Cẩn thận kiểm tra lại tác dụng của ấn ký ý thức lực cơ giáp sư này.
Không có năng lực công kích, không có năng lực hồi phục, quả nhiên, không có ao sinh hóa và đài thí nghiệm, ý thức lực này của cơ giáp sư hoàn toàn chẳng có tích sự gì.
Sau khi thử qua nhiều thủ pháp mà vẫn không có hiệu quả, Gia Long cũng dần buông tay. Hắn biết rằng trước khi có ao sinh hóa và đài thí nghiệm, đừng mong gì đến ý thức lực này nữa.
Hắn tiếp tục nhìn sang phần thứ hai phía sau, điều đáng tiếc là tầng thứ hai lại là một biểu thức tính toán lập thể xoắn ốc vô cùng phức tạp, từ trên xuống dưới được cấu thành bởi một lượng lớn biểu thức tính toán chi chít tạo thành một mô hình kiến trúc lập thể. Điểm quỷ dị ở đây là các nhân tố trong mỗi biểu thức tính toán đều được dùng chung với rất nhiều biểu thức khác, từ phép tính cho đến đáp án, từng tầng công thức tạo nên cấu trúc mô hình vô cùng phức tạp.
"Đơn giản chính là một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo." Gia Long nheo mắt cảm thán. Trên mô hình kiến trúc này hầu như không thể thay đổi dù chỉ một chữ số, nếu không sẽ xuất hiện hiện tượng toàn bộ mô hình trực tiếp sụp đổ.
Sau khi xem mô hình này, yêu cầu của tầng thứ hai cuối cùng cũng xuất hiện.
"Xây dựng một cấu trúc kim tự tháp 9*9*9 (giảm dần từ dưới lên). Dựa trên tất cả quy tắc biểu thức tính toán kinh điển đã ghi nhớ ở tầng thứ nhất."
"Quả nhiên..." Gia Long cạn lời, quy tắc kết luận của tầng thứ nhất có thể dùng làm công thức, có tới mấy trăm điều, ở đây tầng thứ hai lại bắt đem ra để thiết lập mô hình toán học kiểu này.
Cấu trúc này có chút giống trò chơi Sudoku truyền thống kinh điển, nhưng phức tạp hơn thế rất nhiều, bởi vì các phép tính liên quan ở giữa đều phải liên tục, hơn nữa các con số tham gia tính toán cũng phải được dùng chung. Điều kiện tiên quyết là bắt buộc phải tự tính nhẩm, không được dựa vào máy tính. Nếu không sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Gia Long tính toán một lúc, tạm thời hoàn toàn không có chút manh mối nào. Hắn là sinh viên ưu tú của trường đại học hàng đầu, cũng là nhà sinh hóa học đỉnh cao của thế giới Đồ Đằng (Đồ Đằng), nhưng hiện tại trong thời gian ngắn ngủi mà muốn dùng tính nhẩm hoàn thành mô hình tổ hợp cấp độ này, độ khó này đã không thể dùng từ khó để hình dung, mà phải ví như lên trời.
Hắn không dám tưởng tượng rốt cuộc những cơ giáp sư khác tiến hành quá trình huấn luyện này như thế nào, lực tính toán nhẩm đến mức độ này quả thực đã đạt đến cảnh giới phi nhân.
Tính toán một hồi mà chẳng có manh mối gì, hai cỗ cơ giáp cũng gần như đã đến địa điểm được định sẵn từ trước – tiểu trấn Khoa Nhĩ.
Trong đai bức xạ, những tiểu trấn mang tên Khoa Nhĩ, Cơ Ni La, Thang Mục nhiều không đếm xuể, nói là tiểu trấn, kỳ thực chỉ là một ngôi làng rất nhỏ.
Trên bình nguyên đen kịt, trong vòng bán kính mấy chục cây số chỉ có nơi này là có một gò đồi nhỏ, mà tiểu trấn Khoa Nhĩ chính là cải tạo bên trong gò đồi nhỏ này thành một tiểu trấn bán khép kín, xung quanh còn di thực rất nhiều thực vật biến dị. Tính ẩn giấu cực kỳ mạnh mẽ.
Gia Long một đường chạy đến đây, mục đích chính là đến tiểu trấn Khoa Nhĩ này, vì thế hắn còn tranh cãi một trận nhỏ với An Đạt, thế nhưng đối phương hình như thấy không thể thuyết phục được Gia Long, vậy mà cũng không chịu rời đi, trái lại còn bám sát theo sau hắn, bộ dạng đeo bám không buông.
Gia Long cũng lười để ý đến kẻ này, mục đích chuyến đi lần này hắn vẫn luôn chưa hề quên.
Vù vù!!
Trong hai tiếng xé gió vang lên, hai cỗ cơ giáp màu đen bay vụt lên không trung gò đồi nhỏ.
Gia Long theo tần số mà giáo viên cho, trực tiếp truyền tin nhắn xuống dưới: "Tôi là Nono Sĩ Va Lâm."
Rất nhanh, gò đồi phía dưới tự động mở ra một cái khe nhỏ. Một phi hành khí không người lái trực tiếp bay vút lên, trông giống như một chiếc trực thăng siêu nhỏ, bên trên treo một gói đồ nhỏ màu đen.
Gia Long vươn tay chộp lấy, trực tiếp cầm lấy gói đồ vào tay.
Lúc này màn hình máy tính trước mặt hắn bỗng nhiên chớp lóe mờ ảo, phát ra tiếng xèo xèo, xuất hiện một đại thúc (đại thúc) trung niên hói đầu.
"Đại nhân Nono, đây là lượng thu thập của năm nay, xin ngài kiểm tra thu nhận, ngoài ra Diệp Phi đại nhân của bản phái đã cảm đáo (đến nơi), đang tọa trấn Phi Dao Thành, chủ thượng thông báo ngài có thể trực tiếp quay về Phi Dao Thành." Đại thúc hói đầu thấp giọng nói.
"Đã rõ, vất vả rồi." Gia Long gật đầu mỉm cười đáp lễ.
"Đây là những gì thuộc hạ nên làm." Nam trung niên hói đầu vội vàng cúi đầu thể hiện sự sợ hãi.
Màn hình ngắt kết nối, Gia Long cũng gần như đã khử trùng xong gói đồ, trong khoang cách ly thao tác cánh tay cơ khí nhanh chóng mở ra, bên trong là một chiếc hộp đông lạnh đang bốc hơi lạnh, bên trong hộp đặt một quả cầu thủy tinh trong suốt nguyên khối, tâm bên trong chứa đầy chất lỏng sền sệt bán trong suốt giống như thủy ngân, nhưng lại có màu đỏ như máu.
"Đây chính là Huyết Ngân?" Trong lòng Gia Long thả lỏng một chút, mục tiêu của chuyến đi lần này đã đạt được một cái, còn có một cái nữa, chính là tìm kiếm đệ tử (đệ đệ) Beren và Xích Nguyệt bọn họ, đã chiếm lấy thân xác Nono này, tận khả năng để bạn bè người thân xung quanh cậu ta sống tốt hơn, cũng là một trong những báo đáp mà hắn nên làm.
Hơn nữa nếu không có sự âm thầm trả giá của Beren và gia đình, thân xác này lúc đầu tuyệt đối không thể dễ dàng gia nhập Học viện Hắc Bàn như vậy, để có được nền tảng tiến bước tốt đẹp.
"Bây giờ đi đâu? Vẫn chưa về sao?" Sau khi nhận được Huyết Ngân, hai cỗ cơ giáp tơi tả của Gia Long và An Đạt nhanh chóng bay vù vù tùy ý theo một hướng vô danh một lúc, An Đạt cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng.
"Đến Phi Dao Thành, nhưng không thể cứ thế mà đi thẳng đến đó, bắt buộc phải tìm một con đường an toàn." Gia Long tiện miệng đáp.
“Cậu còn muốn về Phi Dao Thành!?” An Đạt kinh ngạc nói, “Trên đường trở về không biết có bao nhiêu kẻ đang mai phục chờ cậu! Trở về là tìm cái chết à?”
“Vậy thì sao chứ?” Gia Long vẫn thản nhiên như không. “Hay là cậu đừng đi theo tôi nữa là được.”
An Đạt ngồi trong khoang lái đảo tròng mắt.
“Không được! Vì sự an toàn của cậu, cậu đây là lần đầu tiên ra ngoài đai bức xạ, nếu mà nhiễm bệnh bức xạ thì phiền toái đấy. Cho nên chúng ta vẫn nên đi cùng nhau thì tốt hơn.”
Gia Long bĩu môi, biết tên này là muốn dựa vào thực lực của Hắc Diêm Phái bên mình để tránh sự truy sát của Bạch Quang.
Hai người trên đường đi tiêu hao rồi bổ sung thêm một ít khối năng lượng, trọng lượng mang theo của cơ giáp bớt đi một chút, gánh nặng chở khoáng trí năng cũng giảm đi rất nhiều, tỏ ra vô dư hữu dư (dư dả), thế là Gia Long không chút khách khí tiếp nhận luôn số lượng khoáng trí năng kiếm được từ việc nhân cơ hội cướp bóc cùng đối phương trên đường lúc trước.
Trên con đường này hắn cũng đã làm rõ giá trị của khoáng trí năng, trên thị trường tuy niêm yết giá nhưng chẳng ai bán cả, thứ này có giá mà không có hàng, thông thường cơ sĩ cấp truyền thừa tự dùng còn chê không đủ. Đem đi giao dịch với cấp truyền thừa, đó quả thực là một vốn bốn lời.
Gia Long thống kê lại, tổng số khoáng trí năng thu được đổi thành tài nguyên, tuyệt đối có thể gom đủ tất cả nguyên liệu cấp trung và thấp dùng để chế tạo cơ giáp mà hắn cần. Có cơ giáp độc thuộc hắn mới có tư cách tiến về phía cấp truyền thừa, nếu không không có cơ giáp độc thuộc của mình, vậy thì đừng hồng nghĩ đến chuyện độ cộng hưởng gì cả. Không có độ cộng hưởng thì ngay cả cấp Tân Nguyệt cũng không bước vào nổi, chứ đừng nói chi đến cấp Bán Nguyệt, cấp Mãn Nguyệt, cấp Song Nguyệt phía sau, cùng với việc chính thức bước vào cấp truyền thừa.
Những khoáng trí năng này có khoảng mấy trăm khối, chiếm tới chín mươi phần trăm trọng lượng tải trọng của cơ giáp, làm giảm cực lớn tính linh hoạt và tốc độ của cơ giáp.
Cho nên hai người chỉ đành hết sức thay đổi quỹ đạo tiến lên, tránh để kẻ truy sát có thể xuất hiện đằng sau đuổi kịp.
“Cậu có muốn biết tại sao tôi lại bị những kẻ đó truy sát không?” Nhàn rỗi chán chường, An Đạt bắt đầu trò chuyện với Gia Long.
“Tại sao?”
“Vì tôi đã giết thiếu tộc trưởng của bọn họ. Hoặc nên nói là thiếu tộc trưởng của chúng ta, bởi vì nguyên bản tôi cũng là một thành viên của gia tộc đó.” An Đạt cười nói.
“Rồi sao nữa?”
“Rồi? Rồi thì đương nhiên là trốn chạy rồi chứ sao. Tôi đã gia nhập Học viện Hắc Bàn, bởi vì chỉ có tinh nhuệ Học viện Hắc Bàn mới có tư cách khiến gia tộc kiêng dè, không dám ra tay sát hại trong học viện.” An Đạt cười cười.
Gia Long “hừ” một tiếng, chẳng có hứng thú nghe tiếp. Dù sao cũng chẳng qua lại là hành trình gian khó nào đó, nỗ lực phấn đấu, cộng thêm chút vận khí, mãi mới trốn thoát khỏi móng vuốt ma quỷ trùng điệp của gia tộc, bây giờ mới miễn cưỡng đứng vững gót chân.
An Đạt cười hì hì hai tiếng, thấy Gia Long không có vẻ gì là hứng thú, liền đổi sang chủ đề khác.
“Này Gia Long, cậu nói xem... trên người cơ giáp chúng ta hiện tại đều mang theo nhiều trọng lượng như vậy, lại còn lắm vật quý giá thế này. Nếu mà đột nhiên gặp phải mấy cao thủ cơ giáp tập kích địch, vậy thì trò vui lớn rồi đây... hì hì hì.”
“Hì hì hì...” Gia Long cũng cười theo. Sắc mặt tái xanh nhìn cỗ cơ giáp hình người đầu rồng màu trắng đang từ từ xuất hiện trên bình nguyên phía trước, “Cậu mẹ kiếp đúng là một nhân tài.”
An Đạt cũng tái mặt đi, tiếng cười nhỏ dần rồi lại nhỏ dần.
“Bốp” một tiếng, hắn hung hăng tát mạnh vào miệng mình một cái.
“Cái miệng quạ đen này của ta!”
“Bây giờ phải làm sao đây?”
“Chạy chứ sao cơ chứ!!!”
Gia Long xoay người là chạy, không nói hai lời.
Bây giờ trọng lượng mang theo lớn thế này, động tác phức tạp một chút thôi cũng có thể dẫn đến việc lò năng lượng động cơ không chịu nổi gánh nặng, trực tiếp sập nguồn, nhưng bảo bọn họ vứt bỏ khoáng trí năng trên người ư, dẹp đi đi, đây chính là tài sản đổi bằng mạng sống đấy, cứ thế mà dễ dàng vứt bỏ thì hoàn toàn không phải phong cách của hai người.
Nhìn thấy hai cỗ cơ giáp cắm cổ chạy trốn, cơ giáp hình người đầu rồng lộ vẻ nghi hoặc, “sẹt” một tiếng rút thanh chiến đao màu trắng đang cắm trên mặt đất trước mặt ra.
“Không phải nói tên kia rất hổ báo sao? Trừ phi gặp phải đối thủ tuyệt đối không thể chống lại, bình thường đều là đánh trước rồi tính sau cơ mà, sao lại khác với tư liệu thế nhỉ?”
Trong khoang lái trắng tinh, Băng Long sờ cằm đầy nghi vấn.
“Đại nhân, trên máy dò đặc biệt phát hiện trên người hai cỗ cơ giáp kia có phản ứng năng lượng cao! Đối phương dường như đã mở tính năng bảo quản lạnh nhiệt độ thấp!” Trong chiến hạm tàng hình ẩn giấu ở trên không, hình đại diện của một tên thuộc hạ xuất hiện trên màn hình cơ giáp.
“Ồ? Phản ứng năng lượng cao á? Mang theo bảo vật gì sao? Hèn chi thấy tao là chạy mất dép!” Băng Long lập tức sáng bừng cả mắt, “Đi! Đuổi theo xem đó là cái gì!”
Hắn vỗ mạnh vào bàn điều khiển, thể cơ giáp hình người đầu rồng ầm ầm bộc phát ra luồng quang diễm màu trắng, phi nước đại đuổi theo hai cỗ cơ giáp phía trước.
Trên bình nguyên đen kịt, hai cỗ cơ giáp màu đen ở phía trước liên tục bôn đào, cỗ cơ giáp màu trắng ở phía sau bám sát từng bước, khoảng cách giữa hai bên đang nhanh chóng thu hẹp lại.
Trong tiếng chạy thình thịch thình thịch, hai cỗ cơ giáp phía trước hoàn toàn không thể bay liên tục, mà là lúc bay lên lúc hạ xuống dùng chân mượn lực, trông vừa nặng nề vừa vụng về, nhìn một cái là biết trọng lượng tải trọng của cơ giáp quá lớn rồi.
“Sắp đuổi kịp rồi! Làm sao bây giờ!?” An Đạt kêu hoảng lên, nhìn cỗ cơ giáp hình người đầu rồng càng lúc càng đến gần sau lưng, vừa nhìn cái là hắn nhận ra ngay đối phương là cơ thể của Bạch Quang, nhìn cái thứ hai, liền nhận ra tuy cơ thể chỉ có dao động cường độ cấp bốn, thế nhưng dự cảnh nguy hiểm của ý thức lực cứ liên tục cảnh cáo hắn, chạy mau! Chạy mau! Chạy mau!!
“Cậu cản hắn lại trước đi! Tôi đi tìm viện binh!” Gia Long hét lớn. Tốc độ vậy mà bỗng nhiên nhanh hơn rất nhiều, hóa ra là đã đem kỹ thuật tiến lên đặc biệt có thể giảm lực cản đó tung ra. Nhanh chóng hất văng An Đạt lại phía sau.
“Cản cái mông nhà cậu ấy!” An Đạt nước mắt đầm đìa, cuối cùng cũng nhìn thấu bản chất vô sỉ của Gia Long. “Sao cậu không đi cản hắn lại!?”
“Hì hì, tốc độ của tôi nhanh hơn cậu, tỷ lệ trốn thoát cao hơn mà.” Gia Long cười lớn đáp. Còn tiếp...