Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 486 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Trên núi Đại Lượng không hiểu tại sao hai ngày hôm nay, tính nết của Tỉnh Bình biến đổi lạ thường, hơi tí là nóng nảy, ăn ngồi không yên, tâm thần hoảng hốt lo sợ...

Tuy trận A Tu La đã bày xong nhưng còn thiếu những tay cao thủ chủ trì, ngoài Thế Vân, Kim Đỉnh tới hỏi thăm ra thì quả thật không có ai đủ tài trí cả, những người mà y mời tới giờ chưa thấy tới, vì trước khi đi Miêu Lãnh bắt Hân Huyền Vy, Tỉnh Bình đã sai thuộc hạ đi các nơi mời các bạn thân đến Đại Lượng để thương lượng mọi việc, nhưng đã quá ngày hẹn ước rồi mà vẫn không thấy một người nào tới cả.

Y cũng biết người người trong giang hồ phần nhiều vì quyền lợi cá nhân trên hết, sau trận thảm bại ở Độc Long Cốc, tiếng tăm của y đã bị mất hết, có lẽ những người đó vì chuyện ấy mà không đến cũng nên.

Tỉnh Bình tuy độc ác giảo hoạt nhưng dù sao y cũng là một người rất thông minh, y biết những người chánh phái đã từ lâu là phải diệt trừ y. Đó là bởi tại y, một mình đã gây nên cục diện ngày nay.

Ngay chính bản thân của Tỉnh Bình cũng âm mưu định tàn sát hết các cao thủ của chánh phái, nhưng việc làm của y đều trái với ý muốn hết, bây giờ y chỉ còn một ván cờ cuối cùng này, thắng bại hay vinh nhục đều do ván bài này, lúc cần người y mới nghĩ đến người tin cậy. Y nhận thấy không có người nào đáng tin cậy cả, kể cả hai chú cháu Thế Vân thiền sư, vì vậy mà y nghĩ tới Hạ Lạc Thiên.

Nhưng tới giờ y vẫn chưa thấy Lạc Thiên về tới, liền nghĩ thầm: "Chẳng lẽ Hạ Lạc Thiên đã biết rõ ta không coi y là tâm phúc và kỵ tài ba của y nên nhân lúc y đi ra bên ngoài điều tra việc này, y bỏ ta chăng?" Y càng nghĩ càng buồn phiền rồi đột nhiên đi ra ngoài mà chạy thẳng xuống vực thẳm, xem xét lại A Tu La xem còn có chỗ nào có khuyết điểm hay không để còn nghĩ cách mà bổ cứu.

Theo sau y có một con khỉ nho nhỏ lúc ẩn lúc hiện. Tuy vậy, con khỉ ấy lúc nào cũng cách xa Tỉnh Bình chừng hơn một trượng, cho nên dù tai mắt của Tỉnh Bình rất thính và rất sắc y cũng không sao biết được, đủ thấy thân pháp của con khỉ ấy lanh lẹ như thế nào.

Tỉnh Bình xem xét trận A Tu La xong, lại lên am Thanh Âm.

Tỉnh Bình phát hiện tấm bảng cấm của mình không còn cắm ở trong bụi tre nữa, y đoán chắc thế nào cũng có việc gì xảy ra rồi đây, cho nên chưa vào tới am y đã lớn tiếng kêu gọi:

- Am chủ có ở trong am không? Y thấy bên trong yên lặng như tờ, không ai trả lời mình hết. Y vừa kinh hãi vừa tức giận, vội tiến thẳng vào trong am, thì thấy trong đó chỉ còn lại đồ dùng đã vỡ nát, mạng nhện giăng đầy, chuột bọ hoành hành, ở trên tường có treo một câu đối viết rằng: "Môn tâm tự vấn, thị phủ hành sự hữu quý (dằn lòng tự hỏi lương tâm xem, việc làm của mình có hổ thẹn hay không). Đại đầu quán khán, tỷ tăng báo ứng vô thường (ngẩng đầu lên nhìn đời thấy việc gì báo ứng có sai đâu)." Y đọc xong câu đối, biết ngay là nữ ni đã mỉa mai mình và cũng cảnh tỉnh cho y nữa, nhưng Tỉnh Bình đã bị sa lầy quá rồi, không sao tự cứu được nữa, nên y chỉ cười khỉnh một tiếng, rồi ra khỏi am ấy.

Nhưng khi ra tới cửa, y bỗng quay trở lại đánh một chưởng, chỉ nghe thấy kêu ùm một tiếng, Thanh Âm am đã bị đổ sụp liền.

Đánh sụp Thanh Âm am rồi, Tỉnh Bình tiến thẳng về phía nam, đằng sau y vẫn có một bóng đen nho nhỏ theo dõi y.

Mặt trời đã lặn bốn bề tối dần, Tỉnh Bình tuần hành trận A Tu La một hồi rồi quay trở về, mặt lộ vẻ đắc chí. Y nhận thấy không còn điều gì thất thố nữa, bây giờ đối phương có bước chân vào núi Đại Lượng này thì chỉ có chết thôi, chứ không sống được.

Đang lúc ấy, tổng đàn của Đại Lượng bỗng có tiếng chuông nổi lên coong coong, vang lên làm chấn động cả khu núi.

Trong nghị sự sảnh đèn đuốc sáng trưng, tám tên đại hán mặc áo rất lịch cự và bốn tiểu đồng áo xanh đi trước dẫn Tỉnh Bình vào ngồi ghế Sơn chủ, không khí rất nghiêm trang.

Trong lúc tiếng chuông chưa dứt, các cao thủ hắc đạo ở Nghênh Tân quán đến, đi về phía tổng đàn.

Không bao lâu trong nghị sự sảnh đã tụ họp khá nhiều cao thủ, Tỉnh Bình bàn với chúng những kế hoạch tấn công và trấn thủ như thế nào và còn phân phối nhiệm vụ cho chúng nữa.

Sau cùng, Tỉnh Bình nhìn mặt Thế Vân với Kim Đỉnh hai người, rồi nói:

- Nếu lão đoán không sai, chỉ còn hai ba ngày nữa là bọn chúng cũng đến tấn công, lão phu có kế vạn toàn nhưng hiềm sức người quá đơn sơ, chẳng hay Chưởng môn của Nga Mi có điều động được cao thủ của quý phái tới đây không? Vì sự tồn vong của nơi đây có liên can đến hai vị rất nhiều, chắc chưởng môn không từ chối lão phu chớ.

Kim Đỉnh thượng nhân mỉm cười:

- Nga Mi với Đại Lượng ở gần nhau như thế này cần phải kết minh với nhau liên phòng, hễ môi hở thì răng lạnh, như vậy bần tăng đâu dám từ chối, nhưng bần tăng xem xét tình hình của hai ngày hôm nay thì núi Đại Lượng này đã bị bao vây chặt chẽ, đến chim chóc cũng khó bay qua được, như vậy làm sao mà bình yên sang tới núi Nga Mi được.

Tỉnh Bình nhận thấy lời nói của Kim Đỉnh thượng nhân rất phải, nhưng y vẫn cương quyết bảo Kim Đỉnh thượng nhân thử cho người đi xem sao.

Kim Đỉnh thượng nhân bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rồi nói tiếp:

- Trước khi đi bần tăng đã trao tin phù Chưởng môn cho Tam Tài sư đệ và để lại bốn lá thư, Khúc sơn chủ sai bốn cao thủ đi bốn ngã, quý hồ một lá thư đến Nga Mi là được rồi.

Tỉnh Bình cũng biết là sự thật nên y đồng ý nghe, vội viết luôn bốn lá thư ngay. Tỉnh Bình liền phái mười hai người, ba người một tổ, mỗi tổ mang một lá thư đi. Y dặn chúng đừng có thị cường đối địch bừa với kẻ địch.

Mười hai người đó nhận thư và đi luôn.

Một canh giờ sau, Tỉnh Bình đã được hai ba nơi báo tin cho hay, bốn tổ người đó đều bị giết hết, xác vứt ở Nam Sơn khẩu.

Tỉnh Bình nghe nói cả kinh, mới biết chỉ có một cách là ở yên trong núi trấn thủ thôi, chứ không còn phương pháp nào hơn nữa.

Bỗng một tiểu đồng áo xanh ở sau bước ra rỉ tai Tỉnh Bình nói một hồi.

Tỉnh Bình mặt biến sắc, bỗng đứng dậy đi vào trong hậu sảnh, tiểu đồng theo y đi luôn.

Tỉnh Bình vượt qua đèo núi chạy nhanh như bay. Chạy một quãng thật xa, rồi y đột nhiên quay người lại hỏi tiểu đồng rằng:

- Ngươi có thấy chúng chạy thẳng về phía bắc không? Tiểu đồng đáp:

- Đệ tử trông thấy rõ lắm, thủ pháp của chúng rất nhanh, đệ tử thấy bốn cái bóng người lấy trộm song kiếm Can Tương và Mạc Tà của Sơn chủ.

- Mi hãy về trước đừng có tiết lộ chuyện này cho ai hay.

Dặn bảo tiểu đồng xong, Tỉnh Bình tiếp tục chạy thẳng về phía trước.

Thì ra núi Đại Lượng này bố trí rất kiên cố và kín đáo, kẻ địch khó mà vào nổi cho nên từ khi Tỉnh Bình để song bảo kiếm vào trong một căn phòng kín rồi, thì không ai hay biết cả.

Bây giờ bốn người lấy trộm song kiếm đó hiển nhiên không phải là người ngoài mà họ đã tiềm phục trong Đại Lượng đã lâu.

Tỉnh Bình nghĩ tới đó có vẻ rùng mình kinh hãi, bụng bảo dạ rằng: "Ta mất công bố trí núi Đại Lượng này chặt chẽ như vậy, nếu để cho chúng biết rõ cơ quan máy móc của ta, tuy ta không sợ nhưng phiền lắm." Tối hôm ấy dường như ông trời muốn làm khó dễ Tỉnh Bình vậy! Trời không thấy trăng mọc, gió càng thổi mạnh, sương mù dày đặc cách nhau vài bước là không thấy liền, tuy thế y vẫn có thể trông thấy bốn cái bóng đen đằng trước. Y liền quát lớn:

- Bốn người kia dừng chân lại, bằng không đừng có trách lão phu.

Bốn cái bóng đen kia hình như không nghe tiếng quát bảo của y vẫn tiếp tục chạy như thường.

Tỉnh Bình cả giận, vội rảo bước đuổi theo, nhưng những chỗ mà y đi qua đều là những đèo núi cao chót vót, suốt dọc đường không có mai phục gì cả, y liền giật mình kinh hãi và nghĩ thầm: "Sao ta lại sơ suất đến thế, nơi đây có thể ra được bên ngoài..." Y có biết đâu, núi Đại Lượng rộng hàng nghìn dặm, tuy người thổ dân ở đó lâu năm mà cũng suốt đời chưa chắc đi hết được khu núi này.

Thân pháp của Tỉnh Bình nhanh khôn tả, dần dần y đã đuổi gần kịp những bóng đen, y liền vận sức vào hai cánh tay, nhắm sau lưng bốn người đó đánh luôn.

Có lẽ phía đằng trước là sườn núi, bốn cái bóng đen đó biến mất, nên chưởng của y chỉ đánh trúng vào đá núi mà thôi. Chỉ nghe thấy "ùm" một tiếng, cát bụi bay tứ tung, rung động cả sơn cốc, đủ thấy chưởng lực của y mạnh tới dường nào, y chỉ nghe thấy tếng cười khanh khách như tiếng cười của một thiếu nữ vọng tới và tiếng đó vang lại rằng:

- Một tên giả Diêm La thì làm bộ làm tịch làm chi, chỉ sợ Vô Thường tới là hồn của ngươi về âm ty liền, rồi Ngũ Điện Diêm Vương sẽ trị tội ngươi.

Tỉnh Bình đã nhận ra giọng nói của ai rồi, tức giận vô cùng quát mắng:

- Thì ra là con tiện tỳ này, lão phu hối hận chỉ vì lòng nhân từ mà để lại mối hận ngày nay.

Nói xong, y cũng đuổi theo tiếp, y lại nghe thấy tiếng cười khanh khách của thiếu nữ ấy và thiếu nữ ấy lại nói tiếp:

- Đã trót lầm lỡ rồi, có hối hận cũng vô ích.

Tỉnh Bình xuống tới dưới đất mới hay nơi đó là một khe núi cây cối um tùm, nhưng bốn cái bóng đen kia đã ẩn núp không trông thấy nữa.

Tỉnh Bình đã nghe ra đó là giọng nói của Huyền Phân, còn ba người kia y đoán chắc là Huyền Tuệ với Thanh Âm lão ni. Tỉnh Bình nóng lòng muốn giết chết bốn người để khỏi hậu hoạn, y cũng đoán là bốn người còn ẩn núp ở một nơi, chưa đi khỏi đâu, nên y rón rén đi lên nhìn ngược nhìn xuôi. Đột nhiên một luồng gió đưa tới văng vẳng có tiếng ca vọng theo nữa, đại khái bài ca ấy nói rằng: "Gió mát đưa mây tới, dưới mặt đất rộng thênh thang, tha hồ ta cỡi ngựa phi chạy, người ta sống ở trên đời như một giấc mộng, tiếc thay những kẻ ngu dại vẫn còn ngủ say cứ tranh danh đoạt lợi trong một cái xó tối. Rốt cuộc những danh lợi ấy như một cái bong bóng tan rã liền, chỉ có những kẻ đầy nghiệp chướng mới không nghĩ tới thôi. Ai nói lương tâm thiên lý, nghĩ đến con cháu mà trồng phúc trồng đức trước, buồn cười thay những kẻ cuồng đồ thị oai quyền không sợ vua Diêm Vương mà cứ phóng túng..." Bài ca ấy câu nào cũng cảnh tỉnh người đời, giọng ca rất ai oán, lúc xa lúc gần.

Tỉnh Bình đã quyết định nhảy theo về phía có tiếng ca để tấn công người đàn ca, lúc này y đã mất hết lương tri rồi nên bài ca của người nọ như nước đổ lá khoai, không thể nào cảnh tỉnh được đầu óc của y chút nào.

Tiếng ca ấy rất lạnh lùng, lúc ở đây lúc ở đó, đã làm cho Tỉnh Bình đuổi theo hết phía này phía nọ mà y cũng không sao tìm ra được hình bóng của người đang ca, y nhảy tới gốc một cây cổ thụ nọ, y bỗng ngẩn người ra vì thân cây đã bị mất một mảng vỏ cây, chỗ đó trắng hếu. Trên có viết bốn câu như sau: "Việc làm của mình kín đáo đến đâu chỉ giấu được người chứ không giấu được lương tâm của mình. Kẻ tác ác không trước thì sau, trời cũng không tha tội cho đâu." Tỉnh Bình đọc xong mấy câu ấy liền cười nhạt và nói:

- Bạn tốn công như thế này chỉ uổng công thôi, phải biết là lão phu đã bị sa lầy rồi, dù sao đi nữa cũng phải làm tới cùng chứ không ai khuyên nổi lão phu hết.

Y vừa nói tới đó đột nhiên từ đằng xa có tiếng người cười và một tiếng nói vọng tới:

- Khúc sơn chủ phải biết là bể khổ không bờ bến, kẻ biết hối cải liền thấy bờ ngay, đồ tể vứt đao xuống đi tu mà còn thành Phật chứ huống chi là Sơn chủ.

Nói đến câu sau cùng thì tiếng nói của người ấy nhỏ dần, Tỉnh Bình biết người nọ đã đi xa rồi, có đuổi theo cũng vô ích, trong lòng hậm hực vô cùng, vội lấy một cây pháo bông ra ném lên trên không, liền có những bông bạc màu xám tỏa ra trông rất đẹp mắt.

Những người núp ở gần đó thấy cây pháo bông cháy như vậy và một chút sau đã có một số người lần lượt chạy tới.

Tỉnh Bình liền quát hỏi những người đó rằng:

- Tại sao nơi đây không đặt mai phục? Một đại hán ngập ngừng đáp:

- Thưa Sơn chủ, nơi đây không có đường lối ra vào, toàn là những vách núi cao chót vót hiểm trở khôn tả, chim chóc cũng khó lòng mà bay vượt qua được, nếu núi Đại Lượng chúng ta đâu đâu cũng đặt mai phục hết thì số người của bổn sơn không sao có đủ! Tỉnh Bình cũng biết đó là sự thật nên y chỉ kêu hừ một tiếng rồi nói tiếp:

- Nếu các ngươi đi xem kỹ lại sẽ thấy có nhiều chỗ không như các ngươi đã nói đâu! Bọn chúng nghe nói xong, liền vâng lời chia nhau ra đi luôn.

Tỉnh Bình ngẩng đầu lên nhìn trời đen tối như mực, y cảm thấy rối trí vô cùng, vì những sự đả kích trùng trùng điệp điệp làm cho lòng tin tưởng của y bị lung lay, y nghĩ đến việc hiện thời phái Đại Lượng đang bị cô lập, những người mà y đã cho mời tới giúp sức đến giờ chưa có một người nào tới hết, như vậy đủ thấy những người đó hoặc bị kẻ địch dọa nạt mà phải rút lui, hoặc bị tiêu diệt chẳng hạn. Bây giờ chỉ còn nhờ có Ca Diệp Kiếm Pháp để trấn thủ A Tu La Trận mà kiếm pháp đó là phải có hai thanh bảo kiếm Can Tương, Mạc Tà mới phát huy nỗi hết cái oai lực của nó, nhưng bây giờ hai thanh bảo kiếm ấy lại bị Thanh Âm lão ni trộm mất rồi.

Y đứng ngẩn người ra một lát, rồi vội trở về chỗ ở của y.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.