LYSANDER TÍNH GIỜ ĐI BỘ đến nhà phụ từ Chung cư Trevelyan House và phát hiện ra nếu đi nhanh, anh chỉ mất hơn năm phút một chút. Chưa kịp vui và tiết kiệm được khối thời gian và tiền bạc, anh đột ngột nhận ra thời gian của anh ở khu nhà phụ chắc chắn sắp hết. Những rắc rối đang liên tục xảy đến, rất nhanh nhưng anh vẫn còn vài mánh nữa chưa dùng.
Khi thong dong đi lên con đường đắp, ngang qua tháp Cây kim của Nữ hoàng Cleopat, đang định băng qua lòng đường đến nhà phụ, anh thấy Munro đang tiến về phía mình. Quá nhiều những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, anh nghĩ - đầu tiên là Fyfe-Miller, bây giờ là Munro. Sự lo lắng chắc đang ngày càng tăng ở khách sạn Whitehall Court.
“Ôi, thật là trùng hợp”.
“Giễu cợt không hợp với bản tính cởi mở, thân thiện của cậu đâu, Rief. Uống cà phê trước khi bắt đầu công việc cực nhọc hàng ngày chứ?”
Có một quán cà phê dưới cầu đường sắt Charing Cross, Munro gọi hai cốc, Lysander châm một điếu thuốc,
“Trận tấn công đêm qua khủng khiếp thật”, Munro nói.
“Tại sao chúng ta không thể bắn hạ một thứ to đến thế? Đó là điều mà tôi không hiểu. To đùng. Cứ đứng ra đó, trên bầu trời, sáng chói”.
“Chỉ có một khẩu súng phòng không ở London có tầm bắn đến ba nghìn mét, Nhưng nó là của quân Pháp”.
“Chẳng lẽ chúng ta không thể mượn được một khẩu à? Thế ông không nghĩ rằng các Zeppelin sẽ còn quay lại sao?”
“Hãy để những người khác lo chuyện đó đi, Rief. Chuyện của chúng ta đã đủ mệt rồi. Tôi sẽ hút thử một điếu “rẻ tiền” của cậu, cảm ơn”.
Lysander mời ông một điếu và châm lửa cho ông. Munro mất một phút để lấy hết các mảnh sợi thuốc lá trên lưỡi vì ông không phải là người hút thuốc lành nghề. Với ông đó chỉ là một hành động, không phải một niềm sung sướng
“Công việc của cậu tiến triển thế nào rồi?” cuối cùng ông hỏi.
“Chậm mà chắc…”
“… Nhưng vẫn sẽ thành công chứ? Đừng đi chậm quá. Có nghi phạm nào chưa?”
“Một vài. Nhưng chưa thể chọn ra ai được, chưa được - tôi không thể phạm sai lầm”.
Anh thấy những cơ hàm của Munro cứng lại.
“Đừng mong chúng tôi sẽ chịu đựng sự cẩn trọng thái quá của cậu mãi, Lysander. Cậu ở đây là để làm việc, chứ không phải là ngồi gọt bút chì. Làm việc đi”.
Lysander thấy mình bất ngờ tức giận vì một lý do nào đó, anh để ý thấy ông gọi tên thánh của mình ra một cách kẻ cả.
“Tôi không cần các ông chịu đựng”, anh đáp, gắng tỏ ra bình tĩnh. “Tôi đang phải cố gắng coi cái trò hỏi han này như một công việc nhàm chán, đơn điệu. Ông sẽ không cảm ơn tôi nếu tôi làm ai đó sợ chết khiếp, hay mang đến cho ông một người bị kết tội oan, chỉ nhằm mục đích rút ngắn đi một vài ngày”.
Munro rõ ràng đã lấy lại tâm trạng bình thường, khoác lên lớp vỏ bọc nhún nhường mỏng manh, khi nghĩ về chuyện này.
“Phải… À… tôi hiểu cậu đã gửi đi những yêu cầu của Osborne-Way từ Văn phòng Chiến tranh”.
“Phải, tôi đã làm thế”, Lysander che giấu đi sự ngạc nhiên. Làm sao Munro biết được chuyện này? Rồi ngay lập tức anh đã tìm ra câu trả lời - dĩ nhiên rồi, là Tremlett. Các tai mắt của Munro trong Ban Hậu cần. Đúng ra là mắt và đôi tai. Bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ để ý đến sự hai mặt của Tremlett. “Osborne-Way có khả năng biết mọi thứ nằm trong những lá thư Glockner, ông ta…”.
“Cậu không có quyền”.
“Tôi có mọi quyền”.
“Andromeda không phải là Osborne-Way”.
“Chúng ta không thể tự mãn; chúng ta không thể mạo hiểm bất kì giả định nào”.
Anh có thể thấy cơn giận của Munro đang quay lại - tại sao ông ta dễ nổi cục thế nhỉ? Anh quyết định đổi chủ đề.
“Hôm kia tôi gặp Florence Duchesne”.
“Tôi biết”.
“Bà ấy vẫn còn ở London chứ?”
“Tôi e rằng bà ấy đã đi rồi”.
“À. Phải rồi. Tôi cứ hi vọng được gặp lại bà ấy”. Lysander cảm thấy một nỗi buồn tuy ngắn ngủi nhưng khó nhọc trước tin này - có thể có một điều gì đó đã mất đi. Không hiểu làm sao anh lại nghĩ đến bà ấy như một đồng minh duy nhất của mình - dường như hai người rất hiểu nhau; họ đều nhận lệnh từ những nguồn mà họ chẳng hề quen biết, không thể xác định. Họ đều bị giật dây đó là điều liên kết họ với nhau… Anh nhìn Munro, đang hút thuốc bập bập như con gái. Anh biết rằng bây giờ tấn công là phương pháp phòng thủ tốt nhất.
“Ông có kể cho tôi mọi chuyện không Munro? Đôi khi tôi thấy băn khoăn - chuyện gì đang diễn ra vậy?”
“Chỉ việc tìm Andromeda mà thôi và tìm nhanh lên”. Ông ném mấy đồng xu lên quầy, quay sang anh cười nhếch mép và bước đi.
Lysander quay về nhà phụ với một kế hoạch đang chậm rãi hình thành trong đầu. Nếu Munro muốn hành động, vậy anh sẽ cho ông ta được toại nguyện.
Tremlett đang đợi anh ngoài cửa phòng 205, dường như vui vẻ bất thường - “Ngài có muốn một chén trà ngon không, thưa ngài? Với những búp trà nóng hổi?” - nhưng giờ đây Lysander nhìn cậu ta với chút nghi ngờ. Anh tự hỏi Tremlet thu được điều gì từ chuyến đi của họ đến các khách sạn trên bờ biển phía nam. Suy nghĩ kĩ thì thấy không có khả năng cậu ta liên hệ với Vandenbrook; Lysander chưa bao giờ nói với cậu ta những gì anh đang làm, mỗi lần đều gạt Tremlett ra ngoài. Nhưng anh không phải thằng ngốc. Chẳng phải cậu ta sẽ truyền các thông tin về chuyến đi của họ cho Munro, trong bất kì trường hợp nào sao? Có khả năng - ngay cả nếu cậu ta không thể giải thích. Có phải điều đó đang khiến Munro và Fyfe-Miller giật mình hay không? Phải chăng họ cảm thấy rằng anh đang đi trước bọn họ, đang che giấu những sự thật mà họ không thể biết được?… Những câu hỏi không trả lời được cứ chất đống. Một lần nữa, Lysander thấy mình đang đắm chìm trong một vũng lầy nghi hoặc. Anh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sách nhỏ đựng các mẫu điện tín trả trước. Anh sẽ cho họ một thứ khiến họ phải nghĩ lại.
Anh nhấc điện thoại lên và quay số máy nhánh của Tremlett.
“Vâng, thưa ngài”,
“Đại úy Vandenbrook quay về từ Folkestone chưa?”
“Tôi tin là anh ấy về rồi, thưa ngài”.
“Cậu bảo anh ta vào văn phòng tôi được không?”
Lysander tự đãi mình một bữa trưa tại quán sò Max trên phố Dean Soho. Anh gọi mười hai con sò và một khoanh thịt chân giò. Anh thấy hạnh phúc khi nghĩ về Blanche và cái đêm họ bên nhau. Dáng người cao cao, cô gần như lúng túng dưới tấm ga giường - vốn được để trong mấy cái hòm do một phu khuân vác mang đến sáng hôm ấy. Họ đã lấy ra, trải lên giường và quấn vào người trong cơn điên cuồng. Người cô chỉ thấy đầu gối và khuỷu tay, gầy còm, giơ xương. Bộ ngực cô phẳng, rộng với núm vú ngăm đen. Rõ ràng trước anh cô đã không có người tình nào. Cách cô ghì đầu anh, tóc anh bằng những nắm tay giữ anh bất động… Cái chiêu này cô ấy học được của ai và từ đâu nhỉ? Anh không hối tiếc khi tự ý đề nghị cô đeo lại nhẫn của anh - cho dù bây giờ khi tiêu hóa hết đám sò, anh vẫn tự hỏi liệu mình có quá hấp tấp, quá hạnh phúc, quá nhẹ nhõm khi “bệnh cũ” không còn tái phát mỗi lần gần gũi cô - mọi chuyện đã ổn thỏa nhờ Hettie, Hettie thật sự khác biệt. Tuy nhiên, khi không còn rủi ro mỗi lần ngủ với Blanche, mọi chuyện lại không hoàn toàn dễ chịu. Agnes Bleathby tươi mới, thẳng thắn. Hẳn nhiên, với Hettie tất cả đã kết thúc. Nhưng điều đó chỉ đúng khi Hettie đã làm anh thất vọng đến choáng váng phản bội anh ngay lập tức, không ngần ngại cứu lấy bản thân cô ta và không thèm đếm xỉa đến đứa con của anh. Anh nhận ra Lothar chẳng có nghĩa lí gì trong đời cô ta. Hơn thế nữa, chính anh - cha đẻ của Lothar - rõ ràng cũng chung số phận trừ phi anh có chút giá trị lợi dụng đối với cô ta - việc cô ta kết hôn với Jago Lasry là ví dụ điển hình nhất. Không Blanche vẫn luôn luôn là cô gái của anh. Cô đã đề nghị anh quay lại căn nhà trong trại nuôi ngựa của mình ở Knightsbridge để ăn tối - sô diễn của cô bị hủy bỏ cho đến khi nhà hát được sửa chữa xong. Anh mỉm cười trước ý tưởng Blanche nấu bữa tối và đợi anh từ văn phòng trở về - một dấu hiệu cho hạnh phúc lứa đôi của họ ư? Lần đầu tiên trong nhiều tháng, anh cảm thấy hơi ấm của sự an toàn bao bọc quanh mình. Sự mãn nguyện - cái cảm giác mới hiếm hoi làm sao, nó chỉ đến khi ta được yêu thương. Anh gọi thêm một suất sò và khoanh thịt chân giò nữa.
Anh quay về nhà phụ với tâm trạng phấn chấn. Một quy trình hành động được soạn thảo và Munro sẽ sớm có được câu trả lời, tuy nhiên có thể không được như ý. Vandenbrook bình tĩnh và đã sẵn sàng. Thế nhưng Tremlett lại đang đợi anh trước cửa phòng, lần này có vẻ kích động.
“À, ngài đây rồi. Tôi đang bắt đầu nghĩ rằng ngài sẽ đi vắng cả ngày”.
“Không đâu, Tremlett. Chuyện gì thế?”
“Có một người đàn ông dưới nhà khăng khăng đòi gặp ngài. Ông ấy nói rằng ông ấy là chú của ngài - một ngài Rief Lớn”.
“Vì ông ấy là chú tôi mà. Cho ông ấy lên đây ngay. Mang cho chúng tôi một bình cà phê”.
Lysander ngồi phịch xuống ghế, thấy trong đầu ong ong do ăn quá nhiều thịt chân giò, nhưng thấy vui khi gặp lại chú Hamo. Ông không thường xuyên lên thành phố - “London làm chú sợ chết khiếp”, ông luôn nói thế - vì thế đây là một điều thú vị bất ngờ.
Tremlett dẫn Hamo vào. Lysander biết ngay có chuyện không ổn.
“Chuyện gì vậy, chú Hamo? Không có liên quan gì tới Femi đấy chứ?” Theo những gì anh biết thì chiến tranh tại Tây Phi đã kết thúc - mọi thứ đã chuyển sang phía đông.
Mặt Hamo nghiêm trọng.
“Chính cháu nên chuẩn bị tinh thần cho tin tức xấu nhất đi, cậu bé của ta…”
“Chuyện gì thế ạ?”
“Mẹ cháu mất rồi”.