Màn hình điện thoại sáng lên trong căn phòng tối rồi tắt lịm. Tín hiệu một tin nhắn vừa đến. Mặt đồng hồ dạ quang chỉ ba giờ sáng. Huy ngôi hẳn dậy. Lưng, vai và một bên cánh tay đau ê ẩm. Anh mở to mắt. Gần một phút, anh mới nhận ra nơi anh hiện diện vẫn là căn hộ quen thuộc. Cánh rừng. Các hõm đất nông sâu nối tiếp. Những cụm hoa cẩm tú cầu dại nở phồng lên, bao phủ bởi làn hơi nước mờ đục xanh lơ. Vô số thân cây dày ken, cao vút. Những dải không khí thẳng đứng bỗng rung nhẹ. Tiếng hót mỏng và xa xăm của một con chim nào đó lóe lên trên nền yên tĩnh tuyệt đối. Âm thanh cúc cu bay đến, gần và rõ dần, đến mức ngỡ như nó đang chấp chới vỗ cánh sau gáy anh, khoảng cách rất ngắn. Huy ngoảnh lại. Đột ngột, một vệt tối kéo ập xuống, phủ kín đầu và mặt anh. Bầy chim đen kịt, điên loạn nhảy nhót. Những tiếng kêu rời rạc du dương giờ đây đan bện vào nhau, tạo thành một hợp âm váng óc, xua đuổi kẻ lạ đột nhập vào khu rừng tối tăm. Anh đưa hai cánh tay lên che mặt, vùng chạy. Không kịp nữa. Hàng trăm móng vuốt sắc bén đã ùa đến, bám chặt lưng, vai và cánh tay anh. Một mô đất khiến Huy hụt chân, ngã khuỵu, mặt úp sấp. Mùi đất ải mục xộc thẳng hốc mũi. Những hạt đất khô mịn bám vào niêm mạc, lan dần xuống khí quản rồi xuống phổi. Cảm giác ngạt thở không thể cưỡng chống. Những cái mỏ nhọn hoắt vẫn không ngưng rỉa vào từng vuông khoảng da để trần. Từ các vết rách đau đớn, có lẽ máu đang ứa ra, thấm ướt khắp thân thể anh rồi bốc hơi từng giọt, từng giọt cho đến khi toàn bộ con người anh chỉ còn là các khoang xốp rỗng...
Chính khoảnh khắc đó, tin nhắn điện thoại đến, lôi Huy tỉnh thức. Nhưng, anh chưa hoàn toàn bước hẳn ra ngoài cánh rừng của cơn ác mộng. Lưng ướt đẫm, thấm ra cả lớp áo thun mỏng. Không phải máu. Chỉ là mồ hôi đầm đìa. Đầu anh như lệch hẳn sang bên khi gắng kiểm lại nguyên do vì sao mình không ở trong giường mà nằm trên sàn gạch cứng lạnh, giữa những chân bàn chân ghế khu vực bếp. Từng mẫu trí nhớ tê dại trôi ngược về, bắt đầu ráp nối vào nhau.
Hôm qua là một ngày mệt nhọc. Và kinh hoàng. Hệt như tất cả căng thẳng và sợ hãi của hơn hai mươi mốt năm qua dồn hết vào một ngày, đổ ụp xuống.
Sau khi bước ra khỏi căn nhà trọ của Minh và Quỳnh, không bị ai bắt gặp cũng như không vấp phải trở ngại nào, Huy lấy xe lao về căn hộ của anh. Chiếc USB có hình dáng mặt dây chuyền nằm sâu trong túi áo. Thảng hoặc, vừa điều khiển xe máy, anh vừa đưa tay sờ vào cái USB để yên tâm nó vẫn ở nguyên đấy. Có một lúc, hệt như anh bỗng chạm vào Minh, chạm vào bàn tay cô ấy đang tìm cách lấy lại món đồ dùng thân thuộc. Nhưng, cái ảo giác buồn bã và mê hoặc ấy mau chóng tan biến khi anh nhớ đến cú điện thoại của ai đó gọi, khi anh còn đứng trong căn phòng đột nhập.
Nắng chói chang. Nhiệt độ có lẽ chạm mức 40 độ Celsius. Không gian nung trắng dưới sức nóng khủng khiếp. Các vật thể hiện diện trong không gian ấy đều méo mó, những đường viền khối run nhòe, rơi vào tình trạng mất sạch sắc độ, từng mảng màu đen và trắng còn sót lại cũng đang chảy ra, lan nhòe vào nhau. Con đường mới mở trong khu đô thị mới giờ này vắng lặng. Nếu không kể vài chiếc xe hơi ngược chiều đôi khi lao vụt qua, trên đường chỉ có mình anh. Đi qua siêu thị nhỏ, gần ngã rẽ cuối cùng về nhà, Huy bỗng cảm giác có đôi mắt nào đó bám theo. Anh nhìn qua kính chiếu hậu bên trái. Trong tầm phản chiếu, chẳng có chiếc xe nào hết. Anh vẫn giữ nguyên tốc độ. Nắng nóng không chỉ làm kiệt sức mà còn gây ra những ảo giác. Hoặc mình đang biến thành một kẻ yếu bóng vía. Huy tự nhủ. Tới ngã tư, anh đánh một vòng cung lớn trước khi rẽ phải, xoay hẳn người nhìn bao quát phía sau.
Không ai cả.
Đúng khoảnh khắc thở phào nhẹ nhõm đó, lòng tay anh hụt hẫng, trống rỗng. Tiếng va chạm không lớn, nhưng khô và sắc. Chiếc xe máy 125cc cũ kỹ và thân thể anh tách rời khỏi nhau. Cảm giác lơ lửng trong không trung, ngắn ngủi, trước khi đập mạnh xuống mặt đường nóng bỏng. Tiếng lắc rắc nứt vỡ của vỏ ngoài mũ bảo hiểm xuyên qua ống tay Huy, rõ mồn một. Anh nằm im, không nhúc nhích. Ở tầm nhìn bị kéo thấp xuống mặt đường, anh hé mắt nhìn kẻ đã đâm sầm vào mình.
Một người đàn ông cưỡi trên chiếc mô tô thể thao của Nhật. Người đó gạt chống xe, bước xuống.
Cũng khá tử tế khi kẻ này đã không phóng đi luôn như những kẻ gây tai nạn vô trách nhiệm, anh nghĩ loáng thoáng. Đôi giày tiến đến gần anh kích thước khá to, cho biết người đi nó có vóc dáng cao lớn.
Hình như cổ và vai anh có trục trặc nào đó. Dù đau đớn, Huy gắng nhìn lên gương mặt người này. Không thể. Chiếc mũ bảo hiểm với thiết kế dành cho các tay đua, phần kính chống gió nâu đen phía trước, che kín toàn bộ khuôn đầu đặt trên đôi vai rộng. Còn cách anh hơn một bước chân, con người cao lớn đó bỗng dừng lại. Họ sẽ giúp mình ngồi dậy. Có lẽ sẽ là một cuộc tranh cãi giành phần đúng sai. Nhưng mình không bị bỏ mặc một mình dưới nắng... Các ý nghĩ tiếp tục lướt qua đầu Huy. Ánh sáng phản chiếu từ các hạt thủy tinh li ti lẫn trong lớp nhựa trải đường hắt lên. Anh nhắm nghiền đôi mắt đau buốt. Người đi mô-tô đã tới sát bên anh. Sự tiếp xúc giữa bàn tay đeo găng với cánh tay trầy xước, bị bẻ ngoặt lên trong tư thế kỳ quặc. Im lìm. Không một thăm dò hay hỏi han. Đột ngột, Huy thấy mình bị lật ngửa lên.
"Làm ơn đỡ tôi ngồi dậy!" - Anh mấp máy môi. Cái bóng cao lớn đổ xuống, trùm kín nửa trên người Huy. Bàn tay đeo găng da mềm màu đen lướt nhanh hai bên túi quần, trườn lên bụng anh, bò nhanh về phía túi áo. Trong tích tắc, Huy hiểu ngay cái gì là thứ mà kẻ này đang kiếm tìm. Nhanh hơn mọi suy tính, anh chộp bàn tay đang đặt lên ngực, bẻ mạnh. Một cú đấm, từ bàn tay đeo găng bên kia nhằm thẳng khỏang giữa hai mắt anh, giáng xuống. Huy nghiêng đầu, tránh. Thật may mắn là cổ anh vẫn có thể hoạt động theo điều khiển của phản ứng tự vệ, dù đau không thể tin nổi. Bóng đen cúi thấp hơn, gần anh hơn. Nếu không chống cự, mình sẽ bị đánh chết, và bị cướp mất chiếc USB của Minh. Tiếng nói hét lên trong đầu anh. Khi cả hai bàn tay to lớn đen ngòm vòng quanh cổ Huy, anh co chân, tống mạnh vào đầu gối đối thủ. Hắn loạng choạng, buông lỏng tay. Anh túm lại một bàn tay đeo găng, giữ chặt. Từ phía xa, hơn 50 mét, mấy chiếc xe máy đang lao tới. Âm thanh truyền trên mặt đường rầm rì. Có lẽ những người trên đường đã phát hiện ra cuộc va chạm gây tai nạn. Thói tò mò sẽ lôi cuốn họ đến đây. Người điều khiển mô tô thể thao cũng hiểu ngay tình huống sắp xảy ra. Từ vị trí kẻ tấn công, hắn chuyển thành kẻ vội vả đào tẩu ra khỏi hiện trường. Nhỏm hẳn dậy, hắn vùng mạnh cánh tay. Kiệt sức, anh không thể làm gì nhiều hơn thế nữa nên đành buông lỏng các khớp ngón. Người đội mũ bảo hiểm chạy ngược về chiếc mô tô, nhảy lên xe, nổ máy, lao vút đi. Huy khó nhọc đưa tay chạm vào túi áo. Chiếc USB vẫn còn nguyên.
Những người phóng xe máy dừng lại giúp đỡ anh là nhóm mấy công nhân trong khu chế xuất. Họ đỡ người bị đụng xe ngồi dậy, dìu đi thử, và kéo chiếc xe máy chảy xăng vào lề đường. Khi đã an tâm là Huy chỉ bị trật khớp bả vai và trầy xước đôi chút ở lưng và cánh tay, họ mới đi tiếp. Khi anh lí nhí cảm ơn, họ cười phá lên, giọng Nam Trung Bộ hồn hậu:"Ơn nghĩa gì hả? Không chết là may rồi!". Anh cũng bật cười với tình huống trớ trêu của mình. Thật lạ lùng. Người anh nghĩ sẽ cứu giúp lại chính là kẻ muốn hại anh. Còn những người anh chẳng hy vọng gì thì lại sẵn lòng giúp đỡ, chẳng cần bất kỳ đền đáp nào. Chiếc xe máy vẫn chạy ổn. Về đến chung cư, Huy nhìn quanh một lần nữa. Không ai bám theo. Anh rẽ vào cầu thang bộ. Các vết thương lúc này không quá đau. Anh mở khoá cửa. Nghe ngóng. Mọi thứ vẫn như khi anh rời đi. Anh khoá cửa, chặn một chiếc ghế kim loại. Nếu ai đó đẩy vào, tiếng động sẽ vang lên ngay. Tắm, lau rửa vết xước và ăn trưa qua quýt, anh ngồi ngay vào máy tính.
Chiếc USB có 17 folder. 16 trong số đó chứa văn bản tài liệu. Tâm trạng hồi hộp và run rẩy như hồi có được quyển sổ da cừu xanh không còn nữa. Chỉ có nỗi căng thẳng và trạng thái sẵn sàng đương đầu, dù thông tin tìm thấy có tồi tệ mức nào. Huy lần lượt mở từng folder. Tài liệu các môn học của Minh. Một số giáo trình thanh khảo bằng tiếng Anh. Tập kịch nguyên gốc của Shakespeare được load xuống từ trang web của một trường đại học Mỹ, xếp theo alphabet. Huy rê chuột, lướt qua nhanh. Không có gì đáng ngờ trong những thứ này. Hay nói đúng hơn, anh không tìm thấy mối liên hệ nào giữa chúng với những sự kiện mà anh nắm vững. Ở folder gần cuối, cả một sưu tập gần 50 bài viết trên các báo mạng hoặc các diễn đàn nghệ thuật được copy lại. Phần lớn là những bài review điện ảnh và âm nhạc. Huy chuyển các file trong folder này sang kiểu trình bày thumbnails, bắt đầu đọc chậm lại, tìm kỹ từng tên. Linh cảm của anh không sai. Gần cuối trang, có một file mang tên The Joker.
Với những ai xem phim The Dark Knight chỉ vì muốn chứng kiến những hình ảnh cuối cùng của diễn viên bạc mệnh Heath Ledger, họ nhận được nhiều hơn thế. Không lộ mặt thật trong suốt bộ phim, The joker khiến người ta rùng mình mỗi khi hắn chuẩn bị ra tay. Từ kiểu liếm lưỡi kỳ dị hay điệu cười nổi gai ốc, chiếc miệng máu đỏ ngoạc đến tận mang tai đều toát lên vẻ nguy hiểm tàn ác. Hắn không biết đau, bởi hắn từng trải qua những nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời. Hắn cũng không biết tha thứ và mủi lòng trước bất cứ điều gì. Đặc biệt, hắn hành động mà không biết đến nguyên tác. Hắn làm bất cứ điều gì mình muốn, dù là điên rồ nhất...
Đoạn viết trên trong bài báo được Minh highlight bằng màu vàng nhạt. Nó nổi bật lên, in hằn vào mắt Huy. Anh đọc lại thêm một lần nữa, ngờ ngợ hiểu. Không đơn thuần cô ấy bị ám ảnh bởi The Joker. Từng ở cạnh Minh, còn có một kẻ nào đó mà cô ấy xem như The Joker thật sự. Huy tựa hẳn lưng vào ghế, phân tích. Nếu đoạn viết trên là một ám chỉ, thì The Joker là ai, trong số những mối liên hệ của Minh? Người ấy có che giấu danh tính hay bộ mặt thật không? Và câu hỏi cuối, khiến Huy rùng mình: Liệu đó có phải là nguời đã tìm cách trấn đoạt khỏi tay anh chiếc USB?
Suốt buổi chiều, anh đã ngồi im trước máy tính, đọc và đọc. Các vết thương tích bây giờ mới thấm đau. Nhưng anh vẫn ngồi lì, móc nối các mắc xích rời rạc. Chẳng có gì khả quan lắm. Nhưng anh tin chắc, mình đang lần đúng hướng. Kẻ dính líu đến vụ này cũng đã đánh hơi được việc anh làm. Hắn biết anh khá rõ. Còn với anh, hắn vẫn là một kẻ vô danh tính. Nguy hiểm chính ở chỗ này. Anh nghĩ mình là người đi săn. Nhưng thực chất, anh lại đang ở vị trí một con mồi.
Khoảng bảy giờ tối, anh ăn một tô mì gói, uống hai viên giảm đau, chuẩn bị ngồi vào máy tiếp tục tìm kiếm các thông tin trong USB. Chung cư đột ngột mất điện. Màn hình tắt phụt. Nếu lúc khác, anh đã ra khỏi nhà, đi loanh quanh tụ tập bạn bè đâu đó. Nhưng các vết đau lúc này khiến anh chỉ muốn được ở yên. Chờ rất lâu, điện vẫn chưa có lại. Anh buồn ngủ. Tác động của thuốc khiến đầu óc anh mụ mị. Nỗi sợ một kẻ nào đó luồn vào nhà trong đêm hiện ra. Anh kiểm tra lại chốt cửa. Thay vì vào giường, anh ngả lưng trên mặt sàn bếp, gần ô cửa sổ có gió mát dịu. Theo giấc ngủ kéo đến dễ dàng, có cả cơn ác mộng.
... Huy với cánh tay không đau nhặt chiếcdi động. Ai đã gửi tin nhắn đánh thức, lôi anh ra khỏi giấc mơ ám ảnh? Tronginbox, tên Quỳnh hiện ra. Tin nhắn ngắn gọn: Tôi có thể đến và ngủ lại nhà anh?