Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5534 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Huyết Nguyệt Vương Thành (Hạ)

❊ ❊ ❊

Tiêu Hàn Tuyết ngồi xếp bằng ở đầu "Trăng Khuyết" của Vô Hồn Thạch. Ván cờ trên đá, chính là ván cờ Tiêu Hàn Tuyết chưa đánh xong với Nguyệt Thần trước khi rời Vương Thành. Lúc đó Nguyệt Thần ngồi ở đầu kia. Nguyệt Thần cầm một quân cờ, cuối cùng không đặt lên bàn cờ, mà đặt vào trong hũ cờ màu đen. Nàng nói với Tiêu Hàn Tuyết: "Đợi ngươi trở lại Vương Thành, chúng ta lại tiếp tục đánh." Khi ấy Tiêu Hàn Tuyết cũng đặt quân cờ trắng trong tay vào hũ cờ, hắn gật gật đầu.

Lúc này, Tiêu Hàn Tuyết nhìn chằm chằm ván cờ chưa xong này. Mỗi một quân cờ trên bàn cờ đều không thay đổi, vẫn là hình dáng ban đầu. Kỳ cuộc cũng đã bước vào giai đoạn thu quan. Bàn cờ đen trắng đan xen như răng cưa, cuối cùng ai có thể cao hơn một nước, thắng được ván cờ này, vẫn là một ẩn số.

Tiêu Hàn Tuyết nhớ lại khi ở Đại Ngu, Nguyệt Thần bảo Huyễn Mộng Sứ nhắn cho hắn đoạn lời đó: "Quân cờ trên bàn cờ, cho dù trải qua khai cục, trung cục, tàn cục thế nào, cuối cùng vẫn phải trở về vị trí ban đầu của nó, đây là một luân hồi không thay đổi." Tiêu Hàn Tuyết hiểu ẩn ý trong lời này: Đây chính là vận mệnh của hắn. Cho nên hắn lại trở về Vương Thành. Lại ngồi ở nơi này. Nhưng hắn không cam tâm khuất phục vận mệnh.

Nhìn chằm chằm ván cờ, gương mặt tuấn tú của Tiêu Hàn Tuyết co giật hai cái, ngay sau đó, trên mặt hắn nở nụ cười ấm áp, tựa như muốn làm tan chảy băng tuyết xung quanh. Tiêu Hàn Tuyết tự nhủ: "Người khác là quân cờ của ta, ta lại là quân cờ của nàng. Mạng của ta, cuộc sống của ta, từ lúc bắt đầu đã nằm trong tay nàng. Mệnh ta do nàng không do ta? Mệnh ta do ta không do nàng?"

Tiêu Hàn Tuyết ngồi trên Vô Hồn Thạch, nhìn ván cờ kia. Hắn như một kẻ mất đi linh hồn, ngồi ròng rã ba canh giờ. Gió tuyết không ngừng vỗ vào người hắn, cuối cùng khiến hắn trông giống như một người tuyết. Hắn vẫn không nhúc nhích, như lão tăng nhập định, như mất đi linh hồn. Cuối cùng, Tiêu Hàn Tuyết nhặt lên một quân trắng từ trong hũ cờ, đặt vào một vị trí trên bàn cờ. Trong mắt hắn phát ra ánh sáng như kim cương, hắn lẩm bẩm: "Mặc kệ quân đen hay trắng, cả bàn đều nát!"

Một đêm hai mươi ngày sau, tuyết bay. Tiêu Hàn Tuyết, Ma Quân, Song Đầu Ma Thánh, U Du Họa Sĩ, bốn người đứng trước Thần Điện. Đêm nay là ngày Nguyệt Thần xuất quan. Nguyệt Thần sẽ từ Thần Nguyệt Miếu trên đỉnh núi đi ra, tiến vào Thần Điện phía dưới. Bốn người nhìn Thần Điện băng lãnh cao lớn trước mặt.

Thần Điện có tám cây cột lớn, dưới mỗi cây cột đứng hai tên võ sĩ mặc giáp, tay cầm kích hình trăng khuyết. Những võ sĩ mặc giáp này đều có thể hình cao lớn uy mãnh. Họ đứng sừng sững không nhúc nhích như tượng đá. Dường như họ thực sự là tượng điêu khắc. Chính giữa tám cây cột đá là một cánh cửa sắt cao lớn nặng nề. Trên hai cánh cửa sắt đều khắc hình trăng khuyết. Cửa sắt mở ra, mỗi cánh cửa là nửa vầng trăng. Cửa sắt khép lại, liền tạo thành một vầng trăng hoàn chỉnh. Vầng trăng này to bằng cái bàn bát tiên, tỏa ra ánh trăng, cũng không biết được chế tạo bằng chất liệu gì. Mang lại cảm giác vừa thần thánh, vừa thần bí.

Tiêu Hàn Tuyết cùng bốn người đứng dưới bậc thang trước Thần Điện, bông tuyết không ngừng rơi trên người bốn người, cơ thể họ dần dần biến thành màu trắng. Bởi vì họ thảm bại ở Đại Ngu, lúc này họ giống như bốn tội nhân, chờ Nguyệt Thần xử lý.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa sắt lớn nặng nề "kẽo kẹt" mở ra, Thanh Nguyệt Tôn Giả đi từ trong cửa ra. Thanh Nguyệt Tôn Giả nhìn bốn người đứng dưới bậc thang, lão cất lời: "Nguyệt Thần đã về Thần Điện, ta đã đem sự tình bẩm báo sự thật với Nguyệt Thần. Nguyệt Thần chấn động. Hiện tại Nguyệt Thần triệu kiến U Du Họa Sĩ và Song Đầu Ma Thánh. Mời hai vị vào điện." Triệu kiến hai người trước khiến U Du Họa Sĩ và Song Đầu Ma Thánh đều cảm thấy hơi bất ngờ. Hai người ngẩn ra một chút, sau đó bước lên bậc thang.

Bước qua hơn mười bậc thang, hai người đến trước cửa Thần Điện. Một võ sĩ có đôi mắt tỏa ánh sáng trắng ra hiệu với hai người, U Du Họa Sĩ và Song Đầu Ma Thánh liền lấy binh khí trên người xuống, giao cho võ sĩ kia. Đây là quy củ của Thần Điện, không được mang bất kỳ binh khí nào vào điện. Phải bỏ binh khí mới được vào điện. Võ sĩ có đôi mắt phát ra ánh sáng trắng này có một bản lĩnh kỳ lạ, hắn có thể dùng dị năng cảm nhận được ai mang theo binh khí. Giao binh khí ra, U Du Họa Sĩ và Song Đầu Ma Thánh tiến vào Thần Điện. Thanh Nguyệt Tôn Giả cũng lui về Thần Điện, hai cánh cửa sắt phát ra ánh trăng lại chậm rãi khép lại.

Ma Quân nhìn Tiêu Hàn Tuyết, hắn thắc mắc: "Tại sao Nguyệt Thần lại không triệu kiến ta và ngươi trước? Hai kẻ đó tính là cái thá gì?" Tiêu Hàn Tuyết thì thầm: "Nguyệt Thần triệu kiến bọn họ trước là để họ bẩm báo chi tiết sự tình xảy ra ở Đại Ngu. Như vậy Nguyệt Thần cũng có thể đưa ra một suy đoán về chuyện đã xảy ra." Ma Quân nói: "Chẳng lẽ ta và ngươi không mọc miệng sao? Cứ nhất định phải để hai tên ngu xuẩn kia nói!" Tiêu Hàn Tuyết nói nhỏ: "Có lẽ Nguyệt Thần cho rằng, bọn họ nói đáng tin hơn chúng ta kể chăng."

Ma Quân nghe vậy tức giận bốc hỏa, hắn nói: "Mẹ kiếp, đây là không tin tưởng chúng ta..." Ma Quân vừa nói xong câu này, hắn lập tức giơ tay bịt miệng mình lại. Bởi vì lời này của hắn chính là ngôn luận đại bất kính. Ma Quân nhìn đám võ sĩ mặc giáp đứng dưới cột lớn, hắn lại hạ giọng thấp hơn nữa nói: "Hàn Tuyết, ngươi nói xem bọn ngu xuẩn kia có nghe thấy ta nói gì không?" Tiêu Hàn Tuyết hạ thấp giọng: "Không có. Ngươi cũng đừng nói nữa. Mọi chuyện, cứ làm theo lời ta." Ma Quân liền ngậm miệng không nói nữa. Tiêu Hàn Tuyết và Ma Quân đứng đực ra đó như khúc gỗ chờ Nguyệt Thần triệu kiến. Hai người đột nhiên cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp. Hai người bọn họ cũng không nói nữa, thỉnh thoảng dùng ánh mắt trao đổi một chút.

Không biết qua bao lâu, cửa sắt mở ra lần nữa, U Du Họa Sĩ và Song Đầu Ma Thánh đi từ trong Thần Điện ra. Võ sĩ kia trả binh khí cho hai người, hai người bước xuống bậc thang đá, đến trước mặt Tiêu Hàn Tuyết và Ma Quân. Cái đầu màu hồng trong Song Đầu Ma Thánh nói: "Nguyệt Thần hỏi xong chuyện rồi. Cũng không trách tội. Mẹ kiếp, cuối cùng cũng có thể an tâm ngủ rồi. Chúng ta đi trước đây. Chúc hai vị may mắn." Song Đầu Ma Thánh và U Du Họa Sĩ liền rời đi trước.

Lúc này Thanh Nguyệt Tôn Giả từ cửa sắt đi ra, lão nói: "Nguyệt Thần triệu kiến Ma Thủ và Ma Quân." Tiêu Hàn Tuyết và Ma Quân nhìn nhau một cái, sau đó hai người bước từng bậc thang đá lên. Hai người đến cửa Thần Điện, võ sĩ có đôi mắt phát sáng trắng ra hiệu cho Ma Quân giao binh khí. Ma Quân lấy Minh Nguyệt Kích từ trong áo ra, còn có một thanh đoản đao đưa cho võ sĩ kia. Trên người Tiêu Hàn Tuyết không có binh khí, cho nên không cần phiền phức như vậy. Sau đó Thanh Nguyệt Tôn Giả dẫn hai người vào Thần Điện.

Thần Điện rất lớn, trên hai cột đá chính phía trước đốt hai cụm lửa màu xanh lam, điều này khiến Thần Điện đắm chìm trong một bầu không khí âm u quỷ dị. Hai bên Thần Điện còn đứng sừng sững mấy pho tượng đá cao lớn, mỗi pho tượng đều cao hai trượng, sống động như thật. Thanh Nguyệt Tôn Giả dẫn hai người xuyên qua đại điện, đi tới nội điện. Trước cửa đá nội điện, đứng một võ sĩ mặc giáp. Thân hình hắn cao lớn hơn và uy mãnh hơn. Võ sĩ này trông chừng hơn bốn mươi tuổi, da màu đen, tỏa ra ánh sáng bóng loáng. Mũi hắn rất to, như một khối u thịt lớn. Môi rất dày, như hai cái xúc xích ép vào nhau. Ánh mắt hắn cũng âm u băng lãnh như Thần Điện. Võ sĩ này không phải hạng tầm thường, hắn là Thủ tọa của Nguyệt Thần Vệ Đội. Tàn nhẫn và khủng bố, được người Huyết Nguyệt Vương Thành gọi là Hắc Ma Vương. Hắc Ma Vương nhìn Tiêu Hàn Tuyết và Ma Quân một cái với vẻ mặt vô cảm, sau đó hắn duỗi cánh tay đẩy cửa đá nội điện ra. Cánh tay hắn to bằng bắp đùi Ma Quân. Tiêu Hàn Tuyết và Ma Quân đi vào trong. Thanh Nguyệt Tôn Giả không đi vào, lão ở lại ngoài cửa. Hắc Ma Vương lại đóng cửa đá lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:785
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.