***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 491 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Ba ngày sau, núi Đại Lượng bị mây dày phủ kín trông rất buồn bã và đầy sát khí, xa xa trông như chỗ nào cũng có binh lính ẩn núp cả.

Khúc Tỉnh Bình đã bố trí xong, tất cả các tay cao thủ đều cho ẩn núp ở trong bốn mươi chín trận của trận pháp A Tu La, còn một mình y thì ngồi trong nghị sự sảnh để nghe ngóng tin tức và chỉ huy.

Lúc ấy trời đã xế chiều, trời u ám cứ như muốn mưa, không khí rất nặng nề khiến ai cũng cảm thấy như rất khó thở, bỗng một đại hán mặc áo vàng vội vàng vào thưa rằng:

- Thưa Sơn chủ, Hạ đàn chủ đã về tới...

Không đợi chờ tên đó nói xong, Tỉnh Bình vội đứng dậy hỏi:

- Hiện giờ Hạ đàn chủ ở đâu? Y trả lời:

- Hiện giờ Hạ đàn chủ đang khổ chiến ở Nam Sơn khẩu, ông ta thần dũng lắm, giết chết luôn mười mấy người, nhưng hiện đang bị bao vây, không biết Sơn chủ có định phái người ra tiếp ứng không? Tỉnh Bình cau mày đá:

- Hãy khoan! Để lão phu ra xem tình thế như thế nào đã rồi hãy quyết định sau.

Nói xong y vội đi tới phía nam của núi Đại Lượng, từ nghị sự sảnh tới đó phải đi những bốn năm dặm đường, phái Đại Lượng khuyết điểm ở chỗ là đất đai quá lớn rộng nên sự chỉ huy kém linh hoạt, nếu việc gì Tỉnh Bình cũng phải đi tới thì y phải đi đến mệt nhoài mà cũng không ứng phó hết cho được, cho nên trận pháp A Tu La y bố trí ở trung tâm điểm của dãy núi này, nơi đó rất hiểm trở và y dễ trông nom và chỉ huy hơn. Còn các nơi khác y đều giao cho trại chủ ở nơi đó tự giải quyết lấy.

Y mới đi tới nửa đường đã có người báo tin là Hạ Lạc Thiên đã xông qua sơn khẩu, y cả mừng. Lại đi được bốn năm dặm nữa, một đại hán áo đen lại phi tới thưa rằng:

- Hạ đàn chủ đã thoát khỏi vòng vây của các cao thủ của địch và đã tiến vào trong sơn khẩu rồi, hiện giờ ông ta đang bị thương rất nặng và đã uống linh dược của mình đem theo, ông ta đang ngồi điều công vận tức.

Tỉnh Bình trầm giọng đáp:

- Ta biết rồi! Y liền giở hết lực khinh công ra chạy đến một căn nhà lá ở cách sơn khẩu không xa thấy Lạc Thiên đang ngồi vận công điều tức, sắc mặt nhợt nhạt cái áo dài vàng bị đâm chém rách tả tơi, mình dính đầy máu tươi.

Chắc quý vị cũng biết sắc mặt nhợt nhạt của chàng đó là nhờ cái mặt nạ da người đã làm thành màu sắc ấy và thương tích ở khắp mình mẩy đều là ngụy trang, còn mười mấy cao thủ võ lâm bị chàng đánh chết đó cũng đều là xảo kế hết, để cho Tỉnh Bình khỏi nghi ngờ chàng.

Xung quanh nhà lá ấy có bảy tám tên bộ hạ của phái Đại Lượng canh gác.

Lúc ấy Lạc Thiên đang vận công nội công đến mức thập nhị tầng, nhưng bên ngoài hơi có một thứ tiếng động nào chàng cũng hay biết cả, vì vậy chàng đã nghe thấy một người đi rất nhanh tới và lẳng lặng bước vào trong nhà, chàng bụng bảo dạ rằng:

- "Dù lão tặc khôn ngoan đến đâu, cũng vẫn thua Trí Hồ Trần Bách Thành một mức, quả nhiên y đã tới nơi thật!" Chàng nghĩ tới đó bỗng nghe thấy Tỉnh Bình khẽ hỏi:

- Lão đệ vẫn mạnh giỏi đấy chứ? Vết thương của lão đệ ra sao? Lạc Thiên lắc đầu vừa cười vừa đáp:

- Không sao! Chỉ trong hai canh giờ nữa là lành mạnh ngay.

Nói xong, chàng liền đứng dậy chắp tay chào và nói tiếp:

- Tại hạ thừa lệnh đi Bá Kiều, lúc đi qua Thần Nữ miếu ở Vu Sơn phát hiện Sơn chủ còn có vẻ nghi ngờ tại hạ nên tại hạ nản chí đi ngao du Nam Hải, khi tới Lôi Châu lại đột nhiên quay về liền...

Tỉnh Bình hổ thẹn vô cùng định lên tiếng thì chàng lại nói tiếp:

- Sơn chủ là người rất tài ba nhưng trước vô số kẻ địch lợi hại như vậy, nếu sơ suất một chút thế nào cũng mang tai họa nên việc gì cũng phải nghi ngờ trước, tại hạ nghĩ lại đó không phải là một tính xấu, nếu tại hạ đứng vào địa vị của Sơn chủ cũng phải nghi ngờ như vậy.

Tỉnh Bình cười ha hả vuốt râu đáp:

- Có hoạn nạn mới biết bạn tốt hay không? Lão đệ là người nhân từ trung hậu như vậy mà lão phu không nhận xét, rõ thật hổ thẹn với một người bạn trung thành quá! Nói tới đó y nghiêm nét mặt nói tiếp:

- Lão đệ đã đi lại được chưa? Nếu đã đi được thì cả hai chúng ta hãy cùng về nghị sự sảnh bàn mưu kế.

Lạc Thiên lắc đầu cười gượng đáp:

- Chuyến này tại hạ quay trở lại đây mục đích chỉ muốn thử tài võ công của những cao thủ mà vẫn tự coi mình là chánh phái thôi, chứ không muốn dự vào những vụ bí mật. Sơn chủ thông minh sáng suốt như vậy tại hạ bằng sao được, vạn nhất chúng ta có điều gì bất đồng ý kiến với nhau thì chỉ có hại cho phái Đại Lượng thôi! Tỉnh Bình đưa mắt nhìn Lạc Thiên và hỏi tiếp:

- Lời nói của lão đệ vừa thốt ra là ở tận đáy lòng đấy à? Lạc Thiên nghiêm nét mặt đáp:

- Lời nói của tại hạ câu nào cũng thành thật cả, trong lúc này Sơn chủ làm việc gì cũng nên độc đoán thì hơn, bằng không việc gì cũng vấn kế người khác, chỉ sợ lỡ một cái là đại sự sẽ hỏng hết.

Tỉnh Bình mỉm cười nói tiếp:

- Tuy lời nói của lão đệ rất phải.. Việc này hãy để thư thả đã, chúng ta cách biệt đã lâu, lão đệ phải để cho lão phu được thết tiệc tẩy trần chứ? Hai người liền rời khỏi Nam Sơn khẩu, trong khi đi đường Tỉnh Bình hỏi:

- Theo sự ức đoán của lão đệ thì trận này sẽ thắng bại ra sao? Lạc Thiên đáp:

- Sự bố trí của Sơn chủ như thế nào, tại hạ có biết gì đâu mà dám ước đoán bừa như thế nhưng tại hạ dám chắc trận đấu này, sự thắng bại mỗi thứ chiếm một nửa! Mối họa của Đại Lượng không ở bên ngoài mà là ở bên trong.

Tỉnh Bình ngạc nhiên hỏi lại:

- Những người của lão phu hiện thời đều là những thủ hạ trung thành hết, lão đệ khỏi phải lo âu về điểm đó! Lạc Thiên lắc đầu đáp:

- Ý kiến của tại hạ không phải nói về những thủ hạ của Sơn chủ mà việc cường địch đã phái người tiềm phục ở trong bổn sơn rồi! Tấn công thẳng dễ đỡ, nhưng mà đánh lén rất khó đề phòng.

Tỉnh Bình lớn tiếng cả cười nói tiếp:

- Dù sao chúng cứ bước chân vào trong trận A Tu La một cái, chúng chỉ có chết thôi.

Nói xong, y cười một cách kiêu ngạo, nhưng sự thực y đã ngấm ngầm lo sợ.

Lạc Thiên thấy vậy chỉ tủm tỉm cười thôi chứ không nói năng gì nữa.

Lúc ấy trời tối đen như mực, gió thổi cây động, tiếng kêu như sóng gợn vậy! Hai người vừa về tới nghị sự sảnh, liền thấy một đại hán trung niên mặc áo vàng, mặt mũi âm trầm bước đi lẹ làng ở bên ngoài bước vào thưa rằng:

- Thưa Sơn chủ, ở bên Tây Sơn kẻ địch đã bắt đầu xâm nhập!

- Người của môn phái nào thế?

- Cao thủ của Thiếu Lâm và Thanh Thành! Tỉnh Bình cười khì một tiếng rồi nói tiếp:

- Ngươi mau báo tin cho những người canh gác ở phía đó biết để dụ chúng vào trận Huyết Ô! Đại hán nọ vâng lệnh đi luôn.

Trước khi đi, y có đưa mắt liếc nhìn Lạc Thiên một cái, có vẻ hậm hực và coi chàng như kẻ địch vậy! Lạc Thiên giả bộ không trông thấy, Tỉnh Bình cả cười nói tiếp:

- A Tu La trận pháp có bốn mươi chín trận, biến ảo khôn lường, chủ trận có ba tất cả.

Kẻ địch tới xâm phạm dù phá tan đủ bốn mươi sáu phó trận, lúc ấy người của chúng sẽ chết ít nhất là già nửa, rồi ba chủ trận mới phát động, lúc ấy dù võ công của chúng có cái thế đến đâu, cũng bị tiêu diệt hết.

Nói xong y vỗ tay ba cái, ngoài sảnh đã có ba người chạy vào. Y trầm giọng nói tiếp:

- Mau đi báo cho các trận chủ hay, chờ chủ trận phát động một cái là phải phong tỏa hết các đường lối đi tới tổng đàn này.

Ba người nọ vâng lời đi luôn.

Lạc Thiên mặt lộ vẻ ngạc nhiên và hỏi:

- Xem những người áo vàng vừa rồi thì hình như người nào người nấy đều là cao thủ tuyệt học, nội ngoại thần công rất cao siêu cả, sao trước kia tại hạ không thấy mặt họ? Tỉnh Bình vừa cười vừa đáp:

- Những người này do lão phu huấn luyện thành, gần đây mới cho chúng ra đảm nhiệm công việc, tất cả có hai mươi tám người theo số Nhị Thập Bát Tú trên trời.

Nói tới đó, y đứng dậy nói tiếp:

- Chúng đã phát động thế công rồi, chỉ trong nháy mắt trận đấu kinh khủng sẽ diễn ra liền. Đại Lượng tồn vong hay không đều trông mong ở trận này, lão đệ nên theo lão phu cùng tiến lui, và cần phải biết lối ra vào của trận A Tu La.

Nói xong, y móc túi lấy cái bản đồ bằng ra để chỉ điểm cho Lạc Thiên biết diệu dụng của các trận như thế nào, trong lúc y đang cao hứng nói thì bỗng bên ngoài có tiếng vọng vào:

- Lão tặc mau bước ra đây trả lời ta! Chỉ nghe thấy mấy tiếng quát lớn và văng vẳng có tiếng khí giới va chạm nhau, hiển nhiên đôi bên đã bắt đầu đấu với nhau rồi.

Tỉnh Bình mặt biến sắc, mắt lộ hung quang vội gấp tấm bản đồ rồi bỏ ngay vào túi.

Lạc Thiên vội chạy ra ngoài, chàng thấy bốn người áo đen bịt mặt tay cầm trường kiếm đang kịch chiến với tám đại hán áo vàng.

Bốn người bịt mặt ấy bộ pháp nhanh như gió, linh xảo tuyệt luân, một đấu với hai mà họ vẫn còn ung dung, kiếm thế rất tinh xảo và toàn đâm vào những yếu huyệt của địch thủ cả.

Tám người của núi Đại Lượng võ công cũng cao siêu lắm, chúng hai người đấu một, cùng phối hợp rất chặt chẽ nên nhất thời khó mà phân thắng bại được.

Lạc Dương không do dự gì cả, vội xông lại tấn công người bịt mặt nọ.

Thế là ba người đấu với một, thế công của ba người mạnh và lợi hại khôn tả, người áo đen cười nhạt nói:

- Các ngươi vô sỉ thật! Nói xong, y liền biến kiếm pháp, giở một thế kiếm rất mạnh ra tấn công, bắt buộc Lạc Thiên với hai người áo vàng phải lui về phía sau ba bước.

Người bịt mặt ấy thấy giở kiếm pháp mới đắc thắng như vậy y lại tấn công luôn ba thế nữa.

Kiếm thế của y mạnh như trường giang đại hải, thao thao bất tuyệt, oai thế vô song.

Lúc ấy Tỉnh Bình đã lướt ra ngoài sảnh cười nhạt một tiếng, nhảy xổ vào tấn công một người áo đen bịt mặt khác, hai ngón tay của y như cái kéo nhắm hai mắt của đối thủ điểm luôn, mồm thì quát lớn:

- Có nằm xuống không? Thế công của lão tặc ấy trông rất tầm thường nhưng sự thật xảo diệu vô cùng, khiến đối phương khó mà tránh né nổi, người áo đen ấy thấy chỉ thế của lão tặc ấy lợi hại như vậy liền rùng mình kinh hãi, mồm thì trả lời Tỉnh Bình rằng:

- Đã chắc đâu ngươi làm gì nổi ta! Y đã không lui bước, trái lại y còn tiến lên nữa, đột nhiên y hạ thấp người xuống và xoay lưng một cái nhanh như điện chớp đã tới phía sau của Tỉnh Bình rồi tung mình đào tẩu luôn! Hai đại hán áo vàng thấy vậy quát lớn một tiếng, múa khí giới đuổi theo liền.

Tỉnh Bình thấy thế công của mình đâm không trúng mắt của đối thủ, lúc này y mới biết võ công của kẻ địch cao khôn lường, bằng không làm sao tránh nổi thế công ấy của y? Cho nên y cả kinh, vôi quay mình đuổi theo người áo đen bịt mặt ấy tức thì.

Lúc ấy trong đấu trường chỉ còn lại ba người áo đen bịt mặt, sáu đại hán áo vàng và Lạc Thiên thôi. Hai trong ba người áo đen bịt mặt kiếm pháp của họ rất huyền ảo khôn lường, khiến cho bốn đại hán áo vàng nọ địch không nổi trông có vẻ sắp thua đến nơi. Còn lại một người áo đen bịt mặt thì đấu với bọn Lạc Thiên ba người. Y giở ngay thế Trường Phong Vạn Lý ra, kiếm quang nhanh như điện nhằm vào hai đại hán áo vàng đâm luôn.

Hai người áo vàng không sao tránh kịp, đùi bên phải bị đâm trúng, cả hai cùng rú kêu hai tiếng, rồi ngã lăn ra đất, vừa rên rỉ vừa lăn lộn, người cứ co rúm dần. Một lát sau, cả hai chỉ còn lại hai đống nước máu thôi.

Trong tổng đàn đã lần lượt có mười mấy người áo vàng nữa xông ra quát tháo kêu như sấm động và đuổi theo hai người áo đen bịt mặt đang chạy thật nhanh.

Lúc ấy trong đấu trường chỉ còn lại Lạc Thiên và hai người áo vàng đang kịch chiến với một người áo đen bịt mặt thôi.

Người áo đen bịt mặt cười ha hả nói:

- Quân nối giáo cho giặc, tính mạng của các ngươi chỉ còn trong chốc lát thôi, lát nữa lão phu sẽ lấy tính mạng của các ngươi.

Nói xong y múa tít thanh kiếm gạt ba người lui sang một bên rồi tung mình nhảy lên cao chạy vào trong bóng tối đi mất.

Lạc Thiên với hai người áo vàng vội đuổi theo.

Người áo vàng gầy gò như que trúc mặt âm trầm bỗng cảm thấy Lạc Thiên chạy tới gần, y có tật giật mình nên rùng mình một cái rồi chạy tréo sang một bên mấy bước rồi mới ngừng chân không đuổi theo nữa. Ngờ đâu Lạc Thiên đã có ý định muốn giết chết y nên chàng vẫn theo y như hình với bóng.

Y biết nguy tai, giơ chưởng lên định tấn công, nhưng chỗ ngang lưng đã thấy lạnh buốt, y đã bị một lưỡi kiếm đâm thủng hông, chưa kịp kêu la đã ngã xuống chết luôn, hóa thành một đống nước máu liền.

Thì ra Lạc Thiên đã dùng thanh Huyết Độc Kiếm của Tố Lan tặng cho, và không cần nói rõ bọn người áo đen bịt mặt vừa rồi đều là thủ hạ của Hách Liên Yên Hầu hết.

Trong núi Đại Lượng có những tiếng quát tháo khắp mọi nơi do gió đưa tới, khiến ai nghe thấy cũng rùng rợn và bi đát khôn tả.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.