Sở Môn Lang

Lượt đọc: 4918 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
Mặc Lan Chi Hoa Đấu Hải Đường (Hạ)

❊ ❊ ❊

Trong phòng, Du Thiên đang thi triển pháp thuật giữa làn khói ngải thảo nghi ngút để trừ tà cho Sở Lang.

Sau một canh giờ dằn vặt, lúc này Du Thiên toàn thân đẫm mồ hôi, mắt bị hun đến lệ rơi đầy mặt, người cũng mệt mỏi tột cùng.

Du Thiên đã dùng bốn loại phương pháp để trừ tà cho Sở Lang, nhưng Sở Lang vẫn không mảy may động tĩnh, như khúc gỗ.

Nếu là người khác, Du Thiên đã thu công bỏ cuộc rồi, nhưng Du Thiên nhìn ra Tiểu Chủ không phải người thường, ngay cả Long Hướng Sơn còn phải cung kính, nên Du Thiên chỉ có thể tiếp tục gắng sức, hy vọng có thể xuất hiện kỳ tích.

Lúc này, Du Thiên đang toàn thần quán chú đứng bên cạnh Sở Lang thi triển pháp thuật. Ngực Sở Lang không ngừng bốc lên khí tím đỏ, nhưng người lại chẳng có chút phản ứng nào.

Tiểu Chủ đột nhiên tiến vào khiến Du Thiên kinh ngạc, điều này không nghi ngờ gì đã làm nhiễu loạn hắn.

Bị nhiễu loạn, Du Thiên phun một ngụm tiên huyết, thân thể cũng run rẩy vài cái.

Tiểu Chủ giả vờ giận dữ, bước tới tát Du Thiên hai cái vang dội. Du Thiên bị đánh ngã xuống đất, mặt cũng sưng lên.

Tiểu Chủ nói: "Đồ vô dụng, đã lâu như vậy mà vẫn chưa đuổi được tà túy trong thân thể hắn ra sao?! Ta thấy ngươi chán sống rồi!"

Du Thiên vội nói: "Tiểu Chủ, ngài từng nói dù có chữa không khỏi cũng không trách ta. Cầu Tiểu Chủ giữ lời..."

Tiểu Chủ hừ lạnh cắt ngang lời hắn: "Lời đàn bà nói mà ngươi cũng tin!"

Du Thiên nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Tiểu Chủ nói: "Thế này đi, nếu Long Thành chủ bọn họ hỏi tới, ngươi cứ nói ngươi vô năng vi lực, Kha Diệp Hoành mệnh treo đường tơ kẽ tóc, bắt buộc phải gấp rút tìm cao minh khác. Cho nên ta mới mang hắn đi. Nói như vậy, ta tha cho ngươi. Bằng không, ta giết ngươi!"

Du Thiên sợ hãi nói: "Ta nhất định nói như vậy, nhất định..."

Lúc này, Sở Lang gần như trần như nhộng, Tiểu Chủ vội mặc y phục tử tế cho Sở Lang, rồi bế Sở Lang xuất môn.

Du Thiên ngồi dưới đất, lau vết máu bên khóe miệng, tự nhủ: "Duy nữ nhân dữ tiểu nhân nan dưỡng dã, cổ nhân quả không lừa ta..."

Tiểu Chủ bế Sở Lang thoát ra khỏi phủ Long Hướng Thiên trước, sau đó nàng kiếm một con chiến mã, lại buộc chặt Sở Lang vào thân mình rồi thúc ngựa ra khỏi Thiên Giáp thành.

Khoảnh khắc Tiểu Chủ thúc ngựa ra khỏi thành, trong lòng như trút được gánh nặng, thở phào một hơi.

Thật là một màn kinh tâm động phách.

Quá hiểm!

May mà nàng ứng phó kín kẽ, không sai sót một li, nếu không thì tiêu đời rồi.

Ra khỏi Thiên Giáp thành, Tiểu Chủ phi ngựa như bay, con ngựa phóng như điên trên thảo nguyên.

Tiểu Chủ còn nói với Sở Lang sau lưng: "Đồ lưu manh, hôm nay ngươi thoát hiểm được, đa tạ vợ ngươi đấy! Tim ta sắp nhảy ra ngoài rồi. Sau này ngươi nhất định phải đối xử tốt với ta. Nếu không tốt, ông trời cũng sẽ không tha cho ngươi đâu."

Đương nhiên, Sở Lang lúc này đối với mọi việc đều hồn nhiên không hay biết.

Tiểu Chủ phóng ngựa được vài dặm, đột nhiên phía sau có người gọi: "Tiểu Chủ, tại sao người lại không từ mà biệt! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"

Tiểu Chủ nghe ra đây là giọng của Long Hướng Thiên, tâm nàng chấn động, đối phương đuổi tới rồi!

Hóa ra sau khi Đường Yêu giao cẩm nang của Ma Thủ cho Tu La Đao, nàng đi khách phòng thăm Tiểu Chủ. Đường Yêu biết Tiểu Chủ lần này mất mặt, nàng vốn định an ủi Tiểu Chủ. Kết quả Tiểu Chủ không có trong phòng, nha hoàn bị điểm huyệt, Đường Yêu lập tức hiểu ra, bọn họ đều bị Tiểu Chủ lừa!

Đường Yêu vội thông báo cho Tu La Đao bọn họ, sau đó mấy người lập tức chạy tới viện lạc chữa thương của Sở Lang. Kết quả Tiểu Chủ đã mang Sở Lang rời đi.

Du Thiên nói với mấy người rằng năng lực của hắn có hạn, không cứu được Kha Diệp Hoành. Kha Diệp Hoành mệnh treo đường tơ kẽ tóc, Tiểu Chủ không dám chậm trễ nửa phần, nên đã mang Kha Diệp Hoành đi tìm cao nhân khác.

Đến đây, bất kể là Đường Yêu, hay Tu La Đao Long Hướng Thiên đều hiểu ra, Kha Diệp Hoành nhất định là hàng giả. Bất kể Tiểu Chủ che giấu họ điều gì, việc Tiểu Chủ phí hết tâm tư thoát thân như vậy, thì chuyện này không tầm thường!

Đường Yêu phán đoán, hiện tại Tiểu Chủ chỉ có hai đường để đi.

Thứ nhất, mang Kha Diệp Hoành giả trốn trong thành.

Thứ hai, mang kẻ mạo danh ra khỏi thành.

Khả năng đào tẩu ra khỏi thành lớn hơn.

Thế là Long Hướng Thiên lệnh cho Long Hướng Sơn dẫn người tìm kiếm trong thành, còn bọn họ thì cưỡi ngựa nhanh đuổi theo ra ngoài thành.

Bị Tiểu Chủ lừa gạt, điều này khiến bọn họ cảm thấy uất ức.

Đặc biệt là lòng Đường Yêu càng ngũ vị tạp trần.

Hôm nay đấu trí với Tiểu Chủ, chính là Mặc Lan chi hoa đấu Hải Đường. Đi theo Ma Thủ bao nhiêu năm, chịu sự giáo huấn sâu sắc của Ma Thủ, nàng tự nhận trí tuệ xuất chúng, cực ít người có thể so sánh với nàng, nàng hoàn toàn có thể độc lập một phương. Kết quả sơ tới Đại Ngu, Hải Đường này lại thua trong tay Mặc Lan chi hoa.

Hiện tại hồi tưởng lại, Tiểu Chủ vào thời khắc khẩn cấp như vậy mà dùng nước mắt giả, lời giả lừa qua bọn họ, thật là tinh diệu vô cùng!

Nàng không thể không bội phục!

Đuổi theo vài dặm, họ thấy phía trước thấp thoáng có người cưỡi ngựa phi nhanh, tuy quá xa không nhìn rõ, nhưng họ đoán là Tiểu Chủ. Thế là Long Thành chủ lên tiếng quát gọi.

Ngay sau đó, Tu La Đao cũng lên tiếng.

Giọng nói đầy nội lực cường kinh của Tu La Đao như cơn gió rít trên thảo nguyên, vang bên tai Tiểu Chủ.

"Tiểu Chủ, chúng ta là minh hữu, nếu ngươi cứ tiếp tục nhậm tính làm bậy, chỉ có thể khiến sự tình càng tệ hơn. Sẽ mang tai họa đến cho quốc gia các ngươi. Hiện tại ngươi quay đầu là bờ còn chưa muộn, có chuyện gì thì nói ra..."

Tiểu Chủ lúc này thật sự không quản được nhiều như vậy nữa, nàng chỉ muốn cứu Sở Lang.

Tiểu Chủ hét lên: "Kha phó thủ tọa hiện tại mệnh treo đường tơ kẽ tóc, ta phải mang huynh ấy đi tìm cao nhân khác. Sau này ta sẽ giải thích với U Vương."

Tiểu Chủ lấy U Vương ra làm cớ, hy vọng mấy người kia có chút kiêng dè.

Nhưng hiện tại Tu La Đao và Đường Yêu căn bản không quan tâm mấy chuyện này, mấy người thúc ngựa nhanh hơn, như bay vậy.

Ngựa của Tiểu Chủ chở hai người, Tu La Đao mấy người đều là một người một ngựa, nên ngựa của Tiểu Chủ chạy không nhanh bằng ngựa của họ.

Khoảng cách giữa mấy người và Tiểu Chủ không ngừng rút ngắn.

Lúc này thân ở thảo nguyên, Tiểu Chủ cũng khó thoát khỏi mấy người họ, việc duy nhất nàng có thể làm là dùng roi ngựa không ngừng quất vào lưng ngựa, hy vọng nó có thể chạy nhanh hơn chút nữa.

Ngay khi khoảng cách hai bên chưa đến nửa dặm, phía trước con đường của Tiểu Chủ xuất hiện một chiếc xe ngựa, xe ngựa còn có toa xe.

Cũng thật kỳ quái, chiếc xe ngựa này không có xa phu, trên toa xe trống trơn.

Nhưng ngựa lại như có người điều khiển, quy củ chạy trên đường.

Ngay khi ngựa của Tiểu Chủ cách xe ngựa còn vài trượng, toa xe đột nhiên mở ra, một thân ảnh từ trong toa xe đột nhiên xuất hiện, trong chớp mắt đã bay lên không trung.

Một tia ánh đèn cũng lóe lên trên không trung.

Tiểu Chủ ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy người trên không trung mặc một thân bạch y, trong tay xách một chiếc đèn lồng quỷ dị. Mắt người này được che bằng dải lụa trắng.

Người này chính là Khủng Bố Ma Quân!

Ma Quân truy sát Bạch Vũ Nhân không được, cực kỳ buồn bực. Hôm qua Ma Quân đến khu vực Thiên Giáp thành, hắn chuẩn bị hôm nay đến Thiên Giáp thành hội diện với Tu La Đao. Là hai trong Huyết Nguyệt Tứ Ma, cũng đã một thời gian không gặp nhau.

Ma Quân cũng muốn để Tu La Đao giúp hắn giết Bạch Vũ Nhân.

Ma Quân cũng không ngờ tới, lại gặp Tiểu Chủ ở nơi này.

Tiểu Chủ cũng rất ngạc nhiên, nàng lập tức ghì chặt dây cương.

Thân hình Ma Quân cũng đã tới phía trên đỉnh đầu nàng.

Ma Quân và Tiểu Chủ có hôn ước, nhưng sau này Tiểu Chủ đối với Ma Quân ngày càng không có thiện cảm, nội tâm thậm chí chán ghét Ma Quân.

Ma Quân là người Tiểu Chủ không muốn nhìn thấy nhất, nhưng hiện tại, Tiểu Chủ nhìn thấy Ma Quân lại mừng rỡ như điên.

Ma Quân nói: "Vong Sinh, sao ngươi lại ở đây? Đã xảy ra chuyện gì?"

Tiểu Chủ lập tức tủi thân như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, nàng nức nở kêu lên với Ma Quân: "Quân ca, bọn họ đều điên rồi! Anh cứu em với..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:467
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.