The Joker

Lượt đọc: 186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Biên Bản Khám Nghiệm

❊ ❊ ❊

Cái chết là hậu quả của việc sử dụng Cisapride, một loại thuốc vốn dĩ không nguy hiểm, vẫn được bác sỹ kê đơn điều trị trong các trường hợp ruột vận động kém gây ra chứng chậm đói và chán ăn. Biên bản khám nghiệm cho biết. Vấn đề ở chỗ, trong một tỷ lệ rất hãn hữu, có thể xảy ra biến chứng. Loại thuốc này gây rối loạn nhịp tim dẫn đến tử vong.

Trong biên bản miêu tả hiện trường của nhà điều tra, không có dấu hiệu nào dù là nhỏ nhất của xô xát, xung đột hay cưỡng bức. Mười lăm phút sau cú điện thoại từ người ở cùng nhà, nhân viên cấp cứu bệnh viện và nhà chức trách gần như có mặt cùng lúc. Khi người ta bước vào, căn phòng của người xấu số gần như nguyên vẹn. Thậm chí chỉ nhìn lướt qua, một đôi mắt hờ hững cũng có thể hiểu ngay chủ nhân là người đề cao thói quen ngăn nắp trật tự. Bên cạnh chai thuốc viên, cốc nước vẫn còn hơn một nửa. Thả cái cốc thủy tinh và chai thuốc vào chiếc bao trong suốt, nhân viên điều tra mang chúng đi. Nếu chiếc ghế tựa trước bàn vi tính không đổ nghiêng trên mặt sàn gỗ, nếu tấm drap trải nệm không nhăn nhúm in hằn dấu vết đau đớn cuối cùng, người ta sẽ tin rằng người sống trong căn phòng này chỉ vừa bước ra ngoài một chốc, sẽ quay trở lại ngay.

Ở trường đại học quốc tế, mọi người choáng váng đón nhận thông tin về cái chết. Một số đồng môn vốn bàng quan hối hả lục tìm ảnh người đã mất. Vài cô bạn tải lên blog mấy bức ảnh hiếm hoi chụp chung với người đã mất. Trong ảnh, Minh đứng tách biệt, luôn nhìn thẳng. Kiểu gương mặt đóng kín. Không chút tâm trạng hay cảm xúc nào được tiết lộ. Như thể, vào thời khắc đứng trước máy chụp hình, cô ấy biết sẽ có lúc mình không còn nữa. Và câu đố bí mật về cuộc đời mình giờ đây gửi lại mọi người, với một chút chế giễu và cay đắng. Huy vào tất cả các blog đề cập đến cô. Mắt bám chặt vào các entry, anh chậm rãi đọc kỹ từng comment. Những người bạn nói và kể chuyện về cô theo cách người ta vẫn nghĩ đến một người kém may mắn. Tuy vậy, rõ ràng cô ấy không thuộc mẫu các cô gái sôi nổi và biết cách cuốn hút chú ý. Chưa kể khoảng nửa năm trở lại đây, cô thường chỉ đến giảng đường vào các ngay thi. Ở lớp đại học năm hai, cô không có ai là bạn thân.

Sau thời khắc kinh hoàng và suy sụp, gia đình rồi cũng chấp nhận thực tế họ đã mất cô con gái duy nhất. Vài món đồ đạc của cô được chuyển về cao nguyên. Nhưng phần lớn vật dụng sách vở vẫn để lại nhà trọ. Quỳnh, người ở cùng nhà đồng ý sẽ để mắt coi sóc chúng. Bất kể chuyện gì, họ cũng là chị em họ bên ngoại. Mặc dù, ở khía cạnh thực tế, mối quan hệ của họ được xử lý trên cơ sở của hai người bạn không quá thân.

Một tai nạn đáng tiếc.

Càng đáng tiếc hơn khi nạn nhân quá trẻ, xinh đẹp, tương lai đầy hứa hẹn.

Một sự kiện gợi nỗi xót thương. Nhưng, như tất cả các cơn chấn động khác, dư chấn của nó phải tắt dần. Nỗi xúc động sẽ lắng dịu. Người ta sẽ quên nó đi, nhường đầu óc cho các mối bận tâm khác.

Đó là hết thảy những gì Huy tỉnh táo ghi nhận trong khoảng thời gian một tuần, sau cái chết của Minh. Ngày cuối cùng của chuỗi sự kiện trên, lớp đại học của Minh góp tiền, thuê riêng chuyến xe lên cao nguyên đưa tiễn cô. Huy liên lạc với lớp trưởng, đề nghị được đi cùng.

Xem lại lịch học ở lớp, Huy nhờ một cậu bạn chuyển bài tập kỹ thuật anh sẽ in ra sớm, nộp cho thầy bộ môn. Khi gọi điện tới công ty nơi anh làm thêm xin phép vắng mặt buổi họp brainstorming, người ta cũng đồng ý dễ dàng. "Du lịch bụi với lớp hay đưa một cô nàng dễ thương nào đó đi chơi, hả?" - Trưởng dự án của Huy cười toáng lên, bỗng trở nên tò mò khác thường. "Không giống như anh nghĩ đâu!" - Huy chấm dứt cuộc gọi. Chiếc Nokia đời cũ màu xanh bạc nằm im trong tay anh, lạnh toát tựa một phiến băng.

Huy đến sớm nhất, ở điểm tập kết lên xe vào lúc tám giờ tối. Quỳnh tới sau cùng. Không buồn nhìn ai, cô ta lên ngồi cạnh tài xế và lập tức ngủ. Cô ta ngủ suốt chuyến đi, như một con vật vo tròn, tỏa ra chung quanh một lớp màn ngăn cách vô hình, nguy hiểm. Xe chạy xuyên đêm để kịp sáng mai dự lễ tiễn đưa người đã mất. Đầu óc đờ đẫn như lệch hẳn sang bên, Huy nhìn trừng trừng, quan sát từng người bước lên xe, bất kể họ thoáng tỏ ra khó chịu. Không mấy khó khăn, anh nhận ra lớp Minh toàn các sinh viên con nhà khá giả. Họ ăn mặc rất đẹp, sử dụng điện thoại đắt tiền và cắt các tóc hợp mốt. Mọi người còn khe khẽ nói chuyện với nhau bằng thứ tiếng Anh rất chuẩn. Nhưng anh chẳng thấy gì kỳ dị hay hợm hĩnh nữa. Người trên xe chỉ biết Huy từng học cùng lớp tiếng Pháp với Minh buổi tối. Vậy thôi.

Lòng xe rộng hoác, chống chếnh. Có lẽ do ảo giác. Hoặc bởi các thành viên lớp Minh ngồi sát vào nhau. Không ai nói một lời. Không khí trên xe im lìm, khô lạnh, phảng phất cái gì đó gần giống sự đe dọa. Có một lúc, người tài xế thử vặn chương trình âm nhạc dành cho giới lái xe đường dài. Nhưng ông ta vội vã tắt ngay.

Huy ngồi băng ghế cuối cùng, một mình. Đường hơi xóc, nhất là ngồi phía sau. Anh nhắm mắt, tựa hẳn vào lưng ghế. Hình ảnh cô gái mà anh từng hy vọng được thương yêu hiện ra, rõ ràng từng phân đoạn như trong bộ phim ngắn. Có thể ghi nhận hình ảnh về cô ấy từng hiện ra trước đó, hoặc sớm hơn nữa. Nhưng nay hồi nhớ lại, dường như mọi việc bắt đầu từ đây. Anh nhớ lần đầu khi họ cùng chọn chỗ ngồi ở góc lớp học tiếng Pháp. Thật ra cô ấy không muốn chia sẻ với ai cái bàn cạnh cửa sổ. Nhưng rồi cô cũng dịch vào, nhường chỗ cho Huy. Nếu hôm ấy, anh giữ nguyên sự nhút nhát quen thuộc, bỏ đi, thì mọi việc đã hoàn toàn khác. Nhưng giờ đây, anh lại nghĩ không hẳn vậy. Sự việc vẫn sẽ xảy ra như nó phải xảy ra. Một liên kết bí mật nào đó đã đẩy anh ra khỏi vỏ bọc cân bằng và buồn tẻ của chính mình, để đối diện cô ấy. Chẳng có cơ sở thực tế nào để nói vậy. Tuy nhiên anh lờ mờ nhận ra điều ấy, có lẽ theo trực giác. Hôm sau, họ lại gặp nhau theo cách tình cờ ở hội sách thành phố. Cả hai cùng len vào quầy trưng bày ấn phẩm của nhà xuất bản Taschen. Anh chỉ có thể xem tại chỗ các vựng tập đắt giá của Allan D'Arcangelo hay George Segal, hai nghệ sỹ pop art của thế kỷ trước được giới sinh viên nghệ thuật yêu thích. Một cô gái chọn đúng hai tựa sách ấy, đem đến quầy thu ngân. Nhận ra anh, Minh mỉm cười như có lỗi: "Tôi cho anh mượn sách xem trước và scan lại các bức ảnh làm tư liệu, nhé. Anh sẽ trả lại cho tôi khi đến lớp!". Họ nói chuyện cùng nhau từ đợt ấy. Một cách chậm rãi, Minh xâm chiếm mọi quan tâm của Huy. Hơn một lần, anh muốn rủ cô đi chơi, tìm mua sách và đĩa nhạc, hoặc đến xem một vở kịch nào đấy ở ngay sân khấu gần lớp họ học. Nhưng, bằng cách thức giao tiếp lạ lùng, lúc thân thiện, khi lại lạnh lẽo thờ ơ không thể đoán trước được, cô ấy dựng lên hàng rào vô hình, không cho phép ai tiến đến quá gần...

Ngay cả khi Minh không còn nữa, thì anh vẫn khát khao muốn biết thế giới từng bao quanh cô ấy được tạo nên như thế nào, có những gì, bởi những ai. Khoảng cách từ chỗ ngồi trên xe khiến Huy có thể tiếp tục quan sát rõ từng người, từ phía sau. Ánh mắt của anh đau đáu đến nỗi một vài thành viên lớp Minh quay lại. Giờ đây, họ đáp trả đôi mắt tò mò bất lịch sự bằng cái nhìn giận dữ. Không có gợi nhớ nào về Minh trong những cái nhìn ấy. Thay vì chống cự lại bằng vẻ gây hấn thầm lặng như trước kia, Huy chuyển hướng ra cửa sổ. Khoảng không tối om ngoài kia khiến đôi mắt khô khốc dịu xuống.

Xe dừng tại một trạm nghỉ. Bác tài cùng mọi người lục tục kéo xuống, mua nước suối và kẹo bạc hà. Trời khá lạnh vì đã chuyển vùng khí hậu. Huy quên không đem theo áo khoác. Thậm chí tiền trong ví cũng không bao nhiêu vì chưa đến kỳ lãnh lương làm thêm. Anh đứng khoanh tay gần một lò sấy hoa quả. Trước mái hiên trạm xăng, mấy người bạn Minh chụm đầu vào nhau. Dưới ánh đèn hắt ra từ khu vực bán cà phê, những cái bóng đổ dài. Họ đang thì thầm bàn kế hoạch đặt mua trên mạng vé máy bay đầu tháng sau qua Hồng Kông nhân đợt trình diễn thời trang mùa thu đông và cũng là dịp các khu thương mại tung ra đợt hàng sale hấp dẫn trong năm. Một tranh cãi nho nhỏ về việc sẽ đặt khách sạn nào...

Huy khựng lại. Phải mất một lúc, anh mới hiểu ra, đó là điều rất đỗi bình thường. Cho dù một ai đó bất hạnh dừng lại, thì cuộc sống vẫn phải cuốn về phía trước. Nỗi đau đớn ghê khiếp với người này, nhưng với kẻ khác chỉ là vết xước thoáng qua. Khám phá đơn giản làm anh choáng váng. Cách chỗ Huy vài bước chân, Quỳnh tựa lưng vào cây cột, gặm bánh mì khô và uống một hộp sữa. Sau giấc ngủ mê mệt, cô ta khoác lên một vẻ tỉnh táo đáng ngại. Đôi mắt rộng và không có sắc độ rõ rệt nhìn anh chăm chú. Anh từng gặp Quỳnh ở siêu thị gần nhà, khi cô ta đi cùng Minh mua thực phẩm. Nhưng lúc này đây cô ta trưng ra một vẻ xa lạ hoàn hảo. Không, chẳng ai trong số những người hiện diện nơi đây có thể cho ta thông tin đáng giá về Minh. Họ học hành, thường xuyên bên cạnh cô, nhưng họ chưa bao giờ nhìn thấy cô thật sự. Sự thật đơn giản này làm anh buồn thấm thía.

Trong buổi lễ ở nhà thờ vào sáng hôm ấy, Huy vẫn chọn hàng ghế cuối cùng. Một cách máy móc, anh đứng lên hay ngồi xuống theo những người chung quanh. Phía trước, cách hai hàng ghế, Quỳnh ngồi im. Đôi khi, cô ta vờ quan sát phía sau nhưng thực ra nhìn anh. Huy biết. Nhưng thời điểm đó, anh chỉ chú ý đến một chi tiết trong lời phát biểu chia tay của thành viên gia đình Minh: Cô ấy đến và đi khỏi thế giới này thật nhẹ nhàng. Dù chưa từng có người yêu, nhưng cô ấy mang theo rất nhiều yêu thương.... Một lần nữa, người ngồi phía trước lại quay xuống, nhìn thẳng vào mắt Huy.

Nhà Minh ở lưng đồi, nhìn xuống thung lũng nhỏ. Không gian bên trong đầy đủ tiện nghi, lịch lãm, không phô trương. Cô ấy đã lớn lên ở đây. Hẳn cô ấy yêu chỗ này hơn cả... Các ý nghĩ buồn rầu dâng lên trong Huy. Theo dự tính, sau bữa cơm trưa cùng gia đình Minh, các bạn đại học qua về thành phố ngay trong ngày. Huy không muốn ăn gì. Người nhà Minh gợi ý anh nghỉ tạm bên phòng sách. Họ mở một bên rèm cửa. Tủ sách kín hết các bức tường. Bên trên treo vài phiên bản tranh Matisse. Bất giác, Huy giật mình. Ngay cạnh bức Cửa sổ xanh, mắt anh chạm vào chiếc đồng hồ hình gã hề với bộ mặt cười. Một đồ vật lạc lõng giữa khung cảnh. Nụ cười gã hề tái mét, như thể khuôn mặt gã có thể biến đổi sắc thái. Anh rùng mình. Khi đến gần, Huy nhận ra chỉ là hiệu ứng ánh sáng mà thôi.

- Chiếc đồng hồ này Minh mua đấy! - Giọng khàn khàn vang lên. Huy quay phắt lại. Quỳnh đứng sau anh từ bao giờ - Minh rất quan tâm nhân vật The Joker trong phim The Dark Knight!

- Heath Ledger đóng vai đó cũng chết do dùng thuốc quá liều? - Huy chầm chậm quay lại - Có gì liên quan ở đây?

- Tôi không thể nói gì. Vì tôi không biết gì cả.

7

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.