Cửu Vĩ Hồ cắn răng chịu đựng cơn đau kịch liệt, cắn răng đối chất với người máy. Lê Hoa ở bên cạnh tay cầm súng, nhưng sắc mặt lại trắng bệch.
Thương pháp của cô ta rất mạnh rất mạnh, thế nhưng uy lực súng lục lại tương đối quá yếu, căn bản không đánh thủng được lớp vỏ ngoài của người máy. Trong tình huống này, cô ta căn bản không có cách nào tạo ra uy hiếp. Cục diện hiện tại chỉ có thể dựa vào một mình Cửu Vĩ Hồ chống đỡ.
- Lại là Bạch Xa. - Cửu Vĩ Hồ mang theo một tia ý giận chằm chằm nhìn hình vẽ con cua màu trắng trước ngực người máy. - Các người rốt cuộc là người nào!!? Tại sao đánh lén chúng ta!
Người máy chậm rãi dừng sự quay cuồng của quả cầu thép trên cánh tay, phát ra tiếng cười quái dị cọt kẹt.
- Nhắm vào? Ta chỉ làm theo mệnh lệnh mà hành sự, còn về phần tại sao phải nhắm vào các ngươi, ta cũng không biết.
- Thương thế của ngươi, cộng thêm kịch độc tính ăn mòn, cho dù thể chất rất mạnh, trong vòng mười phút, cũng tuyệt đối sẽ rơi vào trạng thái hôn mê choáng váng. Ta chỉ cần chờ đợi là có thể dễ dàng chiến thắng, căn bản không cần tốn chút sức lực nào. - Hắn vừa nói từng chữ từng câu, rõ ràng có trí thông minh rõ rệt.
- Vô sỉ!! - Lê Hoa không nhịn được lớn tiếng mắng.
- Vô sỉ? - Người máy lại lần nữa cười phát ra tiếng. - Cho dù ta không đánh lén các ngươi cũng không trốn thoát khỏi con tàu này. Tốc độ của ta là 1.4 lần của Cửu Vĩ Hồ ngươi, lực lượng là 2.3 lần của ngươi, cộng thêm trên người bôi đầy độc dược ăn mòn mới nhất vừa được nghiên cứu ra, chạm vào là tàn phế. Các ngươi cho rằng mình sẽ có phần thắng? Buồn cười!
- Ngươi không phải người máy!? - Cửu Vĩ Hồ hơi kinh ngạc.
- Đương nhiên không phải! - Người máy cười trả lời, - Ta chỉ điều khiển từ xa thân thể máy móc này mà thôi. Tiếc là các ngươi..... - Bỗng nhiên hắn nói chưa dứt lời, âm thanh đột ngột dừng bặt. Dường như nghe được tin tức nào khác.
- Hửm? Tên ngốc Gia Nhĩ đó vậy mà đã chết!? - Hắn mở miệng mang theo một loại ngữ khí kinh ngạc nghi hoặc, lại càng giống như đang lẩm bẩm một mình.
- Xem ra, xấp xỉ nên giải quyết các ngươi rồi.
Quả cầu kim loại trong tay hắn lại lần nữa xoay chuyển, xoay tròn thành một cái bánh xe tàn ảnh. Mang theo tiếng rít sắc bén.
- Lát bài ngửa của các ngươi, ta sớm đã điều tra rõ rồi, chịu chết đi!
Dưới chân hắn mạnh mẽ giẫm một cái, ầm một tiếng, boong tàu lõm xuống một mảng, cả người máy tựa như chớp giật lao thẳng về phía hai người phụ nữ.
- Lùi! - Cửu Vĩ Hồ vung vẩy dải lụa, thân thể xoay tròn tốc độ cao, vô số dải lụa màu trắng tạo thành từng vòng tường phòng thủ mềm mại quanh thân cô ta. Nhưng đồng thời vết thương bên eo cô ta cũng bị xé rách lớn hơn. Nước máu chậm rãi văng tung tóe khắp nơi. Nhuộm đẫm dải lụa khắp nơi. Trắng trong lẫn đỏ, mang lại cho người ta một cảm giác diễm lệ.
- Lê Hoa đồng thời bị dải lụa của Cửu Vĩ quét trúng. Cả người tựa như cưỡi mây đạp gió bị tung lên cao, rơi xuống mặt biển ngoài boong tàu.
Điều khiến cô ta kinh ngạc là, trên mặt biển mà cô ta sắp rơi xuống, đang có người lái một chiếc ca nô đợi ở phía bên dưới, đó là một người đàn ông lực lưỡng, hắn dang rộng hai tay ôm chặt lấy Lê Hoa.
Bùm!!
Hai người va chạm mạnh vào nhau trên ca nô, cánh tay người đàn ông vạm vỡ hơi phát ra tiếng gãy xương, nhưng sắc mặt hắn không đổi, lập tức xoay người bắt đầu lái ca nô khởi động. Nhanh chóng chạy trốn về phía xa.
- Cửu Vĩ phải làm sao bây giờ!? - Lê Hoa vội vàng kêu lên. Khó khăn lắm mới bò dậy đứng vững từ trên ca nô.
- Sẽ có người tiếp ứng lão đại! - Người đàn ông vạm vỡ nhanh chóng trả lời. - Không cần lo lắng, bây giờ chúng ta mới là vướng víu phiền phức thực sự!
- Được! - Lê Hoa định thần lại.
Đúng lúc này, trên du thuyền phát ra một tiếng nổ lớn.
Ầm!!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc lan tràn đến chiếc ca nô bên phía Lê Hoa, chấn cho hai người tê dại cả da đầu, tai ù đi ông ông. Hai mắt hoa lên gần như không thấy rõ thứ gì.
Trong ánh lửa, một đạo thân thể mảnh khảnh bay vút lên trời. Rơi xuống một chiếc ca nô khác ở mặt biển cách đó không khôn xa, chiếc ca nô đó vừa vặn lao vút ra từ mạng sườn du thuyền, tiếp lấy Cửu Vĩ Hồ.
- Đi! - Cửu Vĩ Hồ lớn tiếng hét lên, toàn thân đẫm máu.
Hai chiếc ca nô không hề do dự, đồng thời lao về phía mặt biển đằng xa.
Trên boong tàu, người máy cầu thép xông ra từ ngọn lửa, nhìn hai chiếc ca nô đã trốn chạy được một khoảng cách, hừ lạnh một tiếng.
Bỗng nhiên hắn ngẩng đầu nhìn hướng chiếc ca nô chạy đi, ở đó một chiến hạm lớn màu trắng đang nhanh chóng đến gần nơi này.
- Kên Kên Số Một sao? Coi như các ngươi may mắn! - Hắn tung người nhảy lên, trực tiếp nhảy vào nước biển. Nhanh chóng biến mất ở sâu trong nước biển.
Nói là đánh lén, nhưng thực ra Cửu Vĩ Hồ và hắn đều rất rõ ràng, cho dù không phải đánh lén, đối đầu chính diện, Cửu Vĩ Hồ cũng tuyệt đối không phải đối thủ của người máy, đây là lấy thân thể con người đối kháng với sản phẩm đỉnh cao thuần túy về mặt công nghệ. Căn bản không có tính chất so sánh.
Mà thực lực thực sự của Cửu Vĩ Hồ thực tế được xếp ở tầng lớp thứ tư đến thứ năm trong Kên Kên.
Bùm!!
Vô số đạn pháo đạn đạo hung hăng kéo ra một lượng lớn khói trắng, bay vụt về phía Gia Long.
Đây là ở một hòn đảo khác, một màn tương tự lại lần nữa diễn ra ở đây.
Gia Long sau khi phi công da đen hạ cánh xuống đây, liền lại một lần nữa rơi vào vòng vây. Mà lần này chuẩn bị còn đầy đủ hơn. Hỏa lực mãnh liệt hơn lần trước rất nhiều không nói đến. Thậm chí ngay cả bom từ trường điện từ và đạn khí độc cũng không chút kiêng kỵ mà sử dụng ra, rõ ràng là đã sớm có chuẩn bị từ trước.
Gia Long bảo người da đen mang Không Tín Tuyết bay khỏi đây, còn bản thân hắn thì chính diện đối đầu với quân đội Bạch Xa của hòn đảo này.
Tay xách một thanh đại quân đao không biết tìm ở đâu, dưới chân Gia Long từng đợt đất cát nổ tung, phản lực khổng lồ khiến hắn bay vù vù né tránh lượng lớn hỏa lực pháo kích liên tục oanh tạc xuống.
Vút!
Ánh máu lóe lên, mấy tên binh lính tay cầm súng tiểu liên cho dù vũ trang đến tận răng, cũng bị Gia Long lướt qua, trên cổ trực tiếp thủng lỗ bỏ mạng.
Thân hình Gia Long hoàn toàn không dừng lại, so với lần đối kháng trước. Lần này hỏa lực tuy lớn hơn rất nhiều, nhưng hắn cũng có thêm nhiều kinh nghiệm hơn. Ứng phó càng thêm tự như. Đối mặt với sự càn quét giao phong của hơn hai trăm người đối phương.
Hắn hoàn toàn phớt lờ đạn pháo, múa may quân đao di chuyển tốc độ cao, đạn dược bình thường căn bản không ngắm chuẩn được hắn, mà đạn lạc bị hắn tiện tay chặn lại, đạn phản lực đến da của hắn cũng không đánh rách nổi.
Còn về pháo đạn, càng là ngoại trừ thỉnh thoảng bị oanh trúng một lần ra, còn lại hoàn toàn không có trở ngại gì.
Trong rừng dừa, Gia Long tay cầm quân đao lướt đi tựa như quỷ mỵ, mỗi một nơi lướt qua, binh lính ở đó liền trực tiếp ngã rạp một mảng.
- Rút rút rút!!!
Có tiếng gầm thét lớn, lập tức binh lính phía sau lần lượt vứt bỏ chiến hữu phía trước, không chút do dự rút lui.
Máy bay chiến đấu nhào lộn xuống, mang theo tiếng rít thả tên lửa.
Ầm ầm ầm.....!!
Từng đợt ngọn lửa nổ tung ở không xa bên cạnh Gia Long, nhưng mỗi một lần hắn đều giống như biết trước quỹ đạo tên lửa oanh tạc vậy. Né tránh từ trước.
Bỗng nhiên một quả tên lửa bay vụt tới, vậy mà lại ngoặt một góc giữa không trung, khiến cho Gia Long vốn cho rằng bản thân đã né tránh được hơi ngẩn ra.
- Tự dẫn đường nhiệt?
Chân hắn hất lên, một tảng đá bùn đất lớn lập tức văng tung tóe ra ngoài, tạo thành một chiếc phi tiêu đen xì, chuẩn xác đánh trước vào quả tên lửa tự dẫn đường nhiệt.
Ầm ầm!!
Uy lực của quả tên lửa này cực kỳ to lớn.
Nhiệt lượng và ngọn lửa khủng bố nổ tung giữa không trung, chấn cho mọi thứ nổ tung xung quanh trở nên vô cùng nhỏ bé.
Gia Long nâng tay chặn lại luồng khí lãng và nhiệt độ cao ập vào mặt, nhanh chóng chuyển đổi một vị trí. Tốc độ cao lao vút về phía trước.
Đây chính là mục tiêu nhỏ, lợi thế tốc độ nhanh. Hơn nữa thể chất của hắn đủ mạnh. Không phải bị oanh trúng chính diện thì căn bản vô dụng, thế nên thần thoại một người đánh tan một quân đội nhỏ, lại lần nữa diễn ra trên thế giới này.
Vút vút!
Hai tiếng giòn giã, một chiếc lô cốt bị Gia Long lướt qua lập tức câm họng, lỗ súng bị Gia Long cầm dao đâm thẳng vào bên trong, người bên trong chết tại chỗ không thể chết thêm.
Lực lượng khổng lồ đi kèm với kỹ năng chấn động, trong không gian khép kín kiểu đó, người bên trong trực tiếp bị chấn chết sống sờ sờ, không có ngoại lệ.
Hơn mười cái lô cốt liên tiếp, mấy chiếc xe tăng chiến xa, toàn bộ đều bị tập kích tựa như quỷ mỵ của Gia Long phá hỏng đánh tan hoàn toàn.
Hắn cuối cùng nhặt lên một cây súng tiểu liên, hướng về trực thăng vũ trang đang lượn lờ trên bầu trời phập phập phập nổ súng.
Đạn đinh đinh đang đang đánh vào đáy trực thăng, không biết là đánh trúng bộ phận mấu chốt nào, khiến cho toàn bộ trực thăng kịch liệt lay động lượn lờ, rất nhanh từng chiếc từng chiếc rơi xuống va chạm xuống mặt đất.
Bùm bùm bùm vụ nổ liên tiếp không ngừng. Khiến cho hòn đảo nhỏ này càng lớn hơn hòn đảo vừa nãy liên tục chấn động.
Nếu có người có thể nhìn từ trên trời xuống, liền có thể nhìn thấy, trên toàn bộ hòn đảo nhỏ loại B, trên mặt đất màu trắng khắp nơi là ngọn lửa, tàn tích, khu rừng đang cháy, cũng như thi thể và máu tươi.
Ở giữa cô độc duy nhất đứng một người.
Đó chính là Gia Long.
Quần áo trên người hắn sớm đã bị hủy hoại, bây giờ mặc là một bộ quân phục Bạch Xa cởi ra từ trên người không biết của ai, chỉ là hình vẽ ở vị trí lồng ngực Bạch Xa đã bị hắn xé rách vứt đi.
Xách ngược quân đao, Gia Long xa xa nhìn chiến hạm đang nhanh chóng rút lui, cảm thấy vô cùng nhàm chán.
- Một chút tính thách thức cũng không có, thật là nhàm chán.
- Vậy thì để ta làm đối thủ của ngươi!
Một âm thanh nữ giới sắc bén truyền đến từ phía sau hắn.
Gia Long xoay người lại, nhìn thấy một người phụ nữ tóc vàng trẻ tuổi mặc đồ bó sát màu trắng đang thong thả bước tới, toàn bộ dáng người trước lồi sau lõm, khóa kéo cổ áo kéo xuống dưới, lộ ra khe ngực sâu hút, điều duy nhất đáng tiếc là, trên mặt cô ta đeo một chiếc mặt nạ kim loại màu bạc trắng.
Hơn nữa giống như tên người máy trước đó, trên người người phụ nữ này cũng phát ra gợn sóng hồn lực nhạt nhẽo.
- Cấp cao của quân đội Bạch Xa? - Lông mày Gia Long nhướng lên.
Keng!!
Người phụ nữ giống như dịch chuyển tức thời xuất hiện sau lưng hắn. Hung hăng đâm một dao găm về phía thắt lưng hắn. Bị Gia Long chặn lại.
- Thật là không khách khí a. - Gia Long cười nhẹ một tiếng, quân đao đảo ngược đâm ngược về phía sau, đồng thời một bàn tay khác dựng chưởng thành đao, vung ra một đường hình tròn đánh ngược về phía bả vai người phụ nữ.
Với lực lượng của hắn cho dù sượt qua một chút xíu, đối phương cũng có thể gân cốt đứt đoạn chịu tổn thương nặng nề.
Đây chính là lợi thế lực lượng đủ mạnh, ngươi chỉ cần đánh trúng đối phương một lần, là đủ để quyết định thắng bại.
Tuy nhiên điều khiến Gia Long hơi bất ngờ là, tốc độ của người phụ nữ rất nhanh, một cú lộn nhào ra sau vô cùng uyển chuyển. Lộn liền mấy vòng rơi về phía xa.
- Gió phía sau. - Thân đao Gia Long chấn động, vút một cái cũng biến mất tại chỗ. Trực tiếp xuất hiện ở chính phía dưới cú lộn nhào của người phụ nữ.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, một trên một dưới.
Khóe môi Gia Long hiện lên một tia cười nhạt. Thân đao không chút lưu tình chém ngược lên trên!!
Xèo.....!
Người phụ nữ vẫn đang lộn nhào trên không trung, căn bản không ngờ tới tốc độ của Gia Long lại nhanh hơn cô ta nhiều như vậy. Vội vàng phát động năng lực. Lập tức tốc độ thân thể cô ta nhanh hơn nữa, quanh thân vây quanh cuồng phong nhạt nhẽo.
Luồng khí do gió cuốn tạo thành phòng thủ dường như muốn ngăn cản quấy nhiễu lưỡi đao của Gia Long, đồng thời thân thể người phụ nữ chuyển động, cưỡng ép làm ra động tác xoay tròn trên không trung, hiểm hiểm né tránh cú chém của Gia Long.
- So biến chiêu với ta ư? - Tiếng cười của Gia Long lập tức truyền đến, đồng tử người phụ nữ tức thì co rụt lại.
Vậy mà lại lần nữa nhìn thấy quân đao chính diện đâm thẳng về phía đầu mình. Trong mắt cô ta hiện lên một tia tuyệt vọng, bỗng nhiên nhắm nghi mắt lại.
Keng!!
Ầm ầm!!!!!!!!
Lại một lần nữa một vụ nổ còn kinh khủng hơn.
Gia Long mang theo nỗi sợ hãi kéo dài nhìn vụ nổ kịch liệt cách đó mười mấy mét, may là hắn đâm trúng đối phương xong, liền lập tức lùi về phía sau, người của quân đội Bạch Xa dường như rất thích kiểu tự bạo này, quân đao cũng không cần nữa, hắn vắt chân lên cổ mà chạy.
May là đã né tránh được, bằng không khoảng cách gần như thế, chắc chắn lại là một lần bị thương.
Vết thương nhẹ lúc trước bây giờ vẫn chưa lành hẳn, tuyệt đối không thể chịu tổn thương nữa.