Lương Kim Đồng không ngờ con gái lại chấp nhận sự thật nhanh chóng đến vậy, đồng ý nhận thân với Nhất Dạ Tuyết.
Việc này khiến cả ông và Lương phu nhân đều vô cùng bất ngờ.
Lương phu nhân vuốt đầu Lương Huỳnh Tuyết, nghẹn ngào nói: "Tuyết nhi, con thật là hiểu chuyện quá."
Lương Huỳnh Tuyết không khóc nữa, nàng lau sạch nước mắt trên mặt nói: "Nếu Nhất Dạ Tuyết là nương ruột của con, cha con lại là nhân vật đáng sợ, vậy cũng tốt. Con nhận bọn họ, Lương gia chúng ta từ nay về sau cũng có chỗ dựa. Đỡ cho Lương gia chúng ta hôm nay bị người này bắt nạt, ngày mai lại bị người kia ức hiếp. Suốt ngày phải nơm nớp lo sợ, nhìn sắc mặt kẻ khác."
Vợ chồng Lương Kim Đồng nghe xong, thấy con gái nói rất có lý.
Năm xưa Vinh gia ép hôn, bất đắc dĩ phải gả Lương Huỳnh Tuyết cho kẻ ngốc. Nếu không phải Sở Lang dẫn người huyết tẩy Thiên Mạc Cốc, thì hạnh phúc cả đời của Tuyết nhi đã bị hủy hoại rồi. Một năm trước Lương Kim Sơn đắc tội Lâm Kiếm Thành, cuối cùng bất đắc dĩ phải phá tài tiêu tai, đưa cho Lâm Kiếm Thành một số tiền lớn mới yên chuyện.
Giang hồ phân loạn, Lương Kim Đồng cũng chẳng có bản lĩnh gì lớn, bao nhiêu năm nay ông chỉ đành cố gắng nghĩ mọi cách bảo toàn cơ nghiệp tổ tiên để lại. Thế nhưng thế sự vô thường, không chừng ngày nào đó Đại Vụ Sơn lại bị người ta thôn tính mất.
Bám được vào cha mẹ ruột của Huỳnh Tuyết, Đại Vụ Sơn nghiễm nhiên cũng có được chỗ dựa vững chắc.
Lương Kim Đồng vui mừng nói: "Tuyết nhi, con có thể nghĩ như vậy thật là tốt quá. Cha còn lo con không chịu nhận cơ. Như vậy Lương gia chúng ta cũng tránh được huyết quang chi tai."
Trong mắt Lương Huỳnh Tuyết xẹt qua một tia lạnh lẽo.
"Bà ta chẳng phải bắt buộc con phải nhận sao. Không nhận cũng chẳng đến lượt chúng ta quyết định. Người đàn bà này không phải hạng độc ác bá đạo bình thường đâu. Tên gian phu của bà ta không chừng còn là nhân vật lợi hại hơn nữa kìa. Đã như vậy thì dứt khoát nhận luôn. Đã họ nợ con, vậy thì con phải khiến họ bồi thường cho tử tế!" Lương Huỳnh Tuyết lại nói với cha mẹ: "Cha, nương, hai người cứ yên tâm. Con dù có nhận bà ta, nhưng trong lòng con, hai người mới là cha mẹ ruột thịt thực sự. Bọn họ, chỉ là chỗ dựa từ trên trời rơi xuống mà thôi."
Lương Kim Đồng chẳng quan tâm con gái vì mục đích gì mà nhận Nhất Dạ Tuyết, chỉ cần con gái đồng ý nhận thân, đối với Đại Vụ Sơn là trăm lợi không một hại.
Lương Kim Đồng sai người mời Sở Lang vào phòng khách.
Lương Kim Đồng nói với Sở Lang: "Sở môn chủ, sau khi chúng ta khuyên bảo, Tuyết nhi đã hồi tâm chuyển ý. Con bé chuẩn bị nhận cha mẹ ruột rồi."
Lương Huỳnh Tuyết thì lệ nhòa mắt nói với Sở Lang: "Lang ca, bây giờ em đã có thể thấu hiểu cho cha mẹ ruột của mình rồi... Họ cũng là bất đắc dĩ, không phải cố ý bỏ rơi em. Em nhất định sẽ nhận họ, hiếu kính họ thật tốt. Họ cũng chẳng dễ dàng gì..."
Nghe Lương Huỳnh Tuyết nói vậy, Sở Lang vô cùng vui sướng, hắn nói: "Lão tam, muội nghĩ như vậy là đúng rồi. Nương nương biết tin chắc sẽ vui mừng khôn xiết. Hôm nay muội hãy ở lại chăm sóc cha mẹ tử tế, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đi tìm nương ruột của muội. Ha ha..."
Ngày hôm sau, Sở Lang dẫn thuộc hạ rời Đại Vụ Sơn, hướng về Viêm Châu.
Sở Lang không đi thẳng tới Từ Thành là để tránh khiến Uất Tàn Ngân nghi ngờ. Mà Viêm Châu cách Từ Thành không đầy trăm dặm, có thể tới Viêm Châu trước, rồi sau đó giấu đi cờ quạt, bí mật tới đó.
Cho dù Uất Tàn Ngân và Độc Phong Diễm Nương không phải người của Huyết Nguyệt, nhưng Sở Lang cũng phải trừ khử mối họa ngầm này. Có như vậy hắn mới có thể toàn tâm toàn ý đối phó Ma Vực, cũng có thể tránh việc Uất Tàn Ngân và những kẻ khác bị Huyết Nguyệt thừa cơ lôi kéo, thông đồng làm bậy. Như vậy thì rắc rối to.
Trên đường, Sở Lang còn liên tục nghe được một tin tức, nói rằng Độc Ma gần đây xuất hiện ở Từ Thành, hơn nữa còn sát hại không ít người.
Uất Tàn Ngân hiện đang ở Từ Thành, mà vào thời khắc mấu chốt này lại liên tục nghe tin tức Cẩu Nhi xuất hiện ở Từ Thành gây họa, Sở Lang thầm có một cảm giác, con cáo già Uất Tàn Ngân này e là đang cẩn thận bày ra một cái bẫy.
Tin tức này, có lẽ chính là cố ý tung ra trên con đường hắn đi qua, nhằm dẫn dụ hắn tới Từ Thành.
Sở Lang liền truyền tin cho Phỏng Sư Nhan, dặn dò Phỏng Sư Nhan phải cẩn trọng hơn, tuyệt đối không được để lộ sơ hở. Sở Lang còn báo tin tốt việc đã xử lý xong chuyện cho Phỏng Sư Nhan.
Sở Lang không viết rõ trong thư rằng Lương Huỳnh Tuyết chính là con gái của bà ta, Sở Lang chuẩn bị cho người phụ nữ đáng thương này một bất ngờ.
Phỏng Sư Nhan đang dẫn gần trăm Xú Nữ của Đoạn Hồn Đảo cấp tốc tới Từ Thành.
Độc Phong Diễm Nương cũng đi cùng.
Để tránh gây sự chú ý, Phỏng Sư Nhan và thủ hạ đều dùng khăn trắng che mặt.
Cứ như vậy, gần trăm người đàn bà mặc áo trắng trên đường đi cũng khiến không ít người chú ý.
Khi sắp tới Từ Thành, Phỏng Sư Nhan nhận được thư truyền tin bằng chim bồ câu của Sở Lang. Phỏng Sư Nhan đọc thư biết được Sở Lang đang dẫn con gái tới Từ Thành, bà vô cùng xúc động.
Phỏng Sư Nhan từ trong thâm tâm cũng càng thêm cảm kích Sở Lang. Bà quyết định lần này bất chấp mọi giá cũng phải làm việc khiến Sở Lang hài lòng, cũng xem như báo đáp Sở Lang.
Vì có Độc Phong Diễm Nương đi cùng, Phỏng Sư Nhan cũng không động thanh sắc.
Ngày hôm sau, nhóm người Phỏng Sư Nhan tiến vào Từ Thành.
Từ Thành cách quê hương của Uất Tàn Ngân là Tản Trấn chỉ hơn tám mươi dặm.
Uất Tàn Ngân là chủ nhân Tản Trấn, Tản Trấn cũng vì Uất Tàn Ngân mà danh tiếng vang xa. Sau này Uất Tàn Ngân mượn danh nghĩa ngao du giang hồ để âm thầm tìm kiếm Tuyết Sơn Đồ, nên đã giao Tản Trấn cho huynh đệ là Uất Phi Ngân quản lý.
Lần này Uất Tàn Ngân chuẩn bị bày cục ở Từ Thành, thứ nhất là vì Từ Thành cách Tản Trấn gần, có thể điều động cao thủ Tản Trấn tốt hơn. Thứ hai là Uất Tàn Ngân ở Từ Thành cũng có uy vọng cực cao, căn cơ thâm hậu, như là bày cục ngay trước cửa nhà mình vậy.
Chiếm trọn thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
Độc Phong Diễm Nương dẫn Phỏng Sư Nhan tới một tòa đại trạch cách Từ Thành mười dặm về phía Tây Nam. Tòa trạch viện này chính là nơi chuyên dùng để an trí Phỏng Sư Nhan và người của Đoạn Hồn Đảo.
Sau khi an trí xong, Phỏng Sư Nhan nói với Độc Phong Diễm Nương: "Diễm Nương, Uất đại hiệp đâu rồi?"
Độc Phong Diễm Nương nói: "Sở Lang hiện tại thế lực lớn mạnh, cho nên Uất đại hiệp phải bày bố tỉ mỉ. Lần này Uất đại hiệp không chỉ mời Nương nương trợ trận, mà còn mời không ít bằng hữu giang hồ. Cho nên Uất đại hiệp rất nhiều việc. Nhưng tôi đã thông báo với Uất đại hiệp rằng Nương nương đã đến rồi."
Phỏng Sư Nhan nghe xong thầm chấn động, Uất Tàn Ngân lần này là quyết tâm phải thắng đây mà.
Phỏng Sư Nhan giả vờ khinh thường nói: "Đối phó với con thỏ nhỏ năm xưa của ta, có chúng ta là đủ rồi, cần gì phải làm lớn chuyện như vậy chứ?"
Độc Phong Diễm Nương đối với Sở Lang hiện tại cũng ngày càng sợ hãi, bà ta nói: "Nương nương, khi Sở Môn tấn công Thần Huyết Tổng Giáo, biểu hiện đã khiến tất cả mọi người chấn kinh. Thật sự không thể xem thường được. Phải chuẩn bị vạn toàn mới có thể giết được Sở Lang."
Phỏng Sư Nhan nói: "Vậy thì tạm thời đề cao Sở Lang một chút vậy. Đúng rồi Diễm Nương, lần này Uất đại hiệp còn mời những bằng hữu giang hồ nào?"
Phỏng Sư Nhan vốn muốn từ miệng Độc Phong Diễm Nương lấy thêm tin tức, thế nhưng Độc Phong Diễm Nương cũng rất xảo quyệt, bà ta thoái thác rằng chi tiết cụ thể chỉ có Uất Tàn Ngân biết. Còn bà ta chỉ là chạy việc mà thôi.
Phỏng Sư Nhan cũng không động thanh sắc, tùy cơ ứng biến.
Vào lúc chạng vạng tối, Uất Tàn Ngân đến trạch viện.
Hiện nay khắp giang hồ đều truyền tai nhau về sự xấu xa của Uất Tàn Ngân, khiến danh dự của Uất Tàn Ngân chịu tổn hại cực lớn, điều này làm Uất Tàn Ngân tức giận đến mức muốn hộc máu.
Uất Tàn Ngân có rất nhiều bằng hữu trong giang hồ, người của Sở Môn dọc đường rêu rao ác hành của hắn dĩ nhiên không thể giấu nổi Uất Tàn Ngân.
Điều này khiến Uất Tàn Ngân càng thêm căm hận Sở Lang.
Uất Tàn Ngân hiểu rõ, Sở Lang đây là muốn hủy hoại hắn triệt để. Nếu không giết Sở Lang, hắn sẽ vĩnh viễn không được yên ổn. Cho nên Uất Tàn Ngân lần này quyết định bất chấp mọi giá để giết Sở Lang.
Uất Tàn Ngân cũng thấy hối hận, năm xưa nếu không cứu Sở Lang thì tốt biết bao.
Để trừ khử Sở Lang, Uất Tàn Ngân sai Độc Phong Diễm Nương đi mời Phỏng Sư Nhan, hắn còn điều động một lượng lớn cao thủ Tản Trấn. Uất Tàn Ngân hiểu rất rõ sức mạnh của Sở Môn hiện tại khiến người ta sợ hãi, để chắc ăn, Uất Tàn Ngân còn dựa vào uy vọng của mình trong giang hồ, bí mật mời không ít bằng hữu giang hồ tới trợ trận.
Hiện tại những cao thủ giang hồ nhận được lời mời đã âm thầm không ngừng tập kết về Từ Thành.
Trong đó, cao thủ đỉnh cấp nhiều tới hơn hai mươi người.