"Phía sau lại tới chín con, sư phụ, bên phải lại tới thêm bốn con nữa." Tiền Đa Đa thỉnh thoảng nhìn dáo dác xung quanh, sau đó miệng thì thầm báo cáo những con quỷ mới xuất hiện cho Bao lão.
Bao lão không phải là không nhìn thấy quỷ, chỉ là nếu muốn nhìn thấy chúng, ông cần phải chuẩn bị một chút, nhưng hiện tại thời gian không cho phép chậm trễ.
Những con quỷ này đều đến vì lời hứa kia của Bao lão.
Thời buổi này, những kẻ lang thang trong thâm sơn cùng cốc phần lớn đều là dã quỷ. Những con quỷ này không có người thân cúng bái tiền vàng vào dịp lễ tết, lại không thể đi đầu thai, cho nên cuộc sống dưới âm phủ chẳng lấy gì làm thoải mái. Mà Bao lão hứa sẽ đốt tiền vàng cho chúng, niệm kinh tiêu trừ nghiệp chướng để chúng sớm ngày đầu thai chuyển thế, đây chính là điều mà đám quỷ này mong chờ nhất.
Người ta thường nói "có tiền mua tiên cũng được", điều này không chỉ là nói suông mà là hiện thực. Chỉ cần đưa ra điều kiện đủ hấp dẫn, việc sai khiến quỷ hồn cũng chẳng phải chuyện khó.
"Sư phụ, đám quỷ hồn kia đi kéo quan tài rồi." Tiền Đa Đa nhìn về phía cỗ quan tài màu đen, vội vã nói.
Mà Mạnh Dao và những người khác vì lời của Tiền Đa Đa cũng vội vàng nhìn về phía quan tài của Tần Vũ. Quả nhiên, cỗ quan tài màu đen kia bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía bờ hồ, chỉ là nó mới di chuyển được chưa đầy ba tấc thì không nhúc nhích nữa.
"Chuyện gì vậy?" Bao lão cau mày hỏi Tiền Đa Đa.
"Sư phụ, đám quỷ này hết sức rồi, chúng không kéo nổi cỗ quan tài này." Tiền Đa Đa trả lời.
Trong mắt Tiền Đa Đa, có thể thấy đám quỷ hồn này đang cố hết sức đẩy quan tài, thế nhưng nó vẫn trơ ra không nhúc nhích. Thậm chí, còn có một hai con quỷ vì dùng sức quá độ mà trên người bốc khói trắng, ngay lập tức sợ hãi buông tay ra, loáng cái đã biến mất tăm hơi trong thâm sơn.
Dưới ánh mặt trời, dương khí quá mức vượng thịnh, sức mạnh của quỷ hồn bị suy giảm vô hạn. Chúng chỉ có thể áp chế quỷ khí trên người mình, nhưng đồng thời, sức mạnh cũng bị áp chế theo. Một khi giải phóng sức mạnh, quỷ khí sẽ không thể áp chế được nữa, trực tiếp bị dương khí ăn mòn. Đó cũng là lý do vì sao lúc trước Tiền Đa Đa thấy hai con quỷ kia bốc khói.
Bao lão cũng hiểu đạo lý này, nhưng nếu đám quỷ hồn này áp chế quỷ khí trên người thì sức lực còn chẳng bằng người thường. Cỗ quan tài màu đen này nặng bao nhiêu, trong lòng Bao lão hiểu rõ. Không có mười mấy tráng hán thì căn bản không thể nào đẩy nổi.
"Chư vị tưởng rằng tiền giấy và việc tiêu trừ nghiệp chướng dễ dàng đạt được như vậy sao? Nếu muốn có được lời hứa, xin hãy đưa ra chút bản lĩnh thật sự, chớ có đục nước béo cò." Bao lão lạnh mặt, hướng về phía đám quỷ hồn nói.
Cô hồn dã quỷ, lại chưa thể đầu thai, thông thường đều là kẻ từng phạm tội nghiệp khi còn sống. Phần lớn những quỷ hồn này đều có thói xấu, tất nhiên là trừ một số trường hợp đặc biệt.
Mặc dù dưới ánh mặt trời không áp chế quỷ khí sẽ bị dương khí làm tổn thương, nhưng cũng chưa đến mức mất mạng, cùng lắm chỉ trở nên suy yếu. Thế nhưng những quỷ hồn này rõ ràng là muốn đục nước béo cò, vừa muốn đạt được lời hứa của Bao lão, lại vừa không muốn thực sự bỏ sức.
Theo tiếng quát của Bao lão, Tiền Đa Đa thấy đám quỷ hồn này cuối cùng đều chọn cách rời đi. Rõ ràng, chúng không muốn khiến bản thân bị thương. Ở trong chốn thâm sơn cùng cốc này, quỷ hồn cũng vì tranh giành địa bàn mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nếu bị thương thì chẳng đáng chút nào.
Đám quỷ này đều đi hết, sắc mặt Bao lão trở nên nghiêm trọng. Điều này chứng tỏ phương pháp vị cao nhân kia nói không có hiệu quả, hoặc nói cách khác, vị cao nhân kia cũng không ngờ tới sẽ có cỗ quan tài nặng đến thế này.
Thực tế, đối với cỗ quan tài này của Tần Vũ, trong lòng Bao lão cũng có rất nhiều nghi hoặc, nhưng vì sự kiên trì của Mạnh Dao nên cuối cùng ông chỉ có thể lựa chọn chấp nhận. Cỗ quan tài này rốt cuộc có tác dụng gì, ngay cả ông cũng không biết.
Hơn nữa, đến tận bây giờ, dù muốn đổi quan tài cũng không kịp nữa rồi.
"Thử lại lần nữa xem."
Bao lão cầm ba nén hương, châm lửa, cắm vào lư hương, tiếp đó lấy ra mấy lá bùa chú, hướng về bốn phương vái ba vái, rồi châm lửa, miệng lầm rầm niệm: "Đãng đãng du hồn, hà xứ lưu tồn. Tam hồn tảo giáng, thất phách lai lâm. Hà biên dã xứ miếu vũ thôn trang, cung đình lao ngục, phần mộ sơn lâm. Hư kinh quái dị, thất lạc chân hồn. Kim thỉnh sơn thần, ngũ đạo du lộ tướng quân, tứ phương quỷ hồn hoàn thỉnh tốc tốc tiền lai."
Đây là Chiêu Hồn Chú, tuy nhiên Bao lão không có ý định gọi hồn người chết. Chiêu Hồn Chú thực sự phải tiếp tục niệm tên tuổi và bát tự của người cần gọi hồn, nhưng Bao lão không làm thế, mà dừng lại ở đây.
Việc này giống như một tài xế lái xe đi đón người, vốn dĩ phải gọi tên người cần đón thì chỉ người đó mới lên xe. Nhưng bây giờ tài xế không gọi tên, mà chỉ hô lên: "Ai đi đến chỗ XX thì đi theo tôi", đương nhiên sẽ có một đám người đi theo.
Hành vi hiện tại của Bao lão gây ra hiệu quả cũng giống như ví dụ này, vì không có tên cụ thể của vong hồn cần triệu hồi, dẫn đến việc quỷ hồn bốn phương đều đổ dồn về phía này.
Thế nhưng, những con quỷ này căn bản không lại gần, chỉ nhìn qua bên này một cái rồi đều rời đi. Vì chúng đã được đám quỷ lúc trước thông báo rồi, không con quỷ nào muốn mạo hiểm bị thương để đẩy cỗ quan tài này.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thấy đã chỉ còn cách chính ngọ một tiếng đồng hồ, tâm trạng mọi người đều trở nên sốt sắng. Nếu hôm nay giờ chính ngọ mà không hạ táng được quan tài của Tần Vũ, thì chỉ có thể kéo dài đến ngày mai.
"Đệ muội, nếu không được thì..." Bao lão muốn nói là nếu không được thì để ngày mai, rồi đổi cho Tần sư đệ một cỗ quan tài khác. Chỉ là lời còn chưa nói dứt, Tiền Đa Đa đã lên tiếng kêu lên: "Sư phụ, lại có hai con quỷ đi tới kìa."
"Hai con quỷ thì có ích gì chứ." Bao lão thở dài một tiếng, lúc trước bao nhiêu quỷ hồn như vậy còn không kéo nổi, chỉ dựa vào hai con quỷ thì càng không thể.
"Sư phụ, đây còn là hai tiểu quỷ nữa." Tiền Đa Đa nói câu này với giọng điệu già dặn, nhưng lại quên mất chính mình cũng chỉ là một đứa trẻ.
"Hai tiểu quỷ?" Bao lão lắc đầu, nói một câu: "Đi đi."
"Sư phụ, hai tiểu quỷ này không rời đi, chúng đi đến trước quan tài rồi. Chúng... chúng đang đẩy quan tài kìa." Giọng Tiền Đa Đa mang theo một tia kinh ngạc, mà Bao lão cũng nhìn về hướng đặt quan tài với vẻ nghi hoặc không kém.
Hai tiểu quỷ này muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn đẩy quan tài của Tần sư đệ?
Và câu trả lời rất nhanh đã được hé lộ, cỗ quan tài vốn dĩ đứng im bất động lại một lần nữa chậm rãi di chuyển về phía trước. Chỉ có điều, theo sự di chuyển của quan tài, hai luồng khói trắng bốc lên ở phía sau quan tài.
Hai tiểu quỷ không hề áp chế quỷ khí của bản thân, đang dốc toàn lực đẩy cỗ quan tài này.
Rút ra kết luận này, trên mặt Bao lão lộ ra vẻ chấn kinh. Chẳng lẽ hai tiểu quỷ này không muốn sống nữa sao? Dưới ánh mặt trời gay gắt này, để lộ quỷ khí của bản thân ra, đó chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Phải biết rằng, quỷ khí sẽ tăng lên theo thời gian sau khi quỷ hồn chết đi. Tất nhiên, nếu quỷ hồn nào tình cờ gặp được nơi âm khí mười phần, quỷ khí sẽ tăng trưởng nhanh hơn. Nhưng hai tiểu quỷ này, trên người có thể có bao nhiêu quỷ khí chứ?
Một khi đợi quỷ khí bị ánh mặt trời gay gắt ăn mòn hết, đó chính là lúc hai tiểu quỷ hồn phi phách tán. Bao lão không hiểu, tại sao hai tiểu quỷ này lại làm như vậy, chỉ vì bảy năm tiền giấy và niệm kinh độ hóa sao?
Chỉ là, hồn phách đã chẳng còn, thì tiền giấy lấy đi còn có tác dụng gì?
Chẳng lẽ hai tiểu quỷ này nghèo đến phát điên rồi, nghèo đến mức mạng cũng không cần?
Suy đoán này của Bao lão cũng không phải là không có căn cứ, người có thể vì tiền mà đi vào đường cùng, đối với quỷ cũng vậy thôi. Âm phủ cũng là một nơi cần tiền, không có tiền, quỷ cũng khó bước chân đi.
"Bao lão, hai tiểu quỷ kia đang đẩy quan tài sao?" Mạnh Dao ở bên cạnh nghe thấy lời của Tiền Đa Đa, nhìn cỗ quan tài vẫn còn đang di chuyển, hỏi.
"Ừm, không biết tại sao hai tiểu quỷ này lại đưa ra lựa chọn như vậy."
Cỗ quan tài màu đen, dưới sự nỗ lực của hai tiểu quỷ, phần đầu đã chạm đến mặt hồ. Tiền Đa Đa lập tức báo cáo tình hình mà mình nhìn thấy: "Sư phụ, tiểu quỷ nam chạy lên phía trước kéo, còn tiểu quỷ nữ thì chui xuống dưới nước, đang ở dưới đỡ lấy."
Cỗ quan tài màu đen chậm rãi di chuyển về phía giữa lòng hồ. Mạnh Dao và những người khác tuy không nhìn thấy hai tiểu quỷ đó, nhưng từ lời kể của Tiền Đa Đa, trong đầu họ cũng có thể tưởng tượng ra hình ảnh này.
Một tiểu quỷ đang dùng sức kéo ở phía trước quan tài, còn một tiểu quỷ thì chui xuống nước, giơ đôi cánh tay gầy guộc lên, đỡ lấy đáy quan tài, ngăn cản quan tài rơi xuống hồ.
Từng tia khói trắng bốc lên từ phía trước quan tài, đó là kết quả của việc tiểu quỷ liên tục bị ánh mặt trời gay gắt ăn mòn dương khí. Còn tiểu quỷ nữ ở dưới đáy hồ thì đỡ hơn một chút, vì có cỗ quan tài của Tần Vũ giúp cô bé che chắn ánh mặt trời.
"Sư phụ, quỷ khí trên người tiểu quỷ kia sắp hết rồi."
"Sư phụ, cơ thể tiểu quỷ kia trở nên trong suốt rồi."
"Sư phụ, tiểu quỷ kia hình như không xong rồi."
Tiền Đa Đa thỉnh thoảng lại báo cáo tình hình của hai tiểu quỷ. Và sau khi dứt lời, mọi người liền thấy phần đầu quan tài của Tần Vũ đột nhiên chìm xuống, tim mọi người lập tức thắt lại.
Không chỉ vì lo lắng cho quan tài của Tần Vũ, mà còn vì lo lắng cho hai vị tiểu quỷ này. Không biết tại sao, nghe từng lời của Tiền Đa Đa, trong lòng mọi người đột nhiên dâng lên một nỗi bi thương, bi thương cho hai tiểu quỷ kia.
"Bao sư huynh, có thể để hai tiểu quỷ đó dừng lại không? Chúng ta nghĩ cách khác." Mạnh Dao không nhịn được lên tiếng khuyên nhủ.
"Hai tiểu quỷ này, chắc không phải vì lời hứa của tôi đâu." Bao lão cảm nhận ra, hai tiểu quỷ này giống như đã thương lượng từ trước, mục tiêu của chúng chính là kéo cỗ quan tài của Tần sư đệ đến giữa lòng hồ, dù cho cái giá phải trả là bản thân hồn phi phách tán.
"Tiểu quỷ nam không xong rồi, đã chìm xuống, ủa, tiểu quỷ nữ kia đã thay thế vị trí của tiểu quỷ nam, tiếp tục kéo quan tài của Tần sư thúc đi tới." Tiền Đa Đa tiếp tục báo cáo tình hình.
Bao lão sắc mặt trở nên nghiêm trọng, hướng về phía Tiền Đa Đa nói: "Đa Đa, cháu hỏi xem hai tiểu quỷ kia tên gì?"
Trong tình huống này, âm thanh của quỷ họ không nghe thấy được, nhưng Tiền Đa Đa là người thông linh nên có thể nghe thấy.
"Dạ." Tiền Đa Đa gật đầu, miệng mở ra vài lần, nhưng không phát ra tiếng. Đây là cách giao tiếp với quỷ hồn độc nhất vô nhị của người thông linh, cũng chỉ có quỷ mới nghe thấy lời của Tiền Đa Đa.