Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Hãy nói trận A Tu La có ba chủ trận tên là Thiên Độc, Địa Sát và Nhân Tuyệt.

Trong trận Thiên Độc, do Ô Phùng chủ trì, trận này chất độc gì cũng có, bất cứ ai xông vào bị cắn một cái thì không còn cách gì cứu chữa nữa, lại còn những ổ mai phục rất ác độc không sao đề phòng được, thật là lợi hại vô cùng.

Lạc Dương và Trần Bách Thành nhanh nhẹn phi thân tới ngoài trận. Hai người mỗi người cầm một thanh bảo kiếm Can Tương và Mạc Tà đã lấy được của Tỉnh Bình.

Lạc Dương đưa mắt ngắm nhìn trong trận một cái rồi lướt vào bên trong thật nhanh.

Chàng thấy trong trận này khói mù mịt và thấy một bóng người hiện ra lớn tiếng quát hỏi:

- Ai dám vào trong trận như thế? Mau báo danh rồi chịu chết đi! Lạc Dương nghe tiếng nói đã nhận ra người đó là ai rồi, chàng liền mỉm cười đáp:

- Thiên Độc trận nho nhỏ này thì diệt sao nổi tại hạ. Dù xoay ngược trận đồ cũng không làm khó dễ được tại hạ. Sao ngài không đưa tại hạ đi gặp Ô Phùng? Người nọ tưởng Lạc Dương không biết mình là ai liền cười the thé nghe rất đinh tai và nói tiếp:

- Các hạ ngông cuồng quá!...

Không đợi chờ y nói dứt, Lạc Dương đã đỡ lời:

- Ngài có phải là Đổng Phi Hồng lão sư không? Nói xong, chàng chìa năm ngón tay ra, nhắm đối phương chộp luôn, đồng thời giở Huyền Thiên Thất Tinh Bộ ra lẹ làng tiến thẳng vào trong đám mây mù ấy.

Chàng tài ba thật! Chỉ nghe tiếng nói của đối phương cũng đã biết thân hình của đối phương đứng ở đâu và ra tay chộp một cái đã trúng ngay vai của kẻ địch, năm ngón tay bóp mạnh luôn.

Phi Hồng há mồm kêu rú nhưng không sao kêu ra tiếng được vì y đau đến đỗi mồ hôi trán toát ra như mưa. Lúc này y mới trông thấy rõ đối thủ là một thiếu niên anh tuấn nhưng không hiểu vì sao chàng lại biết rõ tên của mình như vậy.

Lạc Dương mỉm cười đáp:

- Sao lão sư chóng quên thế? Ở trên bờ sông Đại Lộ, lão sư đã gặp tại hạ rồi nhưng lúc ấy tại hạ hóa trang nên khác bây giờ đấy thôi.

- Các hạ là...

- Phải! Chính tại hạ đấy.

- Các hạ là Hạ Lạc Thiên ư?

- Phải, đó là cái tên hóa danh của tại hạ.

Phi Hồng càng hoảng sợ thêm.

Lạc Dương cười nhạt hỏi tiếp:

- Lão sư đã hạ độc thủ giết chết Ngụy Thừa Yến, người anh kết nghĩa của tại hạ, bây giờ lão sư còn nói năng gì nữa không? Phi Hồng biết không sao thoát chết được, liền lớn tiếng mắng chửi:

- Muốn giết chết thì ngươi cứ việc giết chết ta đi. Hà tất ngươi còn hỏi nhiều lời làm chi? Lạc Dương cười nhạt một tiếng điểm ngay vào tử huyệt của Phi Hồng luôn.

Phi Hồng chỉ kêu hự một tiếng ngã lăn ra chết tốt.

Trong trận bỗng có tiếng quát tháo lia lịa, bóng người lần lượt nhảy xổ ra, chưởng phong, khí giới, ám khí tấn công tới như vũ như bão.

Lạc Dương cười nhạt một tiếng rút luôn thanh bảo kiếm đeo ở sau lưng ra, múa tít một vòng như muôn ngàn mảnh sao lấp lánh oai mãnh thật là kinh người.

Tiếp theo đó người ta chỉ nghe thấy những tiếng kêu rú thảm khốc và năm sáu tên phỉ đồ đã bị tia sáng kiếm của chàng chém làm mấy mảnh, chết ngay tại chỗ và những ám khí của chúng đều bị hất bắn đi hết.

Các quần tà khác thấy vậy cả kinh, vội nhảy lùi về phía sau để tránh né.

Lúc ấy Trí Hồ Trần Bách Thành đã nhanh nhẹn chạy tới, khẽ bảo Lạc Dương rằng:

- Trần mỗ đã phá hết máy móc ở trong trận rồi, lát nữa Ô Phùng thế nào cũng hiện thân ra nhưng cô nương xin thiếu hiệp bảo tồn tính mạng của y.

Lạc Dương gật đầu đáp:

- Điều đó là lẽ dĩ nhiên rồi.

Bỗng có tiếng rú đinh tai từ trong trận vọng ra, quần tà nghe thấy tiếng rú mừng rỡ vô cùng, tinh thần lại phấn chấn ngay. Tiếp theo đó, mọi người thấy Ô Phùng dẫn Cửu U La Sát Mông Kỳ và Kim Tý Nhân Vệ Phi Long các người tới.

Mặt y âm trầm trông rất hãi sợ.

Ô Phùng quát lớn:

- Lão phu tưởng là cái thế cao nhân nào, không ngờ lại là hai tên vô danh tiểu tốt.

Bách Thành mỉm cười đỡ lời:

- Chả lẽ Ô sơn chủ không biết câu: "Làn sóng sau tới lấn át ngay làn sóng trước", người mới thay đổi người cũ hay sao? Trận thế Thiên Độc này đã bị tại hạ phá hư hết rồi. Nếu chỉ thị có võ công thì không sao cầm cự nổi đâu nên theo lời khuyên bảo của tại hạ mà sớm thúc thủ thì hơn.

Ô Phùng mặt lộ sát khí quát lớn:

- Ngươi muốn chết phải không? Nói xong y rung vai phải một cái đã có hai con bò cạp lớn bay nhanh như điện chớp nhe nanh múa vuốt phi ra, mồm nó phun ra một làn hơi độc thật tanh hôi và nhằm mặt Lạc Dương với Bách Thành hai người mà cắn.

Ngờ đâu hai con bò cạp ấy bay tới đỉnh đầu của hai người còn cách hơn một thước nữa mới xuống được thì chúng như bị vật gì đánh trúng phải, liền quay đầu bay ngược trở lại ngay.

Ô Phùng thấy vậy mặt biến sắc, vội lướt sang bên tránh né rồi rút thanh trường kiếm ra khỏi bao.

Bách Thành thấy vậy quát lớn:

- Hãy khoan! Ô Phùng nghe nói ngừng bước cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp:

- Nếu ngươi biết sợ thì mau vứt kiếm xuống, thúc thủ chịu trói thì may ra lão phu sẽ tha chết cho.

Cười nhạt đáp:

- Không phải tại hạ sợ Ô sơn chủ. Đây là lệnh ái khẩn khoản nhờ tại hạ chuyển cáo cho Sơn chủ hay. Xin Sơn chủ đừng nối giáo cho giặc nữa để khỏi mất hết danh tiếng đã gây dựng từ xưa đến giờ.

Ô Phùng nghe nói rùng mình vội trợn mắt lên hỏi:

- Các ngươi đã bắt giam con gái của lão phu đấy à? Bách Thành mỉm cười đáp:

- Sơn chủ lầm rồi. Lệnh ái được tại hạ cứu chớ không phải là bắt giam đâu, bằng không tại hạ làm sao mà đuổi được hai con bò cạp kia bay trở về như thế? Ô Phùng nghĩ lại thấy cũng có lý, liền hỏi tiếp:

- Hiện giờ tiểu nữ đang ở đâu? Bách Thành đáp:

- Sau khi Khúc Tỉnh Bình bị tiêu diệt, Sơn chủ sẽ được gặp lệnh ái liền.

Bọn Mông Kỳ các người liền xen lời quát lớn:

- Ô sơn chủ chớ có nên tin y nói bậy.

Chúng vừa nói xong đã nhảy xổ lại múa khí giới tấn công luôn. Thế công của chúng ác độc khôn tả.

Lạc Dương thấy vậy cười nhạt một tiếng cũng múa trường kiếm lên giở ba thức ra cùng một lúc chống đỡ.

Ba thức kiếm này của chàng đều là những thế kiếm tuyệt diệu của Ca Diệp Kiếm Pháp.

Tiếng động của lưỡi kiếm phá gió kêu vù, vù và ánh sáng kiếm như muôn ngàn điểm sao sa, úp chụp vào đầu quần tà.

Ba thế kiếm của Lạc Dương chưa phản công xong, mọi người đã nghe thấy tiếng kêu rú vọng lên liên tiếp, quần tà lần lượt té lăn ra đất chết tốt, máu chảy thành suối.

Tấn công xong quần tà, Lạc Dương lại nhảy tới trước mặt Vệ Phi Long.

Thấy Lạc Dương múa kiếm xông tới, Phi Long cả kinh thất sắc, vội tránh sang bên và giơ hữu chưởng lên bổ luôn một thế.

Lạc Dương xoay ngược đầu kiếm Can Tương khẽ hất một cái chỉ nghe thấy kêu lách cách hai tiếng, cánh tay độc của Phi Long đã bị gãy liền.

Chỗ vết thương máu phun ra như vòi nước. Chàng còn nhanh tay điểm luôn vào bảy nơi âm huyệt của y để máu khỏi chảy nữa rồi chàng trầm giọng nói tiếp:

- Không phải tại hạ ác độc đâu. Vì đây là Tàn Tú trước khi chết có trối trăng, nhờ vả bắt buộc tại hạ phải ra tay như vậy. Thử hỏi tội hành thích sư phụ, giết anh thì trời đất nào dung thứ cho nên ngày hôm nay mới bị báo ứng như vậy.

Phi Long bị điểm bảy nơi âm huyệt, trái tim đau như bị kim đâm, không sao chịu nhịn được, cứ lăn lộn trên mặt đất kêu rú hoài.

Ô Phùng thấy vậy biến sắc mặt quát lớn:

- Người trẻ tuổi kia, sao lại ác độc đến thế? Lão phu không thể dung thứ cho ngươi được.

Nói xong, y rung người một cái, chín con bò cạp đồng thời bay ra và giơ song chưởng lên nắm chặt đang định tung ra, không cần nói rõ cũng biết trong tay của y có những ám khí rất ác độc.

Đang lúc ấy trên không đã có tiếng kêu gọi của Ô Ngọc Trân vọng tới:

- Cha! Ô Phùng ngạc nhiên vội thâu chín con bò cạp độc lại. Mọi người trông thấy hai thiếu nữ đẹp tuyệt trần, một mặc áo đỏ, một mặc áo đen phi tới.

Ô Phùng đã nhận ra thiếu nữ áo lụa đen chính là con gái cưng của mình cách biệt đã lâu, nhớ nhung hoài bây giờ mới gặp trở lại.

Ngọc Trân vẻ mặt ai oán, nghẹn ngào, nói:

- Cha hà tất phải nối giáo cho giặc như vậy, theo ác tặc Khúc Tỉnh Bình làm gì? Mau đi về núi hưởng phúc có hơn không? Ô Phùng nghe nói ngẩn người ra giây lát và nhận thấy Ngọc Trân không nói đi về núi cùng với mình nên y vội hỏi:

- Trân nhi sao không theo cha về núi? Ngọc Trân tủm tỉm cười tỏ vẻ ngượng nghịu cúi đầu xuống rồi đáp:

- Con ư...

Nói xong, nàng liếc nhìn Lạc Dương rồi lại hổ thẹn cười khì một tiếng.

Ô Phùng có phải là người ngu dại đâu? Thấy thái độ con gái như vậy đã hiểu liền, bụng bảo dạ rằng: "Có con rể như thế này mới xứng với tài sắc của con gái ta, thật là đăng đối vô cùng và có thể nói là đẹp duyên vừa lứa nữa." Lúc ấy Tô Ánh Hà tức Vệ Ánh Hà trông thấy thảm cảnh của Vệ Phi Long như vậy liền xen lời nói:

- Dương đệ! Dù sao Vệ Phi Long cũng có công ơn nuôi chị bấy lâu nay, hiền đệ cho y chết nhanh nhảu đi thì hơn.

Lạc Dương đưa mắt nhìn Phi Long một cái rồi tiến tới gần đâm luôn một mũi kiếm vào ngay giữa trái tim của đối phương.

Ngọc Trân vội nói:

- Thưa cha! Chỉ năm bữa nửa tháng là cùng, thế nào con cũng về thăm cha. Bây giờ cha mau mau rời khỏi đất thị phi này đi.

Ô Phùng cười ha hả khoái chí vô cùng liền ra khỏi trận mà đi mất dạng ngay.

Thấy công việc ở nơi đó đã xong, Lạc Dương liền đề nghị:

- Chúng ta mau đi tiếp ứng gia sư đi.

Thế là bốn người quay mình đi luôn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.