Theo một tiếng tuyên bố vang dội, toàn bộ hội trường bừng sáng một mảnh ánh sáng trắng, xung quanh từng chùm đèn công suất lớn không ngừng bật sáng.
Bùm!!
Một vòng pháo hoa bất ngờ bùng nổ trên đài cao phía trước nhất, tựa như tên lửa xé gió phóng lên trời.
Pháo hoa màu trắng bạc chậm rãi rơi xuống theo thời gian rồi mờ dần đi, lúc này trên đài cao chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một nam tử tuấn mỹ, cao gầy mặc âu phục màu trắng bạc.
Hắn giơ cao hai tay, cúi người hành một đại lễ thật sâu về phía bên dưới.
"Hoan nghênh chư vị đã đến với buổi đấu giá của chúng ta."
"Ta là Bạch Kim Bá tước. Nghĩ rằng những ai đến đây đều thời gian trân quý, vậy nên ta sẽ không nói nhiều nữa, đi thẳng vào chủ đề chính." Nam tử búng tay "tách" một tiếng.
Hai đại hán khiêng một chiếc hộp màu trắng từ bên hông bước lên đài cao, bề mặt chiếc hộp có những đường nét hoa văn khắc sâu, bên trong những khe lõm do các đường nét này tạo ra, vậy mà lại đang không ngừng bò nguây nguẩy từng con rắn nhỏ màu trắng bạc.
Những con rắn sống liên tục uốn lượn ngoan ngoãn trong các khe lõm của chiếc hộp, không có mảy may ý định muốn trốn thoát khỏi chiếc hộp.
"Hộp rắn, món thứ nhất, Ánh Sáng Flangia, vương miện thần bí đến từ Flangia. Tương truyền nó có công hiệu bức xạ kỳ diệu giúp trì hoãn sự lão hóa."
Chiếc hộp chậm rãi phun ra một làn khí trắng, để lộ một chiếc vương miện màu trắng bạc nhỏ hơn được đặt ở giữa lớp nhung thiên nga màu đen bên trong.
<span>"Giá khởi điểm sáu mươi triệu. Bắt đầu ngay bây giờ!"</span>
"Có hứng thú không?" Gia Long mỉm cười nhìn Tây Lâm.
"Tôi không phải là mấy kẻ ngốc nghếch suốt ngày chỉ biết chưng diện mà không màng thế sự." Tây Lâm bĩu môi, cầm ly đồ uống lên nhấp một ngụm, "Bỏ từng đống tiền ra chỉ để mua cái thứ đẹp đẽ mà vô tích sự này, chi bằng đi tối ưu hóa gen một chuyến còn hơn."
Gia Long không bày tỏ ý kiến, chỉ tiếp tục nhìn xuống dưới, không ra giá.
Phía dưới việc đấu giá đã bắt đầu, quả nhiên tất cả người đấu giá (đấu giá) đều là giọng phụ nữ, loại vương miện tinh xảo này dù mua về cũng không thể đeo ra ngoài, không biết những người này mua về để làm gì.
Chẳng mấy chốc vương miện đã được bán đi. Tiếp theo là chiếc hộp rắn thứ hai.
"Hộp rắn thứ hai, vũ khí tự động lắp ráp, hay còn gọi là vũ khí cơ giáp trong dân gian, là đạo cụ được chuẩn bị cho các cơ giáp sư cường đại. Giá khởi điểm: Ba trăm triệu."
Thứ này khiến Gia Long hơi có chút hứng thú, nhưng món này hắn biết, vũ khí tự động lắp ráp trước giờ chỉ có cơ giáp sư truyền thừa mới có thể sử dụng. Hắn vẫn chưa có cơ giáp độc quyền của riêng mình, đến bước này thì vẫn còn sớm chán.
Nhanh chóng, thứ này đã được một thương gia bụng phệ mua đi, rõ ràng không phải để bản thân dùng, rất có thể là dùng làm quà biếu.
Tiếp theo là món thứ ba, thứ tư, đều chỉ là trang sức quý hiếm, không có gì đặc sắc.
Đến món thứ sáu. Bao sương đối diện cuối cùng cũng ra tay.
Khách quý trong bao sương đầu tiên đã ra tay chốt hạ chiếc hộp rắn lần này, thậm chí còn chẳng thèm mở hộp ra, liền mua đứt với mức giá cao gấp mười lần giá khởi điểm, chẳng ai biết rốt cuộc bên trong là thứ gì.
Ngược lại, nó cũng khơi dậy một chút cao trào nhỏ tại hiện trường.
Mấy món tiếp theo đều bị các vị khách quý trong bao sương mua sạch. Giá cả cũng ngày càng tăng cao, trong đó có một chiếc bình hoa bình thường đến mức không thể bình thường hơn, vậy mà lại bị đẩy lên mức giá kinh hoàng là một tỷ sáu.
"Có lẽ là nhân vật cấp cao của gia tộc nào đó đã đến, nếu không thì tuyệt đối không có thực lực này." Tây Lâm cười nói.
"Nghe nói buổi đấu giá lần này sẽ có tộc trưởng của một vài gia tộc nhỏ tự mình tới đây, dốc toàn lực huy động vốn để tranh đấu mua vật phẩm. Không ngờ khả năng rất cao là thật." Gia Long lắc đầu. "Món tiếp theo chính là Hoàn Quang Ngân mà tôi cần."
"Hy vọng mọi chuyện thuận lợi, ranh giới tối đa của chúng ta là hai tỷ rưỡi, nếu mức này mà vẫn không mua được, vậy thì thực sự hết cách rồi." Tây Lâm gật đầu, Hoàn Quang Ngân cho dù mua theo tấn, giá bình thường cũng không vượt quá một trăm triệu mỗi tấn, chỉ là Gia Long hiện tại đang cực kỳ thiếu thốn, cần một lượng lớn thứ này. Một khi có kẻ nhúng tay vào tranh giá, rất có thể sẽ bị đẩy lên một mức giá vô cùng phiền phức.
"Hộp rắn tiếp theo, hẳn là mọi người đều biết, chính là nguyên liệu kim loại quý hiếm nổi ai cũng rõ - Hoàn Quang Ngân!!! Mười tấn!!"
Người dẫn chương trình lớn tiếng gầm lên.
Chiếc hộp bên cạnh chậm rãi phun khí trắng, mở ra, bên trong là một tờ biên lai gửi ngân hàng Hoàn Quang Ngân trắng tinh.
"Mười tấn Hoàn Quang Ngân này là tinh hoa lớn nhất được buổi đấu giá chúng ta phát hiện từ một mạch khoáng thuộc dãy núi đới bức xạ nguy hiểm xa xôi. Không có bất kỳ sự cắt gọt nào, không có bất kỳ xử lý gia công bức xạ nào! Nguyên bản sinh thái, tuyệt đối không chứa bất kỳ chất phụ gia hay chất bảo quản nào~!! Khởi điểm đấu giá, năm trăm triệu!!"
"Thấp hơn một nửa giá thị trường, nếu mà ế hàng thì ban tổ chức lỗ nặng." Tây Lâm ngồi trong bao sương nghe mức giá dưới kia liền cười nói.
"Sao có thể chứ, thứ này chính là chuyên môn vận chuyển đến vì nhóm khách hàng chúng ta đấy, nếu mà ế thì có mà quỷ tin." Gia Long mỉm cười, nhẹ nhàng bấm lên một bảng điều khiển trước mặt.
"Một tỷ."
Một âm thanh nhạt nhẽo vang lên trong hội trường.
"Một tỷ! Bao sương số năm ra giá một tỷ, có ai cao thủ hơn nữa không!! Đây chính là một khối Hoàn Quang Ngân mười tấn hoàn chỉnh mà gần một thế kỷ nay rất khó tìm thấy đấy! Nếu theo tỷ trọng tiêu chuẩn để pha loãng sử dụng...!!" Người dẫn chương trình lớn tiếng hô hào.
"Mười một tỷ!" Có người ra giá.
"Mười lăm tỷ!" Gia Long trực tiếp lên tiếng, đẩy giá lên một mức độ kinh hoàng, ngay lập tức tiệm cận với mức giá cao nhất của tất cả các vật phẩm đấu giá trước đó là một tỷ sáu.
Hội trường cũng có chút xôn sao, lượng lớn ánh mắt tập trung về phía bao sương số năm, dường như đều đang đoán xem thân phận của người bên trong rốt cuộc là ai.
Trong một bao sương đối diện.
Fila và thiếu niên gầy gò ngồi song song với nhau, bên cạnh cả hai đều có một mỹ nhân xinh đẹp với cơ thể bán khỏa thân bầu bạn, lúc này đang cúi đầu nhìn xuống hội trường đấu giá bên dưới.
"Remington, đây chính là Hoàn Quang Ngân, nếu cậu muốn chế tạo một chiếc chiến hạm tư nhân xa hoa cường độ cao hoàn toàn thuộc về mình, thì so với Mộng Kim, Hoàn Quang Ngân sẽ thích hợp hơn nhiều. Đều là kim loại trí nhớ, khả năng phục hồi trí nhớ của nó vượt trội hơn Mộng Kim, tuy độ cứng có chút không đủ, nhưng trong quá trình sử dụng lâu dài thì có thể bớt đi rất nhiều lần tu sửa bảo trì, sẽ nhàn hơn không ít. Dĩ nhiên, giá cả thì đắt ngang nhau." Fila mỉm cười giới thiệu.
"Đắt ngang nhau á? Vậy cũng tạm ổn, nguyên tắc của tôi là chỉ mua đồ đắt chứ không mua đồ đúng." Thiếu niên gầy gò ngẩng cằm kiêu ngạo nói. "Quá rẻ thì không được, sẽ tổn hại đến thân phận địa vị của tôi."
Hắn vỗ vỗ bảng điều khiển trước mặt.
"Hai mươi tỷ!"
Một tiếng ra giá, trực tiếp đè bẹp mức giá cao nhất trước đó là mười lăm tỷ.
"Bao sương số hai ra giá hai mươi tỷ! Hai mươi tỷ!!" Người dẫn chương trình càng lúc càng kích động, rõ ràng mức giá hai mươi tỷ này dù là trước kia hắn cũng chưa từng thấy mức độ ra giá khủng bố như vậy, một phát nâng giá lên năm tỷ, cái này quả thực là không coi tiền là tiền mà.
Sắc mặt Gia Long lạnh tanh, chằm chằm nhìn bao sương số hai đối diện, nếu hắn nhớ không lầm, thì nơi đó chính là chỗ mà Fila vừa mới bước vào.
"Có kẻ phá bĩnh." Sắc mặt Tây Lâm bên cạnh cũng lạnh xuống, thoáng hiện lên một nụ cười lạnh. "Quả nhiên là tên Fila đó."
"Chưa chắc đã là phá bĩnh." Gia Long khẽ lắc đầu. "Hai mươi lăm tỷ!"
Hắn trực tiếp ra giá, nâng mức giá lên hạn mức chịu đựng tối đa của mình.
Trên thị trường không thể gom được nhiều Hoàn Quang Ngân như vậy, nhiều nhất vài chục ký là đã xem như khá lắm rồi, mười tấn Hoàn Quang Ngân trước mắt này hắn nắm chắc phần thắng trong tay!
Chi bằng nhích từng chút một, chẳng thà tung một đòn tăng vọt năm tỷ, khiến đối thủ tưởng rằng mình vẫn còn dư lực dồi dào, từ đó không tranh giá nữa để tránh lưỡng bại thương tổn (cả hai cùng bị thương).
Nhưng đáng tiếc là, đối phương lại nằm ngoài dự liệu của Gia Long, tiếp tục ra giá.
"Ba mươi tỷ!" Một âm thanh nhạt nhẽo truyền ra.
Toàn trường ồ lên một tiếng, âm thanh tạp nham ngày càng lớn, ba mươi tỷ, mức giá này đã vượt xa giá trị đáng có của mười tấn Hoàn Quang Ngân này. Tiếng bàn tán ngày càng ồn ào, những kẻ đến đấu giá không nghi ngờ gì đều là người có tiền, nhưng mức giá ba mươi tỷ này đã đạt đến mức độ tương đương phần lớn gia sản của một số người rồi, cho nên náo loạn gây ra cũng vô cùng bình thường.
Trong bao sương. Sắc mặt Gia Long âm trầm.
"Tôi còn có thể huy động năm tỷ ứng trước của gia tộc..." Tây Lâm ở bên cạnh nhẹ giọng nói.
Gia Long giơ tay, ra hiệu cô không cần nói nữa, nhẹ nhàng vỗ vỗ bảng điều khiển.
"Ba mươi tỷ... Fila, anh cố ý muốn đối đầu với tôi?"
"Cái gì gọi là tôi đối đầu với anh, ở buổi đấu giá, đấu giá bình thường. Không có tiền thì cút ra ngoài, đừng có ở đây mà mất mặt xấu hổ!" Tiếng cười lạnh của Fila từ đối diện truyền sang.
Đôi mắt Gia Long hơi nheo lại. "Anh phải hiểu rằng, đồ tuy tốt, nhưng anh cũng phải có mạng để mà hưởng thụ mới được...."
"Anh uy hiếp tôi?!" Giọng Fila lạnh ngắt.
Hai người ăn miếng trả miếng, âm thanh thông qua thiết bị đấu giá va đập vào nhau, tựa như chấn động ra một tia lửa thật sự vậy.
Những người khác trong hội trường cũng lập tức nổi hứng thú, tình cảnh kiểu đại gia đấu khẩu thế này không hay gặp chút nào.
"Nono Sĩ Va, mẹ kiếp mày có vẻ ngầu lắm nhỉ?" Bỗng nhiên một giọng nói có chút không đủ hơi cũng văng vẳng trong hội trường. "Có làm cồng kềnh thế nào thì mày cũng chỉ là một con chó của Hắc Tiêm Phái tao mà thôi! Kiêu ngạo cái thá gì chứ!"
"Mày lại là cái thá gì! Dám nói chuyện với tao kiểu đó?" Biểu cảm của Gia Long càng lúc càng lạnh băng.
"Mày là cái thớ gì chứ! Cút về mà hỏi cho rõ thân phận của thầy mày đi! Chỉ là một con chó rách mà dám sủa cẩn bậy trước mặt chủ nhân, cẩn thận ông đây đánh gãy ba cái cẳng của mày đấy!" Giọng nói đối diện càng lúc càng cuồng ngạo.
"Ngay cả thầy mày cũng không dám kiêu ngạo trước mặt tao như thế, mày mẹ nó là cái thớ gì! Tiện nhân! Nếu không phải đang ở hội trường, ra ngoài ông đây khôngần thịt mày mới lạ!"
Sắc mặt Gia Long càng lúc càng âm trầm, mấy năm nay thân phận địa vị của hắn ngày càng cao, thực lực lại cứ mãi giậm chân tại chỗ không có tiến triển lớn bao nhiêu. Vốn dĩ tâm trạng đã rất tệ, bây giờ lại lòi đâu ra một tên phế vật cuồng ngạo như thế dám cản trở bước tiến của hắn.
"Tra ra rồi!" Tây Lâm ở bên cạnh chợt nói. "Kẻ đang nói chuyện này là nhân vật cao cấp của Hắc Tiêm Phái các anh!"
Gia Long tắt bảng điều khiển, lắng nghe đối phương lại bắt đầu chửi bới lung tung.
"Hắn thân phận gì?"
"Con trai của Phong Thần Tướng thứ bảy phái Hắc Tiêm, Remington!"
Bùm!!
Gia Long đấm một quyền lên tay vịn ghế, tay vịn bằng hợp kim vậy mà lại bị nện cho biến dạng nặng nề.
"Nono!" Tây Lâm nhíu mày chặt lắc đầu với hắn. "Nhịn đi, bên cạnh đối phương có cơ giáp sư cộng minh! Hơn nữa không chỉ có một người! Sư huynh của anh cũng không thể đứng ra chống lưng cho anh đâu. Phong Thần Tướng quá mạnh rồi!"
Gia Long hít sâu một hơi, hiện tại hắn quả thực không có tư cách đối đầu với đối phương, Phong Thần Tướng, đó là những chiến tướng cơ giáp từ cấp sáu trở lên của Hắc Tiêm Phái mới có tư cách được gọi là Phong Thần Tướng, đây không phải là một danh hiệu đơn giản, mà cần phải có thực lực cường đại đến cực hạn mới có thể đảm nhận, ở tầng lớp cơ giáp sư cấp truyền thừa, cũng thuộc về tầng lớp cơ giáp sư đỉnh tiêm (đỉnh cao), mới có tư cách nhận danh hiệu này.
"Phong Thần Tướng thứ bảy, nếu tôi đoán không lầm, hắn ta hẳn là phe đối lập với nhánh của chúng ta." Gia Long hít sâu một hơi.
"Buổi đấu giá lần này, tôi từ bỏ." Gia Long ấn bảng điều khiển, hạ giọng nói.
"Thế mới hiểu chuyện chứ, chó thì phải có dáng vẻ của chó! Con chó không nghe lời sẽ bị chủ nhân đánh chết trực tiếp đấy." Trong bao sương đối diện truyền ra giọng điệu đắc ý của Remington.
"Hy vọng Phong Thần Tướng thứ bảy có thể bảo vệ tốt cho các người suốt..." Gia Long lạnh lùng thả lại một câu, đứng phắt dậy quay người rời đi.
"Đúng là trò cười, chỉ là một thứ rác rưởi còn chưa tới cấp cơ giáp sư cộng minh!"
Gia Long không đáp lời nữa, tiếp tục ở lại đây cũng chỉ là tự rước nhục vào thân, thứ hắn cần nhất đã bị đối phương chặn đứng, ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tây Lâm cũng đứng dậy theo, màn thoái lui của hai người khiến ánh đèn trong bao sương cũng vụt tắt.
Hai người theo hành lang bước vào phòng điểm nhảy không gian. Mà món đồ cũng thuận lợi lọt vào tay Remington.
"Phong Thần Tướng thứ bảy cũng ra tay, rõ ràng là chuẩn bị chèn ép cậu."
"Chưa chắc, thân phận địa vị của ông ta ra sao chứ, đi chèn ép một vãn bối như tôi thì chẳng có tác dụng gì sất, chính ông ta cũng có vãn bối cơ mà, chẳng lẽ không sợ phái hệ của thầy tôi chèn ép lại sao? Bản thân chuyện này chính là lưỡng bại thương tổn." Gia Long khẽ lắc đầu.
"Vậy chưa chắc đâu, bản thân Phong Thần Tướng thứ bảy đã mang tính cách cuồng ngạo tự phụ, trước giờ chưa từng màng tới mấy thứ như thể diện mặt mũi." Tây Lâm dựa theo tư liệu điều tra được lên tiếng.
"Hoàn Quang Ngân lần này không lấy được, cậu định tính sao?"
"Còn kênh nào khác nữa không?" Gia Long hỏi.
"Hết rồi, không có Hoàn Quang Ngân, cậu chỉ có thể dùng kim loại cấp thấp hơn khác để thay thế."
"Không dùng Hoàn Quang Ngân, hiệu năng cơ thể sẽ kém hơn một chút, hơn nữa sau này còn cần phải thay thế nguyên liệu mới, đáng tiếc thật, nếu có Hoàn Quang Ngân, sau này cho dù đạt đến cấp truyền thừa thì cũng không cần phải thay đổi nguyên liệu." Gia Long thở dài.
"Cậu định làm thế nào?" Tây Lâm hạ giọng hỏi. "Có muốn huy động nhân lực chặn giết không?"