Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5534 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 182
Cưỡi Ưng Bay Lượn (Thượng)

❊ ❊ ❊

(Chương thứ tư)

Sở Lang bước ra khỏi phòng, đã là buổi chiều ngày thứ ba rồi.

Một tia nắng chiếu lên mặt Sở Lang, Sở Lang vươn một cái vai.

Hơn một ngày qua, Lỗ Hành vẫn luôn túc trực bên ngoài. Cơm nước cũng sai người bưng tới trong viện, buổi tối thì cuộn mình trong chăn ngủ ngay ngoài cửa. Lúc nào cũng chờ Sở Lang sai bảo.

Thấy tâm trạng Sở Lang rất tốt, Lỗ Hành biết bạch ưng cuối cùng đã khuất phục trước Sở Lang.

Lỗ Hành nói: "Chúc mừng Môn chủ! Con bạch ưng này quả thật không phải loại ưng bình thường, Môn chủ có thể hàng phục được nó, thật khiến tôi bội phục."

Sở Lang nói: "Ngươi nói xem, con ưng này liệu có hoàn toàn nghe lời ta không?"

Lỗ Hành đáp: "Nếu không gặp lại chủ cũ, thì nó sẽ chỉ nghe lời Môn chủ. Nếu gặp phải chủ cũ, chuyện này khó mà nói trước. E rằng nó sẽ đi theo chủ cũ."

Sở Lang như tự nhủ: "Ta bắt đầu thích nó rồi. Thứ ta thích, phải chiếm làm của riêng. Xem ra ta phải nghĩ cách giết chết chủ cũ của nó."

Lỗ Hành nói: "Môn chủ anh minh. Chỉ cần chủ cũ của nó chết đi, nó sẽ chỉ trung thành với Môn chủ mà thôi."

Sở Lang nói: "Giao cho ngươi một nhiệm vụ, trong ba ngày, hãy để nó hoàn toàn hồi phục thể lực. Cho dù ngươi cho nó ăn gì cũng được, nhân sâm, tuyết liên, thịt thiên nga ta đều có. Tóm lại, phải để nó hồi phục nhanh nhất có thể. Nếu cần đến vị thần y lão ca của ta, huynh ấy cũng sẽ toàn lực giúp ngươi. Nhiều nhất ba ngày, không thể hơn được nữa. Ta nhất định sẽ trọng thưởng ngươi."

Lỗ Hành lớn tiếng nói: "Môn chủ yên tâm, chỉ cần nó chịu ăn, tôi nhất định có cách!"

Lúc này, một tên Táng Hồn tăng đi tới bẩm báo với Sở Lang, trong một ngày nay, Hồ Tranh, Ân Tam Nhi, Vũ Văn Nhạc đều từng tới. Sở Lang đã dặn dò trước không được để bất kỳ ai làm phiền mình, nên Táng Hồn tăng đã không cho mấy người kia vào viện.

Sở Lang một ngày rưỡi nay không hạt cơm giọt nước, cũng đã đói bụng, hắn ăn chút đồ ăn trước, sau đó sai người đi gọi Vũ Văn Nhạc.

Sở Lang ăn xong, Vũ Văn Nhạc và Tuyết Quý Nhân tới phòng của Sở Lang.

Lần này Vũ Văn Nhạc tranh thủ thời gian tới thăm Tuyết Quý Nhân, Tuyết Quý Nhân vui mừng khôn xiết. Tuyết Quý Nhân đối với tiểu vương gia cũng là hồn xiêu phách lạc, nhớ nhung khôn nguôi. Đêm qua hai người càng quấn quýt suốt cả đêm. Tuyết Quý Nhân tuy trên mặt đeo chiếc mặt nạ Vong Sinh tặng, nhưng trong đôi mắt đẹp kia lại lấp lánh ánh nhìn hạnh phúc mãn nguyện.

Sở Lang trêu chọc: "Đêm qua không ngủ một đêm chứ gì? Không làm Sở Môn gà bay chó sủa đấy chứ?"

Tuyết Quý Nhân nghe vậy xấu hổ không thôi, cổ đỏ bừng.

Vũ Văn Nhạc "hắc hắc" cười nói: "Lang ca, huynh chỉ biết trêu chọc Lão Ngũ. Đệ tới là để từ biệt Lang ca. Lần này đệ cáo nghỉ lấy cớ là về phủ thăm mẫu thân. Đệ là đi đường vòng tới Sở Môn thăm mọi người, cho nên cũng không thể ở lâu. Gặp mọi người xong đệ phải về thăm nương. Thăm nương xong sẽ quay lại Huyết Minh."

Vũ Văn Nhạc đã kể chuyện Sở Lang và Đoan Mộc Tương trở mặt với Tuyết Quý Nhân.

Tuyết Quý Nhân là nữ tử cực kỳ thông minh, nàng cũng biết hậu quả của việc hai người đứng đầu hai phái trở mặt với nhau.

Tuyết Quý Nhân liền đe dọa Vũ Văn Nhạc: "Chàng nghe đây, nếu Huyết Minh và Sở Môn binh đao tương kiến, chàng phải nghĩ cho kỹ sẽ giúp ai. Nếu giúp minh chủ của các chàng, thì chúng ta một đao hai đoạn."

Vũ Văn Nhạc vội nói: "Ta nhất định phản! Nhất định phản!"

Tuyết Quý Nhân "phì" cười.

Sở Lang cũng cười, hắn nói với Tuyết Quý Nhân: "Nàng đi làm việc trước đi, ta và Lão Ngũ nói vài câu."

Tuyết Quý Nhân gật đầu, lúc đi nàng còn nhìn tiểu vương gia một cái thâm tình.

Tiểu vương gia cũng tràn đầy vẻ quyến luyến không rời.

Tuyết Quý Nhân đi rồi, Sở Lang nói: "Lão Ngũ, chuyện của Đoan Mộc Tương, chúng ta nhất định phải làm cho ra nhẽ. Chuyện này can hệ quá lớn. Cho nên sau khi ngươi về Minh Nhai, nhất định phải tùy cơ ứng biến. Làm việc gì cũng phải để tâm đề phòng."

Vũ Văn Nhạc nói: "Đệ hiểu."

Sở Lang nói: "Ta hỏi thêm một chuyện. Năm đó ta bị hiểu lầm là Thiếu chủ Huyết Minh, là vì hai mươi năm trước có một nhóm người mặt quỷ mang ta đi, đồng thời lại có một nhóm người mặt quỷ khác cướp mất Tiểu chủ của các người, hai nhóm người này ban đầu đi cùng một hướng, nên Thạch lão và Ngũ gia mới đuổi theo nhầm. Thân thế của ta tạm thời không nhắc tới, sau này ta nhất định sẽ từ từ điều tra. Vậy sau khi Thiếu chủ các người bị cướp, Minh Nhai không điều tra lai lịch nhóm người mặt quỷ đó sao? Ngươi vào Minh Nhai cũng không phải ngày một ngày hai, theo ta được biết, Hoàng Oanh rất quý ngươi, nàng có từng nói qua chưa?"

Vũ Văn Nhạc nói: "Chủ mẫu đối với đệ và Phong đại ca đều rất tốt. Người từng kể với chúng tôi. Người nói năm đó các môn phái thế lực thèm khát Khung Hầu Cửu Vấn rất nhiều. Những kẻ này trăm phương ngàn kế truy lùng tung tích của Đoan Mộc Thanh Vân, họ đã mấy lần gặp nguy hiểm. Nhất Dạ Tuyết cũng từng truy tung họ. Để tránh họa, sau đó người và Đoan Mộc Thanh Vân trốn tới một vùng sơn lâm trong Thần Huyết Vực. Sau đó sinh ra Tiểu chủ nhân. Năm đó đám người mặt quỷ cướp đi Tiểu chủ nhân, sau đó Minh Nhai cũng đã điều tra. Căn cứ vào trang phục của đám người mặt quỷ kia suy đoán, cực kỳ có khả năng là do Quỷ Diện gia tộc ở Liệt Phong Nguyên làm. Vũ Chủ dẫn sáu trăm người không quản ngàn dặm tới Liệt Phong Nguyên thương thảo với Quỷ Diện gia tộc. Nhưng Quỷ Diện gia tộc căn bản không thừa nhận. Vũ Chủ đại nộ, hai bên còn xảy ra một trận kịch chiến, đều chết không ít người. Nghe nói cao thủ Minh Nhai tử trận hơn ba trăm người. Quỷ Diện gia tộc cũng bại lui vào đầm lầy Bách Lý, mất hút không dấu vết. Vũ Chủ bất đắc dĩ đành dẫn người quay về. Sau đó Vũ Chủ nói, cũng không loại trừ khả năng là môn phái khác giả mạo Quỷ Diện gia tộc cướp đi Tiểu chủ nhân. Từ đó về sau, chỉ đành bốn phương nghe ngóng..."

Chuyện này Sở Lang cũng từng nghe Phong Trung Ức nhắc tới, chỉ là không chi tiết như Vũ Văn Nhạc kể.

Bởi vì lúc đó Phong Trung Ức ở Minh Nhai tinh thần hoảng hốt như kẻ điên, không có hứng thú với bất cứ chuyện gì. Hoàng Oanh kể cho huynh ấy cũng không để trong lòng.

Sở Lang nói: "Vậy vị minh chủ này của các ngươi có từng kể về trải nghiệm của hắn không? Bất kể hắn bị ai cướp đi, thì cũng phải có người nuôi hắn khôn lớn. Còn nữa, hắn làm sao tìm được chủ mẫu?"

Vũ Văn Nhạc đáp: "Cha đệ làm việc cẩn trọng, ông từng uyển chuyển hỏi minh chủ. Minh chủ nói dưỡng phụ của hắn vô tình nhìn thấy hắn trong một cái mương nước. Minh chủ nói, lúc đó hắn thoi thóp, dưỡng phụ cố gắng sưởi ấm cho hắn tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại phát hiện tình hình vẫn không ổn, hắn còn bị bệnh, hơn nữa bệnh không nhẹ. Dưỡng phụ bèn đưa hắn đi tìm danh y xem bệnh. Đại phu nói đứa nhỏ bị nhiễm trùng phổi, rất nghiêm trọng, không cứu được nữa, khuyên vứt bỏ đi. Dưỡng phụ không nỡ bỏ hắn, đành phó mặc cho thiên mệnh. Kết quả sau đó kỳ tích xuất hiện, hắn đã vượt qua được. Chỉ là sau này để lại di chứng, thân thể yếu ớt."

Sở Lang nghe Vũ Văn Nhạc thuật lại, muốn từ đó tìm ra vài điểm khả nghi.

Thế nhưng toàn bộ sự việc, cũng không có chỗ nào khiến người ta phải nghi ngờ.

Sở Lang nói: "Quỳnh Vương có ý kiến gì về việc này?"

Vũ Văn Nhạc tiếp tục nói: "Cha đệ nghe xong phán đoán, có khả năng là hai tình huống. Chính là những kẻ mặt quỷ kia mang theo đứa nhỏ đi đường, sau đó phát hiện đứa nhỏ nhiễm bệnh nặng không sống nổi, liền vứt bỏ trên đường. Tình huống thứ hai, có kẻ khác tranh đoạt minh chủ, hai bên kịch chiến, minh chủ liền bị thất lạc. Cũng giống như Lang ca vậy. Lang ca huynh còn huyền hoặc hơn, cuối cùng bị đại lang cắp về ổ. Cha đệ còn hỏi riêng chủ mẫu, chủ mẫu nói bà lấy tính mạng đảm bảo, tuyệt đối là con trai mình. Đã xác nhận là Thiếu chủ thật, thì chúng ta cũng không nghi ngờ nữa. Còn về việc tìm thấy như thế nào, là do Mạnh Thiên Khuyết bọn họ gian nan khổ cực mới tìm được manh mối..."

Sở Lang nghe Vũ Văn Nhạc thuật xong liền xoa xoa cái đầu trọc, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ.

Vũ Văn Nhạc chớp chớp mắt nói: "Lang ca, có điểm gì khả nghi không? Thiếu chủ có phải là đồ giả mạo không?"

Sở Lang lắc đầu.

Vũ Văn Nhạc nói: "Vậy nghĩa là hắn là đồ thật rồi? Mẹ nó, sao hắn lại không phải đồ giả chứ!"

Sở Lang nói: "Tóm lại chuyện này không đơn giản như vậy, ngươi về sau cứ làm theo lời ta nói."

Vũ Văn Nhạc nói: "Vậy đệ khi nào thì phản?"

Sở Lang nói: "Ta bảo ngươi khi nào phản thì ngươi phản. Đúng rồi, chuyện này không được nói cho cha ngươi và Phong đại ca, họ quá trung thành."

Vũ Văn Nhạc nghe vậy, vẻ mặt ấm ức nói: "Lang ca, huynh nói câu này, chẳng phải là mắng đệ không trung thành sao."

Sở Lang "ha ha" cười lớn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:785
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.