Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5534 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Sở Lang Hội Kiến Người Bí Ẩn (Trung)

❊ ❊ ❊

Người bí ẩn trước mặt Sở Lang, chính là Hồn Vương Thôi Hồn Luyện trong ba vương của Huyết Nguyệt.

Ba vương Huyết Nguyệt lấy U, Linh, Hồn làm danh hiệu. Nhưng xét về năng lực tổng hợp, U Vương mạnh nhất, Hồn Vương thứ nhì, Linh Vương yếu nhất. Năm xưa, Đế Thần của Huyết Nguyệt lệnh cho U Vương bố trí cục diện tại Đại Ngu, lệnh cho Hồn Vương mưu lược tại Bắc Hồ.

Bắc Hồ là quốc gia chỉ đứng sau triều Ngu, cương vực rộng lớn, dân cư đông đúc, binh lính mang giáp lên đến sáu mươi vạn. Đây là đối thủ mạnh nhất của Đại Ngu.

Hồn Vương dẫn hai trăm người nhập Bắc Hồ, trải qua hơn mười năm mưu lược, từ một môn phái nhỏ không ngừng phát triển lớn mạnh, cuối cùng thống nhất võ lâm Bắc Hồ, Hồn Vương cũng trở thành võ lâm minh chủ của Bắc Hồ.

Hồn Vương tại Bắc Hồ cũng như Tần Cửu Thiên, đều giành được tiếng tăm lừng lẫy. Hồn Vương kết giao khắp thiên hạ, trong đó bao gồm cả cự phú cao quan. Hồn Vương lợi dụng những mối quan hệ này để thẩm thấu vào triều đình Bắc Hồ, cũng dệt nên một tấm lưới trong triều đình. Tấm lưới này thậm chí có thể xoay chuyển triều chính.

Vị đại tướng Bắc Hồ đang dẫn quân áp sát biên giới hiện nay chính là người của Hồn Vương. Hoàng đế Bắc Hồ ra lệnh đại quân áp cảnh, kẻ đẩy đưa đằng sau thực ra chính là Hồn Vương.

Ngu Tù Hoàng thần thông quảng đại, sớm đã biết Hồn Vương của Huyết Nguyệt mưu lược Bắc Hồ. Khi đại quân Bắc Hồ áp sát biên giới, Ngu Tù Hoàng hiểu rõ chắc chắn là Huyết Nguyệt đang giở trò sau lưng. Ngu Tù Hoàng là Thái thượng hoàng của Đại Ngu, tất cả những gì ông làm, đều là để bảo vệ giang sơn nhà mình.

Một trăm năm trước Huyết Nguyệt xâm lấn Đại Ngu, gây ra động loạn cho Đại Ngu, suýt chút nữa đã đổi triều hoán đại. Bài học kinh nghiệm nhãn tiền, nên Ngu Tù Hoàng không tiếc mọi giá để đối kháng Huyết Nguyệt Vương Thành. Chính là để nghiền nát âm mưu của Huyết Nguyệt.

Bắc Hồ và Mặc Lan tập kết trọng binh tại biên giới, Ngu Tù Hoàng nhận thức được tình thế nguy cấp. Vào lúc này nếu đại quân Bắc Hồ tấn công, hậu quả sẽ khôn lường. Đại Ngu nhất định sẽ đại loạn, Mặc Lan cũng sẽ thừa cơ tấn công.

Tại Bắc Hồ cũng có người của Ngu Tù Hoàng, ông ra lệnh cho người tìm cách âm thầm liên lạc với Hồn Vương, muốn mật đàm với Hồn Vương. Tin tức qua nhiều tầng chuyển đạt đã đến được chỗ Hồn Vương.

Uy danh của Vô Ảnh Sát Thần thì Hồn Vương sớm đã như sấm bên tai. Người đứng đầu Đại Ngu lại muốn mật đàm với hắn, điều này khiến Hồn Vương rất kinh ngạc. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Hồn Vương quyết định gặp mặt Vô Ảnh Sát Thần.

Dưới sự sắp xếp kín kẽ, Hồn Vương và Ngu Tù Hoàng đã gặp mặt tại tiểu tửu quán này. Để tỏ lòng thành ý, lúc đó Ngu Tù Hoàng đã giật bỏ mặt nạ Lão Ngốc xuống, lộ ra bản tôn tràn đầy khí chất đế vương của ông. Hồn Vương cũng tháo mặt nạ xuống, lộ ra bản tôn của mình.

Ngu Tù Hoàng đi thẳng vào vấn đề nói với Hồn Vương: "Ta là Ngu Tù Hoàng, cũng là người của hoàng tộc Đại Ngu."

Hồn Vương nghe xong vô cùng chấn kinh, hắn thật sự không ngờ Ngu Tù Hoàng lại là người của hoàng tộc Đại Ngu.

Hồn Vương lúc đó nói: "Đại danh của Ngu thủ vang vọng bốn bể, uy trấn tám phương, Thôi mỗ đã ngưỡng mộ từ lâu. Không ngờ Ngu thủ lại là người của hoàng tộc Đại Ngu, điều này thật sự khiến ta bất ngờ. Vậy xin hỏi Ngu thủ, lần này ngươi hẹn ta mật đàm, rốt cuộc là có dụng ý gì?"

Ngu Tù Hoàng nói: "Lời hôm nay ngươi và ta nói, trời biết đất biết, ngươi biết ta biết. Cho nên chúng ta cứ khai thành bố công mà đàm đạo. Không cần phải dò xét đấu tâm cơ với nhau nữa. Ta biết ngươi là Hồn Vương trong ba vương Huyết Nguyệt. Ngươi mưu lược tại Bắc Hồ thế nào không liên quan đến ta. Cho dù ngươi có lên làm hoàng đế Bắc Hồ, cũng không liên quan đến ta. Nhưng hiện tại ngươi khiến đại quân Bắc Hồ áp sát biên giới, vậy thì lại liên quan đến ta rồi. Ngươi cũng không cần thoái thác, nói đây là quyết định của hoàng đế Bắc Hồ không liên quan đến ngươi. Ta biết chính là ngươi đứng sau đẩy đưa sóng gió."

Đã Ngu Tù Hoàng khai thành bố công, Hồn Vương cũng trực ngôn không kiêng dè. Hắn nói: "Đúng là ta lợi dụng quan hệ để xúi giục vương tộc Bắc Hồ đại binh áp cảnh. Ta cũng là tuân lệnh Đế Thần. Ngu thủ, ta kính ngươi, nhưng mỗi người phục vụ một chủ. Hồn Luyện cũng bất đắc dĩ."

Ngu Tù Hoàng đột nhiên hỏi: "Biết Sở Lang không?"

Mặc dù Hồn Vương kinh doanh Bắc Hồ, không can dự vào sự vụ triều Ngu, nhưng uy danh của Sở Lang sớm đã truyền đến tai hắn. Sở Lang giết Linh Vương, trảm Tu La Đao, cũng khiến Hồn Vương chấn kinh không thôi.

Hồn Vương nói: "Biết."

Ngu Tù Hoàng nói: "Sở Lang giết Linh Vương, trảm Tu La, chặt đầu Quỷ Vô, lại liên tiếp tiêu diệt ba vực thế lực của Huyết Nguyệt, hiện nay Đại Hà chi Lang danh động thiên hạ, U Vương tại Đại Ngu có thể nói là bại lần này đến lần khác. Ta lại đang âm thầm trợ giúp Sở Lang một tay. Hồn Vương, ngươi cảm thấy Huyết Nguyệt tại Đại Ngu còn có hy vọng chiến thắng sao? Tần Cửu Thiên sắp không còn sống được bao lâu nữa rồi."

Hồn Vương tỏ ý nghi ngờ những gì Ngu Tù Hoàng nói, hắn nói: "Năng lực của U Vương ta rõ, cho dù nhất thời thất thế, tuyệt đối sẽ không bại hoàn toàn. Cách đây không lâu U Vương còn gửi mật thư cho ta, nói mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát."

Ngu Tù Hoàng cười, cười một cách trào phúng, ông nói: "Tần Cửu Thiên đối với ngươi tự nhiên là báo tin vui không báo tin buồn. Để tránh ngươi hoảng sợ run rẩy. Sự thật là, Huyết Nguyệt tại Đại Ngu rất nhanh sẽ sụp đổ. Hồn Vương, thức thời vụ giả vi tuấn kiệt. Theo ta được biết, ngươi tiềm phục tại Bắc Hồ mười mấy năm, sớm đã cưới vợ sinh con tại Bắc Hồ. Bắc Hồ thực ra cũng là gia viên của ngươi. Ngươi nỡ vứt bỏ tất cả những gì ngươi đang sở hữu sao? Huyết Nguyệt tại Đại Ngu bại rồi, chúng ta sẽ thẳng tiến Vương Thành. Lẽ nào ngươi thực sự muốn quay về thủ Vương Thành, cùng thành tồn vong sao? Nếu là ta, ta sẽ thừa cơ hội này thoát ly Huyết Nguyệt, làm võ lâm minh chủ của ta. Thời cơ đến rồi, có lẽ còn có tạo hóa lớn hơn đấy. Chắc hẳn dã tâm của Hồn Vương cũng không chỉ dừng lại ở võ lâm minh chủ nhỉ."

Những lời này của Ngu Tù Hoàng, quả thực câu nào cũng nói vào tâm can Hồn Vương.

Hồn Vương quả thực từng nảy sinh ý niệm dựng lên một lò bếp khác. Nhưng Hồn Vương lại sợ hãi Vương Thành, sợ hãi Đế Thần, cho nên cũng chỉ là nghĩ mà thôi, không dám làm càn.

Hồn Vương sinh ra dị tâm, cũng là có nguyên nhân. Hồn Vương không giống U Vương. Điều này không phải nói U Vương trung thành hơn Hồn Vương.

U Vương từ khi mưu lược Đại Ngu, khởi đầu còn tính là thuận lợi, về sau thì chẳng thuận lợi chút nào. Tranh bá với Thần Huyết Giáo mấy năm, khó khăn lắm mới diệt được Thần Huyết Giáo, thì Sở Môn lại quật khởi, Ngu Tù Hoàng cũng âm thầm đối kháng Thập Nhị Cung. U Vương vừa phải đối phó cái này, lại phải ứng phó cái kia, tâm tư hắn đều đặt vào việc làm sao ứng phó kẻ địch, tâm lực tiều tụy, căn bản sẽ không nghĩ đến những thứ khác.

Hồn Vương tại Bắc Hồ thì tương đối thuận lợi, cũng chưa từng gặp phải cường địch quá lớn. Hắn đăng lên bảo tọa võ lâm Bắc Hồ, trở thành người đứng đầu võ lâm Bắc Hồ, trong triều đình cũng chiếm một chỗ dựa trên tấm lưới đã dệt. Điều này như một con mãnh thú, mất đi thiên địch, càng sẽ không thỏa mãn với hiện trạng, dã tâm và khẩu vị của hắn sẽ trở nên càng lúc càng lớn, thậm chí muốn nuốt chửng cả bầu trời. Bầu trời của Bắc Hồ.

Hồn Vương đã âm thầm mưu tính lật đổ hoàn toàn chính quyền Bắc Hồ.

Ngu Tù Hoàng là hạng người gì, ông sinh ra đã là đế vương, thâm tường đế vương thuật. Ông lại trầm phù trong giang hồ nhiều năm như vậy, sớm đã nhìn thấu nhân tính.

Ngu Tù Hoàng biết, với thực lực hiện tại của Hồn Vương, trong lòng nhất định từng động qua tâm tư dựng lên lò bếp khác. Chỉ là không có một khế cơ, không dám vọng động. Cho nên Ngu Tù Hoàng đã nắm lấy điểm này. Cũng là điểm yếu của nhân tính.

Hồn Vương lúc đó nghe những lời này của Ngu Tù Hoàng, mắt hắn bắt đầu phát sáng, hắn hạ thấp giọng nói: "Ngu thủ, ngươi có nắm chắc khiến Tần Cửu Thiên tại Đại Ngu bại hoàn toàn... rồi thẳng tiến Vương Thành không?"

Ngu Tù Hoàng nói: "Võ lâm đại hội, ta muốn định đại cục. Đánh bại hoàn toàn Tần Cửu. Sau đó sẽ cùng Sở Lang tấn công Huyết Nguyệt Vương Thành."

Tiếp đó, Hồn Vương nhìn Ngu Tù Hoàng trầm mặc không nói, Ngu Tù Hoàng cũng nhìn Hồn Vương. Ngu Tù Hoàng biết, Hồn Vương trong lòng đang làm lựa chọn.

Qua một lúc lâu, giọng Hồn Vương hạ thấp hơn nữa: "Thế này đi, nếu hiện tại ta để đại quân Bắc Hồ rút lui, tất sẽ dẫn đến sự nghi ngờ của Đế Thần. Ta có thể lợi dụng quan hệ khiến đại tướng quân án binh bất động. Sau võ lâm đại hội, nếu mọi thứ thực sự như lời ngươi nói, chúng ta lại đàm tiếp. Nếu là U Vương định đại cục, Ngu thủ, vậy thì không do ta nữa. Đại quân Bắc Hồ sẽ vượt biên giới khai chiến."

Ngu Tù Hoàng nói: "Vậy thì mời Hồn Vương hãy đợi xem."

Cho nên, võ lâm đại hội Ngu Tù Hoàng là thế tại tất đắc, chỉ có thể thắng, không thể thua. Không chỉ phải đánh bại Thập Nhị Cung, còn phải giết được Tần Cửu. Như vậy, ông mới có thể tiếp tục đàm phán với Hồn Vương.

Cứ như vậy, Ngu Tù Hoàng và Hồn Vương định ra một hiệp nghị bí mật. Ngu Tù Hoàng cũng đem tất cả những điều này, viết tường tận trong di thư. Cho nên Sở Lang bây giờ đối với mọi việc đều biết rõ như lòng bàn tay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:785
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.