Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
111 Thanh dọn dẹp 1

❊ ❊ ❊

"Anh có ý gì đây? Thu mua tôi sao?" Gia Long đặt tài liệu xuống, thản nhiên nói.

"Sao có thể nói là thu mua chứ?" Bố Duy Ni mỉm cười. "Đây chỉ đơn giản là một lần trao đổi những gì mỗi bên cần mà thôi. Anh thấy sao?"

Gia Long cũng cười, mang theo hương vị khinh miệt và chẳng hề bận tâm.

"Rất tiếc, có lẽ cô tưởng rằng mất đi Bạch Vân Môn là có thể độc lập tự chủ, hoàn toàn nắm giữ tất cả sản nghiệp. Nhưng tôi không có hứng thú nhúng tay vào chuyện của các người."

Sắc mặt Bố Duy Ni biến đổi nhẹ. "Vậy ý anh là?"

"Những thứ này tôi nhận rồi." Gia Long đứng dậy, cầm lấy mấy tờ giấy chuyển nhượng kia, "Được rồi, chuyện lần này cứ thế đi. Tôi còn có việc, đi trước đây."

Nhìn theo bóng lưng Gia Long chậm rãi rời khỏi cửa, trên mặt Bố Duy Ni hiện lên một tia nghi hoặc.

"Đồng ý rồi? Hay là... Thôi kệ, chỉ cần nhận đồ là được rồi." Cô ta hơi thả lỏng tâm trí.

Bước ra khỏi tòa nhà, Gia Long trực tiếp đi về phía chiếc xe ngựa màu đỏ đang đỗ bên đường.

Trên xe ngựa đang ngồi một nam tử tóc đen mặc áo khoác gió màu xám.

"Nhờ cả vào anh, Kiệt Mỗ." Gia Long lên xe, vỗ vỗ vai nam tử. "Để Bố Duy Ni biết rằng, không có bọn ta thì cô ta chẳng làm nên trò trống gì cả."

"Với tư cách là người quản lý còn tại địa phương của Kim Hoàn, đây là chức trách của tôi. Đại nhân Đệ Lục lúc rời đi đã dặn dò tôi phải hoàn toàn tuân theo sự sắp xếp của anh, tôi chắc chắn sẽ không từ chối." Nam tử thản nhiên nói. "Tuy nhiên, thủ tục học đường đã làm xong rồi, tiếp theo anh định tính thế nào? Nói thật với anh, thế lực của Kim Hoàn tại địa phương này không tính là lớn, nhiều nhất cũng chỉ điều động được ba bốn mươi người. Muốn hoàn toàn dựa vào chúng ta để làm việc thì chắc chắn không thành."

"Sao lại thế? Trước kia không phải chỉ cần gọi là điều được rất nhiều người sao?" Gia Long nghi hoặc hỏi.

"Còn không phải tại anh à." Nam tử bất mãn nói, "Việc kinh doanh của chúng ta ở địa phương đã bị chèn ép đến cực hạn. Tôi xin đến quản lý Hoài Sơn thị, xem ra ngay từ đầu đã là một sai lầm. Không được, tôi phải chuẩn bị xin điều đến thành phố khác thôi, ở chỗ anh đúng là quá phiền phức."

Nam tử Kiệt Mỗ này chính là người quản lý nhân viên bình thường của Kim Hoàn tại địa phương, cũng có thể nói là đầu sỏ tình báo, người quản lý ngoại vi v.v. Ngoại trừ Kim Hoàn có xếp hạng ra, những người ngoại vi khác của Kim Hoàn, hay nói cách khác là đám lâu la đều do hắn điều phối.

Trong nhận thức của người ngoài, hắn được coi là thủ lĩnh của hai bang phái địa phương.

"Không sao, đạt được mục đích là đủ rồi."

Gia Long mỉm cười, xe ngựa cũng bắt đầu chậm rãi chuyển động. Phu xe cũng là người của Kim Hoàn, hoàn toàn không để ý đến chủ đề mà hai người phía sau đang thảo luận.

"Từ Địch Na thị về đây cũng đã hơn hai mươi ngày rồi, nếu chờ Tô Lâm bang giúp ta giải vây, chắc tôi sớm đã chết rồi, bên Đệ Lục có động tĩnh gì không?"

"Đại nhân sẽ đến Hoài Sơn vào hôm nay, nếu xe lửa không trễ giờ." Kiệt Mỗ nói khẽ, hắn đưa cổ tay ra nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. "Bây giờ là 11 giờ, thời gian đến dự kiến là 3 giờ. Ngoài ra, cũng không thể nói như vậy, đại nhân chỉ là sau khi nghe tin anh tự giải vây rồi mới yên tâm mà không qua đây chuyên trách. Nếu không thì trong vòng mười ngày tuyệt đối có thể đến. Lần này trì hoãn về sau cũng chỉ là giúp anh giải quyết sự việc triệt để hơn mà thôi."

Nửa giờ sau.

Xe ngựa chậm rãi chạy đến dừng trước một quán ăn nhỏ vắng vẻ. Trong quán lạnh lẽo vắng tanh, chẳng có mấy người đang dùng bữa. Những vị khách ít ỏi cũng là những thiếu nam thiếu nữ mặc đạo phục màu trắng, đó là học viên của phân quán Bạch Vân Võ Quán mới mở lại.

Gia Long xuống xe ngựa, bước vào quán ăn nhỏ.

Thiếu nữ mặc váy lục nhàn rỗi trong tiệm lập tức nghênh đón, thiếu nữ dáng người yểu điệu, bộ ngực đầy đặn, khá có vài phần tư sắc, cho người ta một khí chất thuần khiết khả ái.

"Gian đơn anh đã đặt vẫn giữ cho anh, mời theo tôi."

"Phiền cô rồi." Gia Long gần đây thường xuyên ăn cơm ở đây, quán nhỏ này rất bé, chỉ có một gian hàng, một gian đơn. Ông chủ kinh doanh là một ông lão trung niên tuổi không lớn, người phụ trách dọn dẹp thu xếp là cô thiếu nữ mặc váy lục mười ba tuổi được ông nhận nuôi này, ngoài ra là thuê thêm đầu bếp. Hai cha con dựa vào việc kinh doanh cạnh phân quán võ quán mà miễn cưỡng duy trì sinh kế.

Đồ ăn của bọn họ vị không ra sao, rất bình thường, nhưng được cái sạch sẽ. Hơn nữa dáng vẻ xinh đẹp khả ái của cô gái cũng coi như là tú sắc khả xan.

Gia Long mặc quần jeans, áo phông trắng, cơ bắp cường tráng làm chiếc áo căng ra dị thường. Dưới mái tóc ngắn đen sẫm là đôi mắt đỏ thẫm trong trẻo, hành động lời nói giữa các cử chỉ cho người ta một loại uy thế khó hiểu, dường như chỉ riêng áp lực hình thể trên người thôi đã đủ khiến những đối thủ ý chí yếu kém hơn phải gục ngã.

Lần đầu tiên khi thiếu nữ đứng trước mặt Gia Long, thậm chí cảm thấy hai chân phát mềm, căn bản không dám ngẩng đầu nhìn đôi mắt đỏ bình tĩnh của hắn. Đó là một sự tự tin cường đại dường như có thể thản nhiên không sợ hãi đối mặt với bất kỳ hoàn cảnh nào.

Gia Long theo thiếu nữ bước vào gian bao duy nhất, từ khi hắn vào tiệm, những người khác trong tiệm liền lập tức có chút áp lực, yên tĩnh xuống, cho đến khi hắn hoàn toàn bước vào gian đơn, mới khôi phục lại âm thanh nói chuyện như cũ. Ánh mắt mấy thiếu niên tò mò dõi theo hắn đi vào gian đơn, mới chậm rãi thu hồi lại.

Bước vào gian bao tường đỏ sạch sẽ chỉnh tề, ngồi xuống ghế gỗ vàng, Gia Long quen thuộc gọi mấy món ăn. Thiếu nữ mặc váy lục mới vội vàng lui khỏi phòng để chuẩn bị mang thức ăn lên.

Sau khi đóng cửa lại, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng hít thở sâu đầy thư giãn của thiếu nữ.

Gia Long bất đắc dĩ mỉm cười.

"Từ sau trận chiến với An Đức Lai Lạp, khí phách trên người tôi ngày càng mạnh, cho dù thu liễm hết mức, vô tình vẫn sẽ ảnh hưởng đến người bình thường. Thật đủ phiền phức."

"Người khác muốn mà không được, anh lại còn chê phiền." Tiếng Tô Lâm từ ngoài cửa truyền vào, cậu ta đẩy cửa bước vào, trên người mặc một chiếc áo phông đen phổ thông cùng quần jeans, vừa vặn giống với loại của Gia Long, chỉ là dáng người cậu ta thiên về mảnh mai, cho người ta cảm giác thư sinh. Điểm thiếu sót duy nhất là mái tóc đỏ chói mắt trên đầu đã phá hỏng cảm giác tổng thể này.

"Vừa nhìn thấy anh bước vào, tôi liền đi theo tới."

"Không phải cậu nói phải ba giờ mới tới được sao?" Gia Long nhìn Tô Lâm đi tới bên bàn ngồi xuống, thản nhiên hỏi.

"Đó là lừa người khác thôi, nếu ai cũng có thể dễ dàng nắm bắt hành tung của tôi, thì hoàn toàn chẳng có chút an toàn nào nữa rồi." Tô Lâm mỉm cười ngồi xuống.

"Đã nghĩ xong cách an bài cho cha mẹ và em gái chưa?"

"Họ có cậu tôi chăm sóc, không nên kéo vào thế giới của chúng ta." Gia Long lắc đầu, "Vẫn là để họ cứ bình yên sống như vậy đi, công ty Mạn Lôi Đôn hiện tại đã rút khỏi Hoài Sơn, cả thành phố này đã là thiên hạ của nhà chúng ta rồi. Bí mật bảo vệ an toàn cho mấy người đó chắc không vấn đề gì chứ?"

"Theo quy củ, bọn họ quả thực nguy hiểm không lớn, anh tuy danh tiếng nổi lên trong giới võ thuật, nhưng ở phương diện khác vẫn chưa có ai biết anh. Khả năng nhắm vào gia đình là rất thấp. Dù sao cũng không ai dám phá vỡ quy củ cả, một khi ai ra tay trước, đối thủ tự nhiên cũng sẽ không chút kiêng dè. Với thực lực hiện tại của anh ẩn giấu ra sau màn, ngay cả Tinh Hoàn Môn cũng sẽ đau đầu chứ?" Tô Lâm cười ha hả nói, "Nhưng thực lực của anh càng mạnh, thì càng có lợi cho tôi."

"Hiện tại cục thế thế nào? Tình huống cụ thể ra sao." Gia Long rót hai ly hồng trà giá rẻ cho hai người, bưng lên uống một hớp rồi hỏi.

"Cục thế thì... có chút phức tạp. Nhưng phân tích kỹ ra thì cũng khá đơn giản." Tô Lâm dừng lại một chút, dường như đang sắp xếp cách trả lời.

"Hiện tại thế lực đã xác định rõ ràng, không bao gồm anh, có ba phương diện."

"Tinh Hoàn Môn và Hồng Sa Kiếm một khối, Hắc Tiêu Hội một khối, rồi sau đó là Nam Thiên Thánh Quyền Môn một khối."

"Tinh Hoàn Môn, Hồng Sa Kiếm và Hắc Tiêu Hội không phải là thiết bản một khối, tuy tạm thời liên hợp, nhưng đối với chiếc bánh giới võ thuật phương Nam mà bọn họ hợp lực đánh tan, cả ba thế lực đều muốn chia một phần, cho nên đều đang điên cuồng khuếch trương, đi khắp nơi khiêu chiến. Người của Hắc Tiêu Hội thậm chí còn suýt dẫn phát xung đột với người của Hồng Sa Kiếm. Bọn họ dường như đều muốn nhân cơ hội khuếch trương thế lực của chính mình trong quá trình chỉnh hợp phương Nam. Ba thế lực đều có ý cạnh tranh lẫn nhau."

Tô Lâm ngừng một chút, nhìn Gia Long đang tập trung lắng nghe một cái. "Tinh Hoàn Môn vì anh mà tạm thời né tránh, trong đó An Đức Lai Lạp đóng vai trò rất lớn, ông ta công khai tuyên bố rằng bản thân nợ anh một mạng, tất cả mọi người đều hiểu ý ông ta, cho dù anh đã giết Nghịch Thập Tinh, nhưng một khi anh gặp nguy hiểm cần giúp đỡ, lực lượng thuộc chi nhánh của An Đức Lai Lạp sẽ lập tức hành động giúp anh. Để trả nợ một mạng cho anh. Không ai nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của ông ta, nghe nói câu nói này vừa thốt ra, An Đức Lai Lạp đã bị Tinh Hoàn Môn chủ đang giận dữ đánh một chưởng ngay trước mặt, tại chỗ trọng thương thổ huyết, nhưng điều này không miễn được địa vị sùng cao và sức ảnh hưởng của ông ta trong lòng một đám đệ tử, cho nên Tinh Hoàn Môn để tránh mâu thuẫn nội bộ, sẽ không ra tay với anh. Nhưng Hắc Tiêu Hội thì lại khác."

"Còn hai thế lực kia thì sao?" Gia Long rất rõ ràng cứu hạ An Đức Lai Lạp sẽ có hậu quả gì, đó là một người đàn ông coi trọng lời hứa, chưa bao giờ dễ dàng hứa hẹn, một khi đã hứa thì chắc chắn sẽ thực hiện. Cho nên ngay từ đầu hắn đã dự liệu được thái độ của Tinh Hoàn Môn.

"Hắc Tiêu Hội nhìn qua thì khinh thường, cho rằng thực lực của An Đức Lai Lạp là do người ta tung hô lên, cho nên không mấy coi trọng. Đối với anh, người có thể đánh bại An Đức Lai Lạp, bọn họ cũng không cho là đúng. Nội bộ bọn họ đẩy ra ba vị cao thủ cấp Quyền Vương, đoán chừng sớm muộn gì cũng sẽ đối đầu với anh. Hồng Sa Kiếm thì lại rõ thực lực của An Đức Lai Lạp trước khi trọng thương, cho nên thái độ đối với anh có chút thu liễm."

"Thế lực cuối cùng, Nam Thiên Thánh Quyền Môn, mới xuất hiện được mười mấy ngày sau khi chỉnh hợp, bị người ta gọi tắt là Nam Thánh Môn, vì nhân tình vướng mắc, cũng đứng ra ba người để đối kháng với ba đại cao thủ đấu võ Quyền Vương mà Hắc Tiêu Hội đẩy ra. Ba người này vốn dĩ không hoàn toàn là cao thủ phương Nam, chỉ là vì bằng hữu quen biết bị Hắc Tiêu Hội làm thương, cho nên bị kéo vào trở thành chủ lực chính thức đối kháng Hắc Tiêu Hội. Được người của Nam Thánh Môn gọi là Thiên Tướng, hợp xưng: Tam Thiên Tướng!"

"Tam Thiên Tướng? Tên thì đủ bá khí, chỉ không biết thực lực thế nào?" Gia Long lẩm bẩm.

"Không ngại nói cho anh biết, anh cũng là một trong số đó." Tô Lâm cười quái dị.

"Hả?" Gia Long ngạc nhiên, "Tôi?"

"Phải đó." Tô Lâm nhịn cười, gật đầu. "Anh chính là một trong ba người mạnh nhất của Nam Thánh Môn, Tam Thiên Tướng, Cự Tượng."

"Chỉ vì giỏi Mật Võ thôi à, tôi còn tưởng sẽ đặt cho tôi cái ngoại hiệu nào hay ho chứ." Gia Long có chút thất vọng nói. "Nhưng tự nhiên trở thành cái gì mà một trong Tam Thiên Tướng, đúng là cạn lời thật. Bản thân tôi còn chưa biết gì đã bị định vị trí rồi."

"Cái này cũng hết cách thôi, Nam Thiên Thánh Quyền Môn muốn tìm được đấu sĩ có thể đối kháng với Hắc Tiêu Hội trong thời gian ngắn là không dễ, cũng chỉ là tìm anh để lấp đầy số lượng mà thôi. Cũng giống như tiền bối Bạch Điểu Thánh Quyền bị lôi kéo ra để treo cờ đại vậy. Dù sao đối với anh cũng không có hại gì, anh cứ nhận đi." Tô Lâm nhún vai.

"Tiếp theo, nên giúp tôi rồi chứ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:111
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.