Sở Môn Lang

Lượt đọc: 4918 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Phong Vân Tụ Từ Thành (Trung)

❊ ❊ ❊

Sau một đêm phi nước đại, giờ Tị ngày hôm sau, Uất Tàn Ngân đã đến Diễm Thành.

Phủ đệ của Diễm Sơn Vương được xây trên núi Diễm Sơn ở phía bắc thành, đứng ở nơi cao trong phủ, có thể nhìn bao quát toàn bộ diện mạo thành.

Được tin Uất Tàn Ngân đến thăm, Phí Liêu lệnh cho trưởng tử Phí Lượng và lục tử Phí Siêu ra ngoài cửa phủ đón tiếp.

Phí Lượng là người đứng đầu trong "Thập long phượng" nhà họ Phí, ba mươi bảy tuổi, dáng người hơi béo, diện mạo trông già dặn, giống như người bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi. "Quỷ Thái Tuế" Phí Siêu trông tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, thân hình gầy gò, sắc mặt tái nhợt, vùng quanh hốc mắt đỏ ửng, như được bôi một lớp son.

Năm xưa Uất Tàn Ngân từng chỉ điểm võ công cho Phí Siêu, vì thế Phí Siêu rất kính trọng Uất Tàn Ngân.

Uất Tàn Ngân nhìn Phí Siêu, ông khá cảm khái nói: "Tám năm trước khi ta chỉ điểm võ công cho cháu, đã nhìn ra tư chất của cháu không tầm thường, sau này tất thành đại khí. Tám năm thoi đưa trôi qua, nay cháu cũng đã là nhân vật nổi danh giang hồ rồi. Đúng là trường giang hậu lãng thôi tiền lãng. Lần này cháu không thể tiến vào Cửu Trọng Thiên, Uất bá bá cũng cảm thấy bất bình thay cho cháu."

Lần xếp hạng lại Cửu Trọng Thiên này, tiếng tăm của Phí Siêu rất cao, bởi vì những năm gần đây chiến tích của Phí Siêu không hề tầm thường. Bản thân Phí Siêu cũng cho rằng mình có thể chen chân vào Cửu Trọng Thiên. Kết quả lại không được như ý, điều này khiến Phí Siêu rất phiền muộn.

Phí Siêu nói: "Năm xưa nhờ Uất bá bá dạy bảo, khiến cháu được lợi cả đời. Uất bá bá yên tâm, trong vòng nửa năm cháu chắc chắn sẽ vào Cửu Trọng Thiên. Không phụ sự kỳ vọng của Uất bá bá."

Uất Tàn Ngân được hai anh em mời vào trong phủ, tiến về phía phòng khách.

Phí Liêu đã đón đợi ngoài phòng khách.

Phí Liêu trông tầm năm mươi bảy, năm mươi tám tuổi. Ông ta trông rất gầy, hai má không chút thịt, mũi tẹt, dưới cằm để một chòm râu màu nâu.

Đã hơn năm năm rồi Uất Tàn Ngân không gặp Phí Liêu.

"Bạch Cốt Tán" đến thăm, cũng khiến Phí Liêu cảm thấy vô cùng hãnh diện.

Ông ta vô cùng vui mừng, nhiệt tình hàn huyên cùng Uất Tàn Ngân.

Mấy người tiến vào phòng khách, Uất Tàn Ngân nhận ra chân trái của Phí Liêu hình như hơi bất tiện, bước đi trông rất nặng nề.

Uất Tàn Ngân liền nói: "Phí huynh, chân trái của huynh đi lại có vẻ rất nặng nề, hình như mắc chứng bệnh về chân sao? Ta có bí phương gia truyền trị bệnh chân."

Phí Liêu cười nói: "Uất huynh thật tinh mắt, nhìn một cái đã thấy chân trái ta không được linh hoạt rồi. Không giấu gì Uất huynh, ta không mắc bệnh chân, mấy năm trước chân trái ta bị thương nhẹ, để lại chút di chứng thôi, không đáng ngại."

Hóa ra là vậy, Uất Tàn Ngân cũng không suy nghĩ nhiều.

Sau khi chủ khách ngồi xuống, Phí Lượng dâng trà lên, Uất Tàn Ngân và Phí Liêu vừa uống trà vừa trò chuyện.

Phí Liêu nói: "Uất huynh, thật không ngờ huynh lại đột ngột đại giá quang lâm. Chúng ta mấy năm không gặp, lần này huynh nhất định phải ở lại phủ đệ ta vài ngày."

Uất Tàn Ngân thở dài một tiếng nói: "Phí huynh, nói thật, lần này ta đến cũng là có việc muốn nhờ."

Phí Liêu nhấp một ngụm trà nói: "Uất huynh nói lời này là khách sáo rồi, với tình giao của huynh đệ ta, có việc gì cứ việc phân phó."

Uất Tàn Ngân cười khổ một mặt: "Phí huynh, gần đây những lời đồn thổi về ta trên giang hồ chắc các huynh cũng nghe thấy rồi nhỉ. Giờ ta đúng là danh dự quét sạch rồi."

Về những lời đồn thổi về hành vi xấu xa của Uất Tàn Ngân, nhà họ Phí đương nhiên cũng đã nghe qua.

Phí Liêu nói: "Đã nghe thấy. Uất huynh, lưu ngôn chỉ vu trí giả, chúng ta tuyệt đối không tin những lời đồn nhảm đó. Ta tin rằng đa số người trên giang hồ cũng sẽ không tin. Thanh danh của Uất huynh mấy chục năm nay đều có tiếng tăm, không phải hạng tiểu nhân bỉ ổi đó có thể làm hoen ố. Phải rồi Uất huynh, huynh có biết là ai đang tung ra những lời đồn đó không?"

Uất Tàn Ngân phẫn nộ nói: "Là Sở Lang!"

Hai chữ Sở Lang vừa thốt ra, Phí Liêu và Phí Lượng bên cạnh đều chấn động trong lòng.

Trong mắt Phí Liêu cũng thoáng hiện lên một tia hận ý, chợt lóe rồi biến mất.

Phí Liêu bình thản nói: "Uất huynh, sao huynh lại kết oán với Đại Hà Chi Lang? Giờ hắn ta đang như mặt trời ban trưa đấy."

Uất Tàn Ngân đã sớm soạn sẵn một bộ lời nói dối để đối phó với người ngoài, ông liền kể chuyện kết oán với Sở Lang cho cha con nhà họ Phí nghe. Cuối cùng Uất Tàn Ngân tức giận nói: "Hắn làm việc ác đa đoan, ta chướng mắt xen vào việc của người khác nên hắn ghi hận trong lòng, liền đặt điều vu khống ta. Những kẻ tâm địa bất lương trên giang hồ còn hùa theo. Sự việc mới ầm ĩ lên như thế này."

Ba cha con nhà họ Phí nghe Uất Tàn Ngân kể xong đều vô cùng căm phẫn.

Phí Liêu nói: "Sở Lang này thật là hạng bỉ ổi vô sỉ. Uất huynh, huynh định tính sao?"

Uất Tàn Ngân đặt chén trà xuống nói: "Sĩ khả sát bất khả nhục, ta quyết định trừ khử tai họa này. Nhưng hiện nay thế lực của Sở Môn không thể coi thường, ta khó lòng chống lại. Vì vậy ta đã liên lạc không ít bằng hữu giúp đỡ, Nhất Dạ Tuyết nữ hiệp nghe tin này cũng đầy lòng căm phẫn, nên đã dẫn người đến giúp ta. Dù sao Sở Lang hiện giờ là Tứ Trọng Thiên, lại tâm ngoan thủ lạt, quỷ kế đa đoan, để tránh xảy ra sơ suất, ta hy vọng Phí huynh cũng có thể giúp ta một tay."

Nói xong, Uất Tàn Ngân nhìn Phí Liêu với vẻ cầu khẩn.

Phí Siêu ở bên cạnh nghe xong đã sớm căm phẫn, hắn nói với Phí Liêu: "Cha, để con giúp Uất bá bá, con nhất định lấy thủ cấp của tên súc sinh đó!"

Ngay cả Nhất Dạ Tuyết cũng được Uất Tàn Ngân mời đến, điều này khiến Phí Liêu cảm thấy vô cùng phấn chấn.

Phí Liêu suy tư một chút, lập tức đập bàn đứng dậy.

Phí Liêu hào sảng nói: "Uất huynh, mặc dù nhà họ Phí ta với Sở Lang không oán không thù, nhưng Sở Lang bỉ ổi vu khống Uất huynh như vậy, ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Huống hồ Uất huynh năm xưa từng cứu mạng ta, cho nên nhà họ Phí ta nhất định dốc sức tương trợ!"

Phí Liêu đồng ý giúp đỡ, Uất Tàn Ngân mừng rỡ.

Uất Tàn Ngân vẻ mặt cảm động nói: "Phí huynh, đúng là hoạn nạn kiến chân tình! Phí huynh có thể ra tay giúp đỡ, Tàn Ngân cảm kích khôn cùng!"

Phí Liêu nói: "Uất huynh hiện giờ đã có kế hoạch gì chưa?"

Uất Tàn Ngân nói: "Ta chuẩn bị bố cục tại Từ Thành, hiện tại ta cố gắng dẫn dụ Sở Lang về phía Từ Thành. Chỉ cần hắn đến Từ Thành, liền rơi vào thiên la địa võng."

Phí Liêu nói: "Khoảng bao nhiêu ngày nữa? Để ta còn chuẩn bị."

Uất Tàn Ngân suy nghĩ một chút rồi nói: "Theo tin tình báo, hiện tại Sở Lang đã đến Ô Hà. Còn cách mấy trăm dặm đường. Hơn nữa ta còn phải nghĩ cách dẫn dụ hắn về phía Từ Thành, nên ít nhất cũng phải bảy ngày. Có lẽ sẽ muộn hơn chút."

Phí Liêu nói: "Được, vậy chúng ta chuẩn bị sẵn sàng trước. Có việc gì Uất huynh lập tức thông báo cho chúng ta."

Uất Tàn Ngân lại cùng Phí Liêu bàn bạc kỹ lưỡng các hạng mục trong kế hoạch. Bàn xong việc, Phí Liêu bày tiệc rượu khoản đãi Uất Tàn Ngân.

Sau khi ăn xong, Uất Tàn Ngân cáo từ.

Đại chiến sắp đến, còn một đống việc đợi Uất Tàn Ngân xử lý.

Uất Tàn Ngân đi rồi, Phí Liêu nói chuyện riêng với trưởng tử.

Phí Lượng hưng phấn nói: "Cha, đây chính là cơ hội tốt để giết Sở Lang!"

Phí Liêu cũng tỏ ra rất kích động, ông ta nói: "Cho nên ta mới thuận nước đẩy thuyền đồng ý với Uất Tàn Ngân. Nhưng sự việc quan trọng, phải bẩm báo với cấp trên."

Phí Lượng nói: "Vậy con đi truyền tin ngay."

Phí Liêu xua tay nói: "Việc này quá lớn, ta phải đàm thoại trực tiếp với tiên sinh. Con truyền tin cho tiên sinh, bảo tiên sinh đến Hộ Huyện, ta cũng cản đến Hộ Huyện, như vậy mới sớm gặp mặt được."

Phí Lượng liền vội vàng truyền tin cho Tiên sinh.

Sau khi truyền tin xong, Phí Liêu cũng không chậm trễ thời gian, ông ta thu xếp một chút rồi dẫn theo Phí Lượng, nhị nữ Phí Lục, tứ tử Phí Cương, cùng tám cao thủ nhà họ Phí lập tức lên đường hướng về Hộ Huyện cách đó mấy trăm dặm.

Điều khiến Phí Liêu không ngờ tới là, đi đến ngày thứ ba, bọn họ đã đụng độ người của Sở Môn.

Phí Liêu nhìn thấy lá đại kỳ của Sở Môn đang tung bay phía trước, vốn muốn né tránh, nhưng lòng làm việc xấu nên chột dạ, sợ gây nghi ngờ cho Sở Lang. Hơn nữa chỉ có một con đường lớn, Phí Liêu ra lệnh cho con cái không được để lộ sơ hở, càng không được hành động thiếu suy nghĩ.

Sau đó người nhà họ Phí tiếp tục đi về phía trước, liền đụng độ trực diện với người của Sở Môn.

Người hai bên đều ghì ngựa lại.

Sở Lang ở đội ngũ hàng đầu, hắn hướng về phía Phí Liêu nói: "Hóa ra là Phí chưởng môn. Ngài còn nhận ra ta chứ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:409
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.