Hồi tưởng lại thì, ngày hôm đó quả thực có cảm giác như định mệnh vậy. Nếu không phải Tá Phỉ đột nhiên rất muốn ăn món nướng ở thị trấn nhỏ đó, thì bọn họ sẽ không đến nơi ấy; nếu không phải Tạp Y cảm thấy ba người đã lâu rồi chưa tắm cùng nhau, thì bọn họ cũng không thể nào đến nhà tắm công cộng đó; thời cơ và ngẫu nhiên hội tụ lại một chỗ, từ đó sinh ra lần gặp gỡ đầy tính chấn động ấy.
Thiếu nữ từ trên trời rơi xuống (...), cuộc gặp gỡ như định mệnh, những cái ôm, sự căng thẳng, bất an, cảm giác tim đập thình thịch và lúng túng lần đầu tiên ngoài chiến đấu. Dẫu có giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng sự chú ý của cô vẫn bị cô gái trong vòng tay thu hút hoàn toàn.
Sau đó nữa, sau đó nữa... Bên cạnh đào viên hoài niệm kia, bên cạnh con suối nhỏ mà cô rất yêu thích ấy, mọi chuyện cứ thế thuận lý thành chương mà phát sinh.
Cô không phải là không có lựa chọn, lúc đó Vưu Tây Tư thực tế không có nhiều sức mạnh. Chỉ cần cô muốn, đáng lẽ đã có thể tránh thoát, đáng lẽ đã có thể ngăn mọi chuyện lại. Thậm chí, cơ hội như vậy không chỉ có một lần.
Thế nhưng, cuối cùng cô lại chọn chấp nhận, chấp nhận tất cả của Vưu Tây Tư, chấp nhận sự "bắt nạt" của cậu ấy đối với mình. Nguyên nhân có lẽ không chỉ có một, nhưng giờ đây có hồi tưởng lại cũng không cách nào nhớ rõ ý nghĩ lúc đó nữa.
Thật là một đáp án mập mờ, mơ hồ không rõ. Tuy nhiên, có lẽ thích chính là cảm giác như vậy. Chỉ là cần một cơ hội đơn giản, một nụ cười, một lần nắm tay, sợi dây liên kết giữa hai người chậm rãi nối thành một đường, cuối cùng quấn quýt lấy nhau, trở thành sợi chỉ đỏ của tình yêu.
Thích thì chính là thích mà, tại sao cứ phải đi tìm lý do tường tận đến thế, có mục tiêu rõ ràng đến vậy chứ. Tình yêu của mỗi người đều không giống nhau, thứ cô chọn chính là tình yêu đột ngột như vậy, như thể bị các vì sao trên trời đâm sầm vào vậy.
Hơn nữa, tình yêu như vậy chẳng tệ chút nào. Kể từ sau khi gặp gỡ Vưu Tây Tư, mọi thứ dường như đều trở nên tốt đẹp hơn.
Trong đêm tối trước khi gặp cậu, cô đã cảm nhận sâu sắc hơn hơi thở tử vong đang cận kề. Đó là nỗi sợ hãi đến từ sâu thẳm linh hồn, là sự run rẩy của bản năng sinh mệnh. Dù cố không nghĩ đến, cơ thể vẫn tự động sợ hãi mà run lên.
Cái chết là thứ đáng sợ, cái chết là bóng tối vĩnh hằng, cái chết sẽ lấy đi tất cả. Dẫu là người đã tự chọn kết cục như thế này, vào những đêm khuya khoắt, cô cũng sẽ thấy bất an.
Sau khi cô chết, Tá Phỉ nhất định sẽ khóc, Tạp Y nhất định sẽ vừa an ủi cô vừa hỏi lớn tiếng, vì sao lại chết như vậy, chẳng phải đã nói là đồng niên đồng nguyệt đồng nhật tử sao? Chỉ cần nghĩ đến những chuyện đó, lòng lại thấy đau thương.
Nhưng không còn cách nào khác. Đây là kết cục tất yếu, ngày càng tiến sát bờ vực cái chết, cô thậm chí có thể đại khái suy tính ra cực hạn của mình nằm ở đâu.
Một lần, hai lần, đại khái chiến đấu toàn lực thêm vài lần như thế nữa, Chí Cao Hoàng Long Chi Văn Chương sẽ rút cạn toàn bộ sinh mệnh của cô, để cô chết đi mà không chút đau đớn. Dẫu không sử dụng sức mạnh của Chí Cao Hoàng Long Chi Văn Chương nữa, cô cũng chỉ có thể sống không quá một năm.
Cô không muốn nhìn thấy gương mặt đau buồn, ánh mắt khổ sở của Tá Phỉ và Tạp Y, cho nên cô chẳng nói gì cả, cũng sẽ không đặc biệt đi áp chế sức mạnh của Chí Cao Hoàng Long Chi Văn Chương. Cô đang chờ đợi, chờ đợi trận chiến cuối cùng đến, rồi chết đi trong chiến đấu.
Cùng chiến đấu với đồng đội tin tưởng nhất của mình cho đến tận cùng, cách chết như vậy thật sự không tệ. Vẫn tốt hơn là nằm liệt trên giường yếu ớt vô lực, chỉ có thể chết trong ánh mắt đau khổ của đồng đội.
Sau đó, cô và cậu gặp nhau, trước tiên là hiểu lầm cậu là con gái, tiếp đến là lần đầu tiên nóng rực, nóng rực khiến người ta cứ nghĩ đến là toàn thân phát nhiệt.
Lúc đó cô quả thực đang ở trong trạng thái không ổn định, cho nên so với bình thường càng dễ dao động, không có sức kháng cự. Sở dĩ dễ dàng bị Vưu Tây Tư "đẩy ngã" như vậy, có lẽ là vì lúc đó cô đang mê hoặc chăng.
Cô vẫn luôn không nói với đồng đội về tình trạng cơ thể mình, cũng không muốn khiến họ lo lắng, muốn cứ che giấu mãi như vậy, cho đến tận cuối cùng có thể mỉm cười tạm biệt họ. Thế nhưng cảm giác tội lỗi vì lừa dối đồng đội vẫn khiến cô thấy bất an, không ít lần suýt chút nữa đã dao động.
Vào lúc cô do dự nhất, Vưu Tây Tư xuất hiện, rồi cần cô. Sau đó cô đã chọn cậu, chấp nhận cậu.
Khi cơ thể hai người hòa làm một, vẫn là lần đầu tiên của cô, cô quên hết tất cả những thứ khác. Tình trạng cơ thể, sự gian nan của chiến đấu, sự thật về sinh mệnh đang dần tàn lụi, hoàn toàn chìm đắm trong loại khoái lạc hạnh phúc đó.
Thật sự là cảm giác rất hạnh phúc, có người ở bên mình, cảm nhận tất cả của mình.
Cơ thể hai người kết hợp lại với nhau, không phân biệt ta hay người, trở thành một thể.
Khi cơ thể tràn ngập dịch thể nóng hổi của Vưu Tây Tư, cảm giác ấm áp đó đã xua tan hơi thở tử vong quấn quýt bên người cô, khiến cô cảm thấy sinh mệnh thật là mỹ diệu. Và cũng bắt đầu từ sau đó, mọi thứ đều trở nên tốt đẹp hơn.
Lúc mới phát hiện ra điều đó, ngay cả bản thân cô cũng thấy khó tin. Nhưng quả thực không còn cảm nhận được áp lực tử vong cận kề nữa, lúc ngủ cũng không còn nằm mơ thấy cơ thể bị màu đen gặm nhấm, ngược lại thường xuyên mơ thấy giấc mơ khiến mình đỏ mặt vì bị Vưu Tây Tư áp đảo. Dường như Vưu Tây Tư đã đuổi đi tử thần đang cận kề cô, tái ban cho cô một sinh mệnh mới.
Đây đại khái chính là hình ảnh chân thực của câu nói "tình yêu có thể tạo ra kỳ tích" nhỉ.
Sức mạnh sinh mệnh đang cuộn trào trong cơ thể cô hiện tại, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả khi cô vừa mới đột phá cực hạn, trở thành cường giả cấp bảy, hoàn toàn không có cảm giác khô kiệt. Quả nhiên, tình yêu là một thứ rất mỹ hảo. Sau khi có người mình thích, thế giới đều trở nên khác hẳn.
Cho nên, hiện tại cô có thể mỉm cười ở đây, nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, mỉm cười với người mình thích, rồi nắm lấy tay người mình thích, nói với cậu:
"Thích, em thích anh, anh là người em thích nhất, từ nay về sau, mãi mãi là như vậy."
Đây là lời tỏ tình của Lộ Pháp, đơn thuần và chân thành. Đây là tiếng lòng thuần túy nhất của cô, lời muốn nói với người cô yêu.
Muộn một chút cũng không sao, thứ tự sai cũng không sao, chỉ cần muốn nói ra thì lúc nào cũng có thể nói ra mà.
Từ nay về sau, bất kể cô ở đâu, bất kể đi đến nơi nào, đều có thể mỉm cười nói ra những lời như vậy.
"Lộ Pháp." Vưu Lý Tây Tư hơi kinh ngạc nhìn cô gái trước mặt mình, đây không phải lần đầu cậu được tỏ tình. Thế nhưng, Lộ Pháp nói ra những lời này với cậu trước mặt bao nhiêu người, ở nơi như thế này, trông thật đáng yêu, dũng cảm, đến nỗi cậu cũng không biết nên nói gì, nên đáp lại thế nào.
Cậu nắm lấy tay cô, cơ thể đang tựa trong vòng tay cậu thật mềm mại.
Ở đây, ngay trước quán bar bên rìa quảng trường này, cậu đã được cô tỏ tình.
---❊ ❖ ❊---
"Không không không không không không!" Sau khi Vưu Lý Tây Tư được Lộ Pháp tỏ tình, từ góc của quảng trường trung tâm màu trắng, truyền đến một tiếng gào thét thê lương.
Nghe qua, giống như một con sói cô độc không tìm thấy bạn đời trong đêm trăng, đang ai oán trong đêm tối tràn đầy sức lực vậy.
Âm thanh giàu đặc trưng đó thậm chí xuyên qua cả quảng trường, truyền đến nơi rất xa, khiến không ít cô gái thò đầu ra khỏi cửa sổ, muốn biết đó là loại động vật nào phát ra tiếng ai oán thảm thiết như vậy, nghe qua cứ như đang có người ngược đãi động vật.
"Vương tử, xin hãy chú ý lễ nghi, ngài là đại biểu Tư La Đế Quốc đến đây lưu học đấy."
"Đúng vậy, ngài không nghiêm túc một chút thì chúng tôi rất khó xử. Quốc vương bệ hạ có lệnh, trong thời gian lưu học, chúng tôi phải chịu trách nhiệm cho hành vi không đúng mực của ngài."
"Ghì lại! Ghì lại! Một, hai!"
Ở góc phát ra tiếng ai oán, mấy nữ dong tay chân thô kệch đang gắng sức đè chặt vị vương tử thứ tư của Tư La Đế Quốc đang chìm vào trạng thái ghen tị tột độ và không tin nổi.
"Không thể nào là như vậy! Không thể nào là như vậy! Ta lại thua cái tên đó, cái tên đó, cái tiểu nữ hài mà ngực còn chưa phát dục! Điều này không thực tế, không thực tế chút nào! Ta là Á Lịch Sơn Đại, vương tử thứ tư của Tư La Đế Quốc, vương tộc vĩ đại tương lai sẽ trở thành Đại Công Tước đấy!"
Vị vương tử vừa tỏ tình với Lộ Pháp xong nhưng thảm hại bị từ chối kia đang bi phẫn khôn cùng vung vẩy hai tay. Dưới sự áp chế của mấy nữ dong không biết nặng nhẹ, y phục vốn chỉnh tề của hắn đã rối tung rối mù, con dao nhỏ dùng để trang sức cũng không biết đã biến mất vào góc nào rồi, hoàn toàn không còn dáng vẻ ý khí phong phát lúc nãy nữa.
"Vương tử, luật pháp tạm thời của thành phố này quy định, ngài không thể tùy ý làm bậy đâu. Đây đâu phải quốc gia của chúng ta." Mấy nữ dong vất vả lắm mới lách được khe hở để vào phụ trách đời sống ngoài trường của vương tử, đang luống cuống tay chân đè chặt Á Lịch Sơn Đại đang giãy giụa. Nếu xảy ra chuyện gì ở đây thì thật sự là vết nhơ của quốc gia rồi.
"Đều cút hết cho ta, luật pháp đã không thể ngăn cản ta nữa rồi!" Nhờ sự trợ giúp của sức mạnh thất tình, Á Lịch Sơn Đại bộc phát ra sức mạnh to lớn, một hơi hất văng tất cả nữ dong đang đè chặt thân thể mình, sau đó ánh mắt hung quang lộ ra đi đến trước mặt Vưu Lý Tây Tư đang thân mật (trong mắt hắn là vậy) với Lộ Pháp.
"Quyết đấu, quyết đấu! Ta muốn quyết đấu với ngươi, lấy danh dự của Á Lịch Sơn Đại, vương tử thứ tư của Tư La Đế Quốc ra đặt cược, ta nhất định phải đánh bại ngươi! Để nữ sĩ xinh đẹp mê người này hiểu rằng, ngươi căn bản không phải đối thủ của ta!"
Tiếng tuyên cáo của Á Lịch Sơn Đại vang vọng khắp cả quảng trường, đối với kẻ thất tình như hắn mà nói, không có gì đau đớn hơn việc cô gái xinh đẹp mình vừa tỏ tình lại ngay lập tức tỏ tình với người khác, đả kích của chuyện này thậm chí vượt xa lần hắn bị cháy trụi hết lông tóc trước kia.
Chết tiệt, lần đó hắn chỉ chuẩn bị đến để hôn lên má chào hỏi theo lễ nghi học được trong sách mà thôi. Trong thời đại ma pháp ngôn ngữ cổ đại, đó chẳng phải là lễ nghi tiêu chuẩn của cha với con gái, chị với em trai sao? Dùng một lần với vị hôn thê của mình thì có gì sai nào!
Thôi bỏ đi, dù sao đó cũng chỉ là hôn nhân chính trị, người hắn thực sự thích là cô gái ngực khủng, ví dụ như vị nữ tính xinh đẹp mê người trước mắt này. Hình dáng, kích cỡ của bộ ngực đó, quả thực hoàn mỹ không tì vết, tốt hơn gấp mười lần vị hôn thê ngực phẳng lại còn có tính cách bạo lực trong ký ức kia.
Nếu quy đổi kích cỡ ngực thành sức chiến đấu, thì vị hôn thê của hắn còn chẳng đạt nổi con số một trăm, còn vị trước mắt này, sức chiến đấu tuyệt đối vượt qua một vạn!