Chu Phàm không do dự quá lâu, hắn giải trừ Đằng Mộc Giáp Trụ trên cơ thể, lấy ra tiểu hồ lô giắt bên hông. Bên trong chứa Cuồng Huyết Tửu, có thể khiến hắn bộc phát sức mạnh lần nữa. Động tác của hắn phải nhanh, tốc độ của đám Thụ Kiển (kén cây) kia quá nhanh, nếu hắn chậm trễ một chút, sẽ bị đám Nhân Kiển (kén người) bò trên cây vây quanh, kéo hắn xuống dưới.
Đến lúc đó cho dù hắn không ngã chết, cũng có thể bị hơn một trăm cái Thụ Kiển xé thành mảnh vụn.
Hắn càng không dám dừng lại quá lâu trên một cái cây, đám Thụ Kiển này nói không chừng sẽ tông gãy cây.
Chỉ là khi Chu Phàm dùng miệng cắn nút hồ lô, chuẩn bị uống Cuồng Huyết Tửu để bộc phát lần nữa.
Những Nhân Kiển đang nhảy nhót đuổi theo hắn bỗng nhiên dừng động tác lại, chúng phát ra những tiếng kêu quái dị dồn dập, sau đó nhanh chóng trượt xuống khỏi cây sam, có con thậm chí trực tiếp nhảy xuống.
Còn về phần đám Thú Kiển dưới đất thì đã sớm điên cuồng chạy ra ngoài.
Chu Phàm chỉ khẽ nhíu mày, hắn đặt tiểu hồ lô trong tay xuống, không uống Cuồng Huyết Tửu bên trong nữa. Hắn biết chắc chắn là Đông Phương Ngọc kia đã ra tay.
Đối phương thật sự có thể nhẫn nhịn, thế mà đợi lâu đến vậy.
Thực ra cũng không lâu lắm, hiện tại chỉ mới trôi qua chừng mười hơi thở, chỉ là vừa nãy đôi bên đều chạy với tốc độ cao nên mới thấy thời gian lâu mà thôi.
Chu Phàm nhanh chóng trượt xuống từ trên cây, hắn giải trừ Đằng Mộc Giáp Trụ, rút Tinh Sương Tú Đao ra, lại lấy từ trong phù túi ra ba lá Tiểu Diệm Phù dán lên thân đao. Ba lá bùa vàng quấn quanh thân đao, những đường chỉ bùa đỏ thẫm lập tức bò đầy thân đao gỉ sét, khiến Tú Đao toát ra một cảm giác nóng rực.
Chu Phàm thông qua việc lục soát hai võ giả đã chết kia, cộng thêm số của chính mình, hiện tại một mình hắn đã có hơn một trăm bốn mươi lá Tiểu Diệm Phù, dùng một lúc ba lá đối với hắn mà nói căn bản chẳng tính là gì.
Làm xong những việc này một cách nhanh chóng, hắn thu Tinh Sương Tú Đao về vỏ, chạy như bay về hướng đám Thụ Kiển rời đi.
Sắc mặt hắn lạnh lẽo như hầm băng vạn năm. Sở dĩ hắn không dẫn đám Thụ Kiển xuống núi, một là hắn không muốn làm liên lụy đến đội thảo phạt, hai là hắn mang đám Thụ Kiển chạy loạn trên núi, chính là để chờ khoảnh khắc Kiển Thụ triệu hoán Thụ Kiển tới.
Sở dĩ Đông Phương Ngọc ép hắn đến gần cửa hang, rõ ràng không phải muốn để hắn đi chịu chết, mà là để hắn dẫn dụ phần lớn đám Thụ Kiển rời đi. Nếu không thì lúc Chu Phàm mở miệng thăm dò nói mình chạy không nhanh, Đông Phương Ngọc đã không giao Tiềm Long Đan đó cho hắn rồi!
Đối phương tốn bao nhiêu công sức bắt hắn dẫn dụ đám Thụ Kiển, mục đích tự nhiên sẽ không phải là cái gọi là tra xét tin tức, mà là để đối phó Kiển Thụ, độc chiếm công lao to lớn tiêu diệt Kiển Thụ.
Những thứ này đối với Chu Phàm mà nói, cũng không khó để nghĩ ra. Vì mục đích của đối phương ở tại nơi này, nên hắn mới nguyện ý mạo hiểm mang đám Thụ Kiển chạy lung tung trên núi, như vậy một khi Kiển Thụ có chuyện, đám Thụ Kiển cũng có thể nhanh chóng trở về sào huyệt của chúng!
Một khi đám Thụ Kiển nhanh chóng về cứu viện sào huyệt... Chu Phàm cười lạnh một tiếng, Đông Phương Ngọc này muốn giết hắn, hắn tự nhiên không thể để đối phương sống dễ chịu.
Chu Phàm lao vút trong rừng núi, dù không dùng đến thủ đoạn bộc phát, tốc độ vẫn nhanh đến mức khiến người ta kinh ngạc. Hắn rất nhanh đã tới gần hang núi, sau đó ngồi xổm trong bụi cỏ, nhìn về phía hang núi.
Những Thụ Kiển kia đã sớm xông vào bên trong hết cả rồi.
Trong hang núi mở toang truyền ra những tiếng gào thét dữ dội của Thụ Kiển, bên trong hiện ra vẻ vô cùng không yên ổn.
Sắc mặt Chu Phàm bình thản, giống như những gì hắn dự liệu, Đông Phương Ngọc kia đã xông vào trong hang núi, hắn ta chưa kịp giết chết Kiển Thụ thì đám Thụ Kiển kia đã về tổ.
Vậy bây giờ hắn chỉ cần chờ đợi, xem thực lực của Đông Phương Ngọc kia có thể giết ra từ vòng vây của một hai trăm Thụ Kiển hay không.
Khoảng chừng một chén trà thời gian, một bóng dáng trẻ con nhảy ra từ trong hang núi.
Điều này khiến sắc mặt Chu Phàm trở nên lạnh lẽo.
Đương nhiên đây chính là Đông Phương Ngọc. Đông Phương Ngọc y phục tả tơi, khuôn mặt kia vẫn như ngọc xanh, hắn nhảy ra từ trong hang núi, theo sau lưng hắn là vô số Thụ Kiển che rợp trời đất. Hắn vừa tiếp đất, đám Thụ Kiển liền ập lên, lao vào xé cắn, không ngừng hóa ra gai gỗ, lợi trảo trên cơ thể tấn công vào người hắn.
Nhưng cơ thể Đông Phương Ngọc rất cường hãn, những gai gỗ, lợi trảo, vết cắn đó đều chỉ có thể để lại những vết máu nhạt trên người hắn.
“Cút!” Đông Phương Ngọc vung đoản đao về phía trước một cái, liền chém đứt cánh tay của mấy con Thụ Kiển thành hai đoạn.
Chỉ là đám Thụ Kiển kia liều chết không sợ, chúng bao vây Đông Phương Ngọc lại, không ngừng điên cuồng tấn công hắn. Đông Phương Ngọc bị vây kín mít dù tốc độ có nhanh thế nào, cũng khó mà thi triển, khó lòng xông ra khỏi vòng vây của đám Thụ Kiển.
Hắn không ngừng vung đoản đao, cắt đứt các bộ phận cơ thể như móng vuốt của đám Thụ Kiển đang tấn công mình. Thanh đoản đao như được đúc từ băng giá của hắn vô cùng sắc bén.
Thế nhưng dù sắc bén đến đâu, trong chốc lát hắn cũng không thể giết chết đám Thụ Kiển kia. Nếu không dùng phù lực đánh trúng yếu điểm của Thụ Kiển, những bộ phận cơ thể bị đứt lìa của chúng sẽ lập tức mọc lại.
Cứ tiếp tục như vậy, thân thể Đông Phương Ngọc có cường hãn đến đâu, hắn cũng sẽ bị đám Thụ Kiển như kiến ăn voi mà tiêu hao đến chết.
Thậm chí chỉ cần nhìn kỹ liền có thể phát hiện, trong quần thể Thụ Kiển cấp Hắc Du tồn tại vài con Thụ Kiển có cơ thể nhỏ hơn một vòng, đám Thụ Kiển đó vô cùng hung hãn và xảo quyệt, hầu hết những vết thương trên cơ thể Đông Phương Ngọc đều do chúng để lại. Chúng đánh một đòn trúng đích liền lập tức ẩn mình vào trong đám Thụ Kiển, căn bản không cho Đông Phương Ngọc cơ hội giết chết chúng.
Trên mặt Đông Phương Ngọc đầy rẫy vết máu, máu của hắn cũng có màu xanh chàm, còn đặc dính hơn máu bình thường.
Đông Phương Ngọc hiểu rõ tình cảnh của mình rất nguy hiểm, hắn nghiến răng không do dự nữa. Hắn bất chấp việc phải hứng chịu vài cú đòn của Thụ Kiển, tay trái dán lá bùa vẫn luôn nắm chặt lên tâm khảm mình.
Cơ thể Đông Phương Ngọc tỏa ra ánh điện màu xanh thanh thiên.
Tiếng xèo xèo liên tiếp vang lên, điện màu xanh thanh thiên trên cơ thể hắn lan tỏa ra xung quanh, những con Thụ Kiển muốn tấn công hắn như bị thiên lôi đánh trúng, tứ chi, miệng không ngừng xuất hiện màu đen cháy sém.
Sau khi cơ thể được bao bọc trong ánh điện màu xanh thanh thiên, Đông Phương Ngọc bắt đầu hoành hành ngang dọc xông ra ngoài. Hắn trở nên vô cùng mạnh mẽ, vòng vây do đám Thụ Kiển tạo thành bị hắn cứng rắn xông mở ra một cái khe, bất cứ con Thụ Kiển nào hắn đụng phải đều bị điện màu xanh thanh thiên đánh bay.
Ra khỏi vòng vây, Đông Phương Ngọc như một tia chớp, bóng người vài lần lóe lên giữa rừng núi rồi biến mất trước mặt đám Thụ Kiển.
Đám Thụ Kiển bắt đầu điên cuồng đuổi theo, chỉ là chúng đã mất dấu Đông Phương Ngọc, đuổi ra mấy chục trượng đành phải dừng lại lui về tổ.
Chúng không thể nhìn thấy, Chu Phàm với toàn thân bộc phát căng phồng đang lạnh lùng đuổi theo phía sau.
Hắn không thể để Đông Phương Ngọc sống sót rời đi, nếu không Đông Phương Ngọc sớm muộn gì cũng sẽ hiểu rõ chuyện này là thế nào!
Dù là Đông Phương Ngọc bất hảo trước, nhưng hạng người này sẽ không giảng đạo lý với hắn, Chu Phàm cũng không định giảng đạo lý.
Nếu không giết chết được Đông Phương Ngọc, hắn chỉ có thể về Tam Khâu thôn dẫn cha mẹ rời khỏi Thiên Lương Lý, đây đối với hắn mà nói sẽ là cục diện tồi tệ nhất.
Chu Phàm cũng mất dấu Đông Phương Ngọc, hắn chỉ có thể liều mạng đuổi theo hướng Đông Phương Ngọc trốn thoát để tìm kiếm.