"Hừ! Đang làm cái trò gì vậy chứ!" Đội trưởng đội hộ vệ bị chặn ngoài cửa sắc mặt cực kỳ khó coi, bất cứ ai sau khi băng qua gió tuyết bôn ba suốt mấy ngày trời mà ngay cả rượu và thịt nướng cũng không được hưởng thụ, e rằng sắc mặt đều chẳng tốt lành gì cho cam.
Nếu là dong binh đoàn bình thường thì cũng đành thôi, nhưng bọn họ là đội hộ vệ của vương tử một nước, nào đã từng chịu loại tủi nhục này. Nếu nơi đây không phải Quang Huy Chi Thành, sợ rằng họ đã sớm bạo động rồi.
"Các người quay về đi." Thất cấp ma đạo sĩ duy nhất trong đội ngũ lắc đầu. Đội hộ vệ này tuy trên danh nghĩa là thuộc hạ của đệ ngũ vương tử, nhưng thực tế lại là một phần của quân đoàn hộ vệ biên giới, chỉ là lâm thời được điều động đến bên cạnh vương tử mà thôi.
Ngay cả tố chất của đội hộ vệ bảo vệ vương tử còn như vậy, có thể tưởng tượng được, phong kỷ của quân đội biên giới hiện tại thật sự chẳng ra làm sao.
Kể từ sau lần thất bại trong cuộc chiến biên giới với Tác Phỉ Á, xem ra quân đoàn thủ hộ biên giới này đã chịu đả kích không hề nhỏ. Hồng sắc quỷ thần của Tác Phỉ Á, không ngờ lại để lại cho bọn họ nỗi ám ảnh tâm lý lớn đến thế, thật sự là không lường trước được.
"Vâng, đại sư." Đội trưởng đội hộ vệ có chút không cam lòng bước trở về đội ngũ.
Tuy đây là đội ngũ hộ vệ của đệ ngũ vương tử Tư La đế quốc, nhưng người ra lệnh thực sự lại là vị đại sư này. Từng tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của thất cấp cường giả trong chiến tranh biên giới, gã có lẽ dám kháng lệnh vương tử, nhưng tuyệt đối không dám nói nửa chữ "Không" với lời của vị đại sư này.
Lần đó, con quái vật cầm trường kích màu đỏ thẫm, dùng ánh mắt đạm mạc nhìn vạn đại quân kia, đã khiến gã hiểu thế nào gọi là khủng bố thực sự.
"Lão sư, có chuyện gì vậy ạ?" Sự xôn xao này cuối cùng khiến vương tử vốn vẫn luôn ở trong xe ngựa cũng không nhịn được mà tò mò bước ra.
"Không có chuyện gì cả, vương tử, từ hôm nay trở đi, đây chính là nơi con phải học tập."
Ma đạo sĩ ngẩng đầu nhìn vách tường băng tinh thạch trước mặt, lộ ra nụ cười thản nhiên.
Ông ta có một linh cảm. Thành thị cổ lão này, thành thị từng lưu lại danh xưng "Kỳ tích chi thành" trong lịch sử đại lục, có lẽ sẽ có chuyện gì đó rất thú vị xảy ra.
---❊ ❖ ❊---
Quả nhiên vẫn không thể bỏ mặc tình trạng này, ít nhất, cũng phải biết là vì nguyên nhân gì! Tại quán rượu Dã Ngưu, Lộ Pháp hạ quyết tâm.
Tất nhiên, việc này hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện cậu và Vưu Tây Tư sẽ học tập ở đây một thời gian dài.
Cậu thuần túy cảm thấy, Quang Huy Chi Thành vốn trang nghiêm túc mục, tràn đầy khí chất kỵ sĩ mà lại biến thành bộ dạng như hiện tại, nhất định là có nguyên nhân rất sâu xa.
Đúng, gia tộc A Nạp đức cao vọng trọng kia không thể nào làm ra những chuyện không có đạo lý. Nhất định là có nguyên nhân rất trọng đại, mới dẫn đến việc thành phố này biến thành bộ dạng như hiện tại. Mà cậu có chút muốn biết nguyên nhân đó, chỉ là sự tò mò thuần túy mà thôi.
Sau khi tự thuyết phục bản thân như vậy, Lộ Pháp uống cạn ly "Lam sắc khang nãi hinh" thứ tư, chào hỏi mọi người rồi bước ra khỏi quán rượu Dã Ngưu, bắt đầu hành động tìm kiếm —— không, là hỏi thăm.
"Lộ Pháp cậu ấy không sao chứ?" Vưu Tây Tư hơi chóng mặt. Tuy "Lam sắc khang nãi hinh" là một loại cocktail rất ôn hòa, nhưng xem ra cậu không giỏi uống rượu cho lắm. Chỉ mới uống một ly nhỏ như vậy mà đã cảm thấy mình hơi say rồi.
"Không sao đâu, Lộ Pháp chỉ là hay lo chuyện bao đồng thôi." Tá Phỉ vừa nhai ngấu nghiến phần bít tết trước mặt, vừa thản nhiên đáp.
"……" Tạp Y dường như đã uống không ít rượu từ lúc nào không hay, cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên.
"Á! Ư!" Hải Đức Lạp há miệng to tiêu diệt con cừu nhỏ trước mặt, còn Hải Luân thì đang giám sát cậu ta ở bên cạnh.
"Tây Lạp, mình ra ngoài đi dạo một chút, rất nhanh sẽ quay lại. Hải Luân, phải nghe lời Tây Lạp nhé." Vưu Tây Tư đứng dậy, rồi đẩy cửa quán rượu, bước ra ngoài.
Không khí vô cùng trong lành, còn thoang thoảng hương thơm của hoa cỏ. Tuy là mùa đông lạnh giá, nhưng nhiệt độ trong thành phố vẫn duy trì ở mức dễ chịu, mức nhiệt độ cho phép những cô gái yêu cái đẹp dù có mặc váy cũng có thể vui vẻ chạy nhảy khắp nơi.
Chỉ mới bước ra ngoài chậm hơn mười giây thôi, Lộ Pháp đã biến mất khỏi tầm mắt của Vưu Tây Tư, trông có vẻ như đã đi đến những nơi khác của thành phố này rồi.
"Hô……" Vưu Tây Tư hít sâu một hơi.
Trong không khí hòa quyện mùi hương hoa cùng hương thơm thiếu nữ, khiến chút men say của cậu rất nhanh đã tan biến không còn dấu vết. Hoặc có thể nói, một cảm giác choáng váng khác đã thay thế men say. Đó là cảm giác say đắm khác hẳn với hương vị êm dịu của "Lam sắc khang nãi hinh".
Nhắc mới nhớ, con gái ở thành phố này thật là nhiều... Dạo bước trên quảng trường trung tâm màu trắng, cảm giác này của Vưu Tây Tư càng lúc càng mạnh mẽ.
Giống như bức tường thành nhìn thấy bên ngoài thành, mặt đất của quảng trường trung tâm này cũng được lát bằng loại băng tinh thạch đó. Loại vật liệu ma pháp được mệnh danh là "Bất dung chi băng" này, ở đây lại được sử dụng như những khối đá bình thường. Dưới ánh mặt trời dịu nhẹ chiếu rọi, chúng tỏa ra ánh quang trạch đẹp đẽ.
Ở phía tây quảng trường, có thể nhìn thấy một dòng sông nhỏ. Vài thiếu nữ mặc áo trắng và váy dài, đội mũ trắng, trước ngực thắt nơ bướm với màu sắc khác nhau, đang cầm lái, chậm rãi chèo thuyền. Chỉ cần có người chào hỏi, họ sẽ cho thuyền dừng lại, ghé sát bờ, để người lên chiếc thuyền nhỏ không cánh buồm kia, xuôi dòng đến phía bên kia của thành phố.
Trên gương mặt họ nở nụ cười ôn hòa, động tác ưu nhã mà tự nhiên. Chỉ nhìn họ thôi cũng đủ khiến người ta có cảm giác được chữa lành.
Trong con hẻm nhỏ phía nam quảng trường, vài thiếu nữ ở độ tuổi từ mười đến mười bốn đang chơi trò ném bóng. Tuy địa hình chật hẹp, không thể ném mạnh, chỉ có thể đơn giản ném qua ném lại trái bóng. Nhưng biểu cảm của họ lại vô cùng vui vẻ, hoàn toàn đắm chìm trong trò chơi đơn giản này.
Trái bóng da màu lục nhạt liên tục bay qua bay lại giữa đám người, thỉnh thoảng có người đỡ trượt, ngay lập tức sẽ lộ ra nụ cười ngại ngùng, rồi chạy đi nhặt trái bóng lăn sang một bên. Thấp thoáng, có thể nghe thấy tiếng cười vui vẻ của họ.
Trước cửa một cửa tiệm, tụ tập vài cô gái đang đeo túi xách. Họ đang chăm chú lựa chọn thứ gì đó, thỉnh thoảng lại cầm lên một hai món đồ tỏa ra ánh quang trạch trong suốt, dường như đang so sánh xem những món đồ xinh đẹp này cái nào tốt hơn.
Trên tầng hai của cửa tiệm, một cô gái mặc đồng phục nữ bộc đang giũ tấm ga trải giường trắng tuyết đã giặt sạch, chuẩn bị phơi tấm ga sạch sẽ lên ban công.
Vưu Tây Tư ngồi cạnh một đài phun nước nhỏ, dùng ánh mắt thưởng thức nhìn những cô gái đáng yêu đang khoe sắc vẻ đẹp khác nhau này. Bên cạnh cậu còn có một bồn hoa nở đầy hoa tươi. Những đóa hoa ba màu trắng tinh, đỏ thắm, vàng nhạt, dưới sự nâng đỡ của những chiếc lá xanh, trông lại càng thêm xinh đẹp.
Tiếng nước suối trong trẻo chảy róc rách, hương thơm của hoa tươi, sức sống thanh xuân tự nhiên tỏa ra từ những thiếu nữ xinh đẹp đáng yêu, khiến thành phố này trông tràn đầy sức sống.
Đây là thành phố xinh đẹp nhất, sạch sẽ nhất mà Vưu Tây Tư từng thấy, cũng là thành phố khiến người ta cảm thấy vui vẻ nhất.