Ầm ầm!
Bỗng nhiên phía xa truyền tới một tiếng nổ lớn.
Chiếc mô tô kia vậy mà bỗng chốc bay vút lên không trung, trong khoảnh khắc lao vào bầy nhân thú, tưởng chừng muốn bay vất vứt qua đối phương, nhưng lại bị một cỗ đại lực vô hình đánh trúng mạnh mẽ. Một tiếng ầm vang, toàn bộ chiếc mô tô cùng với người ở phía trên đều nổ tung thành từng mảnh vụn, trực tiếp bạo liệt.
"Ta đã sớm biết." Gia Long đứng trên tường vây, từ xa nhìn ngọn lửa lầm bầm nói.
Rất nhanh, Đông Bội Lan và Mai Lũng ở bên cạnh cũng đuổi tới, nhìn thấy ngọn lửa bên kia, đều không nói gì. Chỉ là trong đồng tử phản chiếu ra một tia âm u.
"Chúng ta đã bị bao vây chặt chẽ rồi, hiện tại đám nhân thú này chỉ đang đợi thời gian, tiên tiêu hóa những nơi khác, chúng ta cũng chẳng khác gì súc sinh bị nuôi nhốt." Gia Long cười lạnh lên. "Tên kia còn vọng tưởng trốn chạy, quả thực là muốn chết."
Mai Lũng và Đông Bội Lan đều không lên tiếng, chỉ là tĩnh lặng như chết.
Người ở phía dưới hãy còn đang cãi vã cũng bỗng nhiên im bặt, tất cả mọi người đều biết Tạp Tư Đặc, kẻ muốn trốn chạy, cũng đã thất bại triệt để. Hi vọng tựa như bỗng chốc đứt đoạn. Ngay cả việc Tạp Tư Đặc dùng động lực lò cơ giáp làm động cơ để điều khiển mô tô, tốc độ cao sinh ra như vậy cũng không thể đào thoát, kết quả này vừa khiến bọn họ hả giận, nhưng phần lớn hơn lại mang đến sự tâm hàn.
Gia Long quay đầu lại, nhìn thấy Đông Bội Lan vẫn không có phản ứng gì, biểu tình có chút ngẩn ngơ, liền cười lạnh một tiếng.
"Xuống dưới canh chừng người phía dưới đi, cẩn thận bọn chúng tự bạo tuyệt vọng để gia tăng độ phóng xạ! Muốn không chết mà làm sâu sắc thêm bệnh phóng xạ biến thành nhân thú, phương pháp thoát chết như vậy không chỉ có lần thứ nhất đâu."
Đông Bội Lan vẫn chưa hoàn toàn định thần lại, không chỉ vì phó thủ gắn bó nhiều năm bỏ trốn khiến nàng chấn động quá lớn. Mà còn vì sinh cơ gần như không thấy được cũng làm nàng tâm lực tụy kiệt, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Bốp!
Gia Long giáng một cái tát thật mạnh vào mông nàng.
"Mau đi!"
Đông Bội Lan lúc này mới tỉnh táo lại, trừng mắt nhìn Gia Long.
"Ngươi tìm đánh à!"
"Dù sao ngươi cũng đánh không lại ta." Gia Long tùy ý nói.
Đông Bội Lan nhìn thấy Gia Long hoàn toàn không giống dáng vẻ đang chờ chết, trong lòng không khỏi lại dâng lên một tia niệm đầu muốn sống. Liền vội vàng đi xuống bắt đầu chằm chằm canh giữ đám người phía dưới. Mặc dù người ở Trấn Sư Tử đều khá đoàn kết, nhưng đã mang tiếng Tạp Tư Đặc mở đầu tiên lệ, nói không chừng cũng sẽ có Tạp Tư Đặc thứ hai, Tạp Tư Đặc thứ ba.
Mai Lũng cũng thâm trầm nhìn Gia Long một cái, tình huống thế này cho dù là hắn cũng nghĩ không ra biện pháp gì để đào sinh, nhưng người trẻ tuổi này trong ánh mắt thấu ra lại không phải tuyệt vọng chờ chết, mà là kiên định.
Quay người lại, hắn cũng đi theo Đông Bội Lan xuống dưới.
Thời điểm này, cho dù Gia Long lai lịch bất minh, nhưng trong lúc nguy nan, trốn cũng không trốn thoát được, cho dù còn có chủ ý gì khác đi nữa cũng không còn quan trọng, dù sao không được thì chính là chết.
Ngoài việc tin tưởng Gia Long ra, hình như cũng chẳng còn cách nào khác.
Ngay cả việc tìm đủ số lượng thứ đó để đồng vu tận cũng không có cách, trong trấn căn bản chẳng có mấy vật nổ.
Nhìn hai người đi xuống, rất nhanh lại có hai người đi lên, một nam một nữ, đều là thân hình cường tráng khổng võ hữu lực, đi đến trước mặt Gia Long.
"Mai Lũng thúc bảo chúng ta đến giúp ngươi đánh một tay, có phân phó gì cứ việc nói!" Nam nhân lớn tiếng nói.
Gia Long gật đầu.
"Bây giờ chỉ cho phép một phần ba số người ở bên trên phòng thủ, những người khác xuống dưới nghỉ ngơi cho tốt. Hai ban thay phiên căn bản không có cách nào chống đỡ qua nổi." Hắn lập tức phân phó. Hai người này đi lên cũng là bước đầu tiên để hắn nắm giữ quyền lực của trấn tử này.
Bất quá cho dù toàn bộ trấn tử giao vào tay hắn thì hắn cũng chẳng thèm khát, trấn tử tối đa ba bốn mươi người thì lấy tới có ích lợi gì.
."Được rồi." Nam nhân kia liền đi truyền lời và sắp xếp cho Mai Lũng.
Gia Long hướng mắt nhìn sang nữ nhân cường tráng còn lại.
"Ngươi đi tìm toàn bộ những thực vật còn lại có độ phóng xạ cao ở trong trấn tập trung lại một chỗ, ta muốn dùng."
"Định rõ!"
Nữ nhân này gật gật đầu.
"Làm xong thì báo cáo cho thủ lĩnh Đông Bội Lan. Ta đi nghỉ ngơi một lát trước, đúng rồi, mang cho ta ít đồ ăn tới." Gia Long tùy ý phân phó nói.
Biểu tình nữ nhân này giãy giãy giứa giứa một chút, có chút không cam lòng đi xuống.
Gia Long cũng tiện thể nhìn lại phía xa lần cuối, nhân thú theo quy luật tự nhiên sẽ không tấn công vào ban đêm, hắn cũng yên tâm đi xuống, mười mấy người trên tường vây là đủ để phòng thủ trinh sát rồi.
Không cần ai chào hỏi, hắn trực tiếp bảo Đông Bội Lan sắp xếp một căn phòng để đi vào nghỉ ngơi.
Ăn sạch một bàn thực vật sền sệt dạng bùn khoai tây được đưa tới, lấp đầy cái bụng xong, hắn đóng cửa lại, bảo người không được vào làm phiền, bản thân cũng bắt đầu nắm chặt chiếc chìa khóa năng giới sư trên người, ý thức chầm chậm chìm xuống.
Hắn có thể cảm giác được chiếc chìa khóa đang không ngừng phóng thích ra những dao động vi tế, cỗ dao động này không ngừng hướng lên phía trên đầu hắn mà xạ tới, đây hình như chính là tác dụng của cái hộp đen mà Tây Lâm đã nói, đang không ngừng phát ra tín hiệu định vị.
"Vẫn chưa biết phải mất bao lâu mới có được tế bào Mật Lạp đây..." Gia Long thở dài một hơi. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn căn bản không muốn động dùng chủng tộc vặn vẹo không thể khống chế kia. Phương pháp tốt nhất là, bản thân đơn vị trì sinh hóa là có thể khống chế, cộng thêm sự gia phúc của chủng tộc vặn vẹo, thì có lẽ có thể hoàn mỹ khống chế để hình thành thực lực, hắn đã đọc được kỹ thuật liên quan trên ghi chép luyện tập pháp của năng giới sư, lý luận tính toán sau đó có thể thực hiện được.
"Vẫn là nên đi tìm ấn ký năng giới sư trước, bằng không đến cả việc chế tạo pháo hôi cấp thấp nhất cũng không làm được, không có ấn ký mà muốn tự mình ** thiết kế một khoản sinh vật pháo hôi, quả thực là công trình to lớn, ít nhất cần máy tính lượng tử cỡ lớn liên tục tính toán trong ba tháng, đây vẫn là loại cấp thấp nhất. Lực tính toán của năng giới sư ở phương diện mô hình sinh hóa, cường đại hơn máy tính lượng tử rất nhiều."
Ấn ký năng giới chính là mô bản sinh vật sinh hóa đã làm sẵn, chỉ cần có tài liệu là có thể dựa theo mô bản không ngừng lợi dụng trì sinh hóa gia công ra sinh vật pháo hôi. Không cần tính toán ngoài lề, lực tính toán của bản thân ấn ký năng giới chủ yếu dùng để phụ trợ năng giới sư tính toán các phương diện khác. Tỉ như tính toán công trình đài thí nghiệm chẳng hạn, cho nên mô bản được chế tạo sẵn trong ấn ký tương đương với khuôn đúc, trộn lẫn tài liệu điền vào là có thể bồi dưỡng ra một con pháo hôi, hiệu suất vô cùng cao.
Hơn nữa một số ấn ký năng giới lưu hành đều là qua rất nhiều năng giới sư cải lương ưu hóa nhiều lần, so với pháo hôi mới tự mình thiết kế ra thì các phương diện đều đạt đến trình độ rất tốt, cho dù là tiết kiệm tài liệu hay uy lực công năng, hoặc giả là tốc độ, độ bền vững, cũng như tính ổn định kết cấu vân vân.
Cho nên bất kỳ năng giới sư nào, trừ phi là loại năng giới sư trong liên minh suốt ngày mọc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, còn lại đều là mua ấn ký năng giới mình cần, rồi trên cơ sở đó tiến hành phát triển thêm bước nữa.
Có thể nói, mỗi một năng giới sư cường đại đều là một nhà sinh hóa học, nhà sinh vật học, nhà di học.
Thanh âm nữ cơ giới êm tai kia lại một lần nữa vang lên.
'Xin lựa chọn đi vào điểm giao dịch.'
Gia Long lại một lần nữa đi vào đường ống hình trụ giống như cầu vồng kia, mà ở trước mặt hắn, cũng xuất hiện một tấm bảng bán trong suốt, phía trên hiển thị ra những điểm giao dịch gần nhất xung quanh có thể đi vào.
Gia Long nhìn thấy nơi mình ở là một điểm màu đỏ rõ ràng, mà xung quanh tổng cộng có ba điểm có thể lựa chọn, trong đó có hai điểm ánh sáng sáng hơn một chút, điểm cuối cùng có chút ảm đạm, dường như bất cứ lúc nào cũng muốn tắt ngấm vậy.
Hắn thử ý thức kết nối đến điểm sáng nhất.
'Bích Ngọc Công Phường: Điểm này là không gian tư nhân, người sở hữu là năng giới sư Cáp Tang Na Bích Ngọc, đi vào cần chi trả phí dụng một tinh.' Nữ thanh giải thích nói.
Gia Long cười khổ nhìn lướt qua người mình, hắn dùng tay sờ soạng trên người một phen, rất nhanh liền tìm thấy chiếc chìa khóa màu đen kia, phía trên hiển thị rõ ràng tài sản hiện tại của hắn, tổng tài sản là 0.
'Tinh thạch của ngài không đủ, xin hãy bổ sung rồi hãy quay lại.'
Thanh âm nữ điện tử kia lại lần nữa vang lên.
Gia Long lại thử điểm còn lại, đồng thời cũng cần một tinh phí dụng đi vào. Mà xung quanh tạm thời cũng không có điểm giao dịch công cộng miễn phí nào, kỳ thực hắn muốn vào nhất vẫn là loại điểm giao dịch công cộng miễn phí đã đi hai lần trước, tiếc là thời gian của loại điểm đó không cố định, cứ cách một khoảng thời gian mới ngẫu nhiên mở một lần.
Cuối cùng hắn lại thử điểm thứ ba, cái điểm sắp sửa ảm đạm tắt ngấm kia.
'Kha Kha Sinh Hóa Điếm: Điếm này là không gian tư nhân, người sở hữu Nặc Danh thiết lập là tất cả mọi người đều có thể vào, phí dụng miễn phí.'
"Cũng may còn có cái có thể vào." Gia Long thở phào nhẹ nhõm. Bằng không hắn thật đúng là không biết phải làm sao để kiếm ấn ký năng giới, ấn ký năng giới thực tế là một loại kiến trúc cấu tạo cực kỳ tinh mật phức tạp của lực ý thức, thực tế tương đương với việc lấy lực ý thức của năng giới sư làm tài liệu chủ yếu, phụ gia thêm vào một số thứ khác, xây dựng thành một cỗ máy tính toán điện não tinh mật cường độ cao. Đạt đến quá trình chất biến.
Có lẽ có người sẽ cảm giác chỉ là sự biến hóa lực ý thức đơn thuần, đáng ra không có biến động gì lớn.
Nhưng điện não ban đầu thực tế cũng chẳng qua chỉ là kim loại và các loại tài liệu khác tổ hợp chế tạo thành nguyên kiện, rồi sau đó tổ trang mà thành, nếu không có cấu trúc tổ trang cấu kiến, điện não tách ra chẳng phải cũng chỉ là một đống nguyên tài liệu, không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Lựa chọn điểm đi vào xong, Gia Long trong nháy mắt cảm giác thân thể mình dường như đang gia tốc, rất nhanh sau khi tiến hành bay lùi trong thông đạo nhiều màu sắc một khoảng cách, phía trước cuối cùng cũng xuất hiện lối ra.
Lối ra phảng phất ánh sáng trắng vi diệu không chói mắt như lần trước.
Vừa vọt ra ngoài, Gia Long nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, liền bắt đầu đánh giá môi trường xung quanh.
Một căn nhà gỗ nhỏ màu xám tro trống trải, dường như là bố cục của cửa tiệm, trên vách tường treo những ngọn đèn u oánh ảm đạm, ánh đèn màu vàng chiếu xuống, mang lại cho người ta một cảm giác an ninh nhu hòa.
Quầy hàng có hình chữ L, bất quá ở trong kính không thấy có bao nhiêu đồ vật. Tiệm to bằng khoảng một sân bóng rổ nhỏ, nhưng cố khách cộng cả bản thân Gia Long vào cũng chỉ có ba người, phía trước có một cố khách đang giao tiếp gì đó với một tiểu nữ hài đằng sau quầy hàng, nhưng hình như không đạt được cộng đồng nhận thức, cố khách lắc lắc đầu quay người chầm chậm nhạt nhòa biến mất, hiển nhiên là đã rời khỏi điểm này hoàn toàn.
Tiểu nữ hài tóc đỏ đằng sau quầy kéo kéo cái đuôi ngựa của mình, trên khuôn mặt trái xoan không tính là đẹp dường như có chút tự tang. Nàng mặc một thân trang phục tạp dề nhân viên tiệm màu nâu nhạt, thân hình thon dài, nhìn lên có vẻ phát triển rất tốt, vòng eo thon thả, bộ ngực phong mãn.
Một vị khách khác dường như chỉ xem, căn bản không có ý định mua, cả cửa tiệm mang lại cho người ta một cảm giác rất quạnh quẽ.
Gia Long bước qua mấy bước, nhìn thấy trên vách tường bên cạnh còn treo mấy tấm bằng khen dường như là đạt được qua thi đấu, được khung gỗ đóng viền treo trên tường. Còn có một cái đầu trâu màu bạc rất lớn, hai chiếc sừng nhọn hoắt vô cùng sắc bén. (Còn tiếp ~^~)r1052