Thằng Pêlê Bà Chiểu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ii

❊ ❊ ❊

Như dự đoán của anh Cầu, đội bóng khu phố A đã giành được chức vô địch phường sau khi thắng đội khu phố C với tỷ số 2-0. Trong trận đấu thứ hai này, Lê được đổi vị trí từ hậu vệ lên tuyến giữa, và chính Lê và Hoàng thay nhau ghi hai bàn thắng cho đội nhà. Sau trận này, đội bóng khu phố A được phường đầu tư để tranh giải vô địch bóng đá thiếu niên Quận tổ chức vào dịp hè. Ngoài mười một cầu thủ chính thức, anh Cầu còn tuyển thêm bốn em dự bị: một thủ môn, một hậu vệ, một tiền vệ và một tiền đạo. Thời gian tập dượt để tranh giải Quậân là mười lăm ngày, chương trình huấn luyện vào mỗi buổi chiều từ 5 đến 6 giờ sau khi các cầu thủ nhí đi học về. Ngoài ra có thêm hai buổi tổng dượt vào hai chiều chủ nhật.

Chú Nhân ở Vũng tàu về, nghe tin thắng lợi của đội bóng khu phố A, chú rất mừng. Trong buổi tập dượt đầu tiên (sau khi đội khu phố A đoạt chức vô địch phường) chú đã có mặt để hướng dẫn anh Cầu huấn luyện.

Anh Sơn, Bí thư chi đoàn phường cũng đã tích cực yểm trợ chương trình tập dượt của đội.

Chú Nhân đưa ra nhận xét:

– Với đội bóng thiếu nhi, cố gắng tập sao cho các em giao banh ngắn, tránh chạy phí sức, tập sút tốt, biết chặn bóng và chuyển bóng. Đạt được yêu cầu đó thì thắng lợi nằm trong tầm tay.

Khi nghe chú Nhân thông báo, chú ra lại Đà Nẵng, cả đội không giấu được nỗi bùi ngùi…

Hôm chú lên tàu, cả đội ra ga Hòa Hưng tiễn chú. Trong thời gian chờ tàu, thằng Lê quấn quít bên chú, nó nhắc đi nhắc lại:

– Hai tuần nữa tụi cháu tranh giải Quận, có đến mười sáu đội chia làm bốn bảng, tụi cháu chỉ mong vào được vòng hai, nếu thu xếp được chú ráng vào giúp bọn cháu.

… Tàu chạy rồi mà cả đội bóng vẫn đứng giữa sân ga vẫy tay chào chú. Hình ảnh chú Nhân trong các buổi tập đã ở lại trong từng tâm hồn của mỗi cầu thủ nhí. Đứa nào cũng mơ ước rồi một ngày kia cũng đá hay như chú.

Chú Nhân về Sài Gòn đã đem đến cho Lê niềm vui, chú Nhân xa Sài Gòn để lại cho Lê nỗi nhớ. Chú Nhân đã về Đà Nẵng, về cái thành phố mà mẹ của Lê đang sống với người chồng sau và hai đứa em mà Lê chưa một lần gặp mặt. Riêng mẹ Lê, hàng năm đến ngày giỗ ngoại mới vào Sài Gòn, rồi lại trở ra. Hai năm vừa qua, gia đình gặp nhiều khó khăn, mẹ Lê chỉ gửi thư vào, thỉnh thoảng, có người thân ở Đà Nẵng vào mẹ gửi cho Lê ít quà bánh địa phương.

Lê trở lại đời sống bình thường, sáng bán cà phê, trưa bán vé số, chiều tập bóng đá, tối học bổ túc văn hóa.

Để có tiền phụ thêm cho bà ngoại trong ngày giỗ ông ngoại sắp đến. Lê nhận vé số nhiều hơn, cố gắng bán để kiếm thêm tiền lời. Trước đây, Lê chỉ bán quanh khu phố, dạo này Lê chịu khó đi bán xa hơn và len lỏi vào nhiều nơi, các sạp ở chợ, quán cà phê, quán ăn, các trạm xe buýt…

Trưa nay Lê nhận vé số nhiều gấp đôi. Lê tranh thủ ăn cơm trưa từ mười một giờ, để có được nhiều thì giờ đi bán. Đến hai giờ chiều, Lê còn mười lăm vé loại một ngàn đồng, Lê bước chân vào một quán cà phê nhạc khá sang trọng, khách hàng đa số là khá giả, Lê đi mời từng bàn nhưng không có ai chịu mua cả. Thất vọng, Lê định rời quán thì có tiếng gọi từ góc phòng:

– Lê.

Lê dừng lại đảo mắt nhìn quanh. Từ góc phòng Hòa mắt lồi bước ra. “Có thể như vậy sao? Hòa, sao mày lại vào đây?” Như biết bạn ngạc nhiên về sự có mặt của mình ở nơi này, Hòa nói:

– Đây là quán cà phê của anh Hai tao, thỉnh thoảng tao ghé lại đây chơi. Khi nãy mày vào, tao ngồi quay lưng chơi với mấy đứa cháu con ảnh nên không thấy mày.

Thế rồi Hòa kéo Lê vào góc phòng. Tại đây hai đứa nhỏ khoảng năm, sáu tuổi đang chơi trò xe chạy. Hòa ấn Lê ngồi xuống bàn, lấy một chai nước cam.

– Mày uống đi cho đỡ khát… Tao mời mày.

– Tao không dám, nước cam này cũng hơn một ngàn, tao không dám đâu.

– Mày cứ uống, quán này của anh Hai tao, tao mời mày mà…

Hai đứa đang nói chuyện với nhau thì chị vợ của anh Hai đi vào.

– Em này là bạn của thằng Út?

Hòa đứng dậy giới thiệu với chị dâu:

– Đây là Lê em thường hay nói với chị.

Người chị dâu của Hòa nhìn Lê quan sát.

– Thế em đi đâu mà vào đây gặp thằng Út.

Lê rụt rè nói:

– Thưa chị, em đi bán vé số… còn mười lăm vé, nãy giờ em đi mời mà không có ai mua cả.

– Thế bán không hết thì sao?

– Đúng ba giờ em trả lại cho chủ, nếu không trả thì phải đi bán tiếp, đến giờ xổ không bán hết thì ôm luôn.

Ngập ngừng giây lát chị dâu của Hòa nói:

– Chị cũng ít mua vé số…nhưng thôi đưa đây chị mua giúp hết cho.

Nhận tiền từ tay người chị của Hòa, Lê mừng quýnh. Thế là hôm nay Lê được một sôá tiêàn khấm khá, nó sẽ đưa hết cho bà ngoại.

Trước khi chia tay Hòa, Lê ấp úng nói:

– Chị mày tốt quá, mày cũng tốt quá. Mày không còn giận tao nữa chứ Hòa.

Hòa ôm vai bạn:

– Lê ơi, tao thương mày lắm… càng ngày tao càng hiểu được cảnh khổ của mày, tao càng thương mày hơn. Hôm trước tao ẩu, đụng đến chuyện riêng của mày… mày đừng giận tao. Tao còn cha, còn mẹ, sống sung sướng… còn mày…

Nói đến đó, thằng Hòa chợt nghẹn ngào… cả hai cùng khóc. Trong góc phòng của quán như lặng yên trước tấm lòng thương yêu của hai đứa trẻ.

Tiễn bạn ra đường, như chợt nhớ là Lê đi bộ, Hòa nói:

– Mày chờ tao, tao vào lấy xe chở mày về.

– Thôi phiền mày lắm, vả lại tao còn phải ghé đại lý vé số để giao tiền.

– Thì tao chở mày đi có sao đâu?

Hòa chở Lê trên chiếc xe đạp mới. Ngồi sau bạn, Lê không giấu được xúc động.

– Sao mày tốt với tao quá vậy Hòa?

– Thì tao đã nói tao rất thương mày… hoàn cảnh mày ai mà không thương?

– Cám ơn mày. Phiền mày thế tao cũng không dám, hay mày thả tao xuống ngã tư tao đi bộ về vậy.

– Tầm bậy, chiều này tao rảnh, tao chở mày đi.

– Nhà tao thì mày biết rồi, khi nào rảnh mày ghé tao chơi.

– Mày có xe đạp xịn quá.

– Ba tao mua cho tao đó.

– Không biết đến khi nào tao mới có chiếc xe đạp.

Nghe Lê nói, Hòa quay lại:

– Sao mày không đi xuất cảnh diện con lai phải sung sướng không?

Lê lại lặng yên, không trả lời câu hỏi của bạn. Không phải đây là lần đầu tiên, Lê nghe nhắc đến chuyện con lai… Lê nhớ lại mới tháng trước đây, trong lá thư của mẹ Lê gửi thăm bà ngoại cũng có đề cập tới chuyện này, mẹ Lê cho biết sẽ vào Sài gòn để lập thủ tục cho Lê đi, nếu không có đời chồng sau chắc hai mẹ con Lê giờ này đã ở Mỹ. Lại có một bà hàng xóm đang gạ ngoại Lê để cho bà và Lê cùng đi, với điều kiện bà sẽ khai là mẹ ruột của Lê. Nếu gia đình ngoại Lê đồng ý bà sẽ giao cho ngoại một số tiền lớn đủ để sống dư dả với tuổi già.

Bây giờ Hòa lại nhắc Lê chuyện đó. Cả hai đều sinh năm một chín bảy lăm, ở cái tuổi mười lăm, mười sáu, lớn không ra lớn, bé không ra bé, ấy thế mà Hòa đã có những cái nhìn không còn “nhóc con” chút nào.

Hai bạn trẻ đưa nhau đến nhà chú Mẫn chồng tiền vé số. Chú Mẫn nhận tiền và động viên nó:

– Mỗi ngày ráng bán vài chục ngàn vé, cộng lại tiền lời một tháng cả trăm ngàn, bằng lương của công nhân chứ không ít đâu.

– Cháu cũng cố gắng nhưng có nhiều hôm đi mỏi chân hết quán này đến quán khác, đường này đến đường khác chỉ bán được vài ngàn, tiền lời chưa đủ uống nước mía.

– Thì cháu hãy xem chú đây, năm năm trước chú cũng bán vé dạo như cháu, chịu khó dần dần… chuyển sang ngồi bán. Ngồi bán một thời gian bán vé chạy, khách trúng, một phần họ cho tiền thưởng, một phần khách đông hơn, dần dà chú mới thành đại lý nhỏ như bây giờ.

– Biết khi nào mới được như chú.

Đứng nghe Lê nói chuyện với chú Mẫn, Hòa liền nghĩ đến cuộc sống của gia đình nó. Hàng ngày ngoài tiền ăn sáng, mẹ nó còn cho hai ba ngàn để uống nước. Đi học về đã có cơm dọn sẵn. Buổi chiều, nghỉ học, tha hồ ngủ, muốn đi chơi, muốn đi xem xi-nê… không ai cấm cản. Hòa là con út trong gia đình nên được bố mẹ cưng chiều. Từ ngày vào đội bóng đá của khu phôá, mỗi lần đi tập xong, về nhà nó thường bỏ cơm, mẹ nó phải đi mua phở hoặc hủ tiếu cho ăn. Có lần mẹ nó định không cho tập đá bóng nữa nhưng ba nó lại không đồng ý. Ông nói:

– Con trai phải cho vận động mới có sức khỏe. Ngày xưa bằng tuổi nó, tôi cũng mê đá banh như nó bây giờ.

Mẹ nó cãi lại:

– Nhưng mỗi lần đá banh về nhà lại bỏ cơm.

Hòa được cưng chiều như thế, còn Lê phải

lao động suốt ngày nuôi thân. Những buổi trưa khi Hòa ngủ say trong căn nhà có đầy đủ tiện nghi, bạn nó phải lang thang khắp nơi để bán vé số. Nghĩ đến nỗi khổ của bạn. Hòa lại thấy hối hận về những điều Hòa chế diễu Lê trước kia.

Đưa Lê về đến nhà, chia tay ở ngõ hẻm, Hòa vẫn còn căn dặn:

– Buổi chiều tao ở nhà, chiều chiều bán hết vé số, mày ghé tao chơi.

– Thế mày không học thêm sao?

– Ba tao mướn thầy về dạy riêng.

– Mày bận học tao lại chơi đâu được.

– Thường thường tao chỉ học vào ngày chẵn, còn ngày lẻ thì nghỉ. Những ngày hai-tư-sáu chỉ học hai giờ rưỡi đến bốn giờ. Sau đó nghỉ, rồi năm giờ chiều đi tập bóng đá.

– Thôi gặp nhau ở sân banh cũng được, tao cám ơn mày, mày tốt lắm.

Về nhà, Lê giao hết tiền lời cho ngoại với nỗi vui mừng rất lớn. Lê rờ đôi vai gầy guộc của ngoại. Bằng giọng xúc động nó nói:

– Vái trời cho con khá, con sẽ không để ngoại cực.

– Mẹ cha cái thằng con, bán vé số ngày lời vài ngàn đủ sống là may, tiền đâu mà giàu nổi?

– Nghe chú Mân nói cứ ráng lên thế nào cũng có ngày khá. À, hay để hôm nào gặp hên, con thử cất một tấm vé số, biết đâu trúng độc đắc, hai bà cháu ta không còn vất vả nữa.

– Thôi đi cháu ngoại, mẹ cha mày, nghèo khổ không lo phận nghèo mà cứ mơ tưởng chuyện không đâu.

Hai bà cháu đang vui mừng với niềm vui nhỏ bé, thì chú đưa thư dừng lại trước nhà:

– Má ơi ! Có thư ở Đà Nẵng.

Lê buông ngoại chạy ra:

– Thư ai gửi đó chú?

Chú Tư nhìn Lê, cười nói:

– Thư gọi mày lên Sở ngoại vụ để lấy giấy đi Mỹ đó.

Lê ngỡ ngàng, có thể có chuyện đó sao.

– Nói đùa đấy, thư của bà Nguyễn Thị Ngọc, có phải mẹ cháu không?

Lê trả lời chú Tư với giọng mừng rỡ:

– Đúng đó chú, Nguyễn Thị Ngọc là tên của mẹ cháu… Cám ơn chú nhiều lắm.

Cầm thư, nhìn những hàng chữ ngoài phong bì Lê bồi hồi… Đã lâu lắm rồi nó không nhận được thư của mẹ, có những lúc nghĩ dại, nó sợ mẹ nó bị bệnh rồi chết. Những lần như thế nó lại khóc, rồi lại tự an ủi:

“Chắc không có đâu, mẹ còn trẻ, mới ba mươi lăm ba mươi sáu, chắc không có gì đâu, có lẽ mẹ bận”.

Hai bà cháu ngồi bệt xuống nhà. Bà ngoại lấy quạt, quạt cho Lê, nghe Lê đọc thư mẹ:

Đà Nẵng, ngày…tháng…năm…

Thăm mẹ và Lê!

Vài hàng con gởi thăm mẹ và Lê…

Ngoài này, dạo này con hay đau ốm, hai đứa nhỏ bị sốt xuất huyết đi nhà thương mới lành. Ba tụi nó đi làm tuốt ngoài Lăng Cô, sáng đi sớm, tối mịt mới về. Có lẽ vài tháng nữa con tìm cách vào thăm mẹ và liên lạc lo giấy tờ cho thằng Lê. Kỳ giỗ ông ngoại Lê sắp tới chắc con không vào được, con tin mẹ biết để khỏi chờ… nay con có chuyện muốn nói với thằng Lê.

Lê ơi!

Mẹ nhớ con lắm, mẹ sinh con ra không nuôi được con phải nhờ bà ngoại nuôi, mẹ rất buồn… Nhiều lần mẹ muốn vào Sài Gòn xin bà ngoại đem con ra ngoài này sống với mẹ, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh đương khó khăn, dượng con phải đi làm vất vả, mẹ buôn bán thêm mới đủ nuôi sống gia đình bốn miệng ăn. Hơn nữa, bà bgoại thương con, nếu con ra ngoài này, bà phải lên ở với vợ chồng cậu Út, mợ Út khó tính ngoại buồn. Vì vậy mà mẹ cứ chần chừ mãi. Nhưng bây giờ nhà nước đang giải quyết cho con lai xuất cảnh, nghe nói có thể xin cho bà ngoại đi theo. Vì vậy tháng nữa mẹ ráng kiếm tiền vào để lo cho con đi. Nếu ngoại không đi được, thì con đi một mình, còn mẹ thì không thể đi được vì còn hai em con và dượng.

Vậy mẹ viết thư này vào cho ngoại và con, mẹ mong có ngày con đi qua bên Mỹ sẽ kiếm được tiền gởi về giúp ngoại và mẹ.

Lê ơi!

Con có biết không, nhiều đêm nằm cạnh thằng cu Tý, mẹ nghĩ đến con mà chảy nước mắt. Mỗi lần đi ngang qua ga Đà Nẵng thấy người ta vào Sài Gòn dễ như đi chợ, lúc đó mẹ muốn vào thăm con và ngoại nhưng lại không có tiền. Dù xa hay gần con, mẹ vẫn nhớ đến con hoài. Mẹ thương con sinh ra không thấy mặt cha, con giống cha con lắm Lê ơi. Ngày trước cha con tên là JÔBƠSƠN… Cha con cũng không phụ rẫy mẹ, chỉ có điều năm bảy lăm vì lấy mẹ không hôn thú nên không mang mẹ theo đươc. Thôi cái số mẹ là như vậy.

Nhận được thư này, con nhớ trả lời cho mẹ, ở xa mẹ rất nhớ con.

Mẹ ngừng bút, chúc bà ngoại sức khỏe, con luôn mạnh giỏi.

Mẹ của con

Nguyễn Thị Ngọc

Đọc xong lá thư, hai bà cháu lặng yên, không ai nói với ai một lời nào. Thằng Lê thấy cái gì cay cay ở mắt. Nó nhìn sang bà ngoại, bà đang lau những giọt nước mắt chảy dài trên má.

Bấy giờ là một buổi trưa trong căn nhà tôn nóng bức cuối hẻm ở gần chợ Bà Chiểu.

Với tất cả cố gắng, đội bóng phường của Lê đã đứng đầu bảng cùng với ba đội bóng của ba phường khác vào vòng hai để tranh giải vô địch bóng đá thiếu nhi quận. Nghe anh Cầu nói Phòng Thanh niên quận sẽ chọn mười lăm em thành lập đội bóng quận để tranh giải bóng đá toàn thành.

Theo bốc thăm, đội phường Lê sẽ tranh bán kết với đội phường Mười. Trận đá sẽ diễn ra ở sân bóng đá Quận. Hôm đó khán giả khá đông, đa số là thiếu nhi. Cổ động viên mỗi bên lên đến vài trăm người. Riêng cổ động viên của đội bóng phường Lê đa số là thiếu nhi trong khu phố A đi theo để cổ động.

Khác với các đội bóng phường khác, đội hình chọn lựa các cầu thủ nhí xuất sắc khác khu phố, còn phường của Lê đội tuyển phường cũng chính là khu phố A, do vậy giữa các cầu thủ có sự gắn bó hơn.

Nhờ sự hướng dẫn tận tình của anh Cầu, tấm lòng yêu mến thể thao của bác Hai - trưởng khu phố cùng hai chú chủ tịch và phó chủ tịch phường, đội bóng giày bata… không còn chuệch choạc như tranh giải phường. Trong các trận vòng loại, chú Năm chủ tịch phường đều có mặt để động viên đội nhà:

– Các cháu ráng lên, các cháu mà vô địch Quận là danh dự của phường ta. Chú đã dặn anh Cầu, anh Sơn, cùng bác Hai chăm sóc các cháu đầy đủ…. Áo quần giày vớ này chú vận động để trang bị cho các cháu đầy đủ. Các cháu cố gắng.

Thắng luôn ba trận vòng loại đội bóng phường Lê quyết tâm thắng đội bóng phường Mười.

Phải nói rằng thể chất của đội bóng phường Mười có phần lấn lướt. Tuy nhiên suốt hiệp nhất và gần hết hiệp hai, hai đội vẫn không mở tỷ số. Còn hai phút nữa trận đấu kết thúc, đội phường Mười bị quả phạt đền. Đáng lý ra thủ quân Minh lùn sẽ nhận lãnh sút quả phạt đền ấy nhưng do va chạm mạnh, Minh phải ra sân, Lê được giao phó đá quả quyết định này.

Khi đặt quả bóng ở vị trí đá phạt. Lê không khỏi bối rối… Lỡ đá hỏng thì tất cả trách cứ sẽ đổ lên đầu Lê. Nó cố xua đuổi tất cả, chỉ nhìn về phía khung thành, ở đó là thủ môn Lợi, thủ thành xuất sắc nhất trong các thủ môn quận. Phải đá làm sao đây?…

Trong khoảnh khắc giữa cái thắng và không thắng, Lê chợt nhớ đến lời dặn của chú Năm… Hình ảnh của chú Nhân… Tất cả chợt hiện về, và khi trọng tài thổi tiếng còi cho lệnh sút, Lê dồn tất cả sức mạnh vào chân phải, sút thật căng vào góc trái, điều quá bất ngờ cho thủ môn Lợi, quả bóng nằm gọn trong lưới.

Sân cỏ lặng yên trước khi Lê sút, phút chốc vỡ toang sau cú sút tuyệt vời của Lê… Tất cả tràn vào sân cỏ, cả chú Năm, anh Cầu, bác Hai và đám cổ động viên cuồng nhiệt của khu phố A… Chú Năm bồng Lê lên, hôn lên tóc, lên má:

– Cháu Lê giỏi quá, ngon lành quá.

Tối hôm đó, trong chương trình phát thanh đặc biệt của phường qua hệ thống truyền thanh, Ban thông tin phường đã tường thuật lại trận đấu sôi động, và không quên nhắc đến công lao của Lê.

Do những thành tích xuất sắc và những cống hiến của Lê vào thành tích chung của đội bóng, Ủy ban nhân dân phường quyết định tặng thưởng cho cá nhân Lê một số tiền là 50 nghìn đồng; gia đình Lê được xếp vào diện trợ cấp khó khăn hàng tháng. Và theo đề nghị của phường, từ nay Lê được miễn phí trong thời gian theo học bổ túc văn hóa cấp hai.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thương Ánh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.