Sở Lang thấy dáng vẻ hưng phấn của Tiểu Chủ, y tỏ vẻ hứng thú hỏi: "Bệ hạ, có diệu kế gì sao?"
Mắt Tiểu Chủ sáng rực lên: "Hay là thế này, cứ như đặt cược vậy, để chắc chắn nên đặt cả hai bên. Vợ chồng chúng ta mỗi người một bên. Ta đặt Huyết Nguyệt, chàng đặt Đại Ngu. Chàng cứ tiếp tục đấu với Huyết Nguyệt, ta tiếp tục giúp Huyết Nguyệt. Trong thời gian này, chúng ta tùy cơ ứng biến, còn có thể trao đổi tin tức. Nếu chàng bại, chàng vẫn còn ta, ta sẽ nói chàng là nằm vùng do ta cài vào, chàng liền lột xác trở thành người chiến thắng. Nếu ta bại, chàng hãy bảo vệ ta. Người hai bên đều bị chúng ta đùa giỡn trong lòng bàn tay..."
Tiểu Chủ nói xong liền cười vui vẻ, nàng cảm thấy kế sách này quả thực là diệu không thể tả.
Sở Lang không nhịn được cười, y vỗ nhẹ vào đầu Tiểu Chủ: "Cũng may là nàng nghĩ ra được."
Tiểu Chủ đáp: "Chẳng lẽ bây giờ chàng có thể nghĩ ra ý hay hơn cái này sao?"
Sở Lang tạm thời quả thực không nghĩ ra, bởi vì chuyện này quá mức nan giải. Nếu không khéo, hậu quả sẽ khôn lường. Sở Lang quyết định cứ làm theo lời Tiểu Chủ trước đã. Đợi có cách tốt hơn, hoặc khi cục diện có biến chuyển lớn thì tính sau.
Sở Lang bắt đầu dẫn dắt chủ đề sang bức Tuyết Sơn Đồ.
Hai nửa Tuyết Sơn Đồ đều rơi vào tay Tiểu Chủ, Sở Lang vốn tưởng rằng Tiểu Chủ chắc chắn sẽ dâng tranh lên, biết đâu bây giờ Tuyết Sơn Đồ đã nằm trên án thư của Đế Thần rồi. Cho nên Sở Lang đối với việc lấy được Không Hầu Đao đã không còn ôm hy vọng.
Bây giờ, hy vọng lại nhen nhóm trở lại!
Nếu Tiểu Chủ không phải người của Huyết Nguyệt, nàng đang tính toán kỹ lưỡng cho riêng mình, vậy Tiểu Chủ tuyệt đối sẽ không dễ dàng dâng Tuyết Quốc ra.
Đúng là trời giúp y mà!
Sở Lang giơ ngón tay cái về phía Tiểu Chủ, trước tiên khen ngợi Tiểu Chủ một hồi, ví nàng là người phụ nữ đẹp nhất và thông minh nhất thiên hạ.
Sau đó Sở Lang lại nói: "Vợ à, nàng có thể lừa lấy được tranh từ tay Bạch Cốt Tán và ta, thiên hạ này không tìm ra người thứ hai được nữa. Bây giờ Tuyết Sơn Đồ vẫn tốt chứ?"
Tiểu Chủ lập tức hiểu Sở Lang đang tính toán gì, nàng nói: "Rất tốt, chàng yên tâm đi, không ai có thể cướp đi được."
Sở Lang nói: "Hãy tặng Tuyết Sơn Đồ cho 'ái phi' đi. Đao pháp của ta chính là Không Hầu Đao Pháp, bây giờ chỉ thiếu hai chiêu cuối cùng. Mong vợ tác thành!"
Võ công Sở Lang đột nhiên tiến bộ vượt bậc, đao pháp xuất thần nhập hóa, Tiểu Chủ vẫn luôn thắc mắc Sở Lang dùng là đao pháp gì. Ngay cả Linh Vương và Tu La Đao đều không nhìn ra xuất xứ đao pháp của Sở Lang. Bây giờ Tiểu Chủ mới biết, thứ Sở Lang luyện hóa ra lại là Không Hầu Cửu Vấn.
Tiểu Chủ hỏi: "Đêm Thiên Cẩu Thôn Nguyệt, thứ công phu tà môn chàng luyện là gì vậy?"
Sở Lang thành thật đáp: "Tàng Long Kinh."
Tiểu Chủ càng thêm chấn động.
Tiểu Chủ nhìn chằm chằm Sở Lang, nàng có chút khó tin nói: "Ba đại kỳ công của Đại Ngu, bao nhiêu người khao khát mà không có được, chàng vậy mà luyện cả hai môn?!"
Sở Lang đáp: "Nhờ phúc của công chúa."
Tiểu Chủ nói: "Đừng có nói lời ngon ngọt. Tại sao phải đưa cho chàng? Đây là ta bằng bản lĩnh của mình mà lừa về được. Chàng có bản lĩnh thì tự đi lừa về đi."
Sở Lang cười nói: "Chúng ta là vợ chồng, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Có thứ tốt, cũng nên cùng nhau chia sẻ."
"Được thôi," Tiểu Chủ lấy nửa tấm Tuyết Sơn Đồ ra, nửa tấm tranh này qua sự ngụy trang tỉ mỉ của Tiểu Chủ, trông chẳng khác nào một mảnh vải. Tiểu Chủ đưa tranh cho Sở Lang. "Đây là nửa tấm tranh của chàng, nửa kia ta giữ. Chàng một nửa, ta một nửa, không thiên không lệch, có phúc cùng hưởng."
Sở Lang cười khổ.
Cô vợ này của y quá khó đối phó.
Tiểu Chủ nhìn dáng vẻ bất lực của Sở Lang liền "phì" cười một tiếng, nàng nói: "Nửa tấm còn lại, thì phải xem biểu hiện của chàng rồi. Khi nào chàng chịu theo ta về Mặc Lan, thì sẽ cho chàng hợp nhất hai bức tranh."
Sở Lang hiểu Tiểu Chủ muốn dùng nửa tấm tranh còn lại để ép y khuất phục, đi Mặc Lan làm phò mã. Sở Lang đút tranh vào người trước, dù sao cũng lấy lại được nửa tấm, nửa còn lại sẽ nghĩ cách lừa tiếp.
Sở Lang hỏi: "'Thằng cháu rể ngốc' đó của ta có phải là một trong Huyết Nguyệt Tứ Ma không?"
Nhắc đến Ma Quân, tâm trạng Tiểu Chủ lập tức trở nên phức tạp.
Tiểu Chủ đang đắm chìm trong niềm vui nhận lại Sở Lang cũng lập tức tỉnh táo hơn nhiều.
Năm đó Huyết Đế kết minh cùng phụ hoàng nàng, để minh ước vững chắc hơn, liền đính hôn cho hai người. Chờ đến khi Ma Vực thống nhất võ lâm Trung Nguyên, liền cho hai người thành thân. Sau đó Ma Vực và Mặc Lan sẽ hợp sức trong ngoài cùng nhau phát khó đối với Đại Ngu.
Mặc dù Tiểu Chủ không thích Ma Quân, nhưng lần này nếu không phải nhờ Ma Quân, nàng và Sở Lang đều xong đời rồi.
Hơn nữa sau này nàng và Sở Lang muốn danh chính ngôn thuận ở bên nhau, Ma Quân chính là chướng ngại ngăn cách giữa nàng và Sở Lang.
Đây cũng là một vấn đề nan giải.
Tiểu Chủ nói: "Hắn là Ma Quân trong Huyết Nguyệt Tứ Ma. Huyết Đế xem hắn như con ruột. Năm đó chính là hắn cùng Quỷ Tướng thúc tìm thấy ta ở Sở Môn Trấn. Hắn lớn hơn chàng hai tuổi, lúc đó tay cầm một chiếc đèn. Không biết chàng còn nhớ không."
Sở Lang tất nhiên nhớ rõ!
Năm đó người cầm đèn kia lúc đi đã tung một chưởng đánh vào ngực y, may mà y thiên sinh thiết cốt, nếu không đã bị người cầm đèn đánh chết rồi. Sở Lang cũng mãi mãi không quên được đôi mắt đó, như đôi mắt của ma quỷ đang lén lút nhìn trộm nhân gian.
Hóa ra, Ma Quân chính là người cầm đèn năm ấy.
Cơ mặt Sở Lang co giật một cái, nói: "Gặp lại hắn, nhất định báo mối thù một chưởng năm xưa!"
Tiểu Chủ nói: "Dù chàng mang trong mình hai đại kỳ công, nhưng đấu với hắn cũng không được chủ quan. Ma Nhãn Công của hắn quá đáng sợ. Ma Nhãn mười tám tầng, địa ngục mười tám tầng. Đến tầng thứ mười tám, mở mắt liền là địa ngục. Ngay cả bây giờ, nếu nhìn thấy Ma Nhãn của hắn, hai mắt chàng coi như mù rồi."
Đối phó với Ma Quân, Sở Lang tự nhiên sẽ không chủ quan, ở Sa Trấn y đã từng chứng kiến sự đáng sợ của Ma Nhãn Công rồi.
Sở Lang hỏi: "Nói vậy, Ma Quân là kẻ đáng sợ nhất trong Tứ Ma sao?"
Câu hỏi này của Sở Lang khiến Tiểu Chủ lập tức nghĩ đến kẻ đứng đầu Tứ Ma.
Điều này cũng khiến nàng không khỏi rùng mình.
Bởi vì truyền thuyết về Ma Thủ quá mức kinh khủng.
Tiểu Chủ đáp: "Ma Quân không phải kẻ đáng sợ nhất. Huyết Nguyệt Tứ Ma hắn xếp thứ hai. Huyết Nguyệt Tứ Ma xếp hạng theo bản lĩnh, chứ không phải tuổi tác. Ma đầu tiên là Ma Thủ. Ta tuy chưa từng gặp Ma Thủ, nhưng Ma Thủ mới là kẻ đáng sợ nhất trong Tứ Ma. Nghe nói trí tuệ và võ công của hắn đều hiếm thấy trên đời. Vương Thành có câu thế này: Ma Thủ tại, Vương Thành cố. Ma Thủ xuất, quỷ thần khóc. Người kiêu ngạo như Tu La Đao, mà đối với Ma Thủ cũng bội phục sát đất..."
Sở Lang nghe Tiểu Chủ mô tả về Ma Thủ, đồng tử bắt đầu co lại.
Người mà ngay cả Tu La Đao cũng bội phục sát đất, Sở Lang hoàn toàn có thể tưởng tượng ra kẻ đứng đầu Tứ Ma đáng sợ đến mức nào.
Chẳng lẽ, còn đáng sợ hơn cả Ngu Tù Hoàng sao?
Sở Lang nhất thời tràn đầy sự tò mò mạnh mẽ đối với Ma Thủ đầy màu sắc huyền thoại này.
Tiểu Chủ lại kể cho Sở Lang nghe một số bí mật về Huyết Nguyệt, bao gồm việc Đường Yêu và Tiểu Linh Vương âm thầm đến Thiên Giáp Thành.
Tiểu Chủ không biết Sở Lang đã đại thành Tàng Long Kinh nên không sợ nước lửa, nàng nói với Sở Lang: "Liệt Hỏa Thuật của Xích Viêm Thần Quân còn lợi hại hơn Linh Vương, ta tận mắt thấy ông ta thi triển Liệt Hỏa Thuật, trên thảo nguyên liền dấy lên một biển lửa. Ông ta thề sẽ báo thù cho Linh Vương, thiêu ngươi thành tro bụi, cho nên gặp ông ta phải cẩn thận. Còn cả ả Đường Yêu kia nữa, quỷ kế đa đoan rất khó đối phó. Chàng cũng phải đề phòng người phụ nữ này."
Sở Lang cười, cười rất khinh bỉ.
Sở Lang nói: "Vậy thì ta cứ để Tiểu Linh Vương thiêu một chút xem sao! Còn về ả Đường Yêu kia, nàng cứ yên tâm, ta sẽ không để ả sống quá lâu đâu."
Tiểu Chủ lại nói: "Đường Yêu thực ra là người phụ nữ của Ma Thủ, lần này ả đến Đại Ngu, e là chuyện không đơn giản như vậy. Ta đoán, có lẽ Ma Thủ đã có ý định rời Vương Thành đến Đại Ngu rồi. Cho nên mới phái ả đến trước. Bây giờ ta thật không dám tưởng tượng, Ma Thủ xuất hiện, sẽ là tình cảnh như thế nào."
Sở Lang nhét một miếng cánh gà vào miệng, y nhai cả thịt lẫn xương kêu "rắc rắc". Sở Lang vừa nhai vừa nói: "Ta lại hy vọng Ma Thủ sớm ngày ra khỏi Vương Thành."