Thằng Pêlê Bà Chiểu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iii

❊ ❊ ❊

Còn đúng một tuần nữa, đội bóng phường của Lê sẽ vào tranh chung kết với đội bóng phường 16 vừa thắng đậm đội bóng phường 8 với tỷ số 3-0. Trong khi toàn đội ra sức luyện tập thì Hoàng lại gặp chuyện xui xẻo. Cha Hoàng bị thương trong một tai nạn nghề nghiệp, ông bị té từ trên cao gãy chân phải nằm bệnh viện ở Biên Hòa. Hoàng nhận được tin trên sau buổi tập đầu tiên trong chương trình huấn luyện tham dự chung kết trên sân Quận.

Sáng hôm sau, cả đội bóng đều biết tin này. Chú Năm chủ tịch phường cho Hoàng năm chục ngàn đồng để về Biên Hòa thăm cha. Lê xin ngoại đi cùng Hoàng sau khi dẹp hàng cà phê.

Hai đứa đến bến xe lam Văn Thánh đã hơn chín giờ, Lê mang theo quà của Hòa, của Minh gởi tặng cho ba Hoàng. Còn Lê, khi đi ngang qua Hàng Xanh, nó tạt vào quán mua hai hộp sữa bằng chính số tiền bỏ heo của mình.

Khi biết chuyện này Hoàng trách:

– Tao với mày hai thằng đều nghèo, mày bỏ bán vé số theo tao, tao đã không muốn, bây giờ mày lại mua sắm tao thấy sao sao.

– Tao vừa mới được thưởng, lâu nay tao cũng bỏ ống được một ít, vừa rồi đập ống được hơn mười ngàn để dành đi thăm ba mày, lát nữa cứ trả tiền xe phần mày, còn tao, tao tự lo lấy.

– Thôi để tao trả cho, sáng nay bà nội cũng cho mười ngàn, lại có quà của thằng Minh, thằng Hòa. Mày không cho tao trả, tao buồn.

Hoàng và Lê đến Biên Hòa đã mười một giờ, hai đứa đi bộ đến xí nghiệp của ba Hoàng. Hoàng đã nhiều lần về đây nên nó rất rành đường, sợ bạn mỏi chân nó phân bua:

– Đúng ra có được chiếc xe đạp, hai đứa chở nhau thì nhanh hơn, đi xe xích lô cũng được nhưng tốn quá.

– Mày bày vẽ, tao và mày đều đi bán vé số dạo, ngày nào cũng cuốc bộ vài cây số, đi xích lô làm gì cho tốn tiền?

Mất hơn nửa giờ, đi từ bến xe đến bệnh viện Biên Hòa. Theo sự hướng dẫn của người nữ y tá, Lê và Hoàng vào gặp cha Hoàng.

Trên một chiếc giường nhỏ, cha Hoàng nằm thiêm thiếp, chân băng bột, Dù đã có lời dặn của cô y tá, nhưng vừa thấy cha, Hoàng đã nhào đến, ôm bàn chân bó bột khóc ràn rụa:

– Ba… ba… ba bị gãy chân rồi sao ba…

Tiếng khóc thức giấc cha Hoàng, ông nhìn con ngỡ ngàng rồi kéo con lại đầu giường, nắm lấy bàn tay con, ông nói trong tiếng thở mệt nhọc:

– Ba không sao đâu. Bác sĩ nói băng bột vài tuần là khỏi. Con đừng khóc nữa.

Phút giây này, đứng ở góc tường, Lê xót thương nhìn bạn. Nó rón rén đến bên chiếc bàn kê cạnh giường, đặt gói quà xuống:

– Ai đấy?

– Dạ, Lê bạn con.

– Thưa bác, con là Lê, bạn của Hoàng, nghe tin bác bị tai nạn tụi con có ít quà gởi để bác dùng trong lúc bệnh.

Một bàn tay nắm lấy bàn tay Hoàng, một tay vói qua cầm bàn tay đen sần sùi của Lê, cha Hoàng không dằn được sự xúc động. Ông cố nén để không khóc trước tấm lòng đầy tình người của lũ trẻ:

– Có phải Lê mà con hay nói chuyện cho ba nghe không?

– Phải đó ba.

– Ừ, ba rất mừng là hai con biết thương nhau, giúp đỡ nhau.

– Thưa bác, thế khi nào bác mới đi làm lại?

– Cũng phải mất một tháng, tháo bột rồi cũng chưa đi được đâu… phải tập đi một thời gian mới bình thường được.

– Thế bị như thế này ở đây ai chăm sóc cho bác?

– Có mấy cô y tá… cháu yên tâm.

Ngập ngừng trong giây lát, Lê nói:

– Hay là Hoàng ở hẳn lại đây chăm sóc cho bác. Khi nào đấu chung kết thì Hoàng lên, còn nếu không được thì thằng Phi đá thay cho Hoàng, chứ bác nằm một mình không ai chăm sóc, sao được?

Hoàng chưa kịp trả lời thì ba Hoàng đã nói:

– Hai đứa khỏi lo, ở đây mấy cô y tá rất tốt. Buổi tối có chú Tâm, cùng tổ thợ điện với bác vào đây lo cho bác. Hoàng, con về nói cho bà nội an tâm, không có gì đâu.

Nhớ lời dặn của bà nội trước khi đi Biên Hòa, Hoàng nói:

– Nội nói, mười ngày nữa là giỗ mẹ, ba bị như vầy, nội sẽ dẫn con về ngoại giỗ.

Câu nói của Hoàng vô tình gợi lại trong người cha nỗi nhớ mà ông đã cố quên qua bao tháng ngày.

Mười năm rồi, ông đã cố gắng vuợt qua tất cả để nuôi con. Hình ảnh người đàn bà - mẹ của Hoàng - nắm lấy bàn tay ông trong giây phút cuối cùng tại bệnh viện, từ lâu đã lắng sâu trong ông, bây giờ trở lại… ông vẫn còn nhớ mãi lời dặn của người sắp ra đi “Anh cố gắng nuôi con”. Rồi sau đó là vĩnh viễn chia tay.

Hai ngày sau, tại một khu phố nghèo ở gần Biên Hòa, một chiếc xe đò cũ lặng lẽ chở quan tài của mẹ Hoàng đến nơi an nghỉ cuối cùng. Khi thắp nén hương trước ụ đất vừa mới đắp lên, ông nói với người ở cõi xa xăm: “Mẹ thằng Hoàng an tâm mà ra đi, anh sẽ cố gắng nuôi con”. Đã mười năm rồi, ông vẫn kiên nhẫn sống bên đứa con mất mẹ, nhiều bạn bè gợi ý ông đi bước nữa, nhưng ông lắc đầu: “Lấy vợ khác chắc gì vợ sau thương con mình, thôi một cha một con cũng được rồi”.

Tình thương ông đã dành hết cho Hoàng. Do đời sống công nhân quá khó khăn, phải để cho con đi bán vé số là điều ông đau lòng, nhưng khi nghĩ đến bổn phận với người mẹ (bà nội Hoàng), khi nghĩ đến những bữa cơm quá đạm bạc, ông đành phải để cho con đi làm thêm. Từ hai năm nay, xí nghiệp ông thay đổi cách làm ăn, mức thu nhập có khá hơn nhưng chỉ tạm giải quyết cho một gia đình có năm miệng ăn: ngoài ông, Hoàng, bà nội, còn hai đứa nhỏ - con người em trai - đã qua đời vì bệnh ung thư, mẹ chúng nó giao lại cho nội đi lấy chồng khác.

Bây giờ, trên giường bệnh với bàn chân bó bột khi nghe con vô tình nhắc lại người mẹ đã vĩnh viễn ra đi, bất giác ông nghe vang vọng đâu đó một lời thúc giục “Cố gắng vượt qua, đừng nản lòng”.

Người y tá trở vào chích thuốc, như để cho Hoàng khỏi lo lắng, chị nói:

– Các em an tâm, ở đây có các chị, ba em chỉ nằm vài tuần là khỏi.

Ba Hoàng thêm vào:

– Hai con về đi kẻo mưa, dặn bà nội an tâm, không có gì phải lo.

Sau một tuần mong đợi, trận chung kết giải vô địch thiếu nhi Quận diễn ra vào chiều chủ nhật cuối tháng năm đúng vào ngày sinh nhật thứ mười lăm của Lê. Trong đám bạn không ai biết ngày sinh nhật của Lê, trừ Hoàng.

Trận đấu diễn ra đúng bốn giờ chiều. Theo dự kiến, Ủy Ban nhân dân phường sẽ khao đội tuyển tại quán ăn hợp tác xã phường, dù thắng hay thua.

Các trận trước đây, đội bóng của Lê ra quân trong khí thế hăng say ngay từ quả đầu, có lẽ sự xông xáo của Hoàng kéo theo sự hăng hái của cả đội. Nhưng chiều nay, Hoàng ra sân với nỗi buồn. Nó nhớ đến cha nó, nhớ đến ngày giỗ mẹ sắp đến. Cái buồn làm Hoàng giảm đi cái xông xáo cần thiết của một tiền đạo. Nó bị mất bóng nhiều lần và đá hỏng nhiều lần. Hết hiệp một, đội bóng phường Mười Sáu đã dẫn trước 1-0.

Trong giờ giải lao, các chú trong Ủy Ban động viên toàn đội:

– Ráng lên các cháu. Hiệp hai ghi bàn thủ huề, thì sẽ có luân lưu phạt đền, thế là ta có hy vọng.

– Cháu Hoàng đừng thất vọng, chú biết cháu có chuyện buồn, nhưng ráng mà vượt qua nghe cháu.

– Cháu Lê, cháu Minh đá rất tốt, nhưng đừng thủ nhiều quá, cứ tràn lên mà tấn công.

Những lời dặn dò, những tấm lòng dành cho Hoàng, cho Lê, cho Minh, cho đội bóng…. Dù không nói ra, các bác, các chú, các anh vẫn mong ước chiếc cúp vô địch về với đội bóng của phường.

Và rồi hiệp nhì bắt đầu. Đội bóng phường Mười Sáu quyết tâm bảo vệ chiến thắng, tấn công dồn dập. Ở phút thứ năm, do lỗi của hậu vệ đối phương, tiền đạo của phường Mười Sáu ghi bàn thắng thứ hai. Đến phút này Hoàng và Lê bật khóc. Dù không nhìn vào, chúng nó cũng biết các chú buồn lắm. Không thể thua như thế này, phải vượt lên, phải thắng.

Trái bóng đặt ở giữa sân, Minh chuyền cho Hoàng, Hoàng trả ngược về cho Lê. Với tất cả ý chí phục thù, Lê lừa bóng thật nhanh, Lê tạt sang góc trái cho Hoàng, Hoàng đá bổng vào vùng cấm địa. Lê tràn lên, bằng cú đánh đầu tuyệt vời đưa trái banh nằm gọn trong lưới đối phương. Cả sân vận động như muốn vỡ tung vì những tràng pháo tay và những tiếng gào thét trong vui mừng:

– Hoan hô Pê Lê Bà Chiểu.

– Hoàng, ráng lên.

– Minh, ráng lên.

– Pê Lê đánh đầu hay quá.

Như được tăng thêm sức mạnh, vượt thắng được nỗi buồn, năm phút sau đó, với tất cả khôn ngoan, Hoàng đã sút chéo, đưa quả banh nằm gọn vào lưới gỡ huề cho đội nhà.

Cả cầu trường lại như muốn nổ tung. Chú Năm chạy ngay ra sân, ôm Hoàng giọng xúc động:

– Hoàng , cháu giỏi quá, ráng lên nghe cháu.

Từ phút đó cho đến cuối trận, trận đấu trở nên căng thẳng, theo chỉ đạo của anh Cầu, cặp Hoàng và Minh vẫn cắm mũi dùi trên phần sân đối phương. Lê như con thoi, chạy khắp sân, Chỉ còn ba phút nữa hết hiệp hai, tỷ số hai bên vẫn là 2-2. Hai bên thay nhau mở những đợt tấn công. Minh nhận đường chuyền của Lê, tạt sang cho Hoàng, Hoàng đưa sang cho Hòa lồi vừa từ hàng giữa tràn lên, Hoà lồi chạy thật nhanh đến vùng cấm địa, tạt sang cho Lê. Như con mãnh hổ, Lê nhận bóng vượt qua hậu vệ. Thủ môn đối phương bay vào chân Lê nhưng đã muộn, cú sút thật mạnh đi thẳng vào lưới trước một cầu trường nổ tung tiếng hoan hô.

Thế là ước mơ đã thành sự thật, đội bóng nhí Bà Chiểu đoạt chức vô địch bóng đá thiếu nhi Quận. Thủ quân Minh nhí nhường vinh dự nhận cúp cho Lê. Theo sự hướng dẫn của trọng tài, hai đội lâàn lượt bước lên trình diện.

Giữa tràng pháo tay vang dội. Lê chững chạc đi lên bục nhận chiếc cúp vô địch từ tay bác Chủ tịch. Nó bắt chước các danh thủ Quốc Tế, hôn nhẹ chiếc cúp rồi giơ cao nó quay một vòng chào khán giả. Lần lượt từng cầu thủ nhí trong đội tiến lên hôn chiếc cúp rồi nhìn về khán đài, với niềm hãnh diện của những dũng sĩ đã chiến thắng bằng khả năng tuyệt vời.

Sáu giờ chiều, ở Câu lạc bộ Hợp tác xã, đội bóng phường được chú Minh và các chú trong Ủy Ban phường đãi tiệc. Chúng được ăn bún thịt nướng, cơm chiên lạp xưởng, bánh Ga-Tô, và uống nước ngọt CoCa. Mỗi cầu thủ được chú Tư bỏ phong bì bồi dưỡng năm chục ngàn đồng. Số tiền này do các cổ động viên trong phường tự nguyện quyên góp.

Giữa bàn tiệc, thằng Hoàng đứng dậy, giọng trịnh trọng như người lớn:

– Kính thưa chú Năm!

– Kính thưa các bác, các chú!

– Thưa các anh!

Xin cho cháu được phát biểu. Hôm nay đội bóng phường ta đoạt chức vô địch bóng đá Quận, và hôm nay cũng là ngày vui của bạn Lê. Thưa các chú! Hôm nay là ngày sinh nhật thứ mười lăm của bạn Lê - Nguyễn Văn Lê - Pê Lê Bà Chiểu…

Lời phát biểu của Hoàng tạm ngưng vì những tràng pháo tay. Chú Năm Minh - Chủ tịch phường rời ghế, đến bắt tay Lê chúc mừng:

– Ngày sinh nhật của cháu mà chú hổng biết, may nhờ có cháu Hoàng cho biết. Vì quá bất ngờ nên không chuẩn bị quà để tặng cháu. Thôi, thay mặt các chú trong Ủy Ban, chú tặng cháu một chiếc hôn với lời chúc mừng sức khỏe.

Đến phút này thì Lê khóc vì sung sướng. Lần lượt các chú trong Ủy Ban phường, các anh trong chi đoàn, và các bạn lần lượt đến ôm hôn Lê với lời chúc mừng rất chân thành. Riêng thằng Hòa lồi, đặc biệt hơn, nó tháo chiếc đồng hồ điện tử đưa cho Lê và nói:

– Mẹ tao thưởng cho tao chiếc đồng hồ điện tử, tao tặng lại cho mày. Mày cần đồng hồ hơn tao, hơn nữa tao còn một cái khác ở nhà…

Cả bàn tiệc xúc động trước tấm lòng thành đầy tình người của hai đứa trẻ.

Lại một đêm Lê ngủ không được. Chia

tay nhau tại Câu lạc bộ, Lê trở về với niềm vui khó tả. Hoàng quên đi chuyện buồn, đưa Lê về tận nhà. Hai đứa bàn tính chuyện vài hôm nữa sẽ xuống Biên Hòa thăm ba Hoàng.

– Còn ba ngày nữa giỗ mẹ tao, chắc tao đi với bà nội về bên ngoại.

– Nhà ngoại mày ở đâu? Sao lâu nay tao không nghe nói?

– Ở tuốt Vĩnh Long, gần bờ sông Cổ Chiên.

– Thế mày phải ở lại dưới đó?

– Thì chắc vậy .

– Khi nào mày định đi thăm ba mày?

– Có lẽ ngày mốt.

– Ngày mốt tao xin bà ngoại, tao đi thăm ba mày.

– Thôi, mày lo ở nhà, tao đi một mình cũng được.

– Không được, tao sẽ đi cùng mày. Tao kể chuyện ba mày bị tai nạn cho bà ngoại tao nghe, bà tao cũng khuyên tao nên giúp mày.

– Ừ, vậy thì được, chứ tao sợ mày đi theo, bà ngoại mày lại la.

– La cái gì? Bà ngoại tao cũng rất thương mày. Bà còn dặn tao: “Cùng nghèo khó thì cùng giúp đỡ nhau”.

Khi nghe Lê kể những chuyện xảy ra hồi chiều, ngoại Lê tấm tắc khen:

– Ừ, cái số mày không cha, không mẹ, có người ngoài thương. Vậy thi đấu xong rồi có còn đi đá banh nữa không?

– Nghe đâu con sẽ được chọn đi học trường năng khiếu.

– Trường năng khiếu là trường gì? Mà học ra làm sao? Cả đời ngoại chưa hề nghe ai nói tới cái trường ấy.

– Trường năng khiếu dạy cho những ai đá banh hay.

– Vậy chỉ có học đá banh suốt ngày hay sao?

– Đâu có ngoại. Mỗi ngày chỉ học vài giờ, có ngày học có ngày nghỉ.

– Học gì thì học nhưng đừng học vào giờ bán cà phê.

– Chắc là học buổi chiều…. Buổi sáng cũng sau tám giờ.

– Vậy thì được, mà như vậy thì con nghỉ bán vé số.

– Các chú sẽ giúp con, đỡ vất vả hơn.

– Ờ, cũng phải, chớ thấy con đi bán vé số, ngoại cũng khổ tâm lắm…

Và đêm nay, Lê sống với niềm vui cùng nỗi buồn lẫn lộn, vui vì thành công ngoài mơ ước, vui vì được các chú, các anh, bè bạn dành cho những bất ngờ trong ngày sinh nhật, vui nhất là tình cảm của thằng Hòa dành cho mình… Nó dám tặng cả cái đồng hồ điện tử. Lê tự hỏi, không biết nó tặng như vậy, về nhà, mẹ nó có la không? Nếu bị la, chắc phải trả lại cho nó, chứ vì bạn mà bị cha mẹ la mắng, điều này Lê không bao giờ muốn.

Nỗi buồn của Lê là nhớ mẹ… trong lá thư mẹ hứa sẽ vào thăm nhưng đợi đến bao giờ. Mẹ lại bàn chuyện xuất cảnh diện con lai, thật ra có lúc Lê cũng muốn ra đi như bao nhiêu đứa trẻ khác nhưng nghĩ đến ngoại, đến mẹ, đến những người không bao giờ gặp lại, lòng Lê lại chùng xuống vì những xốn xang… Lẽ nào mẹ và ngoại ở lại với cuộc sống nhiều khó khăn. Lẽ nào ra đi để ngoại ở lại một mình thui thủi sớm hôm. Còn mẹ nữa, đã hai năm rồi không gặp lại mẹ. Càng lớn, càng suy nghĩ, Lê càng thương mẹ. Còn cha Lê, không một dấu tích để lại dù là tấm ảnh cỏn con. Tất cả chỉ là nét phác thảo qua lời kể của mẹ.

Buồn vui đến với Lê trong một đêm dài trằn trọc. Quá nửa khuya, nó vẫn không tài nào ngủ được. Không lẽ thức đến sáng luôn. May là ngày mai bà ngoại nghỉ bán một ngày để sắm sửa giỗ ông ngoại. Như một thúc giục vô hình, Lê đứng dậy, nó không dám bật đèn vì sợ ngoại mất ngủ. Lê rón rén tìm cây đèn dầu thắp sáng trong góc phòng rồi đọc thư mẹ, xong Lê tìm giấy viết thư thăm mẹ.

Thăm mẹ!

Con đã nhận được thư mẹ, ngày mai là ngày giỗ ông ngoại - Con rất nhớ mẹ. Nhận thư này, mẹ cố gắng thu xếp vào thăm con, mẹ nhớ dẫn hai em vào cho con thăm hai em. Từ khi sinh chúng con đến bây giơ, anh em chúng con chưa gặp nhau… Con có nhiều chuyện mong gặp mẹ, mẹ cố gắng vào nghe, con chờ mẹ từng ngày.

Con của mẹ

Gần ba giờ sáng Lê mới ngủ được. Sáng hôm sau ngoạïi dậy sớm đi chợ mua sắm thức ăn và hoa quả để cúng ông ngoại. Đến chín giờ nếu ngoại không thức dậy, chắc Lê còn ngủ say.

– Ủa ngoại nấu ăn khi nào mà nhanh vậy?

– Ngoại dậy từ năm giờ sáng, thấy con còn ngủ ngoại không đánh thức. Không có gì cúng ông ngoại, ngoài con gà mua sẵn, chén xôi và đĩa thịt heo.

– Sao ngoại không mua nhiều hơn, tiền thưởng của con để dành cúng ông ngoại, sao ngoại không mua hết?

– Cha mày, mua hết lỡ đau ốm thì lấy gì hai bà cháu sống. Ngoại định tháng sau mua ít ván ép nhờ thợ mộc đóng “la-phông” để trưa cho đỡ nắng, chớ buổi trưa nắng chịu không nổi. Mà thôi, dậy rửa mặt rồi cúng ông ngoại.

– Có mời ai không ngoại?

– Không mời ai hết con ạ, mình nghèo, mời họ cũng không đi, nếu có mời thì mời bà Tám, hoàn cảnh bà cũng không khác gì hoàn cảnh của bà cháu mình.

Lê tần ngần trước nhà thằng Hòa. Nửa muốn vào nửa muốn không, căn nhà sang trọng quá. Đương lấp ló trước cửa thì thằng Hòa đi ra:

– Trời, Lê, sao đến mà không vào.

– Thôi tao không vào đâu, tao có chuyện muốn nói với mày.

– Lại chuyện gì nữa.

Lê rút ra trong túi áo chiếc đồng hồ điện tử. Hòa hiểu ngay:

– Bộ mày định trả lại cho tao à. Không được đâu, mày trả lại là mày khinh tao đó.

Ngập ngừng Lê nói:

– Tao nhận đồng hồ của mày, rồi mẹ…

Nghe Lê nói thế Hòa cười lớn:

– Cái thằng này lo xa quá… Thật sự không có sinh nhật, tao cũng tặng mày. Chuyện này tao có kể cho mẹ tao nghe, mẹ tao còn dặn khi nào mày rảnh nhớ ghé nhà tao chơi. Mẹ tao rất thương mày.

– Có thiệt không Hòa?

– Sao lại không thiệt.

– Mẹ mày không la mày à?

– Trời, cái thằng này, mày không tin tao sao?

– Nhưng mà…

– Nhưng mà sao?

– Đồng hồ này đắt tiền, tao không dám nhận.

– Đắt tiền cái gì, chỉ vài chục nghìn thôi.

– Vài chục nghìn mà mày cho là rẻ à?

– Tại mày… nên mày… mới nghĩ là đắt tiền.

Thằng Hòa định nói “tại mày nghèo” nhưng nó kịp tốp lại, nếu nhỡ miệng nói ra chắc Lê buồn lắm.

– Mày vào nhà tao chơi.

– Thôi để khi khác, tao phải đi gửi thư cho mẹ tao.

– Mày chờ tao, tao vào lấy xe chở mày đi.

Hòa chở Lê ra Bưu điện Bà Chiểu. Nó gởi xe đạp rồi dẫn Lê vào quầy bưu điện. Hòa có vẻ thành thạo còn Lê thỉnh thoảng mới viết thư cho mẹ, thông thường nó gởi thư ở bưu điện phường, chưa bao giờ bước chân vào bưu điện quận. Theo ý thằng Hòa, gởi thư ở bưu điện quận sẽ nhanh hơn, do vậy nó làm theo ý Hòa dù phải đi xa.

Hòa giành mọi chuyện mua tem, dán thư, bỏ thư, thằng Lê chỉ có việc đi theo nó.

Hoàn thành công việc, Hòa hí hửng như vừa làm xong một việc gì rất lớn lao. Rời khỏi bưu điện Hòa dẫn Lê vào một quán kem, Lê không chịu vào, nằng nặc đòi Hòa chở về.

– Thôi vào quán tốn tiền lắm, tụi mình còn xin tiền nhà, tao ngại lắm.

– Ngại gì, anh Hai, mẹ tao vừa cho nhiều tiền, mày vào với tao cho vui, tao khao mày một chầu kem.

Đây là lần đầu tiên Lê vào một quán kem, nó nhớ lại những buổi trưa bán vé số, nhiều khi khát nước quá, nó chỉ dám uống nước trà đá ở các quán cóc, những hôm bán được nhiều vé mới dám uống một ly nước mía.

Bây giờ ngồi cạnh Hòa trong một quán kem khá sang trọng bỗng dưng nó nghĩ đến mẹ…. Không hiểu giờ này ở Đà Nẵng, mẹ nó làm gì, cuộc sống ra sao? Nó lại nghĩ đến cảnh gia đình thằng Hoàng, cũng khó khăn vất vả không thua gì nó. Đang hưởng những sung sướng, nó nghĩ đến cái khổ, những gian truân của người thân thuộc.

– Mày nghĩ ngợi gì vậy? Cứ ăn đi…

Lê ngập ngừng, nó nhìn sang Hòa, cái nhìn biết ơn và xúc động.

– Mày tốt với tao quá.

– Đó, mày lại cứ nhắc đi, nhắc lại chuyện này hoài.

Ly kem có cả mấy quả nho. Lê nhìn sang Hòa để xem nó ăn như thế nào. Thấy bạn ăn có vẻ thành thạo, nó chạnh nghĩ đến mình. “Chắc có lẽ mình là quê mùa nhất. Hơn mười lăm mười sáu rồi mà chưa bao giờ được ăn kem ly”.

– Mày có hay ăn kem không Lê?

– Đây là lần đầu tiên tao vào quán ăn kem.

– Mày xạo, làm gì có chuyện đó.

– Không, tao nói thật… Suốt mười mấy năm qua tao chỉ biết uống trà đá, nước mía, có chăng chỉ có ăn kem cây. Thỉnh thoảng cậu út tao về thăm nhà, ổng nhờ tao mua nước ngọt, ổng rót cho tao một ly.

Nghe bạn nói, Hòa nhìn bạn thương cảm. Nó nghĩ cuộc sống đầy đủ của nó, xin gì được đó, hơi nhức đầu một tí cả nhà đã cuống lên. Ngay chuyện đi đá bóng, nếu không có ba nó, một cựu cầu thủ, từng say mê bóng đá, có lẽ mẹ nó đã cấm không cho nó tham dự một môn thể thao nào có nhiều va chạm và tốn sức. Sau mỗi trận đá bóng trở về nhà thấy người nó nhiều mồ hôi, mẹ nó đã la lên:

– Đó , tao đã bảo, đừng đá banh nữa, lần nào về cũng mồ hôi, mồ kê.

Những lần la như vậy, nó nhắc lại lời của ba nó “Con trai phải biết chơi thể thao cho khỏe mạnh, cứ ru rú trong nhà suốt ngày, chẳng giống ai…”. Còn thằng Lê bạn nó, sự nghèo khó vẫn đeo đẳng bao lâu nay… Nó nhớ lại câu nói của Lê “Đây là lần đầu tiên…” Có thể như vậy sao? Lẽ nào chuyện ăn kem lại là một điều quá mới mẻ với Lê, khi mà loài người sắp giã từ thế kỷ hai mươi.

– Hôm nay mày cứ ăn thoải mái, ăn cho đã…

– Tao chỉ ăn một ly thôi.

– Không được, ít nhất phải ba ly, hai đứa sáu ly…

– Ăn nhiều quá đau bụng chết.

Hòa cười:

– Mày cái gì cũng sợ, ăn kem sao mà đau bụng được?

– Tao nghe tụi nó nói, ít ăn kem, ăn nhiều sẽ bị đau bụng.

– Không có đâu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thương Ánh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.