Sở Môn Lang

Lượt đọc: 4918 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Mặc Lan Công Chúa (Thượng)

❊ ❊ ❊

Sở Lang ôm chặt lấy Tiểu Chủ, người phụ nữ trong lòng hắn, chính là thê tử của hắn, là người mà hắn ngày đêm mơ tưởng, là người đã hòa vào máu thịt và linh hồn hắn.

Những năm qua, trải qua khổ nạn, cũng từng trải qua hoan lạc, thế nhưng trong lòng Sở Lang vẫn luôn cảm thấy trống rỗng.

Bởi vì khổ nạn không ai cùng gánh vác, bởi vì hoan lạc không ai cùng sẻ chia.

Bây giờ ôm Tiểu Chủ, lòng Sở Lang lần đầu tiên cảm thấy thỏa mãn đến vậy.

Sở Lang ôm lấy Tiểu Chủ, hắn cười vang, sau đó bế Tiểu Chủ lên như một đứa trẻ mà nhảy nhót trên cánh đồng dưới làn mưa. Tiểu Chủ trong lòng hắn cũng vui vẻ cười theo.

Nhưng thân thể Tiểu Chủ thực sự quá yếu ớt, dù nàng cảm thấy mình hiện tại là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, thế nhưng hạnh phúc không thể chữa khỏi thân thể thương tích của nàng, nàng vẫn không ngừng run rẩy trong lòng Sở Lang.

Tiểu Chủ yếu ớt nói: "Lang ca, em thật sự rất lạnh. Có phải em sắp chết thật rồi không. Vừa mới nhận nhau mà em đã chết, em không cam tâm, làm ma em cũng sẽ quấn lấy anh, không buông tha cho anh."

Sở Lang nói: "Có anh ở đây, không ai có thể lấy mạng em! Dù là Diêm Vương gia cũng không được! Sau này em còn phải sinh cho anh một ổ sói con đấy."

Tiểu Chủ bảo Sở Lang tìm lại ngọc bài đại diện cho thân phận của nàng, ngọc bài đó vô cùng quan trọng với Tiểu Chủ.

Sở Lang lục tìm trên thi thể Tưởng Hiếu lấy ra ngọc bài đưa cho Tiểu Chủ.

Niết Bàn Chân Khí có công hiệu chữa thương, Sở Lang lại liên tục truyền Niết Bàn Chân Khí vào trong cơ thể Tiểu Chủ. Tiểu Chủ cảm thấy cũng dễ chịu hơn đôi chút.

Sở Lang ôm Tiểu Chủ đi về phía Thiên Âm trấn.

Thiên Âm trấn không hề có mưa, trời quang mây tạnh. Trên trấn người qua kẻ lại, mọi người thấy một nam tử đầu trọc đầy sát khí ôm một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, một số người liền ném ánh mắt tò mò tới.

Khoảnh khắc này, Sở Lang nảy sinh ý niệm tà ác, muốn giết sạch những kẻ nhìn hắn bằng ánh mắt khác lạ, dùng máu tươi nhuộm đỏ cả con phố.

Sở Lang nỗ lực kiềm chế sự thôi thúc tà ác, trong lòng hắn mặc niệm Không Hầu Đao Quyết tràn đầy chính khí, cố gắng dùng chính khí áp chế tà ác của Tàng Long Kinh.

Thế nhưng hiện tại Tàng Long Kinh đã đại thành, thế cân bằng hoàn toàn bị phá vỡ. Bây giờ tà chiếm bảy thành, chính chiếm ba thành. Hiện tại ngoại trừ Tiểu Chủ, Sở Lang thực sự dám giết bất cứ kẻ nào.

Con quỷ trong lòng cũng không ngừng mê hoặc Sở Lang, tìm kiếm cái cớ giết chóc cho Sở Lang, khiến Sở Lang rục rịch khó yên.

Tàng Long đại thành, tâm tính Sở Lang cũng thay đổi, là phúc hay họa?

Tiểu Chủ nhận ra sát khí Sở Lang cuồn cuộn, cũng nhìn ra Sở Lang đang cố hết sức kiểm soát bản thân. Tiểu Chủ hiểu rằng nhất định là do Sở Lang tu luyện chí tà công pháp mà ra.

Tiểu Chủ dùng những lời lẽ ôn nhu nhất để an ủi Sở Lang. Bây giờ, e rằng chỉ có tình yêu mới có thể bình phục lệ khí và ác niệm khát máu trong lòng Sở Lang.

Sở Lang ôm Tiểu Chủ đến một y quán trong trấn, đại phu là một lão giả đầu tóc bạc trắng.

Sở Lang dùng giọng điệu ra lệnh nói với đại phu: "Đây là thê tử của ta, nàng bị thương không nhẹ, bệnh cũng không nhẹ, ngươi nhất định phải chữa khỏi cho nàng!"

Lão đại phu nói: "Ta trị bệnh cứu người, chỉ biết hết sức, không dám đảm bảo chữa khỏi."

Sở Lang nói: "Nhà ngươi già trẻ tổng cộng có mấy người?"

Đại phu không biết tại sao Sở Lang lại hỏi câu này, nhưng ông vẫn thành thật đáp: "Chín người."

Sở Lang trừng mắt nhìn đại phu nói: "Chữa không khỏi cho thê tử ta, ta giết cả nhà chín người của ngươi!"

Đại phu nghe vậy mặt đầy kinh ngạc, ông không nói thêm lời nào, vội vàng kiểm tra cho Tiểu Chủ, toàn lực cứu chữa.

Đại phu còn không kể ngày đêm túc trực bên cạnh Tiểu Chủ, tùy thời quan sát tình hình của nàng. Đại phu lo lắng nơm nớp, sợ Tiểu Chủ xảy ra bất trắc. Nếu Tiểu Chủ xảy ra chuyện gì, đại phu không hề nghi ngờ gã đầu trọc đầy tà ác này sẽ giết sạch cả nhà chín người của ông.

Cả nhà đại phu càng thêm hoảng sợ bất an, già trẻ cả nhà mỗi ngày đều quỳ trước Bồ Tát cầu phúc cho Tiểu Chủ.

Trong khoảng thời gian này, Sở Lang càng là không rời nửa bước túc trực bên Tiểu Chủ.

Cứ cách một khoảng thời gian, hắn lại truyền Niết Bàn Chân Khí vào cơ thể Tiểu Chủ.

Tiểu Chủ là người Sở Lang yêu thương nhất, Sở Lang thà mất tất cả, cũng không muốn mất nàng.

Nếu thực sự mất đi Vong Sinh, lương tri của Sở Lang có lẽ sẽ chết đi hoàn toàn, thật không biết hắn sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì. Có lẽ hắn sẽ khiến trấn nhỏ này bị máu tươi nhuộm đỏ. Có lẽ hắn sẽ mang nỗi đau mất đi người thương đến mọi ngóc ngách trên thế gian, trở thành ma đầu đáng sợ nhất trăm năm qua.

Phật ma, vốn dĩ chỉ trong một niệm.

Đại phu tận tâm cứu chữa, Sở Lang lại không ngừng truyền Niết Bàn Chân Khí, Tiểu Chủ cuối cùng cũng chuyển nguy thành an. Hai ngày sau, tình trạng của Tiểu Chủ ngày càng tốt, cơn sốt cao cũng đã lui.

Trên mặt Sở Lang lúc này mới lộ ra nụ cười chân thành.

Đại phu cũng trút được gánh nặng.

Lại điều dưỡng thêm hai ngày, đại phu cẩn thận dè dặt nói với Sở Lang: "Tiên sinh, tôn phu nhân không còn đáng ngại nữa. Bây giờ chỉ là thân thể còn yếu. Đây là thuốc ta tinh tâm phối chế cho phu nhân, chỉ cần sắc uống đúng giờ, không bao lâu nữa sẽ hồi phục."

Đại phu muốn tống khứ vị sát thần này đi càng sớm càng tốt.

Đã thấy Tiểu Chủ chuyển nguy thành an, Sở Lang cũng không muốn nán lại Thiên Âm trấn nữa, Sở Lang liền cầm thuốc rồi đưa Tiểu Chủ rời đi.

Sau khi Sở Lang và Tiểu Chủ rời đi, đại phu đổ bệnh một trận lớn.

Đại phu cũng đóng cửa y quán, không dám hành nghề xem bệnh nữa.

Sở Lang mang theo Tiểu Chủ rời khỏi Thiên Âm trấn đi về hướng Thương Long Vực. Những nơi đi qua hiện giờ đều là phạm vi thế lực của Thập Nhị Cung, để tránh bị truy tung, cho nên Tiểu Chủ và Sở Lang mỗi người đều đeo một bộ mặt nạ da người, thay đổi dung mạo.

Sở Lang muốn tới Hà Sơn tìm Văn Nhân.

Từ hướng này đi tới Hà Sơn, bắt buộc phải xuyên qua Thương Long Vực.

Ngày trước Văn Nhân từng lấy một khối xương của Sở Lang để nghiên cứu, Sở Lang vốn định một tháng sau sẽ tới tòa thành của Văn Nhân xem kết quả, có lẽ sẽ giải khai được bí ẩn thân thế của mình, kết quả lại vì trải qua quá nhiều việc nên bị trì hoãn. Lần này vừa vặn đi tìm Văn Nhân, còn có thể để Văn Nhân giúp Tiểu Chủ điều dưỡng thật tốt. Tiểu Chủ hồi phục hoàn toàn rồi, hắn mới có thể trở về Đại Hà Châu.

Sở Lang cũng không mang theo binh khí, đêm Thiên Cẩu Thôn Nguyệt đó, Tiểu Chủ đã giấu Táng Hồn Đao trên ngọn đồi kia. Sở Lang quyết định sau này có thời gian sẽ quay lại lấy Táng Hồn Đao.

Sở Lang cõng Tiểu Chủ bước đi.

Tiểu Chủ nằm trên lưng Sở Lang, cảm thấy vô cùng an lòng và hạnh phúc.

Hai người vốn như kẻ thù không đội trời chung, hóa ra lại là người yêu tận sâu thẳm linh hồn của nhau. Cho đến tận bây giờ, toàn bộ sự việc vẫn khiến Sở Lang và Tiểu Chủ có một cảm giác bàng hoàng như chiêm bao.

Đi đến giữa trưa, dọc đường qua một cánh rừng, Tiểu Chủ liền làm nũng với Sở Lang: "Lang ca, em muốn ăn gà."

Sở Lang đối với Tiểu Chủ là cầu được ước thấy, hơn nữa lại vô cùng kiên nhẫn.

Sở Lang nói: "Anh đi mua ngay đây."

Tiểu Chủ nói: "Mua về không ăn, em muốn anh đi trộm. Gà trộm về ăn mới ngon."

Sở Lang nói: "Vậy anh đi trộm."

Tiểu Chủ nói: "Em đợi anh ở đây, nhưng anh phải hứa với em, không được dễ dàng nổi giận, cũng không được tùy tiện giết người. Bị chủ gà phát hiện cũng không được giết hắn, cứ chạy là được."

Sở Lang cười nói: "Nếu ta đi trộm gà mà còn bị chủ gà phát hiện, thì ta cứ tự sát cho rồi."

Tiểu Chủ nghiêm túc nói: "Anh không được chết, anh chết rồi em thành quả phụ đấy."

Sở Lang bảo Tiểu Chủ đợi mình tại chỗ, hắn đi vào thôn nhỏ trộm gà.

Một nén hương sau, Sở Lang trộm về một con gà béo.

Sở Lang thuần thục nhổ lông rửa sạch, Tiểu Chủ ngồi một bên ngẩn ngơ nhìn, trên mặt nàng tràn ngập nụ cười hạnh phúc ấm áp.

Làm sạch gà xong, Sở Lang liền nhóm lửa nướng.

Rất nhanh, hương thơm của gà nướng đã lan tỏa.

Gà nướng chín, hai người bắt đầu ăn.

Cảnh này tình này, hai người cảm thấy hương vị con gà nướng này càng trở nên ngon tuyệt trần.

Đôi khi chúng ta ăn không phải là thức ăn đơn thuần, mà là một loại tâm trạng.

Bởi vì trong lòng có tình yêu, vạn vật đều có hương vị khác biệt.

Sở Lang vẫn luôn cho rằng Tiểu Chủ là cao tầng của Huyết Nguyệt, hiện tại hai người đã nhận nhau, Sở Lang tuyệt đối không thể để người phụ nữ của mình ở lại Huyết Nguyệt nữa.

Sở Lang xé một miếng thịt gà đút cho Tiểu Chủ ăn, thừa dịp Tiểu Chủ đang vui vẻ, Sở Lang nói: "Nương tử, rời khỏi Ma Vực đi. Sau này nàng chính là môn chủ phu nhân của Sở Môn, Sở Môn ta ngày sau nhất định sẽ hùng bá thiên hạ. Hai ta song túc song phi, tiêu dao tự tại thiên hạ chẳng phải tốt sao."

Tiểu Chủ lộ vẻ lo lắng, nàng nói: "Năm đó ta nằm vùng ở Hà Vương phủ phạm phải sai lầm lớn, bọn họ sẽ không dung tha cho ta đâu."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:467
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.