Quán cà phê đông khác thường. Những chiếc bàn kê sát nhau. Gần như không còn chỗ trống. Các vị khách im lìm đối diện màn hình laptop trước mặt. Bầu không khí và những con người bị cô đặc, biến thành những vật thể bất động, chìm dần vào lòng chất lỏng thông tin đang theo các dải sáng luminous chảy tràn ra từ các màn hình. Nhân viên phục vụ đứng cạnh Huy, xoay nhẹ quyển thực đơn trên tay, kiên nhẫn chờ vị khách mới tới chỗ chọn chỗ trong cái quán cà phê wifi vào giờ cao điểm. Mất mươi giây để quen mắt với thứ ánh sáng pha trộn, Huy xác định được chính xác vị trí của người cần tìm. Dù trước khi đến đây, đã tự nhủ cần hết sức bình tĩnh để làm chủ tình thế, Huy vẫn run nhẹ. Anh áp lòng bàn tay vào túi quần sau, hít một hơi dài. Phát đang ngồi ngay cạnh bức tường kính, chếch phía bên trái, một mình. Cũng như mọi người, anh ta dán mắt vào màn hình chiếc Apple Macbook Air mỏng dính màu xám bạc. Nhưng, rõ ràng tâm trí của anh ta đang trôi dạt ở một nơi khác, không hề chìm đắm vào dòng chảy thông tin. Cốc nước trước mặt anh ta vẫn còn nguyên. Một sự chờ đợi căng thẳng toả ra từ dáng ngồi ấy, không thể nhầm lẫn.
Cử động rất nhẹ, gần như vô tình của những ngón tay cho biết Phát đã nhận ra người gọi điện thoại hẹn gặp đang tiến tới. Nhưng, anh ta vẫn làm cử chỉ giật mình khi Huy đứng trước mặt. Cho đến khi người phục vụ tìm được một khoảng hẹp để kéo chiếc ghế đối diện, Huy chậm rãi quan sát người đang ngồi. Luồng sáng từ bức tường kính khiến một nửa gương mặt thanh tú của anh ta hiện ra hết sức rõ nét. Gò má xương xương bên dưới lớp da mỏng hơi xanh xao. Đôi mắt sâu biến thành hõm tối vì hàng lông mày rậm. Chóp mũi nhọn và nhỏ biểu hiện một nội tâm nhạy cảm, nhưng không phải không biết thể hiện thái độ tàn nhẫn. Tuy nhiên, nửa gương mặt bên kia lại chìm trong khoảng tối. Và biểu hiện nào khác nữa trong khoảng tối đó thì người ta không thể đọc được. Mũi kim ký ức bỗng nhói lên, nhắc Huy trên gương mặt này đôi nét quen thuộc. Anh đã từng gặp chúng, đã nhìn kỹ chúng. Thậm chí chúng đã từng gợn lên trong anh một cảm giác không mấy dễ chịu. Nhưng, thời khắc này đây, anh không thể nhớ đúng bối cảnh cuộc gặp. Gương mặt anh đang nhìn thấy chỉ là hình ảnh sao chép của bức chân dung nào đó, trên một phông nền đã bị xoá nhoà...
Phát hơi hất cằm, ra hiệu anh đừng đứng ngây ra như vậy. Huy vẫn nhìn anh ta không rời. Thật khó đồng nhất hình ảnh anh bạn ủ dột cuộn mình trong chiếc áo khoác nhàu nhĩ, ngủ suốt, không nói một lời nào trong chuyến xe lên cao nguyên hôm chia tay Minh lần chót với hình ảnh chàng trai trẻ ăn mặc sang trọng hơi nghiêng đầu nở nụ cười bất động giờ đây chỉ là một. Khốn kiếp thật, cái gã bảnh bao này và Minh từng có quan hệ gần gũi! Và khốn kiếp hơn nữa, như một anh chàng si ngốc, mình chẳng hay biết gì. Gạt qua nỗi ác cảm, Huy vẫn phải thừa nhận đây là mẫu người rất được các cô gái ưa chuộng. Bàn tay thanh nhã với những ngón tay sạch bóng duỗi nhẹ trên bàn phím đen sẫm phẳng lỳ của chiếc Macbook Air. Gu thẩm mỹ tinh tế hiện ra ở kiểu tóc ngắn xoăn mềm rũ trước trán, với từng sợi tóc ngỡ như rối tinh nhưng thật ra đang nằm rất đúng chỗ. Màu áo xám khói hài hoà một cách hữu ý với vỏ máy laptop ánh bạc. Nếu không kể ánh mắt đôi khi bồn chồn thoáng qua, thì đây chính là một người biết rõ giá trị bản thân, nắm vững ưu thế đang sở hữu, và luôn kiểm soát được ấn tượng gây ra trong đầu kẻ khác. Chắc chắn, chỉ cần so với một sinh viên quèn vừa đi học vừa đi làm mệt phờ như mình, anh ta thích hợp với Minh hơn hẳn. Huy tự nhủ, không phải không có chút chua chát.
Đêm qua, Huy gọi cho Phát lúc gần mười hai giờ đêm. Anh ta nhấc máy ngay sau hồi chuông đầu tiên, giọng nói bình thản chỉ có ở những người quá quen với những cú gọi khẩn cấp. Khi biết đầu dây bên kia là ai, anh ta cũng không để lộ mảy may ngạc nhiên hay xúc động. Hệt như cô em họ của Minh, anh ta chỉ từ chối thẳng thừng: "Tôi không có gì để nói cả. Mọi chuyện, đã xong rồi!". Không phản ứng gay gắt, Huy chỉ cho biết anh lấy số điện thoại từ Quỳnh, Phát chùng giọng ngay tức khắc: "Sáng mai, lúc mười giờ ba mươi, ở cà phê Lee. Tôi có thể trao đổi với anh một tiếng!". "Được, tôi sẽ có mặt đúng lúc!". Sau khi tắt máy, Huy lại nằm im trên lan can hẹp, khoanh tay dưới gáy, nhìn lên nền trời với những đám mây trôi dạt. Anh đã nghĩ sẵn hàng loạt câu hỏi, suy tính tất cả những phương án có thể xảy ra cho cuộc đối thoại ngày mai. Chỉ có điều, anh không thể ngờ, Phát đã tự trang bị một vẻ ngoài hoàn hảo. Ở một lẽ nào đó, sự giàu có và sang trọng về hình thức cũng là một kiểu thành trì, ngăn cản khá hiệu quả ý định tấn công của kẻ khác.
Huy gọi một ly cà phê đá, thật ít đường. Nhân viên phục vụ biến đi như một vệt gió. Phát hắng giọng, toan nói một câu gì đấy nhưng lại nín thinh. Sự căng thẳng giữa hai người biết rõ mục đích của nhau, nhưng chưa tìm ra cách khởi đầu câu chuyện cốt yếu. Huy hướng thẳng vào đáy mắt người đối diện, ánh nhìn xuyên thấu. Chịu đựng không quá một phút, Phát ngoảnh đi, trả đũa bằng cách đặt cái nhìn vào điểm vô định phía sau vai Huy. Đột nhiên, trong anh bùng lên cơn tức giận nóng rãy. Kéo dài những trò phô trương để làm gì? Vô nghĩa làm sao khi Minh mất rồi, vẫn có những kẻ nhởn nhơ ngay sát bên cạnh cái chết, trưng ra thái độ thản nhiên. Rõ ràng những người như Phát hay Quỳnh đang nắm giữ đôi điều bí mật. Rõ ràng, họ có thể làm một điều gì đấy, để người ta không nghĩ về cái chết của Minh như một nhầm lẫn vô nghĩa. Thế mà tất cả bọn họ đều diễn vai như chưa từng có gì ghê gớm xảy ra. Và, hơn cả thái độ lảng tránh sự thật, họ còn xem cái chết của Minh như một chốt khoá, cài chặt lại quãng thời gian không muốn nhắc đến nữa.
Tốt nhất là trao đổi thẳng thắn mục đích của cuộc gặp. Không việc gì miễn cưỡng nhận lấy một vai trong vở diễn xã giao ngớ ngẩn. Đúng khi Phát chớm mở lời để phá vỡ sự im lặng, Huy lên tiếng ngay, bằng một câu hỏi cụ thể và trực tiếp:
- Tôi rất muốn biết vì sao anh hoàn toàn không nói gì sau cái chết của Minh?
- Anh muốn tôi phải nói gì? - Phát cau mày, không phải không giật mình. Hình như anh ta chờ đợi kiểu câu hỏi khác.
- Về cảm xúc của anh chẳng hạn. Hoặc chia sẻ đôi chút ký ức tốt đẹp về Minh mà anh lưu giữ. Rõ ràng trong số bạn bè ở lớp đại học, không phải ai cũng thân thiết với cô ấy như anh. Phải vậy chứ?
- Ký ức tốt đẹp? - Phát thốt lên. Ngón tay run nhẹ của anh ta vô tình chạm phải một nút nào đó trên bàn phím laptop. Trong tích tắc, toàn bộ gương mặt bị chiếu sáng bởi màn hình cực nét được hỗ trợ bằng đèn hình LED, phơi bày nỗi sợ hãi khôn tả - Anh vừa tưởng tượng ra cụm từ đó, huh? Hay cô Quỳnh ranh mãnh kia lại bịa tạc câu chuyện ngu xuẩn nào đó, làm cho anh tin là có thật?
- Không phải anh và Minh từng hẹn hò cùng nhau. Và có một thời điểm, Quỳnh xen vào? - Cảm giác tự tin trong Huy vơi bớt. Anh thoáng lo ngại Quỳnh đưa anh vào bẫy của những thông tin không chích xác.
- Những điều anh vừa nói không sai! - Phát hơi đảo mắt, phân vân đôi chút, rồi thừa nhận chóng vánh - Nhưng có thể anh không biết, Minh là một cô gái độc lập. Rất kín đáo. Và gì nữa, biết không? Phía sau vẻ dịu dàng, cô ấy thực ra vô cùng tàn nhẫn.
- Tàn nhẫn? - Anh đờ đẫn cả người.
- Anh rất yêu cô ấy, đúng không? Và cô ấy cũng tỏ ra quyến luyến anh? Cả hai mới chỉ bắt đầu, phải không? Có khác gì tôi ngày ấy đâu nào! - Đột nhiên, Phát mỉm cười. làn da xanh xao dính sát vào các khớp xương nhô lên còn các khối cơ lại hõm xuống. Nụ cười kỳ dị không đúng lúc khiến khuôn mặt anh ta trở nên méo mó và cũng đau đớn ghê rợn. Anh ta nói tiếp, gần như thì thầm - Chính vì bản chất tàn nhẫn, cô ấy vừa đáng sợ, vừa hấp dẫn không thể cưỡng chống. Tin tôi đi, không chỉ mình tôi hay anh bị sa lầy vào thứ cảm xúc tưởng là tình yêu với Minh đâu. Còn người khác nữa...
- Tôi nghĩ anh không chính xác lắm khi nói Minh tàn nhẫn. Minh chưa bao giờ làm hại ai cả. Có chăng, chỉ là gây tổn hại cho chính cô ấy!
Trong đôi mắt trừng trừng nhìn anh của Phát, lóe lên tia giận dữ. Nhưng tia lửa đó tắt ngay. Tựa như đóng sập cánh cửa ngay trước mũi kẻ tò mò xuẩn ngốc, anh ta quyết định không hé lộ thêm, chỉ đưa ra một số lời giải thích có lẽ không mấy quan trọng:
- Minh có lối suy nghĩ dị biệt. Rất khó nắm bắt cô ấy muốn gì, cần gì. Chúng tôi đã có trận cãi nhau rất kinh khủng, và tạm chia tay trong khoảng thời gian ngắn.
- Trong bao lâu?
- Hai tuần.
- Đó là thời gian anh chuyển hướng sang Quỳnh?
- Đúng vậy! - Phát gật đầu, thừa nhận nhanh chóng. bằng một động tác căng thẳng, anh ta nhoài người về phía trước, tóm lấy cốc nước toát mồ hôi đang trượt trên mặt bàn kính, uống cạn - Nhưng, sự thật là giữa tôi và Quỳnh không có gì tiến triển. Hẳn cô ấy có nói với anh?
Huy gật đầu. Qua giọng Phát khi nhắc đến Quỳnh, anh hiểu, ấn tượng về cô gái này với anh ta không mấy giá trị. Ở một khía cạnh nào đó, Quỳnh cũng chỉ là vật thay thế trong một thời điểm, không hơn.
- Cho tôi hỏi điều này, khá tế nhị!
- Anh cứ hỏi, thoải mái - Phát lại phô ra nụ cười của chiếc đầu lâu hoàn hảo - Với một người đã chết, đâu cần phải tế nhị. Với một người như tôi, lại càng không.
- Giữa anh với Minh có mối liên hệ ràng buộc nào không, ngoài chuyện tình cảm. Chẳng hạn như tiền bạc, những món đồ đắt giá. Theo tôi biết, các cô gái khá quan trọng mấy điều ấy... - Huy cân nhắc, nhậm rãi nhấn từng từ. Khi đặt câu hỏi này, không hiểu sao, hình ảnh quyển sổ da cừu xanh được làm bằng tay với số lượng giới hạn cứ hiện ra trước mắt anh, hệt như được đúc nổi trên võng mạc.
- Không! - Phát lắc đầu, ngoảnh ra sau tìm nhân viên phục vụ yêu cầu tính tiền. Rồi anh ta quay lại, nói nhanh - Minh không thuộc hạng người dùng tiền của kẻ khác. Cô ấy thậm chí còn nhiều tiền hơn cả tôi hay anh. Tôi nói Minh tàn nhẫn, chính là vì cô ấy có đủ điều kiện để tránh được những điều khiến người ta trở nên yếu hèn!
Huy đứng trên vỉa hè trước quán cà phê. Mặt trời buổi trưa chiếu thẳng vào gáy anh, nóng bức. Đột nhiên, anh những muốn nén sạch những thứ vụn vặt trong tay mình. Thẻ xe. Chìa khoá. Cảm giác cuồng loạn vô hình tứa ra cả trong lớp da lòng bàn tay. Ghen tuông? Giận dữ? Buồn bã và thương tổn? Không, tất cả những thứ đó không giống với cảm xúc trong anh lúc này. Chỉ là nỗi tuyệt vọng. Như một thằng bé mới lớn ngốc nghếch, anh đã thầm mong những điều Quỳnh nói về mối quan hệ giữa Minh và Phát chỉ là sự bịa đặt. Nhưng rõ ràng, mọi việc còn xa hơn cả anh hình dung. Chẳng còn gì để trông chờ. Thật khốn kiếp khi chẳng biết nên tin vào ai nữa. Anh chỉ thèm khát hét lên, càng to càng tốt, đẩy bật ra khỏi hai cánh phổi những quả độc uất hận gây tắc nghẹn. Nhưng rồi anh chỉ đứng yên, nhìn theo chiếc taxi vàng đã đưa Phát đi mất hút.
Không, Phát chỉ là một người biết chuyện. Anh ta không thể làm gì, dù gián tiếp, gây ra cái chết của Minh. Phía dưới vỏ bọc đẹp đẽ và sang trọng, anh ta là một gã yếu đuối, hành dộng quờ quạng và khá dễ tổn thương. Khi anh ta nói về Quỳnh như một người không mấy liên quan, thì rõ ràng, cô ấy không ở ngoài cuộc. Huy xoa nhẹ lên mí mắt khô rát.
Người giữ xe quán cà phê dựng xe máy trướcmặt Huy: "Anh đi hướng nào?". Anh thoáng giật mình. Mình sẽ phải đitheo hướng nào? Bất chợt, anh nghĩ đến căn nhà lớn nơi Minh thuê trọ. Anh cần đếnđấy, một lần nữa, đột nhập không gian riêng của Quỳnh.