Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
199 Xử lý 1

❊ ❊ ❊

"Truyền thuyết nói rằng kẻ đó là siêu cấp bá chủ thống trị cả chín đời mười quốc!!!??" Triệu Hưng sững sờ. "Sao có thể chứ!? Đó chỉ là thần thoại truyền thuyết mà thôi!"

"Không, không thể sai được, tuyệt đối là hắn. Ta vừa mới nhìn thấy vết khuyết hình vòng trên tai trái của hắn!" Lão già nuốt nước bọt ừng ực, tầm mắt không dám rời khỏi Bạch Ngân Chi Kính lấy một giây.

"Trong thần thoại, An Xá Lợi Tà Đế bị Vô Tà Chi Nữ dùng một kiếm đâm trúng tử huyệt là tai trái, đồng thời bộc phát lực lượng ngay tại đó, tạo thành một vết khuyết hình vòng! Không thể sai được! Tuyệt đối là hắn!" Lão già gần như thốt lên kinh hãi, "Đáng chết! Rõ ràng chỉ là nhân vật trong thần thoại truyền thuyết, sao có thể thực sự tồn tại được!!?"

"Có khi nào là nhận nhầm không?" Triệu Hưng Cầm do dự nói, bà hoàn toàn không tin người trong thần thoại lại xuất hiện bên trong Bạch Ngân Chi Kính.

"Ồ?" Giọng nói trầm thấp của một người đàn ông bỗng xuyên qua lớp kính, truyền vào tai mấy người. "Không ngờ bây giờ vẫn còn có kẻ nhận ra sự tồn tại của ta?"

"Mau!! Mau mở khí thôi miên ra!!" Một lão già điên cuồng lao về phía bộ phận điều khiển bên phải. "Lập tức chấm dứt thí nghiệm!! Lập tức!!"

Lúc này Triệu Hưng Cầm và Chu Lợi cũng phản ứng lại, lập tức nghĩ ngay đến hậu quả nghiêm trọng, mặt mày hai người trắng bệch, cùng nhau lao người về phía công tắc máy.

Ầm!!!!

Một luồng niệm lực kinh khủng đen như mực chấn động nổ tung, Triệu Hưng Cầm và Chu Lợi bị chấn động đến mức đầu óc choáng váng, toàn thân vô lực, thế mà lại trực tiếp ngã gục xuống đất, không thể nhúc nhích được nữa.

"Hừ." Người đàn ông trong gương hừ lạnh một tiếng, mạch máu đỏ trên đầu Mộng Yểm lập tức lan nhanh ra toàn thân.

Đến tận bây giờ Gia Long và An Đức Lai Lạp vẫn hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, nhìn thấy Chu Lợi và Triệu Hưng Cầm lao về phía công tắc rồi mềm nhũn ngã xuống đất, tất cả chỉ diễn ra trong vài giây.

"Chuyện gì vậy?!" Khí phách toàn thân An Đức Lai Lạp bùng nổ hung dữ, tay phải nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng xuất chiêu bất cứ lúc nào. Giọng nói của người đàn ông vừa rồi bọn họ không nghe thấy, nên đến tận bây giờ vẫn còn cảm thấy khó hiểu.

"Xem ra thí nghiệm thất bại rồi." Gia Long hừ lạnh một tiếng, "Dù sao đi nữa, nói thẳng bây giờ phải làm gì đi! Triệu Hưng Cầm."

"Ngắt... Ngắt thí nghiệm đi!!" Triệu Hưng Cầm toàn thân tê dại, bị luồng chấn động niệm lực vừa rồi làm cho toàn thân không còn chút sức lực, ngũ tạng lục phủ như bị lệch vị trí vậy.

"Ngắt thí nghiệm?" Gia Long nắm chặt tay phải.

Đúng lúc này, Mộng Yểm Chi Vương trong phòng thí nghiệm đột nhiên ngửa người ra sau, mạch máu đỏ trên người trong tích tắc biến mất sạch sẽ. Cả người như hoàn toàn khôi phục vẻ bình tĩnh.

Á!!!!

Trong chớp mắt, một tiếng hét chói tai cực độ vang lên. Trong đó còn rõ ràng lẫn lộn cả giọng nói của một người đàn ông.

"Không ngờ ta lại còn có ngày trở lại mặt đất này!"

"Ngươi đừng hòng kiểm soát cơ thể ta!" Giọng nói của Mộng Yểm Chi Vương giận dữ gào thét.

"Chuyện này không tới lượt ngươi quyết định đâu." Người đàn ông cười trầm thấp.

Một trường niệm lực quỷ dị khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ khu vực thí nghiệm.

Ầm!!

Kính pha lê niệm lực cường độ cao bị Gia Long đấm vỡ nát, hắn không chút biểu cảm, sải bước lớn đi về phía Mộng Yểm Chi Vương.

"Ngươi!!" Trong miệng Mộng Yểm truyền ra giọng nam đầy kinh ngạc, hình như định nói gì đó.

Đúng lúc này, cánh tay phải của Gia Long lập tức bành trướng, sau lưng hiện ra hư ảnh cánh tay khổng lồ màu trắng vàng, trực diện tung một quyền đánh tới.

Bùm!

Hai nắm đấm va chạm trong tích tắc.

Hừ! Đối phương hừ lạnh một tiếng, lùi về phía phòng thí nghiệm. Lập tức lách sang một bên. Ầm ầm!! Bức tường phía sau hắn bị Gia Long đuổi theo tung một quyền đánh xuyên qua.

"Hừ! Thần Tượng... Bôn Lôi!!" Gia Long cũng hừ lạnh một tiếng, giơ tay trái ra, lòng bàn tay từ trạng thái tĩnh lập tức biến thành luồng sáng trắng bạo liệt, "bùm" một tiếng đánh mạnh vào vai trái của Mộng Yểm.

Lại một tiếng nổ trầm đục như thuốc nổ, Mộng Yểm Chi Vương lăn lộn đập mạnh vào tường rồi rơi xuống đất, nhất thời phát ra tiếng gào thét không cam lòng, hoàn toàn không đứng dậy nổi.

Gia Long sải vài bước đi tới, cánh tay phải bành trướng trông không giống tay người, cánh tay khổng lồ to đến nửa mét túm lấy tóc Mộng Yểm Chi Vương, nhấc bổng cô lên.

Một quyền! Bùm!

Bụng Mộng Yểm lập tức gập lại.

"Không!!! Ta sẽ không quay lại đó đâu!! Không!!" Giọng nói của người đàn ông lại truyền ra từ miệng Mộng Yểm.

Bùm! Thêm một quyền nữa!

"Ta là An Xá Lợi Tà Đế vĩ đại!!"

Bùm!!

"Gia Long!!" An Đức Lai Lạp cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lớn tiếng hét lên.

"Ta biết phải làm gì!" Gia Long không thèm nhìn hắn, xách Mộng Yểm lên rồi ném mạnh vào bức tường.

Sau một tiếng nổ trầm đục, Mộng Yểm Chi Vương nằm trên mặt đất co giật, không nói được lời nào nữa.

Từng cú đòn giáng xuống, từng trận đánh đập dã man. Mộng Yểm giống như một con búp bê vải, bị ném đến mức không còn sức phản kháng, gần như tả tơi.

Cuối cùng, đôi mắt cô cũng khôi phục lại vẻ thanh minh vốn có. Cô nằm ngửa trên mặt đất nhìn Gia Long với vẻ bất lực, muốn nói nhưng không cách nào mở miệng.

Trong hơn mười giây ngắn ngủi tiếp xúc trong phòng thí nghiệm, Gia Long đã đánh gục hoàn toàn Mộng Yểm đang bị nhân cách An Xá Lợi chiếm giữ.

Lúc này Triệu Hưng Cầm và những người ngoài phòng cũng dần hồi phục, bò dậy từ dưới đất, ánh mắt đờ đẫn nhìn Gia Long trong phòng vài chiêu đã đánh bại Mộng Yểm.

Không, là đánh bại cái nhân cách An Xá Lợi đang chiếm giữ cơ thể Mộng Yểm.

Vốn dĩ Mộng Yểm Chi Vương đã xuất hiện dấu hiệu phân liệt nhân cách, sụp đổ tinh thần, vậy mà lại bị Gia Long dùng bạo lực đánh tỉnh lại bằng được!? Triệu Hưng Cầm và Chu Lợi trân trối nhìn Gia Long đánh đập nhân cách An Xá Lợi trong phòng thí nghiệm, khí thế đại ma vương giáng thế lúc nãy, bây giờ đã bị Gia Long đánh cho tan tành mây khói.

Đúng là đánh trẻ con vậy, thảm trạng của nhân cách An Xá Lợi khiến ngay cả người đơn thuần như Chu Lợi cũng có chút không nỡ nhìn.

May thay, cuối cùng Mộng Yểm Chi Vương cũng khôi phục lại ý thức của mình.

Nhưng lúc này đã bị đánh đến mức không nói nổi thành lời.

"Không sao chứ?" Gia Long đưa tay kéo Mộng Yểm Chi Vương lên. Hắn bước đến trước mặt An Đức Lai Lạp đang cười khổ, nhét Mộng Yểm Chi Vương vào lòng hắn. "Sau đó trông cậy vào ngươi đấy."

"Ngươi làm ta giật cả mình. Ta còn tưởng ngươi thực sự muốn giết cô ấy chứ!" An Đức Lai Lạp bất đắc dĩ ôm lấy Mộng Yểm, với nhãn lực của hắn đương nhiên nhìn ra được dù cơ thể Mộng Yểm bị thương nặng, nhưng ý thức ít nhất sẽ không còn nguy hiểm nữa, đã hồi phục bình thường. Hơn nữa vết thương trên cơ thể đối với Mộng Yểm mà nói không phải chuyện lớn, huống hồ Gia Long vẫn còn nương tay.

"Sao có thể? Ta trông giống loại người không biết chừng mực sao?" Gia Long lườm hắn một cái, "Chỉ là lúc đó nếu không nhanh tay, đợi đến khi nhân cách đó thích nghi với cơ thể Mộng Yểm, thì muốn đánh tỉnh cô ấy độ khó sẽ tăng lên nhiều." Hắn cũng là thấy thông tin về phương diện này qua sách vở, vì Mộng Yểm phải thử nghiệm hấp thu, nên hắn thu thập tài liệu các mặt để hiểu tình hình cụ thể, dù sao với tốc độ học tập của hắn, xa không phải người thường có thể so sánh, chỉ cần thuộc tính thỏa mãn điều kiện là trực tiếp đọc qua nhớ kỹ, hiểu ngay lập tức.

"Được rồi, ta đưa cô ấy vào nghỉ ngơi trước đã." An Đức Lai Lạp vội vã dìu Mộng Yểm quay về phòng của họ.

Triệu Hưng Cầm cùng hai lão già và Chu Lợi lúc này cũng chậm rãi bò dậy.

"Đó là chấn động chuyên nhắm vào người tu luyện niệm lực mới có tác dụng, may mà các người không có tư chất niệm lực, loại chấn động này không ảnh hưởng tới các người."

"Quả thực, nếu bị nhân cách đó quen thuộc hoàn toàn với cơ thể,phỏng chừng ( e rằng ) ta cũng sẽ không nhẹ nhàng thế này." Gia Long gật đầu xác nhận. "Chuyện lần này coi như may mắn thoát hiểm, tình trạng của Mộng Yểm bây giờ bị đánh tỉnh cưỡng ép, chắc sẽ không có di chứng gì chứ?"

"Bạch Ngân Chi Kính bị ngắt quá trình hấp thu, ít nhất một nửa nhân cách đã bị hấp thu trở lại." Triệu Hưng Cầm lắc đầu, dường như vẫn còn đau. "Nhưng nhân cách An Xá Lợi đó chắc vẫn còn trong cơ thể Mộng Yểm, chỉ cần cô ấy chú ý, đừng để tinh thần chịu kích thích mạnh, chắc là có thể dần dần mài mòn ý thức của nhân cách kia. Tuy nhiên tinh hoa ký ức bên trong cũng không lấy được rồi."

Bà nói với vẻ khá tiếc nuối.

Gia Long cũng gật đầu đầy tiếc nuối.

Quả thực, vừa rồi tuy hắn ra tay có vẻ dễ dàng, đánh tỉnh nhân cách An Xá Lợi kia chỉ trong vài chiêu, nhưng đó là vì nhân cách của Mộng Yểm vẫn đang tranh giành quyền kiểm soát với hắn, hắn căn bản không hoàn toàn kiểm soát được cơ thể. Chưa nói đến chuyện thao túng cơ thể để kích phát mấy môn niệm lực bí pháp.

Mà điểm mấu chốt nhất là, Mộng Yểm thực chất chỉ là một người mới bắt đầu, lượng và chất của niệm lực đều quá ít. Có thể kích phát ra một đợt chấn động niệm lực đã là rất hiếm có rồi. Vào thời khắc mấu chốt này, Gia Long xông vào, bắt đầu bạo lực ngắt quãng quá trình hấp thu, tương đương với việc trực tiếp tung một cú đấm mạnh vào bên trong não bộ của một sinh vật.

Mấy phương diện này thiếu một cũng không được, nếu không đợi đến khi đối phương chiếm hoàn toàn cơ thể, thì lại một An Xá Lợi Tà Đế xuất thế, trời mới biết loại cường giả đỉnh phong niệm lực thời viễn cổ này, đến bây giờ sẽ gây ra chuyện gì.

"Chỉ riêng thực lực của Mộng Yểm đã có thể gây ra tổn thương lớn như vậy cho chúng ta, nếu đổi thành Tiên Phất Lan đã hấp thu Bạch Ngân Chi Kính thì..." Sắc mặt Triệu Hưng Cầm bỗng trở nên khó coi.

Tiên Phất Lan đã sớm hấp thu một mặt Bạch Ngân Chi Kính, tuy yếu hơn tấm này một chút, nhưng tuyệt đối không phải kẻ dễ chọc. Nhân cách bên trong cũng sở hữu cực nhiều bí pháp niệm lực.

"Cô giáo." Chu Lợi ở bên cạnh lo lắng dìu Triệu Hưng Cầm.

Gia Long cạn lời nhìn người đàn bà già này, kẻ này đã hoàn toàn bị Tiên Phất Lan làm cho sợ mất mật. Không giống như đám luyện võ bọn họ, gặp cường giả thứ đầu tiên nghĩ đến không phải sợ hãi lo lắng, mà là sự kỳ vọng có thể giúp mình nhìn thấy đỉnh núi cao hơn.

"Được rồi, bây giờ ngắt quãng việc hấp thu, mọi người vẫn nên về nghỉ ngơi chỉnh đốn lại chút đi, khôi phục hoàn toàn rồi hãy tụ họp lại. Xem trạng thái của Mộng Yểm thế nào." Hắn đề nghị.

"Chỉ đành vậy thôi." Triệu Hưng Cầm đứng vững một mình, để Chu Lợi đi dìu hai lão già còn lại đến giúp đỡ.

Việc hấp thu Bạch Ngân Chi Kính thất bại không nằm ngoài dự đoán của mọi người. Chỉ là nhân cách An Xá Lợi đột ngột xuất hiện đã khiến mọi người nhận thức rõ ràng sự phiền phức của Bạch Ngân Chi Kính.

Thứ này giống như hộp Pandora, bên trong chứa đựng vô số bảo tàng bí pháp, nhưng mở ra tiếp nhận nó, lại có thể mở ra một bóng tối vô tận tà ác kinh khủng. Nếu lần này không có Gia Long và An Đức Lai Lạp ở đây, e rằng An Xá Lợi Tà Đế sẽ phục sinh thành công, đoạt lấy cơ thể Mộng Yểm. Thậm chí trở thành cao thủ đỉnh phong niệm lực mạnh hơn cả Tiên Phất Lan!

Đến đây, Gia Long và những người khác đã hiểu rõ ràng về lợi và hại của Bạch Ngân Chi Kính.

Sau một thời gian điều dưỡng dưới tầng hầm, Mộng Yểm được Triệu Hưng Cầm theo dõi kiểm tra mỗi ngày, xác định không có vấn đề lớn gì, lúc này mọi người mới hoàn toàn trút được gánh nặng trong lòng.

Ba người Gia Long ở đây cũng trì hoãn quá nhiều thời gian, ai nấy đều có việc riêng cần xử lý.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:156
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.