Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Khúc Tỉnh Bình với hai tên thủ hạ đuổi theo người áo đen nọ, nhưng người bịt mặt áo đen ấy hiển nhiên là một cao thủ thượng thặng của võ lâm nên thân pháp nhanh khôn tả. Vì vậy, người chạy kẻ đuổi lúc nào cũng cách nhau mười trượng.

Bọn Tỉnh Bình đuổi được mười mấy dặm thì bỗng không thấy hình bóng người áo đen kia nữa. Tại sao người ấy mất tích chúng cũng không hay.

Phía đằng góc trời bỗng có tiếng hú thật dài và rất đinh tai nổi lên, lúc có lúc không, lúc xa lúc gần. Tiếp theo đó trên trời bỗng có một cây pháo bông ngũ sắc bắn lên, tỏa ra những bông hoa ngũ sắc chói lọi trông đẹp mắt khôn tả.

Tỉnh Bình đưa mắt nhìn chung quanh, thấy phía nào cũng có pháo bông bắn lên như vậy, y biết quần hào đã bắt đầu tấn công Đại Lượng rồi. Đêm nay thế nào cũng có một trận đấu kinh khủng. Y khích động khôn tả.

Y đành phải bỏ cuộc, không lùng bắt người bịt mặt kia nữa. Lúc ấy, hai mươi tám thủ hạ của nhóm Nhị Thập Bát Tú đã lần lượt chạy tới. Y liền hỏi chúng rằng:

- Hạ đàn chủ đâu?

- Đang đuổi theo một tên bịt mặt.

Lúc ấy, đằng xa bỗng có giọng nói nghe rất rùng rợn vọng tới:

- Khúc Tỉnh Bình, tối hôm nay ngươi đã tận số rồi. Chỉ chốc lát nữa, ngươi sẽ đi du địa phủ trình diện với Diêm Vương chứ không sai.

Tỉnh Bình nghe nói tức giận khôn tả, vội nhảy xổ về phía đó quát lớn:

- Bọn chuột nhắt này có mau nộp mạng cho ta không? Nhưng vừa đi được mấy bước thì y đã nghe thấy phía sau có tiếng kêu la thảm khốc. Y lại quay người, đã thấy nửa số Nhị Thập Bát Tú thủ hạ thân tín của y đã bị chết tốt rồi.

Trong bóng tối, có ba cái bóng đen nhanh như bóng ma chạy sang bốn bên đào tẩu mất. Tỉnh Bình tức giận không chịu nổi vội rảo cẳng đuổi theo một tên.

Tối hôm đó, Tỉnh Bình mệt nhoài mà vẫn không sao bắt được một kẻ địch nào. Còn hai mươi tám tên thủ hạ tâm phúc của mình bị giết chết già nửa. Những tên bị chết toàn là bị đâm lén. Những người còn sống cũng không sao biết được những người đó bị giết cách nào mà chết nhanh chóng như vậy.

Trời đã sáng tỏ dần, Tỉnh Bình mặt lầm lì, uể oải và rầu rĩ lững thững bước về Nghị sự sảnh. Trong khi đi về Nghị sự sảnh, y liền tiếp nhận được hai ba tin là kẻ địch đã rút lui ra khỏi núi Đại Lượng rồi. Mục đích của kẻ địch chỉ vào phá rối thôi chứ không vào tấn công trận pháp A Tu La nhưng những thủ hạ đắc lực trấn thủ bổn sơn đã bị giết chết mất sáu bảy mươi phần trăm. Trải qua trận đấu đêm đó, y không còn tin tưởng như trước nữa. Khi y vào tới Nghị sự sảnh, liền hỏi thăm mọi người có ai thấy Hạ Lạc Thiên ở đâu không? Nhưng y vẫn chưa thấy Lạc Thiên quay trở về và cũng không ai trông thấy y cả. Tỉnh Bình đoán chắc Lạc Thiên có lẽ bị toi mạng rồi cũng nên.

Tỉnh Bình rầu rĩ vô cùng và cũng thấy mình cô độc khôn tả vì không còn có người tâm phúc nào để tâm sự cả.

Tỉnh Bình vội vàng ăn một chút điểm tâm, rồi lại đi tuần các nơi, dặn bảo các thủ hạ cẩn thận canh gác và cách đối phó. Rồi y lại đi điểm xem trận đấu tối qua đã bị thương và bị chết bao nhiêu người.

Ngày hôm ấy, suốt ngày không có chuyện gì xảy ra. Không bao lâu, mặt trời đã lặn, màn đêm lại phủ xuống, Tỉnh Bình đứng ở trên đỉnh núi phía hậu sơn chỗ tổng đàn.

Y đưa mắt nhìn xung quanh, vai đeo một thanh trường kiếm làm bằng thép Miến Điện, vẻ mặt nghiêm nghị. Bỗng đằng xa chỗ sơn cốc có một tiếng hú thật dài nổi lên và bốn phía cũng có tiếng hú phụ họa luôn.

Y biết võ lâm quần hùng lại đến tấn công lần nữa. Y thở dài một tiếng, trong lòng bối rối vô cùng. Đột nhiên phía đằng sau có tiếng người niệm phật hiệu và nói:

- A di đà Phật, Khúc thí chủ vẫn mạnh giỏi đấy chứ? Tỉnh Bình giật mình kinh hãi quay lại nhìn thì thấy một lão hòa thượng lông mày trắng, đang chắp tay nhìn mình. Y không nhận ra lão hòa thượng ấy là ai cả, liền quát hỏi:

- Ngươi là ai? Lão hòa thượng mỉm cười đáp:

- Bần tăng Pháp Nhất của phái Thiếu Lâm. Bốn mươi năm trước đã gặp thí chủ một lần, chả hay thí chủ quên rồi chăng? Tỉnh Bình nghĩ mãi không nghĩ ra được việc đó mà chỉ nhớ có nghe thấy người ta nói tới cái tên Pháp Nhất thượng nhân của phái Thiếu Lâm nhưng y chưa hề gặp mặt bao giờ hết.

Y cười nhạt đáp:

- Lão phu bình sinh quen biết hàng nghìn vạn người làm sao nhớ được hết. Đại sư đến đây có việc gì thế? Pháp Nhất thượng nhân đáp:

- Bần tăng đến đây chỉ muốn tặng thí chủ một lời, là mau bỏ con dao mổ heo đi. Tu hành ngay bây giờ vẫn còn thành Phật đấy. Trận A Tu La của thí chủ không chắc chắn đâu.

Đây thí chủ chẳng xem bần tăng ra vào rất dễ dàng là gì? Tỉnh Bình cười khỉnh nói tiếp:

- Tại hạ quá si mê rồi, đại sư có lòng như vậy cũng vô ích thôi.

Y tuy nói như vậy nhưng trong lòng vẫn kinh ngạc về vấn đề sao Pháp Nhất thượng nhân vào trong tổng đàn dễ dàng như thế. Tối hôm qua mình đã bố trí lại rồi và đã kết ba chủ trận thành một khối, không còn để hở một khe nào cho kẻ địch có thể lẻn vào được.

Pháp Nhất thượng nhân lại thở dài một tiếng và nói tiếp:

- Nghìn vạn sinh linh của Đại Lượng đều chôn vùi dưới lòng hờn của thí chủ. Thôi, bần tăng cáo từ đây.

Tỉnh Bình quát lớn:

- Đi đâu? Y vừa nói và đuổi theo Pháp Nhất thượng nhân.

Pháp Nhất thượng nhân không thèm quay đầu lại nhìn, vẫn lướt đi về phía trước như thường. Lúc ấy Tỉnh Bình đã nổi sát khí quyết tâm giết chết được một kẻ địch để giảm bớt phần uy hiếp ấy. Người y đang lơ lửng trên không đã rút kiếm ra, thuận thế đâm luôn một nhát vào sau lưng của hòa thượng. Pháp Nhất thượng nhân bỗng cảm thấy sau lưng có hơi lạnh lấn át tới liền rùng mình kinh hãi, bụng bảo dạ rằng: "Nguy tai!" Tỉnh Bình thấy kiếm của mình sắp đâm trúng vào sau lưng Pháp Nhất thượng nhân rồi thì đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng quát bảo:

- Lão tặc, ngươi dám giết chóc bừa bãi như thế ư? Tỉnh Bình liền cảm thấy có một luồng sức mạnh dồn vào sau lưng. Y không kịp giết Pháp Nhất thượng nhân mà phải tự cứu trước, vội giơ tay trái về phía sau chống đỡ một chưởng, Bùng một tiếng thật lớn, cây cỏ ở quanh đó bay tung lên như mưa, thân hình của Tỉnh Bình bị rung động mạnh, rớt ngay xuống đất.

Y quay đầu lại nhìn liền kinh hãi vì thấy xung quanh có ngót ba mươi người xuất hiện, lẹ như bóng ma và người nào người nấy đứng ở chỗ cách y ba trượng.

Một luồng gió lạnh thổi qua, mây trên trời bị lôi cuốn đi nơi khác, mặt trăng lại từ từ nhô ra. Lúc ấy y mới trông thấy rõ mặt của những người nọ. Y đã nhận ra những người đó là Hách Liên Yến Hầu, Phẩm Nhi, Quang Bàng Cách, Trưởng lão của Cái Bang Hồng Hoàng, Cửu Chỉ Thần Long Thương Tỷ, Táng Môn Kiếm Khách Linh Phi, Lưỡng Nghi Kiếm Khách Từ Đông Bình, Huyền Dương Tử

- Chưởng môn phái Hằng Sơn, Phi Hà Tử và Phi Long Tử của phái Không Động, Dân Sơn Nhị Độc Đồng Thanh và Đồng Hằng, Nhất Nguyên Cư Sĩ Đồ Cương, Đồ Long Cư Sĩ Tưởng Thái Hư, Cát Thiên Hào, Quan Đức Lân, Tứ Kiệt của phái Thanh Thành là Đoàn Mộc Cương, Phùng Phương Húc, Tiêu Kỳ và Thi Thiệu Tiên, tám đại hộ pháp của phái Thiếu Lâm với Phó Thanh, Bàng Long Giáp Chủ Mục Vân, Điền Trì Điếu Tú, Cốc Dự Luật cùng con trai và con dâu là Cốc Hàm Thanh và Trương Nhân Chân, Ải Cam La Thôi Kích, Ải Phương Sóc Kinh Phương, Diệu Thủ Côn Lôn Tề Hồng, Chưởng môn của phái Võ Đang Lam Tinh Vũ Sĩ cùng hai người sư đệ là Hàm Tinh và Tỷ Tinh Vũ Sĩ, Võ Đang Tam Lão Hoàng Sơn, Vân Tu, Lương Hằng Phổ, Thôi Mệnh Bát Chưởng Tang Lộc, Cao Thiên Đức, Thúc Tôn Minh, Công Dương Xuân, Lôi Tiếu Thiên... cùng một số thiếu nữ nữa.

Hách Liên Yến Hầu ngẩng mặt lên lớn tiếng cười và nói:

- Khúc Tỉnh Bình, ý muốn làm bá chủ võ lâm của ngươi đã tan rã hết rồi. Oai lực trận pháp A Tu La của ngươi tầm thường như thế mà ngươi còn dám tự phụ, bốn mươi chín trận bây giờ đã bị phá bốn mươi sáu rồi. Ngươi nên đầu hàng đi, bằng không lão phu ra lệnh một cái, ngươi mới ăn năn thì đã muộn rồi.

Tỉnh Bình vẫn đứng vững như núi, giơ ngang thanh kiếm, mắt nhìn vào mặt Hách Liên Yến Hầu và đáp:

- Bây giờ mèo nào cắn mĩu nào cũng chưa rõ. Đừng nói các ngươi có mấy chục mạng, cho dù các ngươi có thiên quân vạn mã, lão phu cũng không sợ.

Nói xong y ngẩng mặt lên hú một tiếng thật dài. Tiếng hú của y đi khắp mọi nơi và làm cho những người đứng ở đó đều đinh tai. Ai nấy cũng phải kinh hoàng biến sắc mặt.

Sở dĩ Tỉnh Bình hú như thế là y theo đúng kế hoạch đã định, khi nào y hú thì già nửa số cao thủ ở trong chủ trận sẽ hiện ra bao vây kẻ địch. Khi ấy sẽ toàn thắng ngay.

Tiếu Thiên cả cười:

- Lão tặc kêu hú như ma kêu như thế làm chi? Có phải ngươi hãi sợ không? Tỉnh Bình sầm nét mặt lại và cười khỉnh đáp:

- Trong đời của lão phu, chưa hề biết sợ là gì.

Y vừa dứt lời đã có một bóng người lướt ra, trầm giọng hỏi:

- Khúc Tỉnh Bình, ngươi có nhận ra lão phu không? Tỉnh Bình định thần nhìn kỹ mới hay người đó là Cốc Dự Luật, trong lòng hơi kinh hãi nhưng cố trấn tĩnh, cười nhạt nói:

- Cốc lão nhi, ngươi muốn chết mà định cướp lại cuốn Ca Diệp Kiếm Phổ phải không? Cốc Dự Luật trầm giọng đáp:

- Phải, lão phu còn muốn đòi mối thù ngươi bỏ thuốc độc vào trong rượu cho ta uống nữa.

Khúc Tỉnh Bình cười như điên khùng, nói tiếp:

- Lão già họ Cốc kia, ngươi muốn báo thù thì trừ khi mặt trời mọc phía tây, nước chảy ngược lên nguồn.

Cốc Dự Luật cười nhạt nói tiếp:

- Ngươi đừng tưởng đã hiểu thấu hết Ca Diệp Kiếm Pháp là vô địch thiên hạ đâu, ngươi lầm rồi. Nếu ngươi không giở Ca Diệp Kiếm Pháp ra còn không sao, bằng không ngươi sẽ chết không có chỗ chôn cho mà xem.

Tỉnh Bình giơ mũi kiếm lên rung động một cái và trầm giọng đáp:

- Lão phu không tin có ai thắng nổi Ca Diệp Kiếm Pháp. Ai có gan cứ vào đây thử xem.

Võ lâm quần hùng không ai ra trận cả, trái lại còn lui về phía sau hơn trượng.

Có phải quần hùng sợ Ca Diệp Kiếm Pháp của Khúc Tỉnh Bình không? Không phải nguyên nhân ấy, điều thứ nhất cũng có một số người sợ kiếm pháp ấy lợi hại và còn sợ trong người y có rất nhiều ám khí ác độc nên mới không dám mạo hiểm lên thử, nhưng điều cần nhất là còn nhiều người đang bị giam ở trong chủ trận, phải đợi chờ cứu giúp. Trước khi chưa cứu những người đó ra, nhỡ Tỉnh Tĩnh Bình bị quần hùng vây đánh, y chạy vào trong chủ trận phát động trận thế thì những người kia sẽ bị tiêu diệt hết nên mới không ai dám tiến lên thử thách là thế.

Hàng trăm con mắt cứ chăm chú nhìn vào mặt Tỉnh Bình.

Vừa rồi Tỉnh Bình hú xong, đứng chờ mãi không thấy người đến cứu viện, y hoảng sợ đến biến sắc mặt và hai mắt đã lộ vẻ kinh hãi rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.