Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2398 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
971 Tinh Hạch Quảng Trường 1

❊ ❊ ❊

“Vị tiên sinh này, đi đâu thế?” Tài xế là một gã đại hán đầu đinh cường tráng hơn, chen lên cất giọng ồm ồm nói.

Gia Long đảo mắt nhìn quanh một vòng những con đường lộn xộn xung quanh, cảm giác có chút chênh lệch khá lớn so với thành phố chủ thành đại đô thị trong tưởng tượng của hắn, ngược lại càng giống cảm giác ra khỏi ga tàu hỏa vào dịp Tết khi ở Trái Đất hơn.

Con đường phía trước lộn xộn lung tung, chặn một dải hàng rào kim loại màu trắng bạc, dòng người muốn đi ra ngoài đều buộc phải đi qua hai cửa kiểm tra không nhỏ mới ra được.

Dòng người bị chặn lại ở đây chen chúc vào nhau, vai sát vai, trước sau trái phải đâu đâu cũng là người, không chỉ có các năng cơ sư đi ra, mà còn cả tài xế taxi chen chúc vào cùng, những tài xế này nhiệt tình bất thường, còn kiêm nhiệm một phần nhiệm vụ làm hướng dẫn viên dẫn đường.

Người đàn ông ở phía trước bên trái hắn đang thao thao bất tuyệt giới thiệu về điểm hấp dẫn của thành phố này, đồng thời vỗ ngực bảo đảm giá cả của mình là ưu đãi nhất ở đây, không có đối thủ.

Thế nhưng cảnh tượng xung quanh như thế này rất nhiều, khắp nơi đều có, hơn nữa phát âm đều có chút kì lạ, rõ ràng là đã trải qua một loại chương trình phiên dịch nào đó.

Con đường tương đối rộng rãi phía trước càng thêm hỗn loạn, có người đang dọn dẹp hành lý đồ đạc lớn nhỏ trên mặt đất, có người dắt trẻ con đứng ở bên ngoài dường như là đang đợi người, lại có người trước mặt hiện lên màn hình quang ảnh giống như liên lạc điện thoại đang gọi điện.

Dòng người qua lại càng lúc càng đông, rất nhiều người dùng xe đẩy tay treo lơ lửng để chở hành lý của mình, đỉnh đầu trôi nổi di chuyển màn hình cuộn chữ kí hiệu ánh sáng màu đỏ không hiểu nổi.

Các loại tiếng hét lớn, gọi tên, gọi họ hàng, gọi duy trì trật tự, gọi bán bản đồ nhỏ kỷ niệm, vân vân mây mây, toàn bộ khung cảnh hỗn tạp một mảnh.

Cho người ta một cảm giác hoàn toàn, triệt để đến một thế giới khác rất xa rất xa.

Gia Long nheo nheo mắt, tựa lưng vào cửa đứng vững, không để cho bản thân bị người khác chen đến lệch đi.

- Đi thẳng đến Tinh Hạch Quảng Trường.

Tài xế đại hán gật đầu, lập tức trên mặt lộ ra nụ cười.

- Tinh Hạch Quảng Trường? Ngài phỏng chừng cũng là đến tham gia khảo thí phải không? Thật đúng lúc, tôi lúc trước cũng đón hai người đi đến nơi đó, đi theo tôi đi khách hàng, chúng ta có thể đi lối đi tiện lợi ở bên cạnh.

Gia Long đi theo người này chen chúc một đường qua lại, giống như hai con cá luồn lách trong dòng người, từ một chỗ lan can hợp kim bên trái lật người ra ngoài. Nơi đó đỗ một chiếc taxi có vẻ ngoài hơi cũ, phía dưới không có bánh xe, mà là luồng hạt màu trắng phun ra hơi mờ.

Tài xế thành thạo kéo cửa ngồi vào trong. Gia Long cũng đi theo kéo cửa phía sau ngồi vào, vừa vào mới phát hiện bên trong vậy mà còn ngồi hai người. Phân biệt là một nam một nữ, đều rất trẻ tuổi, thoạt nhìn sẽ không quá hai mươi tuổi.

Nam sinh trông không ra sao cả, vóc dáng cũng rất gầy yếu, thậm chí cho người ta một cảm giác yếu ớt không chịu nổi gió thổi, đeo một bộ kính mắt nho nhã lịch sự. Chỉ là làn da hơi đen một chút, dường như có chút trầm mặc ít nói, nội hướng khó chịu.

Nữ sinh thì trẻ nhất, cao lắm là mười sáu mươi bảy tuổi, bộ dáng hơi có vẻ thanh tú đáng yêu, vóc dáng xinh xắn thon thả, mặc một chiếc váy ngắn màu trắng và tất quần bông đen dày dặn, bên trong áo sơ mi lụa màu trắng thấp thoáng nhô lên bầu ngực cao vút, cộng thêm làn da khuôn mặt trắng trẻo, trong mắt còn có ánh mắt vô cùng trong trẻo thuần khiết, mang đến cho người ta một cảm giác thanh tú xinh đẹp.

Cô gái vừa thấy Gia Long ngồi vào, lập tức hai mắt hơi sáng lên, tay khẽ chỉnh lại mái tóc ngắn đuôi ngựa màu đen suôn mượt. Phần tóc mái ở hai bên thái dương hơi dài, rủ xuống tận cằm, nhìn qua trông vô cùng điềm đạm đáng yêu.

Không hề nghi ngờ. Gia Long cho dù tóc tai bù xù, nhưng vóc dáng cường tráng cân đối và ngũ quan sắc nét góc cạnh cũng lập tức đem nam sinh khác trong xe so sánh xuống dưới, hơn nữa thế giới này đến nay cũng mới chỉ hơn hai mươi đầu, vẫn là thời điểm rất trẻ tuổi, một thân trang phục chiến đấu chỉnh tề lại càng làm nổi bật khí chất anh vũ.

Lập tức khiến cô gái nhìn bằng con mắt khác.

- Đều là đi Tinh Hạch Quảng Trường, ba vị không ngại tôi chở thêm một người chứ? - Tài xế cười ha hả quay đầu hỏi.

Cả ba người đều tỏ ý không có vấn đề gì.

Tài xế lập tức đi ra ngoài lại bắt đầu đứng ở bên xe lớn tiếng hò hét, anh ta dường như đã điều chỉnh hệ thống phiên dịch, ngôn ngữ hét ra là một loại ngôn ngữ khác mà Gia Long không nghe được.

- Chẳng mấy chốc, lại bị anh ta gọi lên một người phụ nữ đeo kính nho nhã. Người phụ nữ này không nói một lời, giơ tay nhìn thời gian trên đồng hồ, cũng không quay đầu lại nhìn ba người ở hàng ghế sau.

- Được rồi, xuất phát!

Tài xế trở lại trên xe, lớn tiếng nói một câu. - Nói trước nhé, giá tiền đều như nhau, hai tinh một chiều.

- Không có vấn đề. - Người phụ nữ đeo kính gật đầu, những người khác cũng không có ý kiến, dường như giá tiền này rất hợp lý, Gia Long tự nhiên cũng gật đầu không nói lời nào, rõ ràng từ phản ứng của những người khác mà xem, giá tiền này rất bình thường.

Xe bắt đầu từ từ chuyển động, một dấu hiệu màu sắc xanh lá bên cửa sổ lái bộp một cái biến thành đèn đỏ, ý nghĩa hiển thị rõ ràng là không nhận khách.

- Hành trình 442 km, toàn bộ quãng đường tính giá do Công ty Quản lý Giao thông Phi Đằng giám sát, cần khiếu nại xin ghi lại số hiệu taxi, truyền tải cho trang web công ty. - Một giọng nữ ngọt ngào vang lên.

Gia Long nghiêng mặt nhìn ra bên ngoài những tòa nhà lướt qua, đa phần đều là đá vàng nhạt và kim loại hỗn hợp tạo thành, cửa ra ga núi lửa phía sau càng lúc càng xa, nhìn ngược lại chỉ có thể nhìn thấy ngọn núi lửa cao lớn kia phun ra cột sáng màu trắng liên tục không ngừng.

Suốt dọc đường, không ai nói chuyện, cô gái lấy ra một thứ giống như điện thoại di động chơi một lúc, nam sinh đeo kính thì lấy sách ra lật xem đọc, thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Mọi người đều mơ hồ có chút buồn ngủ, ai nấy theo bản năng bắt đầu gà gật, chỉ có Gia Long vẫn tinh lực dồi dào, không có một chút cảm giác mệt mỏi nào.

Bùm!!

Đột nhiên xe chấn động kịch liệt một trận. Một cỗ từ trường khổng lồ quét qua mạnh mẽ, kích động trường ý thức mấy người trong xe vặn vẹo chấn động một trận.

Trong tiếng kinh hô, mấy người trong xe đều ngả nghiêng đâm vào nhau.

Phía trước còn đỡ, người phụ nữ đeo kính đâm vào cửa xe, chỉ có điều trán hơi đỏ lên.

Còn ba người ở hàng ghế sau thì có chút chật vật, Gia Long thì đỡ hơn, lực ý thức mất kiểm soát, nền tảng võ đạo của bản thân vẫn còn, chút dao động vặn vẹo này không đủ để làm rung chuyển hắn, nhưng bên này hắn vừa ổn định, cô gái bên cạnh liền theo bản năng coi hắn làm điểm tựa để giữ thăng bằng, hai tay trực tiếp túm lấy cánh tay hắn, cả người mềm nhũn dán chặt lên người hắn.

Xe ổn định lại, phía trước truyền đến tiếng xin lỗi liên tiếp của tài xế, nói là trên không có bão từ trường, anh ta cũng không có cách nào tránh khỏi, đây là tai họa tự nhiên, ở đây dài thì mấy ngày, ngắn thì mấy tiếng là sẽ có bão từ trường, là hiện tượng thường gặp.

- Xin lỗi... - Cô gái phát hiện bản thân hầu như treo trên người Gia Long, lập tức có chút lúng túng.

- Không sao. - Gia Long cười ôn hòa.

Cô gái buông một tay ra, gò má hơi đỏ lên, thoạt nhìn có vẻ chưa trải sự đời, cô dùng một tay chỉnh lại váy ngắn, tay kia vẫn nắm chặt cánh tay Gia Long.

Đang định buông ra. Đột nhiên.

Keng choang!!

Lại là một tiếng động trầm đục, xe chấn động một trận, vậy mà lại là luồng bão từ thứ hai quét qua.

Trong xe lập tức vang lên một tiếng kêu thấp.

Cô gái kinh hô một tiếng. Lần này ngay cả Gia Long cũng không thể triệt để đứng vững cơ thể, bão từ thậm chí có thể ảnh hưởng đến sự cân bằng của cơ thể con người. Nếu chỉ là một mình hắn thì ngược lại có thể không sao, nhưng một tay lại bị cô gái nắm lấy cản trở điểm cân bằng, cú kéo mạnh này, tay phải lập tức bị kéo mạnh qua.

Cánh tay Gia Long dùng sức, nhưng lại phát hiện cơ bắp vậy mà mềm nhũn vô lực, rõ ràng cỗ bão từ kia không hề đơn giản như vậy, chỉ có thể ảnh hưởng đến lực ý thức, nhưng trong lúc sức lực phát ra mềm nhũn, Sinh Chi Mật Võ của hắn trong cơ thể chấn động mạnh một cái. Cánh tay lập tức một lần nữa trào ra một cỗ sức mạnh, tìm được điểm ổn định ở hai bên trái phải, triệt để ổn định lại cơ thể.

- A! - Mà ngay lúc này bên sườn truyền đến một tiếng kêu kiều diễm.

Gia Long cũng cảm thấy có chút không đúng. Nghiêng người nhìn sang, lập tức có chút lúng túng.

Hóa ra tay phải của hắn vì để duy trì thăng bằng, đồng thời trong lúc bị cô gái túm lấy, một cỗ rơi lên đùi tất đen dưới váy ngắn của cô gái, đùi thon thả mềm mại ấm áp cám dỗ, tay kia của cô gái hoảng loạn túm lấy vạt váy muốn đẩy tay Gia Long ra, nhưng vô ích, ngược lại dưới sự che giấu này, nhìn qua càng giống như là, tay Gia Long vươn vào dưới váy ngắn của cô, theo quần tất đen sờ đến giữa hai chân.

- Ờ... - Gia Long vội vàng thu tay lại. Sống từng ấy tuổi, đây là lần đầu tiên ngoài ý muốn chiếm tiện nghi của người khác.

Tình huống của hai người ở đây không ai chú ý tới, những người khác đều bận rộn chỉnh đốn bản thân, nam sinh đeo kính nội hướng trầm mặc kia không ngừng xoa cục u trên trán mình, suýt xoa hít khí lạnh, tài xế phía trước vẫn đang lẩm bẩm chửi mắng, còn nữ sĩ đeo kính thì lấy ra một chiếc gương trang điểm đang cẩn thận chỉnh đốn trang điểm cho mình.

- Xin lỗi. - Gia Long thấp giọng nói một câu.

- Không... Không sao. - Cô gái xấu hổ cúi đầu.

Suốt dọc đường tiếp theo không còn bất kỳ ngoài ý muốn nào nữa, trải qua hai lần ngoài ý muốn vừa rồi, bốn người trong xe cũng có chủ đề chung. Xoay quanh bão từ, mấy người cũng bắt đầu chậm rãi trò chuyện phiếm.

Sau một lượt tự giới thiệu. Ngoại trừ nữ sĩ đeo kính ra, ba người ở hàng ghế sau vậy mà toàn bộ đều là đến đây tham gia trận đấu tuyển chọn.

Cô gái tên là Thụy Tư. Nam sinh đeo kính tên là Nhã Các Đa, không nói đến từ đâu, nhưng đều là mức độ xấp xỉ nhau, đều là năng cơ sư cấp ba, thế nhưng cũng rất bình thường, tham gia tuyển chọn thông thường phổ biến nhất chính là năng cơ sư cấp ba, cấp bốn rất hiếm thấy, cấp năm tuyệt đối không thể xuất hiện, năng cơ sư cấp năm trước ba mươi tuổi sớm đã được đặc cách tuyển thẳng vào rồi, tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở trận đấu tuyển chọn.

- Mỗi năm người đến đây tham gia tuyển chọn đều rất nhiều, thế nhưng nghe nói giám khảo đến năm nay là người từng đi chiến trường hư không, là phái thực chiến tiêu chuẩn, phỏng chừng sợ là coi trọng thực chiến chiếm đa phần. - Nam sinh đeo kính có chút sầu lo nói. - Kém nhất của tôi chính là thực chiến, lần này phỏng chừng có lẽ sẽ rất phiền phức.

- Khi thực chiến mọi người đều xem trọng điểm khó, cũng không phải một mình cậu sầu. - Thụy Tư từ sự lúng túng khôi phục lại, tiếp lời nói. - Những năm trước đây đều lấy lực tính toán làm điểm khó khảo khảo thí, theo tôi thấy, lấy thực chiến làm trọng điểm ngược lại còn nhẹ nhàng hơn, dù sao thực chiến mọi người đều không được, đại đa số người đến tham gia tuyển chọn đều là năng cơ sư phái lý luận chiếm đa phần, thực sự muốn thực chiến, mọi người đều nửa cân tám lạng, chênh lệch không lớn.

- Nói thì nói vậy, chỉ là Hoa Điểu Giám Ngục của tôi vẫn chưa bồi dưỡng hoàn toàn... - Nam sinh đeo kính có chút chần chừ.

- Gà Cầu Vồng của tôi không phải cũng thế sao, năng cơ sư cấp ba chúng ta có mấy người là hiện tại đã bồi dưỡng hoàn toàn chứ? - Cô gái Thụy Tư an ủi lên, thoạt nhìn là một cô gái tốt tâm tư đơn giản, tính cách cũng rất ôn nhu. - Đừng lo lắng, cậu lo lắng người khác còn lo lắng hơn cậu đại ca Gia Long anh nói có phải không?

Gia Long gật đầu.

- Thực chiến kỳ thực không phải gian nan như các cậu tưởng tượng, thế nhưng số lần quá ít, cũng đành phải dùng tinh thần tập trung cao độ để bù đắp, tranh thủ không phạm sai lầm chính là chiến thắng lớn nhất, con đường phải đi từng bước một, không thể quá khích.

Khí thế của hắn trong ba người là đầy đủ nhất, bản thân khí chất cũng tốt, vóc dáng tướng mạo áp chế nam sinh đeo kính hoàn toàn không có tư cách so sánh. Khi nói chuyện vô cùng tự tin, cho người ta một cảm giác đương nhiên phải thế, vô cùng khiến người ta tin phục.

- Đại ca Gia Long, có thể thỉnh giáo một chút trong thực chiến nên chú ý những điểm nào không? - Nam sinh đeo kính thấp giọng hướng Gia Long thành khẩn hỏi.

Lời này vừa thốt ra, cô gái Thụy Tư cũng đi theo ném ánh mắt về phía Gia Long, mặc dù cô vẫn có chút lúng túng đỏ mặt, nhưng đã tốt hơn trước đó rất nhiều.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:955
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.