem có thuê được xe việt dã không, đường núi này xe bình thường e là không đi được." Phương Quỳnh hỏi Tần Vũ.

Lần này đến Nam Cương, Phương Quỳnh đến đây một mình một cách bí mật, ngay cả quản lý cũng không nói, chỉ bảo với quản lý là sẽ đi khoảng một tuần. Cho nên, mặc dù cô cũng quen biết vài người bạn ở Nam Cương nhưng cũng không liên lạc, vì chuyện của Mị Hồ, cô không muốn để người khác biết.

"Không cần thuê xe, ở đây có sẵn rồi." Tần Vũ cười, lấy điện thoại ra, gọi một dãy số. Một lúc lâu sau đầu dây bên kia mới bắt máy, một giọng nói khó chịu truyền đến: "Tần Vũ, tên khốn cậu có ý gì, gọi điện giờ này, cậu cố tình à?"

Trong điện thoại, giọng Mạc Vịnh Tinh còn kèm theo tiếng thở dốc, nhìn là biết đang vận động kịch liệt. Tần Vũ cũng không để ý, chậm rãi nói một câu: "Mười phút nữa chúng ta phải xuất phát từ khách sạn, cậu muốn đi thì xuống đây, không muốn thì tùy cậu."

"Mười phút, mẹ nó, cậu coi thường tôi đấy à? Ít nhất cũng phải nửa tiếng, à không, là một tiếng." Mạc Vịnh Tinh gầm lên giận dữ ở đầu dây bên kia.

Ngón tay ấn nhẹ trên màn hình, Tần Vũ không quan tâm đến sự gầm thét của Mạc Vịnh Tinh, trực tiếp tắt máy, sau đó nói với Phương Quỳnh đang có biểu cảm hơi kỳ quái: "Chúng ta xuống dưới đợi thôi, có tài xế rồi."

Biểu cảm của Phương Quỳnh hơi kỳ quái là vì cô cũng nghe thấy tiếng của Mạc Vịnh Tinh truyền đến từ điện thoại của Tần Vũ, cũng biết hai người đó đang làm gì vào lúc này.

"Tần tiên sinh, vị Mạc thiếu này……"

"Yên tâm, cậu ta kín miệng lắm, sẽ không tiết lộ chuyện của cô đâu, điểm này cô cứ yên tâm." Tần Vũ cam đoan.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1288
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.