Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5534 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Dị Năng Của Đoan Mộc Thiên Nhai (Thượng)

❊ ❊ ❊

(Tối nay ba chương)

Sau khi Sở Lang trở về, Thanh Ngọc, người hầu của Thiên Tôn, cầm chiếc mặt nạ ngọc vỡ đến gặp hắn.

Thanh Ngọc bẩm báo chi tiết với Sở Lang sự việc ở Vân Sơn ngày hôm đó.

Nói xong, Thanh Ngọc đã khóc không thành tiếng.

Vừa khóc, Thanh Ngọc vừa nói: "Minh chủ, Tiêu Hàn Tuyết đích thị là một con quỷ, ngài nhất định phải giết hắn!"

Thiên Tôn bị hại, tâm trạng Sở Lang vô cùng đau đớn. Hắn cầm chiếc mặt nạ vỡ dính đầy máu của Thiên Tôn, cơ mặt co giật hai cái, hận thù nói: "Món nợ này ta sẽ tính với Tiêu Hàn Tuyết! Còn cả ả tiện nhân đó nữa!"

Ngay lúc này, có người tới bẩm báo, nói rằng Huyết Minh có cả ngàn người đang tới.

Người dẫn đầu là Thư Kiếm Lang.

Sở Lang liền đích thân ra khỏi thành nghênh đón.

Người dẫn dắt nhân mã Huyết Minh tới chính là Phong Trung Ức.

Quỳnh Vương, Hồ Bát Đạo, Phong Lão Quái, Minh Nhai Lão Quỷ, Đạm Đài Tụ Tà cùng các cao tầng Huyết Minh đều đã tới.

Nhưng không thấy Hoàng Oanh và Khốc Tiếu Bất Đắc đâu.

Phong Trung Ức vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, Quỳnh Vương và Hồ Bát Đạo lại lộ rõ sự xúc động không thể che giấu. Đạm Đài Tụ Tà cùng Lục Quỷ cũng có tâm trạng phấn khích, bởi vì họ lại có thể sát cánh chiến đấu cùng Sở Lang.

Lục Quỷ trong làn khói giữa không trung không ngừng phát ra những âm thanh hưng phấn.

Quỳnh Vương trước mặt mọi người dõng dạc nói với Sở Lang: "Sở môn chủ, cho phép tôi giới thiệu, hiện tại Phong công tử chính là Minh chủ Huyết Minh của chúng tôi. Lần này Minh chủ dẫn chúng tôi tới đây là để cùng Sở Môn tu sửa minh ước, chung tay chống lại Ma tộc!"

Phong Trung Ức trở thành Minh chủ Huyết Minh, đối với Sở Lang mà nói, đây không nghi ngờ gì là một chuyện đại hỉ.

Sau khi Tiêu Hàn Tuyết lộ diện, Sở Lang đã đoán trước được Phong Trung Ức sẽ trở thành Minh chủ Huyết Minh mới.

Phong Trung Ức đã trả giá quá nhiều cho Huyết Minh, lại vô cùng trung thành, cho nên không còn ai xứng đáng kế nhiệm chức chủ Huyết Minh hơn Phong Trung Ức.

Sở Lang mừng rỡ nói với Phong Trung Ức: "Chúc mừng đại ca! Lần này Huyết Minh và Sở Môn đã thực sự trở thành đồng minh máu sắt rồi."

Phong Trung Ức nói: "Chúng ta vào thành rồi nói chuyện."

Sở Lang nghênh đón mọi người vào Sở Môn. Hắn sai người ổn thỏa an bài nhân mã Huyết Minh, sau đó cùng Phong Trung Ức nói chuyện riêng trong phòng khách.

Phong Trung Ức trở thành Minh chủ Huyết Minh, lại không thấy Hoàng Oanh, Sở Lang biết chắc chắn là có nguyên do.

Sở Lang rót cho Phong Trung Ức một chén trà, đặt trước mặt hắn.

Sở Lang hỏi: "Đại ca, đã xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt Phong Trung Ức thoáng qua một tia bi thương, hắn đáp: "Hoàng Oanh chết rồi."

Sở Lang sững người một lát, hắn nói: "Người đàn bà đáng thương."

Hóa ra sau khi Hoàng Oanh trở về Minh Nhai thì đổ bệnh nằm liệt giường.

Tiêu Hàn Tuyết là Ma Thủ của Huyết Nguyệt, hơn nữa việc Tiêu Hàn Tuyết nhận tổ quy tông hoàn toàn không phải thật lòng, cũng chẳng hề chân tâm nhận mẹ. Tất cả mọi thứ đều là lừa dối. Đối với Hoàng Oanh mà nói, đây không nghi ngờ gì là điều tàn nhẫn nhất.

Bao nhiêu năm qua, Hoàng Oanh luôn canh cánh trong lòng về đứa con trai. Nàng cũng không hề từ bỏ, khổ sở tìm kiếm con. Đứa con đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn nhất, cũng là tất cả hy vọng của nàng.

Cho nên mức độ tàn nhẫn của chuyện này đã vượt quá sức chịu đựng của Hoàng Oanh, đối với người mẹ đáng thương này mà nói, đây quả thực là đòn giáng hủy diệt.

Nỗi đau thấu xương, sự bất lực tuyệt vọng đó, bất cứ ai cũng khó mà thấu hiểu được.

Hoàng Oanh tinh thần hoảng loạn, nàng cứ không ngừng lẩm bẩm: "Tương nhi, sao con lại đối xử với mẹ như vậy... Tại sao..."

Hoàng Oanh không biết đã hỏi bao nhiêu câu "tại sao", thế nhưng nàng lại chẳng nhận được câu trả lời.

Khốc Tiếu Bất Đắc khổ sở khuyên can, nhưng chẳng có tác dụng gì.

Những người già ở Minh Nhai tới khuyên bảo, Hoàng Oanh liền đuổi họ ra khỏi phòng.

Nàng không muốn nhìn thấy bất kỳ ai, bao gồm cả thế giới này.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi, Hoàng Oanh đã già đi rất nhiều, cả người trở nên tiều tụy yếu ớt, trạng thái tinh thần lại càng tồi tệ.

Cuối cùng Phong Trung Ức tới khuyên giải, Hoàng Oanh không hề đuổi hắn đi.

Ngày hôm đó, nàng đã nói rất nhiều chuyện với Phong Trung Ức. Từ chuyện quen biết Đoan Mộc Thanh Vân, rồi còn kể về mối tình bất luân giữa nàng và Thiên Tôn. Những chuyện đã qua, khi kể đến đoạn tốt đẹp, nàng sẽ nở nụ cười say sưa. Khi kể đến đoạn bi thảm, nàng lại như một đứa trẻ mà bật khóc nức nở.

Cuối cùng, nàng nói về đứa con trai. Nhắc tới những lời lẽ lạnh lùng tàn nhẫn mà con trai để lại trên tảng đá lớn, nàng lại càng đau đớn đến xé lòng.

Đây là lần đầu tiên Hoàng Oanh bộc bạch hoàn toàn nội tâm của mình trước mặt một người đàn ông.

Nàng kể, Phong Trung Ức lặng lẽ lắng nghe.

Nỗi khổ đau của Hoàng Oanh, Phong Trung Ức có thể thấu hiểu, nhưng hắn lại khó lòng hóa giải.

Hoàng Oanh còn nói với Phong Trung Ức: "Trong đời ta có ba người đàn ông quan trọng nhất. Người thứ nhất là Đoan Mộc Thanh Vân, chàng nói sẽ bên ta đến đầu bạc, kết quả chàng lại sớm qua đời. Người thứ hai là Lục Thu Lượng, tấm chân tình của ta cuối cùng chỉ đổi lại một câu "chia tay thôi" của hắn. Người thứ ba là con trai ta, nó chính là tất cả hy vọng của ta, thế mà sao nó có thể đối xử với ta như vậy! Trung Ức, ngươi nói xem đây là tại sao? Tại sao chứ!"

Nhưng Phong Trung Ức không thể cho Hoàng Oanh một câu trả lời thỏa đáng.

Bởi vì bất kỳ câu trả lời nào trước mặt Hoàng Oanh đều trở nên nhợt nhạt vô lực.

Phong Trung Ức nói: "Ta không thể cho nàng đáp án. Khi ta từng suy sụp ý chí, chính nàng đã khuyên ta phải vượt qua! Nàng còn nhớ chứ. Giờ đây ta gửi lại lời này cho nàng, hy vọng nàng có thể vượt qua!"

Hoàng Oanh cười thảm, nàng nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ vượt qua được. Cảm ơn ngươi đã ở bên chúng ta lâu như vậy. Nghe ta lải nhải nhiều như thế. Ngươi là một người đàn ông tốt, cho dù là Tương nhi, hay Thiên Tôn, hay nhị ca của ta, họ đều khó mà so sánh với ngươi. Trời đã tối rồi, ngươi đi đi."

Sau khi Phong Trung Ức rời đi, Hoàng Oanh đối diện với màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, như mất hồn lẩm bẩm: "Phong công tử, có những chướng ngại là có thể vượt qua được. Nhưng có những chướng ngại, định mệnh là không thể vượt qua."

Đêm đó, Hoàng Oanh mặc bộ y phục nàng thích nhất lúc sinh thời, trên tóc cài chiếc lông vũ đẹp nhất, rồi nàng nuốt thuốc độc, lặng lẽ nằm trên giường mà qua đời.

Ngày hôm sau, nha hoàn phát hiện thi thể đã hoàn toàn lạnh ngắt cứng đờ của Hoàng Oanh.

Nha hoàn bật khóc nức nở.

Trước khi chết, Hoàng Oanh để lại một bức thư, dặn dò hậu sự. Nàng nhờ Phong Trung Ức nhậm chức Minh chủ Huyết Minh, và để tất cả người ở Minh Nhai nghe theo lệnh Phong Trung Ức.

Hoàng Oanh còn viết trong di thư rằng, chỉ có Phong Trung Ức mới xứng đáng làm Minh chủ Huyết Minh.

Hoàng Oanh là người thiện lương, lại là cháu dâu của Đoan Mộc Thiên Nhai, mọi người đều dành nhiều thiện cảm cho nàng. Cái chết của nàng khiến ai nấy đều vô cùng đau buồn.

Anh em Khốc Tiếu Bất Đắc là những người hầu trung thành của Hoàng Oanh, theo hầu nàng nhiều năm, hai anh em càng bật khóc nức nở ngay tại chỗ.

Sau khi an táng Hoàng Oanh, Phong Trung Ức trở thành Minh chủ Huyết Minh mới.

Thiếu chủ Huyết Minh lại là đứng đầu Tứ Ma, thực ra cũng là đòn giáng nặng nề đối với Phong Trung Ức, niềm tin của hắn cũng vì thế mà sụp đổ.

Từ trong thâm tâm, Phong Trung Ức không hề muốn làm Minh chủ Huyết Minh. Nhưng hiện tại không có người nào thích hợp hơn, hơn nữa rất nhanh sẽ phát động trận chiến cuối cùng với Huyết Nguyệt, vào thời khắc mấu chốt, Phong Trung Ức đành tạm nhận lấy chức Minh chủ.

Phong Trung Ức để lại một bộ phận nhỏ người ở lại canh giữ Minh Nhai, còn hắn dẫn mọi người tới Sở Môn. Anh em Khốc Tiếu Bất Đắc ở lại Minh Nhai. Hai anh em dự định quãng đời còn lại sẽ không hỏi đến chuyện giang hồ nữa, chỉ chuyên tâm thay Hoàng Oanh canh giữ mộ phần.

Phong Trung Ức kể lại đầu đuôi sự việc cho Sở Lang, Sở Lang nghe xong không khỏi thở dài tiếc nuối cho Hoàng Oanh. Sở Lang mãi mãi không quên được lần đầu tiên hắn gặp Hoàng Oanh, cảnh tượng hai người đấu khẩu với nhau.

Sở Lang thở dài một tiếng, hắn nói: "Cũng là một kỳ nữ tử, đáng tiếc, vận mệnh bất công."

Phong Trung Ức nhìn Sở Lang, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý, hắn nói: "Đoan Mộc đại hiệp là một kẻ dị loại, rốt cuộc có chỗ nào kỳ lạ thì không có ghi chép. Chỉ có người của Đoan Mộc gia mới biết. Ngày hôm đó chủ mẫu đã nói với ta rất nhiều điều, đem tất cả bí mật kể cho ta nghe, cũng kể cho ta biết về chỗ kỳ lạ của Tiêu Hàn Tuyết."

Sở Lang lập tức thấy hứng thú, hắn mắt sáng rực nhìn Phong Trung Ức, chờ đợi Phong Trung Ức kể tiếp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:785
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.