Rất hiển nhiên, vì bị Hải Đức Lạp phán đoán là không có năng lực nấu nướng mà bị ra tay tàn nhẫn, kỵ sĩ thép Don Quixote đến lúc thất bại vẫn không hiểu rõ chân thân của Hải Đức Lạp.
Sau khi vội vã từ biệt kỵ sĩ thép Don Quixote đang tiếp tục khổ luyện tại lối vào hẻm núi, Eusis nhanh chóng trở về trong lều của mình.
Mở lều ra, cậu lập tức nhìn thấy gương mặt đang giận đùng đùng của Hải Đức Lạp.
Có vẻ như trong khoảng thời gian "không rõ tung tích" của cậu, tâm trạng cô nàng cực kỳ tệ hại. May mà Kai hình như đã về rồi, nếu không cậu không biết phải giải thích thế nào cho phải.
"Hải Đức Lạp..." Eusis không biết lúc này nên nói gì mới phải.
"Ưm... ừm..." Hải Đức Lạp khịt khịt mũi, sau đó nhanh chóng xác nhận việc Eusis và Sila đã làm.
Mùi vị đó cô nàng vô cùng quen thuộc, dù chỉ một chút thôi cô cũng có thể ngửi ra, chưa kể trên người Sila lúc này đầy mùi chất lỏng nào đó của Eusis.
"Cô ta là ai?" Hải Đức Lạp trừng mắt nhìn Sila. Con "chim hoàng tước" trong câu "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau" này, nếu không phải cô bị Eusis làm cho toàn thân vô lực, làm sao có thể để cô ta đắc thủ.
Đó là bạn lữ duy nhất, quan trọng nhất của cô mà!
Cô không có ý trách tội Eusis, tất cả mọi thứ đều là lỗi của con Băng Mị này.
Vừa rồi chỉ nhìn thoáng qua thì thấy quen mắt thôi, nhưng giờ càng nhìn cô càng cảm thấy con Băng Mị ấu sinh thể này rất giống một vị Băng Mị Chi Vương có sở thích tồi tệ nào đó. Khi trước, lúc ở lãnh địa Băng Phượng, cô từng bị vị kia làm thế này thế nọ, trải qua rất nhiều chuyện không dám nhìn lại.
"Cô ấy là..." Eusis không biết giải thích sao cho phải, chẳng lẽ lại nói thẳng với Hải Đức Lạp rằng Sila là thú cưng mà mẹ Băng Phượng tặng cho cậu sao.
"Không muốn giải thích cũng không sao. Là một ma thú thục nữ có tiết tháo, lòng dạ của Hải Đức Lạp vĩ đại rộng mở như bầu trời và biển cả vậy." Hải Đức Lạp mỉm cười nhìn Eusis, tuy nhiên Eusis cảm thấy Hải Đức Lạp lúc này còn đáng sợ hơn cả lúc cô đại chiến với Helen.
"Để báo đáp, hãy ôm ta đi." Sau khi "khoan dung độ lượng" tha thứ cho việc ngoại tình của bạn lữ, Hải Đức Lạp vươn tay, dùng ánh mắt khao khát nhìn Eusis.
"Ôm?" Là người bị hại, Eusis tối nay có sự nhạy cảm bất thường với từ này. Chẳng lẽ, Hải Đức Lạp còn muốn làm cái chuyện nóng bỏng kia...
"Ta mệt rồi, ngủ cùng ta đi." Lần này, Hải Đức Lạp đúng là không có suy nghĩ nào khác.
Cô thật sự mệt rồi, nếu không phải vì quá mệt mỏi dẫn đến thân thể vô lực, với tính cách hiếu chiến của cô, làm sao cô có thể trơ mắt nhìn Eusis bị Sila mang đi ngay trước mặt mình. Còn kẻ đầu sỏ dẫn đến sự "mệt mỏi vô lực" của cô, tự nhiên chính là chuyện giao phối vui vẻ và ngọt ngào vừa rồi.
"Ừ." Eusis thở phào nhẹ nhõm. Cậu còn tưởng rằng sau khi quay về, Hải Đức Lạp sẽ lập tức đại chiến với Sila. Vậy thì thật sự phiền toái.
Thực ra cậu cũng mệt rồi. Cái giá phải trả khi sử dụng ma kiếm Thâm Uyên Đoạn Tội không hề nhỏ chút nào.
"Qua đây!" Hải Đức Lạp chủ động kéo một cái, liền kéo Eusis cùng với Sila vào bên cạnh mình. Sau đó ôm lấy cơ thể Eusis, nhắm mắt lại.
"Hô... hô..." Trông có vẻ như cô thực sự mệt rồi. Sau khi tìm được vòng tay của Eusis, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Bất kể cô sở hữu sức mạnh cường đại đến mức nào, chiến ý mạnh mẽ ra sao, lúc này đang nằm ngủ bên cạnh Eusis, trông cô cũng chỉ là một cô bé bình thường.
"Xin lỗi, để em đợi lâu rồi." Eusis vươn tay, chạm nhẹ vào trán Hải Đức Lạp.
Tuy chỉ là nửa ngày ngắn ngủi, cô gái tùy hứng và hiếu chiến này đã để lại cho cậu ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Cùng là siêu cấp ma thú, cậu không mấy bài xích thân phận ma thú của cô, và mọi chuyện đêm nay cũng khiến mối quan hệ giữa hai người đột nhiên trở nên mập mờ.
Chẳng lẽ, cô ấy sẽ là bạn lữ sau này của cậu? Mẹ Băng Phượng hình như đã nói, trước khi cậu trưởng thành, tốt nhất đừng để các siêu cấp ma thú cái khác phát hiện chân thân của cậu, nếu không sẽ gặp phải những chuyện vô cùng đáng sợ.
Hải Đức Lạp dường như không biết thân phận ẩn giấu của cậu. Tuy nhiên, chuyện đáng sợ mà mẹ Băng Phượng nói là gì? Mang theo nghi vấn này, Eusis cũng đã mệt mỏi rã rời và chìm vào giấc mộng.
Trong bóng tối, một đôi mắt màu xanh lam tuyệt đẹp khẽ mở ra, dùng ánh mắt tập trung và nồng nhiệt nhìn chằm chằm thiếu niên bên cạnh.
Quả nhiên, thục nữ nhỏ của cô là dịu dàng đáng yêu nhất.
---❊ ❖ ❊---
Khi màu trắng bụng cá ở phương Đông xua tan vệt tối tăm cuối cùng nơi chân trời, buổi sớm mai đã phô bày gương mặt tú mỹ của mình. Mặt trời vừa mọc xua tan những tầng mây u ám, rải xuống những tia sáng vàng dịu nhẹ. Dù vì một nguyên nhân nào đó, tuyết lớn vẫn không hề có dấu hiệu tan chảy. Nhưng được tắm mình trong ánh nắng, luôn khiến người ta cảm thấy tràn đầy sức sống.
Trong lều của Eusis lại là một cảnh sắc xinh đẹp khác.
Helen mặc đồ ngủ màu trắng, Hải Đức Lạp chỉ mặc nội y đơn giản, Sila mặc váy liền thân, mỗi người đều vô cùng xinh đẹp đáng yêu.
Làn da trắng như tuyết của Helen, cơ thể khỏe mạnh của Hải Đức Lạp, đường nét mảnh mai yếu đuối của Sila, có thể nói là mỗi người mỗi vẻ, mỗi người đều có nét đáng yêu riêng.
Còn ba người bọn họ, hầu như đều tựa sát bên cạnh Eusis. Ngoại trừ Helen vì hao tổn quá lớn mà buộc phải chìm vào giấc ngủ, Hải Đức Lạp và Sila đều trực tiếp ôm lấy Eusis. Chỉ là, Hải Đức Lạp ôm bên phải, còn Sila ôm bên trái.
Tiếng thở ngọt ngào và hương thơm của các thiếu nữ bao quanh Eusis. Khiến trong chiếc lều này tràn ngập vẻ đẹp khác lạ. Trông giống như một bức tranh tuyệt mỹ vậy.
Người tỉnh dậy đầu tiên là Helen. Vì tiến vào trạng thái tự phục hồi, cô hoàn toàn không biết gì về những chuyện xảy ra ở thế giới bên ngoài. Ngay cả khi chuyện nóng bỏng kia xảy ra ngay bên cạnh cô, cô cũng hoàn toàn không thể phát giác. Tuy nhiên, sau khi tỉnh lại, là một chiến đấu binh khí, cô lập tức phát hiện hai vật thể "nghi là kẻ địch" đang ôm lấy Eusis.
Gần, quá gần rồi! Nguy hiểm, rất nguy hiểm! Sau khi suy luận một cách bình tĩnh, đáng tin cậy và nghiêm túc trách nhiệm, Helen không chút do dự trực tiếp xếp hai sinh mệnh thể "nghi là kẻ địch" kia vào phạm vi "kẻ địch". Nếu không phải vì các cô ấy dán sát vào người Eusis với khoảng cách gần như bằng không, cô chắc chắn đã ra tay xua đuổi những "kẻ địch" này rồi.
Dường như nhận ra địch ý không chút che giấu của Helen, Hải Đức Lạp và Sila hầu như tỉnh dậy cùng một lúc.
Hải Đức Lạp tỉnh sớm hơn Sila một chút, rất nhanh đã phát hiện ra hiện thực là kẻ địch lớn nhất của mình đã thức tỉnh.
Đối mặt với địch ý không chút che giấu của Helen, cô ăn miếng trả miếng, mắt lộ hung quang, chỉ thiếu điều chưa triệu hồi sức mạnh bản thể của mình ra để diễu võ dương oai.
Sila tỉnh dậy sau cùng, nhìn Hải Đức Lạp với vẻ mặt nghi hoặc và bất ngờ. Cô đến trễ hơn, không nhìn thấy trận đại chiến giữa Hải Đức Lạp và Helen. Vì vậy, thấy địch ý gay gắt bất thường của Hải Đức Lạp, cô có chút khó hiểu.
Cô không cảm nhận được sức mạnh quá lớn trên người Helen, nhưng người có thể khiến Cửu Đầu Xà Hải Đức Lạp lừng danh nghiêm túc đến vậy chắc chắn không đơn giản. Có vẻ như trong lúc cô không biết, thục nữ nhỏ của cô dường như đã bắt được không chỉ một con mồi.
Hải Đức Lạp nhận ra ánh mắt của Sila liền trừng mắt nhìn cô một cái đầy hung dữ. Đêm qua, nếu không phải vì sự xuất hiện của Sila, vốn dĩ đó là một đêm nóng bỏng chỉ thuộc về cô và bạn lữ của mình.
Cô không hạn chế quyền săn lùng phụ nữ của Eusis, nhưng tuyệt đối không dung thứ việc cậu bị người khác cướp mất ngay trước mặt mình. Đối với một ma thú thục nữ có tiết tháo mà nói, đó quả thực là nỗi sỉ nhục lớn.
Kẻ địch, đều là kẻ địch! Hải Đức Lạp giận đùng đùng nhìn Sila và Helen. Nếu không phải Eusis ở đây, có lẽ cô đã ra tay tàn nhẫn rồi.
Sila khẽ mỉm cười, Hải Đức Lạp là kẻ hiếu chiến có tiếng kiêm tính khí nóng nảy trong giới siêu cấp ma thú. Tuy nhiên, nếu chỉ là Hải Đức Lạp ở hình thái này, cô cũng không sợ lắm. Năng lực của cô, chính là một trong những khắc tinh của Hải Đức Lạp. Theo một ý nghĩa nào đó, cô cũng là bất tử thân, không hề sợ phải đánh trận tiêu hao với Hải Đức Lạp.
Helen nhìn Hải Đức Lạp bằng ánh mắt cảnh giác. Nếu không phải sự ngăn cản vào thời khắc cuối cùng của Eusis, cô đã khiến phần tử nguy hiểm này bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới này, đến một mảnh vụn cũng không còn. Con ma thú từng là kẻ địch của Sứ Đồ Chi Đoàn này, là mục tiêu cô cần chú ý nhất hiện tại.
Chỉ cần cô ta lộ ra ý định dám ra tay với cha, cô sẽ lập tức nghiền cô ta thành xương vụn, không tiếc bất cứ giá nào.
Nhất thời, bầu không khí trong lều căng thẳng chưa từng có, tựa như đêm trước khi đại chiến thế giới ập đến.
Không khí dường như đông cứng lại, Helen dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Hải Đức Lạp và Sila, đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu; Hải Đức Lạp cũng đối chọi gay gắt nhìn chằm chằm Helen và Sila, cơ bắp bắt đầu căng lên; còn Sila dùng ánh mắt tò mò nhìn hai người đang thù địch lẫn nhau, dường như muốn tìm ra mối liên hệ giữa họ và thục nữ nhỏ mà cô yêu thích.
Giữa ba người, dường như có thể lờ mờ nhìn thấy những tia lửa điện va chạm. Đặc biệt là giữa Helen và Hải Đức Lạp, địch ý giữa hai người đã lên đến mức cực kỳ gay gắt. Chỉ cần một cơ hội đơn giản, hai người có thể tái chiến bất cứ lúc nào.
"Ưm..." Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Eusis phát ra một âm thanh mập mờ không rõ, sau đó trở mình, đè Sila ở bên trái xuống dưới thân mình. Dường như cậu rất ưng ý cơ thể mềm mại, không có chút cảm giác nặng nề nào của cô. Cậu tiện tay ôm lấy cô, như thể đang ôm chiếc gối ôm mềm mại vậy.
Mặt Sila đỏ bừng lên, không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến Hải Đức Lạp và Helen nữa. So với bọn họ, đương nhiên là thục nữ nhỏ đang đè lên cơ thể mình và ôm lấy mình như chiếc gối ôm quan trọng hơn.
"???" Helen nhìn Sila đang được Eusis ôm lấy bằng ánh mắt nghi hoặc. Trong dữ liệu tình báo của cô không hề có người này. Nhưng nhìn sự tùy ý và thuần thục khi cha ôm cô ấy, hình như đây không phải là lần đầu tiên ôm con ma vật đột nhiên xuất hiện này.
"!!!" Hải Đức Lạp nghiến răng nghiến lợi nhìn Eusis, người đã bỏ mặc cô để đi ôm Sila. Con Băng Mị này, lại dám dùng thủ đoạn bỉ ổi vô sỉ này để quyến rũ Eusis (cô dường như đã quên mất chính mình cũng không từ thủ đoạn...).
Là một ma thú thục nữ có tiết tháo, cô đã không thể nhịn được nữa!
Đã không thể nhịn được nữa, vậy thì không cần phải nhịn nữa!