Người truyền âm cho Sở Lang chính là Ngu Tù Hoàng.
Hai bên khai chiến tới giờ, liên minh đã có năm trăm người tử trận, thế nhưng Ngu Tù Hoàng vẫn chưa hề lộ diện.
Ngu Tù Hoàng ẩn mình trong chỗ tối quan sát trận chiến.
Dẫn dụ được một lượng lớn dị loại, Ngu Tù Hoàng rất vui mừng. Thế nhưng số lượng dị loại cũng vượt quá dự liệu của hắn. Trong lúc nhất thời, hắn cũng khó mà xác định được ai là kẻ đứng sau màn. Nhưng Ngu Tù Hoàng biết, kẻ đứng sau màn có trí tuệ siêu quần, hiếm thấy trên đời, sẽ không dễ dàng lộ diện.
Trước khi tóm được kẻ đứng sau màn, Ngu Tù Hoàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng lộ diện.
Bởi Ngu Tù Hoàng hiểu rõ một đạo lý, có những cơ hội, chỉ có một lần duy nhất.
Nếu vọng động, bỏ lỡ cơ hội, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.
Đặc biệt là kẻ đứng sau màn kia quá đáng sợ, tính toán không sót một nước, giết người vô hình, hắn phải hết sức cẩn thận ứng phó. Sai một bước, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Ngu Tù Hoàng ẩn nấp trong bóng tối, dùng đôi mắt nhạy bén của mình quan sát những dị loại đang kịch chiến chém giết với các cao thủ liên minh trên sân. Một kẻ cũng không bỏ sót. Tóm lại, nếu không xác định được kẻ đứng sau màn, dù cho toàn bộ người của liên minh có tử trận, Ngu Tù Hoàng cũng sẽ không dễ dàng tham chiến.
Sau khi Sở Lang và Huyết Đế triển khai kịch chiến, võ công của Huyết Đế cũng khiến Ngu Tù Hoàng chấn kinh.
Chẳng lẽ người này chính là kẻ đứng sau màn mà hắn vẫn luôn truy lùng?!
Khoảnh khắc đó, tâm tình Ngu Tù Hoàng trở nên kích động.
Qua quan sát của Ngu Tù Hoàng, tuy võ công Huyết Đế khủng bố, nhưng hắn có một cảm giác, người này không phải là kẻ đứng sau màn.
Kẻ đứng sau màn trong tưởng tượng của Ngu Tù Hoàng là kẻ trầm ổn bình tĩnh, tàng phong ẩn mang, vận trù vi ác, nhuận vật vô thanh, giống như một u linh. Trừ phi bất đắc dĩ, nếu không sẽ không lộ diện thân phận thủ não sớm như vậy đểtriển khai cuộc kịch chiến một mất một còn với Sở Lang.
Người như vậy, đối với Ngu Tù Hoàng mà nói mới là đáng sợ nhất.
Bởi Ngu Tù Hoàng đã ba lần lĩnh giáo thủ đoạn siêu tuyệt của kẻ đứng sau màn rồi.
Cảm giác của Ngu Tù Hoàng không sai, Huyết Đế thực ra không phải là kẻ đứng sau màn.
Do Ngu Tù Hoàng hy vọng Huyết Đế chính là kẻ đứng sau màn, cho nên tâm lý ám thị cũng đã dẫn Ngu Tù Hoàng vào con đường sai lầm. Thêm vào việc Ma Quân tâng bốc Huyết Đế thần hồ kỳ thần, khiến Ngu Tù Hoàng càng thêm kiên định với phán đoán của mình. Kẻ đứng sau màn chính là Huyết Đế.
Hiện giờ Sở Lang một đao chém rách y bào khoác ngoài của Huyết Đế, Huyết Đế lộ ra bộ hồng y màu máu, thắt lưng vàng khắc họa tiết hoa hải đường cũng hiển lộ ra, máu huyết toàn thân Ngu Tù Hoàng trong khoảnh khắc này lập tức sôi trào, như liệt diễm đang thiêu đốt.
Ngu Tù Hoàng biết người này chính là Thần Bí Hồng mà Thiên Tôn đã nói tới, mà Thần Bí Hồng chính là Huyết Đế!
Ngu Tù Hoàng thề phải giết Huyết Đế.
Vì ngày này, hắn đã chuẩn bị quá nhiều thứ.
Bao gồm cả việc Văn Nhân đem ma huyết của Bách Niên Ma tiêm vào cơ thể hắn.
Cho nên Ngu Tù Hoàng lập tức truyền âm cho Sở Lang, bảo Sở Lang đi đối phó Ma Sơn Lão Tổ.
Sự sắp xếp của Ngu Tù Hoàng cũng rất chính xác.
Bởi lúc này Ma Sơn Lão Tổ vì muốn tránh sự dây dưa của Âu Dương Triển Phong và Quân Tích Ức vài người, thân hình không ngừng bay cao, người đã bay tới không trung. Bay tới độ cao mà Âu Dương Triển Phong và vài người kia không thể chạm tới.
Như vậy Âu Dương Triển Phong không thể làm gì được Ma Sơn Lão Tổ.
Mà Ma Sơn Lão Tổ có thể ở trên không trung thi triển pháp thuật đáng sợ lần nữa. Vừa có thể tấn công Âu Dương Triển Phong, cũng có thể khiến người của liên minh rơi vào hiểm cảnh một lần nữa.
Hôm nay phe liên minh nếu muốn đánh thắng trận chiến quyết định vận mệnh này, bắt buộc phải giết chết Ma Sơn Lão Tổ trước.
Sở Lang cũng nhận thức được nếu không giết Ma Sơn Lão Tổ, liên minh sẽ càng gian nan hơn, chỉ là y và Huyết Đế kịch chiến không thể rút thân. Sở Lang cũng hy vọng Ngu Tù Hoàng có thể lộ diện tham chiến. Bây giờ Ngu Tù Hoàng truyền âm, Sở Lang trong lòng đại hỉ. Ngu Tù Hoàng có thể ngăn cản Huyết Đế, y vừa hay có thể đi giết Ma Sơn Lão Tổ.
Đối mặt với sự phản kích cuồng bạo của Huyết Đế, Sở Lang xoay người bỏ chạy.
Thân hình Sở Lang bay nhanh về phía hướng Ngu Tù Hoàng truyền âm tới.
Huyết Đế nào có thể dễ dàng để Sở Lang chạy thoát, trên người gã phát ra tiếng rít như kình phong, thân hình như bị đại phong đẩy đi, nhanh chóng đuổi theo Sở Lang.
Thân hình Sở Lang bay lướt nhanh phía trên chiến trường hỗn loạn đẫm máu, theo đà bay, vừa vặn lướt qua phía trên Hùng Triệu.
Sở Lang lập tức dùng truyền âm công ra lệnh cho Hùng Triệu phái người đi hội trường Chu Thần Sơn cách đó sáu dặm cầu viện, nói rằng đại quân dị loại của Huyết Nguyệt Vương Thành đang ở đây, mong nghĩa sĩ giang hồ ra tay cứu giúp.
Trước đó Sở Lang và Ngu Tù Hoàng dự tính dị loại nhiều nhất cũng chỉ khoảng một trăm sáu bảy mươi người. Cho nên nhân thủ họ chuẩn bị là để đối phó với số lượng dị loại dự tính. Nhưng hiện giờ số lượng dị loại đã vượt quá dự tính, hơn nữa những đại ma đầu dị loại đáng sợ cũng rất nhiều, cho nên nhân thủ hiện tại không chiếm được ưu thế lớn nào nữa. Hiện tại đã có năm trăm người tử trận, mà dị loại cũng chỉ chết khoảng sáu bảy mươi người. Cứ đánh tiếp như thế này, thắng thua thật khó nói.
Cho nên Sở Lang lệnh cho Hùng Triệu phái người cầu viện.
Hùng Triệu lúc này toàn thân đẫm máu, tay trái cũng bị độc dịch của một dị loại phun trúng, kịch độc nhanh chóng phát tác, Hùng Triệu dứt khoát vung đao chặt đứt cẳng tay, ngăn cản độc dịch lan tràn. Hùng Triệu tuy trọng thương nhưng cũng không dám chậm trễ, hắn vội vàng phái ba tên cao thủ đi cầu viện. Kết quả ngay sau đó Hùng Triệu đã bị vô số tơ sợi do Huyết Vực Thiên Tằm Nữ phóng ra xuyên thủng thành một cái sàng.
Hùng Triệu phát ra tiếng gào thét thảm thiết rồi ngã xuống vũng máu.
Mấy tên hồng y tử sĩ cũng lao về phía Thiên Tằm Nữ, muốn cùng dị loại đáng sợ này đồng quy vu tận, thế nhưng bọn họ còn chưa tới gần, đã bị vô số tơ tằm xuyên thủng cơ thể mà chết.
Thiên Tằm Nữ cũng phát ra tiếng cười phấn khích chói tai.
Vô số tơ tằm lấp lánh bay múa xung quanh nàng ta, cao thủ bình thường đừng nói là tấn công nàng, chỉ riêng việc tới gần thân thể nàng cũng đã rất khó khăn.
Điều này cũng khiến Sở Lang phẫn nộ. Nhưng Sở Lang hiện giờ thực sự không có thời gian đối phó với Thiên Tằm Nữ này. Hôm nay dị loại đều tụ tập tại nơi đây, kẻ lợi hại quá nhiều. Y phải giết chết Ma Sơn Lão Tổ trước.
Bởi Ma Sơn Lão Tổ một mình có thể xoay chuyển cục diện.
Sở Lang bay lướt về hướng Tây Bắc, Huyết Đế vẫn bám theo không rời.
Sở Lang lướt ra khỏi chiến trường, Huyết Đế cũng ngày càng tiến gần tới Sở Lang.
Lúc này Sở Lang và Huyết Đế đã cách chiến trường khoảng mười lăm mười sáu trượng. Thân hình Sở Lang bay lướt tới trước một thân cây đại thụ, sau đó hai chân y đạp lên thân cây rồi bay vút lên trên.
Thân thể Huyết Đế đang định bay lên, đột nhiên sau cây vang lên một giọng nói.
"Ngươi là chó à? Cứ đuổi theo Tiểu Lang không buông. Ngươi thực sự nghĩ là nó sợ ngươi sao? Nó là muốn vứt bỏ con chó là ngươi để đi giết tên lão yêu sĩ kia."
Theo giọng nói này vang lên, từ sau cây bay ra làn khói tản mác.
Làn khói lại nhanh chóng tụ lại, hình thành một dải khói.
Dải khói này đột nhiên rung lên giữa không trung, thế mà lại thẳng tắp, như một ngọn thương. "Yên thương" bay đâm vào mặt Huyết Đế. Thân hình Huyết Đế chớp nhoáng lóe lên, tránh thoát "yên thương" đâm tới.
Huyết Đế chấn động.
Người sau cây thế mà lại có thể ngưng tụ làn khói tản mác thành binh khí trong nháy mắt rồi đâm tới một cách sắc bén, hơn nữa Huyết Đế nhìn ra, đây không phải pháp thuật, mà là võ học thuần túy.
Ngưng khí vi binh!
Chỉ riêng chiêu Ngưng khí vi binh này thôi cũng đủ khiến người ta phải kinh diễm.
Huyết Đế hiểu rõ, người sau cây là một cao thủ.
Cao thủ trong hàng cao thủ!
Huyết Đế cũng chẳng màng tới việc đuổi theo Sở Lang nữa.
Thân hình Sở Lang cũng không ngừng bay lên, hướng tới không trung mà đi.
Huyết Đế đáp xuống đất, gã chằm chằm nhìn vào thân cây kia rồi nói: "Ra đây đi!"
Từ sau cây bước ra một lão giả, mặc một bộ y bào cũ kỹ, trên áo còn có miếng vá.
Trên đầu lão giả đội một chiếc mũ lá lớn.
Mũ lá đè rất thấp, gần như che khuất toàn bộ gương mặt lão.
Trong tay lão giả cầm một chiếc tẩu thuốc, trong nõ điếu vẫn còn đốm lửa đỏ.
Lão giả này, chính là Vô Ảnh Sát Thần.
Tất nhiên, Huyết Đế không hề biết lão giả trước mặt chính là Vô Ảnh Sát Thần.
Ngu Tù Hoàng vòng ra trước cây, hắn ngồi xổm bên cạnh gốc cây, lưng tựa vào thân cây, bộ dạng kia, hệt như một lão nông mệt mỏi đang ngồi dưới gốc cây hút tẩu thuốc nghỉ ngơi.
Ngu Tù Hoàng ngồi xổm, tầm mắt vừa vặn đối diện với thắt lưng vàng của Huyết Đế.
Ngu Tù Hoàng chằm chằm nhìn đóa hoa hải đường trên miếng ngọc ở thắt lưng vàng, hắn rít một hơi thuốc, từ từ nhả khói, ánh mắt cũng trở nên sắc lẹm.