Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2335 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
940 Cục Diện Khốn Đốn 2

❊ ❊ ❊

Có đủ dung dịch dinh dưỡng, đây là căn bản của mọi sự khởi đầu.

"Đã ghi lại rồi." Ngoài cửa, Đông Bội Lan lặp lại lời dặn dò của Gia Long, trí nhớ của cô ta có vẻ rất tốt, chỉ nghe một lần là đã nhớ hết. Rất nhanh cô ta liền rời đi, hình như đi đâu đó tìm nguyên liệu.

Nhưng theo âm thanh bên ngoài vang lên, Gia Long mới biết mình đã đoán sai. Bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng kêu kinh hãi của người.

"Thủ lĩnh đã ra ngoài rồi!!" "Nguy hiểm thế này cô ấy ra ngoài làm gì!?" "Mau quay lại đi! Đại tỷ!"

Mọi người lớn tiếng hô hét hết lần này đến lần khác, nhưng dường như không nghe thấy tiếng hồi âm của Đông Bội Lan.

Chưa đầy mười phút sau.

"Tạ ơn trời đất!" "Thủ lĩnh, cô không thể mạo hiểm nữa! Cô là hy vọng duy nhất của chúng ta!" "Thủ lĩnh...!" "Thủ lĩnh......"

Từng tiếng kêu hoảng loạn nối tiếp nhau vang lên, trong đó lẫn lộn tiếng xin lỗi liên tục của Đông Bội Lan.

Gia Long ngẩng đầu lên, đột nhiên, toàn bộ cơn đau trong cơ thể biến mất không còn tăm tích, cứ như thể từ ban đầu chưa từng xuất hiện.

Thời gian, 7 giờ 22 phút.

"Cuối cùng cũng kết thúc rồi...." Gia Long thở phào một hơi thật mạnh, hai tay xoa mồ hôi, anh cảm nhận được hai ấn ký phía sau lưng mình hình như đã có sự khác biệt nào đó.

Anh tìm một chiếc gương, soi ngắm bản thân. Dưới sự điều khiển ý thức lực của anh, một ấn ký ý thức lực đã thay đổi hoàn toàn chậm rãi nổi lên từ sau lưng.

Vốn là hai chiếc ấn ký, lúc này đã hòa lại thành một thể lớn hơn một chút. Hình dáng ban đầu là hình thoi, lúc này cũng biến thành hình dạng một chú sói nhỏ, toàn thân một màu đen. Đôi mắt lóe lên ánh lục, trông có vẻ cũng không tệ, khá dữ dội.

J"Đây chính là năng cơ ấn ký sao?" Gia Long lại một lần nữa thử tính toán mô hình tính toán lập thể tấn cấp Tam cấp năng cơ sư. Quả nhiên cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng. So với sự chật vật lúc trước thì đúng là một trời một vực.

"Nếu có đủ thời gian, chỉ cần năm ngày, ta là có thể xông vào cấp độ Tam cấp năng cơ sư!" Trong lòng anh tính toán đơn giản tiến độ.

"Quả nhiên khuếch đại gấp ba lần lực tính toán chính là khác biệt."

"Nguyên liệu tìm được rồi!" Ngoài cửa vang lên tiếng của Đông Bội Lan, bình tĩnh nhưng mang theo một chút mệt mỏi.

Gia Long đứng dậy, bước qua mở cửa, nhìn Đông Bội Lan với những lọn tóc rối bù dán trên trán, người phụ nữ gan góc này vẫn không đổi sắc mặt. Trên gò má mơ hồ có một vết máu nhỏ, rõ ràng chuyến ra ngoài không hoàn toàn suôn sẻ.

Bộ chiến giáp màu xám bó sát mà cô ta mặc cũng bị rách mấy đường lớn. Lớp da thịt bên trong mơ hồ có thể thấy vết máu.

"Dẫn tôi đi." Gia Long mở cửa chỉ nói đúng một câu này.

---❊ ❖ ❊---

Bên cạnh xưởng gia công phía sau trấn Sư Tử, tại một bãi đất trống người ta đã đào một cái hố nhỏ hình vuông. Bên trong chất đống một số nguyên liệu lộn xộn đủ loại, trong đó có rễ cây, có hoa tươi, có thịt và xương dính đầy máu.

Gia Long và Đông Bội Lan đơn độc đứng trước cái hố nhỏ.

"Anh muốn làm gì?" Đông Bội Lan nhìn Gia Long. "Đồ đạc đều tìm đủ cho anh rồi đấy."

"Bây giờ vẫn còn thiếu món cuối cùng." Gia Long thản nhiên nói.

"Vẫn còn thiếu!?" Đông Bội Lan mở trừng hai mắt. "Huynh đệ của tôi đã chết mấy người rồi! Vì mấy thứ này, chính tôi suýt nữa cũng bỏ mạng ở bên ngoài, bây giờ anh lại nói với tôi là còn thiếu!?"

"Thứ còn thiếu không phải là thứ cô có thể tìm được." Gia Long thản nhiên nói, "Bây giờ tất cả chúng ta đều ở trên cùng một sợi dây chừng, cô chết thì tôi cũng chết, gấp cái gì?"

Đông Bội Lan xoa mặt một cái.

"Được rồi, tôi bình tĩnh. Bây giờ bên ngoài đã có vài đợt tấn công quy mô nhỏ thăm dò rồi, số lượng đại khái khoảng chục con. Nhưng lúc tôi ra ngoài qua ống nhòm thấy trấn Kê Vẫu đã cơ bản bị tiêu hóa xong. Người săn có vẻ như đã bắt đầu ra ngoài di dời, hướng về phía này tới. Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa."

"Còn bao lâu nữa? Đại khái?" Gia Long hỏi.

"Nhiều nhất sẽ không quá ba ngày. Mặc dù số lượng người săn nhiều lên, nhưng tốc độ của bọn chúng cũng giảm xuống, cho nên đi bộ từ trấn Kê Vẫu qua đây mất năm ngày, tính luôn tốc độ người săn rất nhanh, vậy thì cho bọn chúng ba ngày thời gian để lên đường là xấp xỉ, sai số sẽ không lớn." Đông Bội Lan thấp giọng đáp.

"Đợi đi, sẽ có hy vọng." Gia Long nhảy xuống bắt đầu cầm lấy một nguyên liệu xử lý bằng tay, tay anh thỉnh thoảng lóe lên một tia bức xạ hàn năng, đóng băng một phần chỗ chất lượng tốt của nguyên liệu lại, đề phòng biến chất.

Đông Bội Lan không biết phải xử lý thế nào, đành đứng ở bên cạnh nhìn.

"Chuẩn bị cho tôi một căn phòng, lớn hơn một chút." Gia Long phân phó.

"Được."

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Đã đến giờ ăn sáng, người bức xạ đều có thói quen ăn một ngày hai bữa, khoảng chín mười giờ sáng ăn một bữa, sáu bảy giờ tối ăn một bữa. Nhưng bây giờ mấy người phụ nữ quản lý chuyện ăn uống bưng đồ ăn lên, lại chẳng có mấy ai có khẩu vị. Có trẻ con âm thầm giúp đỡ thêm đồ ăn và nước uống.

Gia Long trực tiếp ăn những dung dịch dinh dưỡng có độ bức xạ cao đó. Dùng tay tóm một cái, tơ màu xanh lam trào ra từ lòng bàn tay, trực tiếp hấp thụ dung dịch dinh dưỡng cho đến khi chỉ còn lại tạp chất và vật chất vô dụng.

Thời gian trôi đi nhanh chóng, rất nhanh buổi trưa đã đến, Gia Long thỉnh thoảng ngước nhìn bầu trời, anh đang đợi máy bay không người lái do Tây Lâm thả ra, nếu vận may coi như tạm ổn, có lẽ khoảng cách từ vực Cực Quang đến đây, hôm nay là có thể đến nơi.

Đông Bội Lan đã đi hiệp phòng rồi, bầu không khí trong trấn lúc này đã có chút tuyệt vọng, không có cô ta tọa trấn, rất có thể sẽ xảy ra biến cố.

Gia Long ở lại đây một mình, liên tục yên lặng xử lý nguyên liệu trong tay.

Bên cạnh đặt hai cái chậu lớn, bên trong chứa một phần do anh xử lý tốt.

Người săn đang không ngừng áp sát, trong đại quân tuyệt đối có người săn Nhị cấp. Gia Long nhìn thấy kết cục của tên Caster trốn thoát kia, liền biết mình trúng giải lớn rồi, người săn Nhị cấp vạn người có một mà ở đây lại có một tên.

Theo ghi chép trong tài liệu, người săn đến Nhị cấp sẽ sinh ra niệm lực tương tự như trường ý thức lực, có thể tác động lên vật thể, tạo ra tác dụng như thật. Đây chính là cảnh tượng mà tất cả mọi người nhìn thấy lúc đó, Caster trực tiếp bị một cỗ lực lượng vô hình bóp nổ, chết không toàn thây.

"Bây giờ năng cơ ấn ký đã có, nguyên liệu phần lớn cũng có rồi, thứ duy nhất còn thiếu, chính là sinh hóa trì sao...." Gia Long ngẩng đầu, nhìn bầu trời màu xám xanh.

Đây đã là lần thứ mười lăm trong ngày anh ngước nhìn bầu trời.

Lần này, tận cùng bầu trời bao la cuối cùng đã không làm anh thất vọng. Một điểm nhỏ màu xanh lam đang không ngừng bay tới đây với tốc độ cao. Nhìn ngoại hình đó hình như là một chiếc máy bay không người lái.

Trên mặt Gia Long cuối cùng cũng ánh lên một nụ cười. Không đến nữa thì rất có thể anh sẽ phải cân nhắc tiêu hao một hạt hồn chủng để chuyển sinh lại đấy....

Anh nhanh chóng từ trong hố nhảy vụt lên, chạy đi tìm Đông Bội Lan, bảo cô ta dặn dò tất cả mọi người không được bắn máy bay không người lái trên trời.

Nhưng đúng lúc này. Anh vừa chạy ra khỏi phía sau trấn này, lại mơ hồ phát hiện có gì đó không đúng.

Bên trong từng căn nhà ở trấn lại chẳng có mấy người, dường như tất cả mọi người đều tập trung ở phía trước nhất, phía trước cũng mơ hồ truyền đến từng tiếng kêu thảm thiết.

Từ đằng xa, Đông Bội Lan nhìn thấy Gia Long chạy ra.

"Cẩn thận! Có người săn trộn lẫn vào rồi! Là tàng hình!" Cô ta gầm lên.

Người săn tàng hình!!

Gia Long giật mình, đây chính là chủng loại quý hiếm trong số người săn đấy! Sao ở đây cũng có?

Anh chợt cảm thấy một cỗ hàn ý sâu sắc từ sau lưng ập tới.

Quay người, tung cước, hàn khí giải phóng!

Ba bước liên hoàn trôi chảy bộc phát trong khoảnh khắc.

Gia Long chỉ cảm thấy mình hình như đã đá trúng thứ gì đó cứng rắn. Trong tiếng trầm đục "bùm" một tiếng, đại lượng hàn khí nhanh chóng lan khắp toàn thân thứ bị đá trúng, sương trắng khiến nó hoàn toàn hiện hình ra.

Sinh vật có hình dáng giống con người này bị đá một cước thật mạnh vào đầu. Lạng choạng bước đi mấy bước, lơ mơ quỳ rạp xuống đất, rồi tiếp tục bị khí trắng phía sau ập tới nhấn chìm, trực tiếp bị đông cứng thành một khối băng lớn.

Gia Long liếc nhìn ống quần của mình. Phía trên máu thịt be bét. Với thể chất của anh mà vừa rồi trong pha đối đầu trực tiếp lại chịu thiệt. Hơn nữa xương cốt còn hơi nhói đau, hình như có chút rạn xương.

"Đây chính là người săn tàng hình?"

Anh kỹ lượng quan sát thứ này, ngoại hình giống con người, chỉ là không có hai tay, chỗ hai cánh tay là hai chiếc xúc tu bạch tuộc thô to.

Đông Bội Lan cũng dẫn người chạy tới, nhìn khối băng trên mặt đất, hít sâu một hơi lạnh.

"Chính là tên này, đã giết tám huynh đệ tỷ muội của tôi!" Cô ta giơ tay nổ súng. Trực tiếp bắn cho khối băng nổ tung.

Ầm rầm!

Toàn bộ khối băng lập tức vỡ vụn thành vô số mảnh vụn giống như thủy tinh.

Gia Long liếc nhìn đằng sau Đông Bội Lan, chỉ còn lại hơn mười người. Dường như đây chính là nhân thủ còn lại của cả cái trấn. Còn có mấy đứa trẻ và phụ nữ toàn thân dính đầy máu đang hơi run rẩy.

"Những người khác đâu?"

"Đều chết hết rồi..." Đông Bội Lan thấp giọng đáp. Mặt cô ta cũng đầy máu, không biết là của người khác hay của chính mình.

"Người săn tàng hình không biết chui vào từ lúc nào, đợi đến khi chúng ta phát hiện, nó đã giết hơn một nửa số người làm hậu cần. Còn tiện tay giết luôn mấy người đàn ông chạy qua." Lão già Meron sắc mặt tái nhợt nói.

Lúc này trên bầu trời, chiếc máy bay không người lái kia vù vù bay là đà hạ xuống, chính diện rơi về phía Gia Long.

Có người theo phản xạ điều kiện giơ súng nhắm bắn.

"Đừng bắn!" Gia Long vội vàng quát lớn.

Mọi người lúc này mới thả lỏng hơn một chút. Nhìn Gia Long vươn tay chộp lấy chiếc máy bay không người lái cỡ nhỏ, tháo từ trên đó xuống một cái hộp đen nhỏ cỡ nắm đấm.

"Bảo trọng." Anh thấp giọng nói ám hiệu với cái hộp đen.

"Bẹp" một tiếng, chiếc hộp tự động mở ra, nắp hộp từ từ hếch lên, lộ ra một vật tròn vo được bọc bằng lụa trắng bên trong.

Gia Long vươn tay lấy vật này ra, tiện tay ném những thứ khác cho Đông Bội Lan.

"Thứ này có thể đem dùng làm máy bay không người lái trinh sát."

"Đó là thứ gì vậy?!" Đông Bội Lan nhìn quả cầu trong tay anh.

"Đây là hy vọng!"

Gia Long đáp mà không ngoảnh đầu lại, sải bước chạy về phía sau trấn.

Theo lối rẽ giữa những ngôi nhà trong trấn trực tiếp quay trở lại cái hố ở phía sau, Gia Long bưng chậu nguyên liệu đã xử lý xong, bước vào một ngôi nhà đá trống trải hơi lớn ở bên phải.

Ngôi nhà đá này vừa vặn có tầng hầm, là nơi ở mà một người đàn ông đã tử trận để lại, anh ta không vợ không con, cho nên được sắp xếp cho Gia Long làm phòng thí nghiệm.

Mở vật to bằng nắm đấm trong tay ra, đó là một hòn đá đen sì.

Gia Long dùng hai tay nắm lấy hòn đá, tách sang hai bên, dùng sức mạnh bạo.

Rắc!

Trong tiếng giòn giã, hòn đá bị tách làm đôi, một khối thịt mềm màu vàng nhạt lập tức rơi ra ngoài. Bị Gia Long tóm gọn lấy trong tay.

"Chính là cái này! Tế bào Milla, thạch tâm nhục..... chủ thể quan trọng nhất của sinh hóa trì!!" Gia Long biết, cục diện khốn đốn trước mắt cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng rồi.....(Còn tiếp, xin hãy tìm đọc Piao Tian Literature, tiểu thuyết cập nhật hay hơn và nhanh hơn!)

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Piao Tian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Piao Tian Literature - Piao Yue Tian Kong's Novel Reading Network All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:935
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.