Nơi này đã là khu vực cấm đối với người bình thường rồi, nếu không có đặc chất của tiền bối Parosha, căn bản không thể tự mình tiến vào sâu trong dãy núi." Người dẫn đầu mặc áo trắng thấp giọng giải thích, "Tất cả khu vực phía trước đều bao phủ một loại khí độc không rõ thành phần, người không có bí dược sẽ toàn thân lở loét mà chết." Hắn nhìn Gia Long một cái, "Tất nhiên, thể chất của Gia Long tiên sinh thì không chắc."
Gia Long cùng những người khác cũng không để tâm, bản thân Gia Long vốn đã mặc định như vậy, với tư cách là Thiên tướng của Nam Thiên Thánh Quyền Môn, cũng là một thành viên trong đó, lần tới đây vốn dĩ cũng có chút ý nghĩa giao lưu võ đạo đồng môn.
Chỉ là tới tầng thứ của bọn họ, bất luận là ai thắng ai thua, ảnh hưởng gây ra đều sẽ vô cùng to lớn. Cho nên môn chủ Nam Thiên Thánh Quyền Môn mới đón Gia Long cùng những người khác ra ngoài sớm, đi tới sâu trong núi Vân Tước, chính là vì để tận khả năng né tránh, giảm thiểu ảnh hưởng này.
Lặng lẽ tiến vào dãy núi sớm chưa chắc có thể giấu được tất cả mọi người, nhưng ít nhất đại đa số người đều không biết, sau đó lại có khu vực khí độc ngăn cách, liền lại đạt tới mục đích che giấu được nhiều người hơn.
Một trận chiến giữa Gia Long và Bạch Điểu Thánh Quyền từ sớm đã bị liệt vào cơ mật cao nhất trong môn, ngoại trừ mấy người môn chủ trưởng lão dẫn đội này, những người còn lại đều không được phép quan chiến.
Phía Gia Long cũng chỉ mang theo ba người Lôi Âu, Cynthia và Jack. Cynthia và Jack vốn dĩ không vướng bận gì, đối với võ đạo tầng thứ cách đấu gia cũng hoàn toàn không hiểu, ngược lại không có ảnh hưởng gì. Còn Lôi Âu thì là Gia Long đặc biệt mang theo để bồi dưỡng một thủ hạ đắc lực thực sự cho mình.
Sau khi dặn dò đơn giản một số lưu ý, người áo trắng tiếp tục dẫn đầu đi về phía sâu trong núi Vân Tước. Đám người bọn họ xuất phát từ ba giờ sáng hôm qua, cho đến tận bây giờ mới vừa mới tiến vào sâu trong núi Vân Tước. Còn cách thác nước núi Vân Tước một đoạn đường rất dài.
Trên đường tiếp tục đi về phía trước, trong không khí dần xuất hiện một vài làn sương mù hình dáng khói nhạt màu xanh lục. Phần lớn lan tỏa trên bề mặt hồ nước, một phần phiêu tán giữa rừng cây, giống như những sợi tơ bán trong suốt đan xen vào nhau phiêu đãng trong không trung.
Mấy người Gia Long siết chặt bình nhỏ đặt dưới mũi, mùi cỏ xanh nhạt ngăn cách tất cả khí thể bên ngoài.
Cho dù là như vậy, Cynthia và Jack cũng cảm thấy da dẻ toàn thân ngứa ngáy, cả hai đều sợ đến mức có chút căng thẳng.
Gia Long cau mày, bỗng nhiên tay phải vươn ra, "bộp" một tiếng chuẩn xác bóp lấy một sợi dây mảnh màu xanh biếc.
Sợi dây xanh bắn ra từ trong rừng bên trái, thẳng tắp lao về phía cổ một nữ tử áo trắng ở phía trước.
Xì xì... Sợi dây mảnh vặn vẹo quấn quýt trong tay Gia Long, phát ra âm thanh giống như loài rắn.
Người áo trắng cùng Cynthia và những người khác lúc này mới chú ý tới sinh vật kỳ quái ẩn nấp dị thường này.
Nó giống hệt như một sợi dây sắt màu xanh, không phân biệt đầu đuôi, chỉ là một sợi dây màu xanh, không ngừng vặn vẹo quấn quýt, cũng không biết là phát ra âm thanh từ đâu.
Nếu nó không động đậy, ước chừng không ai nghĩ nó là một sinh vật sống.
"Lục Tuyến Trùng!!" Người áo trắng dẫn đầu sắc mặt thay đổi, "Kailin, có phải cô mang theo đồ sắt gì vào không!!" Hắn lập tức dùng ánh mắt nghiêm khắc nhìn về phía nữ tử áo trắng vừa bị tập kích.
"Tôi... tôi chỉ đeo một chiếc nhẫn sắt xanh, đây là quà sinh nhật con trai tôi tặng tôi." Nữ tử áo trắng Kailin có chút ngập ngừng nói.
"Nhẫn sắt xanh? Tôi thấy cô thực sự là không muốn sống nữa rồi!" Người áo trắng dẫn đầu tức giận mắng, "Mau lấy ra ném đi! Cô có biết nếu không phải vừa rồi có Gia Long tiên sinh thì cô đã chết rồi không! Lục Tuyến Trùng thích nhất đồ sắt, không có thực lực đủ mạnh mà còn mang theo nhẫn sắt, cô thực sự là sống chán rồi đúng không?"
"Xin lỗi." Kailin lập tức luống cuống tay chân tháo chiếc nhẫn sắt màu xanh từ trên tay xuống, ném thật xa về phía rừng cây.
Rất nhanh, lượng lớn những sợi dây màu xanh trong rừng cây hung mãnh lao về phía chiếc nhẫn, nhanh chóng bao bọc nó thành một búi dây màu xanh to bằng nắm đấm, và vẫn không ngừng nhúc nhích vặn vẹo.
Mọi người đều có chút sởn gai ốc.
Gia Long cau mày nhìn sợi tơ màu xanh đang quấn trên ngón tay, giống như một sợi dây sắt mảnh màu xanh, cảm giác rất cứng rắn.
Hắn vươn tay còn lại qua túm lấy Lục Tuyến Trùng, nhẹ nhàng kéo kéo. Không phải bền bình thường.
Hơn nữa hai đầu dây của con Lục Tuyến Trùng này lại còn không ngừng đâm vào da, dường như muốn chui vào mạch máu trên tay Gia Long. Điểm nó chọn chui vào đều là vị trí mạch máu xanh của Gia Long.
Keng keng! Âm thanh mũi kim siêu nhỏ đâm vào bề mặt kim loại không ngừng vang lên, khiến những người xung quanh sởn gai ốc.
Đặc biệt là mấy người áo trắng, không phải nhìn Lục Tuyến Trùng, mà là nhìn Gia Long.
Bọn họ đều rất rõ sự cường hãn đáng sợ của Lục Tuyến Trùng, độ bền cơ thể của loại trùng quái này rất cao, sức mạnh cũng rất lớn, đầu nhọn sắc bén, kiểu đâm xuyên như vậy ngay cả thép tấm dày bằng móng tay cũng có thể đâm thủng.
Nhưng đối mặt với làn da của Gia Long, lại chỉ phát ra âm thanh va chạm quái dị như vậy.
Nhìn Lục Tuyến Trùng hết lần này tới lần khác tấn công Gia Long trong vô vọng, mấy người áo trắng đều cảm thấy ê răng.
"Loại trùng này..." Gia Long cau mày, "Lôi Âu, Cynthia, Jack. Các cậu nhất định phải chú ý đừng để chúng tập kích, đồ sắt trên người đều tháo sạch cả rồi chứ?"
"Vâng." "Một cái cũng không giữ lại." Lôi Âu cũng gật đầu khẳng định.
"Tôi sẽ tiêu diệt chúng ngay khi chúng lao tới." Trên tay cậu ta đeo một loại găng tay dày dặn màu đen nhám.
"Cẩn thận vẫn hơn. Loại trùng này có chút phiền phức." Gia Long nhíu mày sâu hơn.
Hắn dùng hai tay túm lấy hai đầu Lục Tuyến Trùng, nhẹ nhàng kéo một cái. Bùm!! Trong âm thanh đứt gãy nhỏ xíu, Lục Tuyến Trùng lập tức bị kéo thành hai đoạn. Nhưng điều quỷ dị là, hai đoạn Lục Tuyến Trùng lại vẫn đang vặn vẹo nhúc nhích, dường như cũng không bị ảnh hưởng.
Hơn nữa còn chia thành hai cá thể, lần lượt tấn công vị trí mạch máu trên hai tay Gia Long.
"Thật là sức sống ngoan cường." Gia Long hai lòng bàn tay hợp lại, như cối xay xoay tròn, vài tiếng xì xì liền nghiền nát Lục Tuyến Trùng thành bột màu xanh, loẹt xoẹt rơi xuống từ lòng bàn tay.
"Gia Long tiên sinh, phía trước còn một số phiền phức nhỏ. Xin ông và bạn bè của ông hãy cẩn thận." Người nam tử áo trắng dẫn đầu thận trọng nhắc nhở.
Nữ tử áo trắng tên là Kailin kia bị hắn dặn dò quay trở lại rời đi.
Những người còn lại tiếp tục lên đường đi về phía trước.
Rất nhanh, nhóm người Gia Long lại lần lượt thấy được một số sinh vật tương đối phiền phức.
Nhện đen to bằng chậu rửa mặt. Cá chép trắng đầy miệng răng nhọn bên hồ, tham lam nhìn chằm chằm mọi người. Kiến đen to bằng quả trứng gà trong bụi cây.
Đủ loại sinh vật côn trùng khoa trương đáng sợ không ngừng xuất hiện trước mặt mọi người.
Cynthia và Jack sớm đã bị dọa đến toàn thân căng cứng, luôn luôn đề cao cảnh giác.
Cho dù là Quyền Vương Lôi Âu cũng cảm thấy da đầu tê dại, khí phách nhàn nhạt phóng ra ngoài, cố gắng răn đe một bộ phận sinh vật không cho lại gần. Những con độc trùng này một khi lại gần cậu ta, cho dù cậu ta là cách đấu gia, cũng đoán chừng sẽ gặp phiền phức lớn.
Chỉ có Gia Long, mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng sắc mặt không đổi, vẫn bình tĩnh đi theo người áo trắng đi về phía trước.
Quần áo người áo trắng phát là loại đặc chế, có thể phòng ngừa sự tấn công của rất nhiều loại độc trùng. Mà Gia Long không hoàn toàn che kín toàn thân bằng loại quần áo này, cho nên thỉnh thoảng vẫn sẽ có một số côn trùng bay kỳ quái lao tới cắn.
Nhưng đều là vừa mới tiếp xúc làn da hắn, liền bị tê liệt toàn thân, tự nhiên bật ra. Chờ đến khi rơi xuống đất, đã trực tiếp chết ngỏm.
Đến tầng thứ của Gia Long, chỉ riêng phản chấn lực khủng bố của cơ thể nhờ ngạnh khí công, cũng có thể trực tiếp giải quyết những con độc trùng này.
Đối với hắn mà nói, chỉ cần không phá được phòng ngự, thì không có cái gì là uy đe dọa cả.
Hiện tại hắn, tinh khí thần hòa làm một thể, không giây phút nào là không vận chuyển nuôi dưỡng cơ thể, ngay cả nội tạng yếu ớt cũng đang không ngừng được cường hóa.
Nhóm người đi từ sáng tới chính ngọ, sau khi ăn chút thịt khô bánh mì mang theo bên người, tiếp tục lên đường. Cho đến khi vào buổi chiều, phía trước mới dần dần truyền đến tiếng nước chảy ầm ầm ngày càng lớn.
Càng đi về phía trước, tiếng ầm ầm càng ngày càng lớn, càng ngày càng vang.
Sau khi rẽ qua vài khúc ngoặt, rất nhanh, mọi người đã đi tới bên cạnh chỗ đứt gãy của hồ nước.
Nước hồ bên phải từ trên cao của vách đá, ồ ạt đổ xuống, hình thành một thác nước lớn màu trắng đường kính hơn ba mươi mét, ầm ầm đập vào vũng nước màu xanh nhạt tận phía dưới.
Mấy người men theo con đường nhỏ trong rừng bên trái thác nước đi xuống, rất nhanh liền đi tới tảng đá lớn màu trắng bên cạnh vũng nước.
Thác nước lớn giống như một dải lụa trắng cao hàng chục mét, treo trên vách đá đen, trước vũng nước màu xanh nhạt hình bầu dục phía dưới, một lão già thấp bé mặc một thân áo trắng đang cầm cần câu ngồi trên tảng đá câu cá.
Lão nhân ngồi đó bất động, chỉ có cần câu thỉnh thoảng theo dòng nước chảy xiết bị xô đẩy mà hơi đung đưa.
Gia Long đi theo người áo trắng tới sau lưng lão già đứng lại. Thị lực của hắn kinh người, mơ hồ thấy trong vũng nước đang bơi lội từng con côn trùng lớn toàn thân xanh thẫm.
Loại côn trùng này giống như phiên bản phóng to của bọ tì bà, tám cái chân ngắn, trên lưng có vỏ cứng. Cơ thể tròn ủng, mỗi con đều to bằng chậu rửa mặt.
Lão già nghe thấy tiếng động phía sau, nhẹ nhàng đặt cần câu xuống, dùng một tảng đá lớn đè lên, lúc này mới đứng dậy quay người lại.
"Đã lâu không tới chỗ ta rồi, tiểu Bundi, chớp mắt cái mà ngươi cũng lớn nhường này rồi." Ánh mắt lão nhìn về phía người nam tử áo trắng dẫn đầu.
"Đều nhờ gia gia quan tâm." Người nam tử áo trắng dẫn đầu cúi đầu trả lời với vẻ của bậc hậu bối.
"Ngươi mang người ngoài tới?" Lão già bỗng nhiên ánh mắt rơi trên người bốn người Gia Long, ánh mắt ngưng lại. Tầm mắt lập tức tập trung trên người Gia Long và Lôi Âu. "Họ cũng là người trong môn chúng ta?"
Gia Long cau mày. Lão già này đoán chừng là ẩn cư trong thâm sơn quá lâu rồi, đối với thế giới bên ngoài cái gì cũng không quan tâm, cái gì cũng không biết, hoàn toàn cách biệt với thế giới. Vậy mà vẫn chưa biết việc bọn họ tới đây là vì cái gì.
"Bạch Điểu Thánh Quyền Parosha tiền bối?" Hắn trực tiếp lên tiếng hỏi. "Tôi tên là Gia Long."
Lão già hơi ngẩn ra. "Đã lâu rồi không có ai gọi ngoại hiệu của ta trực tiếp như vậy." Lão cười cười, "Ngươi có chuyện gì sao? Xem tuổi tác của ngươi, vậy mà có thể đạt tới khí phách như thế này, hẳn không phải xuất thân tầm thường nhỉ?"
"Tôi tới đây là để thỉnh giáo võ đạo với tiền bối." Gia Long bước lên một bước, đứng ở vị trí trước nhất của tất cả mọi người.
Người áo trắng tự giác lùi lại phía sau, đồng thời ra hiệu cho những người khác cũng lùi lại, chừa ra không gian cho hai người.
Gia Long chắp tay đứng đó.
"Tôi từng giao thủ với Ám Sa La hai lần, anh ta cực kỳ tôn sùng ông, cho rằng ông là cách đấu gia mạnh nhất đương thời, đại diện cho đỉnh phong của võ thuật! Với tư cách là người mạnh nhất của thế hệ trẻ, tôi hy vọng có thể được ông chỉ điểm võ đạo."
"Ám Sa La?" Trên gương mặt đầy nếp nhăn của Parosha lộ ra một tia hồi tưởng. "Đó là một thiên tài rất lợi hại đấy, năm đó nó rất tự phụ, quan hệ của ta và nó vẫn luôn không tốt, không ngờ nó lại đánh giá ta - ông lão này như vậy. Thật sự không nghĩ tới."
Lão lấy lại tinh thần, ánh mắt rơi trên đôi tay Gia Long, hơi lắc đầu.
"Đáng tiếc, một năm trước ta đã phong quyền rồi, ngươi đi đi, ta sẽ không động thủ với ngươi đâu."