"Khoan đã! Nếu nói vậy, thì không lẽ thứ kia cũng có mặt ở phòng kho lúc đó sao?" Đậu Quân tròn mắt hỏi.
"Đúng vậy! và lúc đó mọi chuyện đang cực kỳ rối rắm, nên không ai trong số tụi mình chú ý tới hành động khác thường của nó" tôi nói xong dừng một chút "Đương nhiên, thứ kia từ từ đưa tụi mình vào cái bẫy của nó".
"Nhưng mà cái bẫy của nó là gì? và tại sao nó lại muốn đưa tụi mình vào trong đó?" Đậu Quân tròn mắt.
"Chính là chắc chắn ở trong bệnh viện này có một bí mật rất lớn?" Tôi tiếp tục suy đoán những gì xuất hiện trong đầu tôi, tuy mọi thứ đang rất hỗn loạn.
"Anh nên hiểu vấn đề chính của những câu chuyện ma, mà mọi người vừa kể lúc nãy, chắc chắn nó cũng liên quan tới cái bẫy của thứ kia, muốn dẫn dụ tụi mình vào đó" ngữ khí của tôi vô cùng chắc chắn.
"Cho nên, có những chuyện kỳ lạ đã diễn ra, mà mọi người không thể nào giải thích được sao?" Đậu Quân bắt đầu hiểu được những gì tôi đang nói.
"Đúng vậy, và chuyện người má của ba đứa trẻ bị tai nạn mất tích một cách kỳ quái bên trong bệnh viện, cũng chính là minh chứng xác đáng nhất, nhưng có vẻ như cô ta đã may mắn thoát khỏi cái bẫy, chỉ có điều thần trí không được minh mẫn cho lắm, nên chẳng để lại một chút manh mối nào".
Tôi dừng lại một lúc để hít một hơi sâu, rồi nói tiếp "Mà mặt khác chồng của cô ta cũng đưa cô ta tới bệnh viện tâm thần, cũng có thể hiểu rằng trong lúc điên dại, cô ta đã nói điều gì đó khó tưởng đối với chồng mình, cho nên người chồng đã nghi ngờ vợ của mình bị mắc bệnh tâm thần".
"Nếu nói như vậy, thì chắc chắn trước lúc ba đứa nhỏ kia chết, nơi đây đã xuất hiện ma quỷ rồi sao?" Đậu Quân nghi hoặc hỏi.
"Phải" tôi gật đầu, hiện tại coi bộ mọi thứ đang đi đúng theo suy đoán.
Bất chợt một tiếng "Đinh" vang lên trong không gian yên tĩnh.
Cánh cửa thang máy chầm chậm mở ra, tụi tôi có chút bất ngờ về điều này, nó làm cho cuộc thảo luận ngưng lại, ánh mắt của cả hai nhìn về phía cánh cửa đang mở ra.
"Tụi mình có nên ra bên ngoài không?" Đậu Quân ra vẻ sợ hãi khẽ hỏi
"Phải ra chứ" tôi nói "Tình hình hiện tại đứng ở một chỗ cũng không phải là cách an toàn, với lại y tá trưởng cùng một số người đang ở phòng bệnh, nhiều người như vậy sẽ an toàn hơn".
"Nhưng mà, tôi nghĩ rằng thứ kia chắc chắn ở bên ngoài đợi tụi mình" Đậu Quân ra vẻ hoang mang.
"Trường hợp này thực sự rất thấp, bởi vì thứ kia theo suy luận sẽ không thể nào lên tầng 2 được, vả lại hiện giờ tầng hai đang rất đông người, nó không thể xuất hiện lộ liễu được".
Vừa nói tôi vừa bước ra bên ngoài.
Không gian hiện tại của tầng 2 rất yên tĩnh, giống hệt như mọi khi, vì vậy không làm cho tôi sợ hãi.
Đậu Quân thấy tôi đi ra cũng đành bám theo.
Y tá trưởng nói rằng có một bệnh nhân nguy cấp ở tầng 2, nhưng cô ta lại không nói rõ ràng địa điểm, vì vậy tôi phải tới từng phòng để tìm kiếm.
Ánh đèn mờ tối pha với mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Tiếng bước chân của tôi âm vang trong bầu không khí yên tĩnh, nếu không có Đậu Quân đi bên cạnh, chắc chắn tôi sẽ cảm giác là có người đang theo dõi chính mình.
Nói tới Đậu Quân, tôi mới để ý, hình như anh ta đổ mồ hôi hột khắp người, với lại bước đi cũng không được dứt khoát cho lắm, hình như đang sợ hãi thứ gì đó.
Bầu không khí bắt đầu lạnh, tôi không biết có phải do bản thân đổ mồ hôi, nên cảm thấy lạnh hay không?.
"Bác sĩ Võ, anh có cảm thấy xung quanh đây lạnh lẽo không?" Đậu Quân tiến sát về phía tôi khẽ hỏi.
Tôi quay sang thì bắt gặp nét mặt có chút hoảng loạn, liền lắc đầu nói "Hiện tại cũng không lạnh lắm, mà nếu anh cảm thấy lạnh, chắc có thể do anh đổ mồ hôi quá nhiều".
Đậu Quân liếc nhìn xung quanh một lượt, sau đó ghì sát với cánh tay tôi.
Tôi kỳ quái nhìn hình động này của anh ta, liền trấn an "Hiện tại anh không cần sợ hãi như vậy".
Vừa nói tới đây, hình như tôi cảm thấy có gì đó không hợp lí, không gian không thể yên tĩnh như vậy được, bởi vì rõ ràng y tá trưởng nói có một bệnh nhân đang nguy cấp, nhất định y tá phải chạy ra chạy vô để lấy dụng cụ cần thiết.
"Bác sĩ Võ, sao lại im lặng vậy?" nhìn thấy tôi không nói tiếp, Đậu Quân có chút tò mò.
"À, Thực ra tôi đang nghĩ tới một chuyện".
"Chuyện gì chứ?" anh ta có vẻ sợ hãi.
Tôi nhìn xung quanh một lượt, sau đó chậm rãi đáp "Từ lúc tới đây, tôi chẳng thấy một y tá nào, dù rằng y tá trưởng nói có một bệnh nhân nguy cấp".
Nghe tôi nói như vậy, anh ta càng trở nên sợ hãi, miệng thì thào "Không lẽ, không lẽ nó đang ở xung quanh tụi mình hay sao?".
Tôi thở dài, nhìn sang anh ta mà trấn an "Đừng quá lo lắng, nếu hiện tại tụi mình vẫn chưa nhìn thấy nó, coi bộ cũng chưa tới lúc phải sợ hãi, tụi mình vẫn còn có thể tìm cách trốn thoát, chỉ có điều tôi không hiểu thứ kia rốt cuộc đang ở đâu?".
"Tôi từng nghe nói những nơi âm u ẩm ướt nằm ở nơi tối tăm là chỗ tụ họp nhiều âm khí nhất, nơi đó nhất định sẽ có nó, vì vậy tôi nghĩ tụi mình nên né những chỗ đó ra".
"Nếu là vậy, thì trước tiên tụi mình phải tìm cho ra được nhóm người y tá trưởng".
Đậu Quân có chút e ngại, anh ta thắc mắc hỏi "Vậy tụi mình nên vào căn phòng nào trước đây, tôi cảm thấy căn phòng nào cũng rất âm u".
"Trước mặt có một căn phòng, hay tụi mình vào đó đi" Tôi xoay người, bình tĩnh nói.
"Có được hay không? Tôi cảm thấy căn phòng này có chút không thích hợp cho lắm, hơn nữa đứng ở bên ngoài thì không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, dù là tiếng hơi thở" Đậu Quân vẻ mặt bộ dáng đầy khẩn trương.
"Không sao đâu" Tôi không quay đầu khi trả lời anh ta, vì vậy không nhìn thấy biểu tình của anh ta, hiện tại chỉ cảm thấy sau lưng mình, anh ta có chút căng thẳng.
Cánh cửa phòng mở ra, âm thanh kèn kẹt vang lên trong bầu không khí yên tĩnh, ở bên trong đèn vẫn sáng nhưng lại có một chút lạnh lẽo.
"Bác sĩ Võ" Đậu Quân ở phía sau vẫn cứ thì thào, giọng nói có vẻ rất sợ hãi.
Tôi thở một hơi dài rồi bước vào trong.
Căn phòng đã bật đèn sáng, nhưng thứ làm tôi cảm thấy kỳ quái, chính là toàn bộ căn phòng đều không có một bóng người.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Đậu Quân chấn động kêu lên "Sao lại không có người?".
Tôi cảm thấy xung quanh có chút lạnh lẽo, liền nuốt một ngụm nước miếng "Không sao, chẳng có chuyện kỳ lạ gì đâu".
Nghe tôi nói như vậy, Đậu Quân liền vội vàng rùng mình một cái, ghì sát lấy cánh tay tôi. Hiện tại có thể cảm thấy anh ta đang rất sợ hãi.
Tôi quan sát một lượt, đột nhiên nhìn thấy ở một giường bệnh có cái gì đó rất kỳ lạ, liền chau mày hỏi "Bác sĩ Đậu, Anh có nhìn thấy cái vật trên giường số 3 không?".
Đậu Quân lúc này cũng có vẻ tò mò, liền nhìn về phía cái giường thứ ba, bất chợt anh ta giật mình.
Mọi thứ trong căn phòng này đều rất sạch sẽ, chỉ duy nhất cái giường số ba xuất hiện một vật tương tự như một bức hình.
Nghĩ ngợi một lúc, tôi liền liếc mắt nhìn Đậu Quân.
"Tụi mình có nên qua đó không?".
Đậu Quân nghe thấy liền lập tức tối sầm mặt, luống cuống tay chân bám víu lấy tôi, nét mặt hết sức sợ hãi "Đừng qua bển" anh ta ghì sát cánh tay tôi, miệng thì thào "Tôi có cảm giác không an toàn".
"Sao lại cảm thấy không an toàn?" tôi nghi hoặc hỏi.
"Đây, đây không phải là phòng bệnh bình thường, đây, đây là căn phòng đã bị niêm phong cách đây 1 năm, vì để che dấu những sự việc kỳ lạ nơi này, căn bản đã bị bỏ hoang".
Đúng vậy, những lời nói của Đậu Quân vô cùng chính xác, bởi trước đây tôi cũng đã từng nghe qua về vụ việc này. Có một căn phòng bị niêm phong vào ngày 8 tháng 11 năm 2017, theo như ghi chép, nơi đây đã từng xảy ra những chuyện không may, lúc đó có một nữ y tá đã bị đột quỵ chết ngay tại chỗ, từ đó những tin đồn về ma quỷ âm hồn vẫn luôn lẩn quẩn trong căn phòng này, vì vậy viện trưởng quyết định cho niêm phong căn phòng lại, nhằm đảm bảo mọi chuyện sẽ được yên ắng.
Ngón tay của tôi bắt đầu run rẩy.
Tôi vội vàng nhìn sang Đậu Quân, hỏi "Bộ người bị đột quỵ kia, chẳng lẽ là chết ở giường số 3 sao?"
Tôi cần xác định, bởi vì chuyện này vào thời điểm đó rất nổi tiếng, ai ai trong cái bệnh viện y Dạ Nguyệt này cũng đều biết, Đậu Quân không ngần ngại gật đầu xác định.
"Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, mà khiến cô ta bị đột quỵ" tôi nghi vấn hỏi.
Đậu Quân hít một hơi lạnh, đưa ánh mắt hoảng sợ nhìn tôi, mà trả lời "Tôi cũng không biết, bởi vì lúc đó tôi trực ca ngày, còn cô ta trực ca đêm. Mọi chuyện diễn biến ngay cả những người cùng ca đêm với cô ta cũng không biết được, và nó đã trở thành một bí ẩn".
Nghe anh ta nói như vậy, tôi liền có cảm giác chuyện này thực sự rất kỳ bí, liền lui về sau một bước, rồi nói "Tụi mình tốt nhất không nên bước vào căn phòng này đâu".
Đậu Quân lập tức gật đầu lia lịa.
Tôi vội vàng quay lại, thì trước mắt tôi xuất hiện một cảnh tượng quái lạ, cánh cửa của phòng bệnh đã đóng lại từ lúc nào, tôi nghi hoặc vô thức hỏi "Ủa, lúc nãy tôi nhớ tụi mình đâu có đóng cửa căn phòng này?".
Đậu Quân nghe tôi nói như vậy, lập tức hoảng loạn, vội vã chạy tới cánh cửa, dùng sức mở nó ra.
Tôi cũng ngay lập tức chạy tới, chỉ có điều, cánh cửa mở không ra, một chút cũng không động đậy.
Tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang lo sợ, không lẽ đúng thiệt như những lời đồn đại, trong phòng này thực sự có những thứ không sạch sẽ sao? .
Đậu Quân ở bên kia, mồ hôi đã đổ ướt đẫm áo.
"Chuyện này rốt cuộc là sao?" tôi vừa hỏi vừa cố gắng mở cửa ra "Có khi nào cánh cửa đã bị khóa từ bên ngoài không? hay là ổ khóa đã bị hư?".