Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Trong trận Địa Sát, sương mây ảm đạm sát khí đằng đằng.

Nơi trung tâm của trận pháp là một đống đá lởm chởm. Trên đống đá có mấy người đang ngồi. Mấy người đó là Thế Vân thiền sư, Kim Đỉnh thượng nhân, Độc Tý Thần Ma, Mộc Long Tử,...

Trong trận im lặng kinh người, một tàu lá rơi xuống đất cũng nghe thấy rõ.

Mộc Long Tử bỗng lên tiếng nói:

- Có lẽ đêm nay cũng như mọi đêm vậy, chưa chắc kẻ địch đã dám xông vào phá trận đâu.

Thế Vân thiền sư thở dài một tiếng và đáp:

- Lão tăng cảm thấy trống ngực đập rất mạnh, thần trí không yên, có lẽ đêm nay hữu sự đấy.

Mộc Long Tử giật mình đánh thót một cái, liền đứng dậy nói tiếp:

- Để tiểu bối đi tuần một lượt xem có gì khác lạ không? Nói xong, y liền quay mình đi luôn.

Y đi tuần các nơi một lượt thấy bố trí vẫn như thường không có gì khác lạ hết liền cười thầm và bụng bảo dạ rằng: "Lão già sói đầu tâm tư hoảng sợ, nghi thần nghi quỷ. A Tu La ma trận này có bốn mươi chín trận tất cả, kẻ địch không phá nổi ngoại trận thì làm sao mà vào được nội trận?" Nghĩ tới đó y mới khoan tâm, lại đi tới chỗ Lâu Ung và các người bị giam giữ.

Mộc Long Tử quên bẵng vấn đề các tay cao thủ mai phục ở trong trận ít hơn ngày thường non nửa và y cũng không đề phòng, lúc ấy đang có một cái bóng đi theo sau y như bóng theo hình. Y tiến người đó cũng tiến mà y lùi người đó cũng lùi theo.

Bỗng có một người áo đen tay cầm thanh cương đao ở phía trước đi tới vừa thấy Mộc Long Tử đã lên tiếng hỏi:

- Mộc Long đạo trưởng...

Y vừa nói tới đó, bỗng thấy phía sau Mộc Long Tử có bóng một người, y bỗng trợn mắt há mồm, mặt tỏ vẻ kinh hãi.

Mộc Long Tử thấy vậy giật mình kinh hãi vội hỏi lại:

- Lệ lão sư làm sao thế? Đại hán họ Lệ vẫn cứ ngơ ngác vậy hoài, mãi không sao lên tiếng nói được nửa lời.

Lúc này Mộc Long Tử mới biết người nọ đã cứng đờ, vội giơ tay lên rờ ngực y mới hay y đã tắt thở, người đã lạnh ngắt hiển nhiên là đã bị nội gia cao thủ nào tấn công lén rồi.

Y nghĩ đến tầm mắt của đại hán ấy hơi khác lạ, liền bụng bảo dạ rằng: "Chả lẽ đằng sau ta có người theo dõi chăng?" Y kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh ra, vội quay người về phía sau nhưng y thấy không có một bóng người nào hết và chỉ cảm thấy nơi mệnh môn huyệt của mình bị lạnh buốt, thì ra y đã bị người điểm trúng yếu huyệt và nghe thấy người ấy nói:

- Mộc Long Tử, muốn sống phải nói rõ sự thật cho ta hay.

Mộc Long Tử nghe thấy những xương cốt kêu răng rắc. Đó là hiện tượng công lực của mình đã tản mất. Y hãi sợ đến hồn siêu phách lạc, gượng cười hỏi lại:

- Thí chủ là ai?

- Tại hạ là Lạc Dương.

- Thí chủ đã bình yên vào được Địa Sát trận này rồi còn hỏi han làm gì nữa?

- Tại hạ muốn hỏi Vạn Đằng Long có ở trong trận hay không? Mộc Long Tử ngẫm nghĩ một hồi nhưng không trả lời.

Lạc Dương cười nhạt một tiếng, điểm luôn vào ba nơi trọng huyệt ở phía giữa sau lưng của đối phương.

Mộc Long Tử liền cảm thấy trong người như có kiến bò, gân cốt tê buồn và co lại.

Thoạt tiên trán y toát mồ hôi lạnh ra rồi dần dần ngũ quan đều co rúm lại, người y rút lại, ngắn đi mất năm tấc, cổ họng có tiếng kêu ăng ắc.

Lúc này, Mộc Long Tử chỉ muốn chết ngay cho rảnh, chứ không muốn chịu tội khổ sở như thế nữa.

Lạc Dương bỗng giơ chưởng ra vỗ vào sau lưng y một cái. Mộc Long Tử thấy đỡ đau khổ liền. Và y nghe thấy Lạc Dương nói tiếp:

- Mộc Long đạo trưởng, thủ pháp này của tại hạ chỉ có gia sư mới có thể giải được thôi, ngoài ra trên thiên hạ này không có ai đủ sức giải nỗi. Nếu không giải cứu ngay thì cứ cách hai tiếng đồng hồ là đạo trưởng phải chịu khốn khổ như vừa rồi một lần. Đạo trưởng thử nghĩ kỹ xem liệu có chịu nỗi không? Tại hạ không ép buộc đâu. Đạo trưởng muốn nói, bằng không muốn nói thì thôi.

Một con kiến bé nhỏ còn tham sống, huống hồ là loài người. Mộc Long Tử tuy là cao thủ của võ lâm nhưng dù sao y cũng tham sống sợ chết, liền gượng cười đáp:

- Bần đạo xin dẫn thí chủ đi gặp Vạn Đằng Long nhưng chỉ mong thí chủ đừng có sai lời hứa mà không giải huyệt cho bần đạo.

Lạc Dương lớn tiếng cười một hồi rồi trả lời:

- Chúng ta là những người hành hiệp trượng nghĩa, một lời hứa đáng nghìn vàng. Khi nào tại hạ lại lừa gạt đạo trưởng hay sao? Mộc Long Tử mặt đỏ bừng, ngập ngừng nói tiếp:

- Nếu vậy, bần đạo xin đi trước dẫn đường nhưng thí chủ phải cẩn thận đề phòng Ngũ Sắc Độc Sa của Vạn Đằng Long, thứ cát độc ấy lợi hại lắm.

Nói xong y quay người đi luôn.

Nhưng y quay người thì không thấy hình bóng của Lạc Dương đâu nữa. Y ngạc nhiên vô cùng, đứng ngẩn người ra. Y lại nghe thấy tiếng của Lạc Dương nổi lên ở phía sau lưng:

- Đạo trưởng xưa nay là người rất trầm tĩnh và lúc này đừng có nhìn trái nhìn phải thì không hãi sợ gì đâu.

Mộc Long Tử thấy thân pháp của chàng ta nhanh như vậy, trong lòng cũng phải hãi sợ.

Bây giờ công lực của y đã mất, hành động của y không khác gì người thường.

Hai người đi tới chỗ có những vách đá lởm chởm và cao chót vót giữa có một bụi gai rậm. Người đi vào trong ấy không khác đi vào trong chốn ma quỷ rùng rợn kinh khủng khôn tả.

Đột nhiên trong bụi rậm có tiếng người quát hỏi:

- Người nào đi tới thế? Mộc Long Tử đáp:

- Bần đạo là Mộc Long Tử, thừa lệnh Thế Vân thiền sư đi khám xét toàn trận vì sợ tối hôm nay kẻ địch đến tấn công.

- Thế ra là Mộc Long đạo trưởng đấy à. Để tại hạ vào thông báo, mời đạo trưởng hãy đợi chờ một chút.

Một lát sau, mới có tiếng người nói vọng ra.

- Xin mời đạo trưởng vào.

Vạn Đằng Long rất cẩn thận đề phòng bất trắc. Mộc Long Tử từ từ đi vào bên trong, thấy trong bụi bóng người lố nhố. Đột nhiên có tiếng người lớn tiếng quát hỏi:

- Người phía đằng sau đạo trưởng là ai thế? Mộc Long Tử mặt biến sắc thì người phía đằng sau đã trả lời:

- Bổn tọa Kim Long Đàn Chủ Hạ Lạc Thiên, các ngươi cứ giữ nguyên chỗ không ai được chạy đi chạy lại.

Mộc Long Tử mới hoàn hồn, yên trí tiến về phía trước.

Đi vào trong bụi gai chừng mười trượng thì đến một lối đi eo hẹp, hai bên vách đá gần như ghép sát nhau, chỉ còn rộng chừng hai ba thước vừa một người qua lọt thôi. Vách đá hai bên lại cao hàng nghìn trượng, nếu không đi bằng lối đó thì không sao vượt chỗ đó được cả.

Qua khỏi cái eo đó, Mộc Long Tử với Lạc Dương đã thấy Vạn Đằng Long cùng năm tên đại hán cầm đao đứng một bên nghênh đón rồi.

Chúng đều chăm chú nhìn vào người của Mộc Long Tử.

Vạn Đằng Long mắt rất sắc bén đã nhận thấy thân pháp của Mộc Long Tử khác thường, bước đi loạng choạng. Một người có võ công tinh thâm không bao giờ có tình trạng thế cả. Y lại thấy Hạ Lạc Thiên cứ đi theo sát Mộc Long Tử, người trước đi thì người sau cũng đi theo, nếu người trước dừng thì người sau cũng đứng liền.

Không hiểu sao lúc ấy lại may mắn đến thế, gió núi thổi rất mạnh khiến một tảng đá to bằng cối xay, lăn từ trên đỉnh vách lăn xuống, rơi ngay vào đầu của Mộc Long Tử.

Võ công đã mất mát, tuy Mộc Long Tử có nhảy sang bên tránh né, nhưng Đằng Long đã biết liền biến sắc mặt ném luôn độc sa vào chỗ hai người.

Lạc Thiên đã phát giác Đằng Long động lòng nghi rồi nên chàng đã ngấm ngầm phòng bị, Đằng Long vừa ra tay một cái, chàng đã dùng ngay bí quyết chữ Chấn trong Di Lạc Thần Công ra đẩy luôn.

Mộc Long Tử đã mất hết võ công, đột nhiên bị trúng độc sa ném trúng, y chỉ rú được lên một tiếng, mắt của y bị mù ngay và áo bốc cháy khiến cho y phải lăn lông lốc kêu la om sòm.

Vạn Đằng Long chỉ thấy một luồng kình lực mạnh khôn tả, đẩy độc của y bắn sang tứ phía, y cả kinh ù té chạy.

Không ngờ Lạc Thiên còn nhanh hơn y nhiều, chỉa năm ngón tay ra chộp ngay cổ y và quát lớn:

- Giỏi thật, ngươi dám đột nhiên dùng độc sa tấn công lén bổn Đàn chủ như thế à? Năm tên đại hán cầm đao chẳng hiểu nếp tẻ gì cả, thoạt tiên chúng ngẩn người ra, sau nghe Lạc Thiên quát bảo như thế, chúng càng ngạc nhiên vô cùng.

Lạc Thiên lại quát bảo tiếp:

- Các ngươi có mau đi báo cho Sơn chủ hay Vạn Đằng Long đã có lòng định phản loạn bị bổn tọa bắt được để đem về xét xử.

Năm tên đại hán ấy vâng lời đi luôn.

Vì tiếng quát tháo của Lạc Thiên đã làn cho bọn giặc canh gác bên trong đều chạy lại xem. Lạc Thiên liền móc túi lấy Diêm Vương Lệnh ra, sai bảo bọn người ấy đi ra ngoài.

Đằng Long biết vậy, nhưng vì không sao nói lên tiếng được, không sao bảo cho bọn người kia hay, rồi y bị Lạc Thiên kéo vào chỗ Lâu Ung các người đang bị giam giữ luôn.

Lâu Ung các người bị giam ở trong một thạch động, Lạc Thiên liền điểm cho Vạn Đằng Long mê man bất tỉnh, rồi cầm Diêm Vương Lệnh đi thẳng vào trong thạch động.

Những tên canh gác ở trong đó bị chàng giải quyết một cách gọn gàng. Những người bị giam không riêng gì môn hạ Cái Bang mà còn khá nhiều cao thủ của võ lâm xưa nay ít lộ mặt trên giang hồ. Tất cả hơn trăm người, người nào người ấy đầu tóc bù rối, quần áo rách rưới bẩn thỉu.

Lạc Thiên liền cởi mặt nạ ra để cho Lâu Ung và mọi người đều biết rõ mình là ai, giải huyệt cho hết mọi người, rồi tặng mỗi người một viên linh dược. Xong đâu đấy, chàng còn rỉ tai dặn Lâu Ung.

Lâu Ung nghe vừa kinh hãi vừa mừng rỡ liền đáp:

- Đại sư huynh mới về đấy à, để lão đi yết kiến ngay.

Lạc Dương cảm động vô cùng, đi tới cạnh Đằng Long giải huyệt cho y. Đằng Long mở mắt to nhìn mới hay thiếu niên đứng trước mạt mình chính là người đã đuổi mình ra khỏi Võ Đang, đến nhờ Khúc Tỉnh Bình che chở nên y nghiến răng mím môi hỏi:

- Lão với thí chủ có thù oán gì? Lạc Dương tức giận khôn tả quát lớn:

- Câm mồm, thiếu gia chỉ muốn lột da nuốt sống ngươi mới hả dạ. Lão tặc đã quên Mâu Dương Tôn với Đạo Bà mà giết hại toàn gia của thiếu gia rồi ư? Đằng Long sực nhớ chuyện xưa mới hối hận là mình cắt cỏ không nhổ rễ cho nên mới có tai họa ngày nay. Y liền thở dài một tiếng, nhắm mắt chờ chết.

Lạc Dương cười nhạt một tiếng, giở môn thủ pháp Thất Âm Tảo Hồn ra điểm vào bảy nơi âm huyệt của y để cho y đau khổ luôn bảy ngày bảy đêm rồi hộc máu đen ra mà chết.

Xong đâu đấy, chàng đang định bỏ đi thì Ngọc Trân với Ánh Hà đã theo dõi tới.

Vừa tới nơi, Ánh Hà đã nói:

- Một mình sư phụ của hiền đệ đấu với Thế Vân, Kim Đỉnh hai lão giặc sói đầu, còn những tên phỉ đồ khác bị tiêu diệt hết. Lệnh sư sai tôi vào nói với Dương đệ hay, mau ra ngoài kia hợp với các vị anh hùng để vây bắt cho được lão tặc Tỉnh Bình đi.

Ngọc Trân cũng lên tiếng nói:

- Trần đại hiệp đã dặn Lâu trưởng lão và các người đi trước rồi.

Lạc Dương vội đáp:

- Nếu vậy, chúng ta đi thôi.

Ba người đi nhanh như điện chớp ra khỏ nơi đó.

Hãy nói Thế Vân thiền sư, Kim Đỉnh thượng nhân, Trà Khôn mấy người đang lẳng lặng ngồi. Thế Vân ngẩng mặt lên nhìn trời và nói:

- Sắp quá canh hai rồi, đêm nay chắc không có chuyện gì xảy ra đâu, theo sự nhận xét của bần tăng thì quần hùng võ lâm biết rõ A Tu La trận rất lợi hại nên họ không dám xông vào. Họ chỉ ở bên ngoài làm bộ làm tịch, chứ không dám tấn công.

Trà Khôn bỗng đứng dậy nói:

- Sao Mộc Long đạo hữu đi lâu không thấy về, để Trà mỗ đi xem coi đạo hữu ấy có chuyện gì xảy ra không? Nói xong, quay mình đi luôn. Bỗng thấy một người ở phía đằng trước phi tới. Y tưởng là Mộc Long Tử về, vội lên tiếng hỏi.

- Việc gì mà Mộc Long đạo hữu đi vội vàng như thế? Y chưa hỏi dứt thì người nọ đã giơ hữu chưởng ra chộp ngực y luôn.

Chiếc tay nhanh như điện, khiến Trà Khôn không sao né tránh được. Y cảm thấy một luồng sức mềm như bông đè xuống trước ngực, rồi hai mắt y tối sầm, tạng mạch đã bị chấn đứt, ngã người về phía sau, thất khiếu rỉ máu đen ra chết tốt.

Thế Vân thiền sư, Kim Đỉnh thượng nhân cả kinh, vội đứng dậy thì đã thấy bóng người nhanh như điện chớp phi tới.

Người đó chính là Quái Thủ Thư Sinh Tạ Vân Nhạc, chàng trông thấy hai hòa thượng cười nhạt nói:

- Mi, võ lâm danh tú, Chưởng môn của một đại môn phái mà phải nhờ vả làm bạn với bọn tàn ác như thế này. Thật là đáng tiếc quá.

Thế Vân thiền sư, Kim Đỉnh thượng nhân nghe nói hổ thẹn vô cùng, rồi nổi giận song song quát lớn:

- Tạ thí chủ, đừng có khi người quá nỗi như vậy, thí chủ với chúng tôi như nước với lửa.

Bây giờ cứ dùng võ công để giải quyết đôi bên. Đừng nói lôi thôi gì nữa.

Vân Nhạc thở dài một tiếng và nói tiếp:

- Hai vị đại sư trầm luân đã quá sâu. Xin thứ lỗi tại hạ thất lễ đây.

Hai hòa thượng mặt liền biến sắc, giơ chưởng lên nhằm Vân Nhạc tấn công luôn.

Võ công của họ đã luyện tới mức thượng thừa nên thân pháp nhanh kỳ lạ và phối hợp rất chặt chẽ. Trận đấu hiếm có của võ lâm nay đã bắt đầu. Vân Nhạc hai tay sử dụng hai môn thủ pháp tuyệt kỹ là Di Lạc Thần Công và Hiên Viên Thập Bát Giải, chân thì đi theo bộ pháp Huyền Thiên Thất Tinh Bộ, người nhanh như bay xông lên chống đỡ luôn.

Nhất thời trận đấu này kịch liệt khôn tả. Vân Nhạc sử dụng mười bốn thức Di Lạc Thần Công, thức sau trầm trọng hơn thức trước. Đấu được chốc lát, chàng lại sử dụng Bồ Đề Bối Diệp Thần Công và đã sử dụng đến mười hai thành công lực rồi.

Hai hòa thượng càng đấu càng thấy mỏi mệt, khí huyết rạo rực và khí càng lui bước, thân pháp cũng chậm chạp dần. Chúng biết công lực của chúng dù sao cũng còn kém Vân Nhạc một mức, nên chúng chán nản. Cả hai chú cháu cùng nghĩ thầm: "Để y bắt trói chịu nhục thì thà tự tử chết quách đi cho rảnh".

Nghĩ đoạn, Thế Vân thiền sư liền quát lớn:

- Tạ thí chủ hãy khoan đã.

Vân Nhạc liền ngừng tay lui về phía sau hỏi:

- Đại sư con muốn nói năng gì nữa? Thế Vân thiền sư thở dài một tiếng, lẩm bẩm nói tiếp:

- Ngã phật từ bi. Xin thứ tội cho đệ tử.

Nói xong, y giơ chưởng lên đập mạnh vào đỉnh đầu một cái, liền ngã ngửa người về phía sau chết tốt.

Kim Đỉnh thượng nhân thấy vậy tức giận vô cùng, liền nói:

- Sư thúc, hãy khoan, cho đệ tử theo với.

Nói xong, y cũng giơ chưởng lên đánh mạnh vào Bách Hội huyệt và cũng theo Thế Vân thiền sư hồn về chầu Phật Như Lai tức thì.

Vân Nhạc thấy hai hòa thượng đã lần lượt tự tử chết, y liền cười nhạt một tiếng và nói:

- Hai hòa thượng tranh danh đoạt lợi làm chi cho nó khổ mà để được kết quả như vậy...

Nói xong chàng quay mình đi luôn.

Lúc ấy phía đằng xa có một tiếng hú thật dài vọng đi bốn phương.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.