The Joker

Lượt đọc: 240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chìa Khóa

❊ ❊ ❊

Chốt cổng ngoài thuộc loại bật lò xo, thiết kế đặc trưng của nhãn hiệu Hoesch. Một bàn tay lạ không thể nào khiến thanh cài ngang nhúc nhích, chắc chắn là vậy. Tuy nhiên, với một người say mê các chi tiết nội thất hiện đại như Huy, chỉ bằng ngón tay trỏ bấm đúng chỗ, với lực ấn vừa đủ, chốt khóa bật lên nhẹ nhàng. Anh đẩy cổng, bước vào khoảng sân vườn trải sỏi.

Những viên sỏi lạo xạo dưới đế mềm của đôi sneakers. Không sai lầm chút nào khi mình gửi xe máy ở bưu điện trên ngã tư và đi bộ đến đây, Huy tự nhủ. Theo thói quen mỗi khi căng thẳng, anh lại thọc cả hai bàn tay vào túi sau của quần Jeans. Vẫn còn kịp nếu bỏ qua ý định đột nhập. Rõ ràng, khi hành động như thế này, mình đang thực hiện một hành vi phạm luật. Nếu bị ai đó bắt gặp, mình không thể tìm được biện minh khả dĩ nào... Thế nhưng, chân Huy vẫn bước tiếp. Hơn ai hết, anh hiểu, những bí mất chỉ có thể khám phá trong hai trường hợp. Hoặc tình cờ may mắn. Hoặc bởi sự liều lĩnh chủ động. Anh tin vào cách thứ hai nhiều hơn.

Tịnh không một ngọn gió. Ngoài âm thanh rầm rĩ của vài chiếc xe đôi khi vụt qua, đoạn phố hoàn toàn yên tĩnh. Bên trong khoảng sân vườn, không khí thinh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng cái bóng dưới chân Huy lướt phớt qua những vuông cỏ, sượt vào bậc tam cấp rồi trườn lên, cọ nhẹ vào cánh cửa kính. Anh ghé mắt thử nhìn xuyên qua lớp kính dày. Những tấm rèm buông kín. Tay nắm cũng cứng chặt. Cửa khoá. Chắc chắn bên trong không có người. Phía bên trái cánh cửa, những cụm hoa cẩm tú cầu xanh dương nở rộ, vươn lên từ các chậu đất nung. Hai tuần trước, khi đến đây gặp Quỳnh và xem cô ta diễn trò ảo thuật, những cụm hoa này đã hiện diện chưa? Anh tự hỏi, rùng mình.

Dưới nắng trưa chói chang, bóng các cụm hoa đổ chéo, đột nhiên giống hệt những thân hình bị đạn xuyên trúng, đổ vật xuống, giờ đây nằm bất động. Huy đứng im, đăm đăm nhìn bóng của những bông hoa. Chúng ta sẽ hẹn nhau bên khung cửa ngôi nhà cũ. Dưới bóng dàn hoa June. Và em sẽ kể với anh bí mật của tuổi ấu thơ. Về con ác là không kịp bay đi trú đông, chết cóng dưới tuyết. Về chiếc chìa khóa em đặt dưới chậu hoa thứ ba, khi em chạy chơi trong đêm, trốn khỏi nhà... Theo một cách không sao hiểu nổi, đoạn thơ tiếng Pháp từng học ở lớp cuối sơ cấp đột nhiên thì thào trong tai Huy. Hôm dịch bài thơ ấy, Minh ngồi cạnh bên anh, nghiêng đầu xem chung bản photo thầy phát sẵn. Anh đọc lướt qua, chỉ chú tâm nhìn các từ mới cần tra từ điển, không mấy ấn tượng với âm điệu hay hình tượng. Thế nhưng Minh lại lặng đi. Anh nhớ như in khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô lướt từ những dòng chữ đen in nghiêng trên mặt giấy, hướng lên khoảng trống trước mặt, rồi dừng lại ở một điểm xa xăm vô định. Đôi môi cô mấp máy theo từng âm tiết du dương, bàn tay nắm chặt để lộ các khớp ngón trắng bệch. Đó là lần hiếm hoi duy nhất, Minh để lộ cho anh thấy trạng thái xúc động sâu xa, nhưng cô cũng không đưa ra bất kỳ giải thích nào. Thời điểm ấy, anh chỉ nghĩ về sự nhạy cảm đặc biệt cũng như khả năng cảm thụ tinh tế nơi cô, hoàn toàn bỏ qua tầng nghĩa sâu xa có thể ẩn giấu bên trong đoạn thơ hình như được viết cho những đứa trẻ mới lớn. Thế mà giờ đây, chúng hiện ra, dưới một lớp ý nghĩa mới, giống như một sự mách bảo. Anh run nhẹ. Từng từ, từng đoạn và từng hình ảnh đều giống như một sự ám chỉ. Thực ra Minh đã trốn đi đâu? Vì sao những người thân sống quanh cô đều chẳng biết gì hết, hoặc tỏ ra chẳng biết gì hết? Và trong bóng đêm mà cô ấy lẩn vào, có còn ai nữa? Những câu hỏi lại cồn lên trong Huy, nóng bức. Anh nhẩm đếm những chậu đất nung kê sát tường. Năm chậu. Dù đếm từ bên phải qua hay bên trái lại, vị trí số ba cũng nằm chính giữa. Anh nhấc nhẹ chậu hoa. Đúng như chỉ dẫn của câu thơ, chiếc chìa khoá bằng thép hơi loé sáng khi ánh mặt trời chiếu vào. Huy tra nó vào lỗ khóa, xoay nhẹ. Vang lên tiếng tách nhỏ. Khung kính bật mở. Như có một lực hút vô hình, cánh cửa tự động đẩy vào bên trong, êm thấm, không một tiếng động.

Huy ngoái nhìn ra cổng một lần nữa. Im lìm. Không một bóng người đi qua, dù chỉ tình cờ. Anh lách nhanh vào. Dù đang thời khắc chói chang nhất trong ngày, những tấm vải rèm ngăn sáng và ngăn nhiệt buông xuống từ các khung cửa vẫn nhấn chìm không gian nội thất của phòng khách trong bóng tối tách biệt. Nhắm nghiền mắt rồi mở ra ngay, nhãn cầu tức khắc thích nghi với tình trạng thiếu sáng. Chậm rãi định hướng, tránh không va đập vào những cạnh bàn hay mấy lưng ghế nổi lên lờ mờ, Huy tiến về phía bàn vi tính của Quỳnh. Tay anh chạm vào lớp vải trơn lạnh. Anh vén tấm vải rèm lên một góc, cài vào phía sau CPU.

Ánh sáng tràn vào phòng. Phía dưới bàn là một hộc lớn, với ba ngăn kéo. Trí nhớ anh hoạt động tích cực. Hôm ngồi đây, cuốn anh vào trò ảo thuật, Quỳnh đã mở ra ngăn kéo cuối cùng, rồi đóng sập lại. Điều đó có nghĩa những thứ ưa thích của cô ta được cất ở ngăn này. Và cô ta không thích ai nhìn thấy chúng. Huy mở ngăn kéo đó ra. Anh hẫng tay vì bên trong trống rỗng. Trong khoảng thời gian vừa rồi, Quỳnh đã dọn dẹp ngăn kéo. Hoặc có một sự tráo đổi nào đấy. Cố gắng bình tĩnh. Huy mở tiếp ngăn kéo thứ hai. Những hộp nhựa đựng CD Rom và một số đĩa phim DVD còn để nguyên trong bao giấy bóng. Trong số này, không có phim The Dark Knight. Ngăn kéo trên cùng khóa chặt. Huy rút hai ngăn kéo phía dưới ra hẳn, luồn tay vào, nâng nhẹ ngăn kéo bị khóa. Tức khắc móc ngàm bị lỏng, bong ra. Anh nhấc hẳn toàn bộ ngăn kéo nặng trĩu, đặt lên bàn.

Dưới ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, từng món đồ vật hiện rõ: Hai chiếc ống đựng những đồng xu ảo thuật. Vẫn rất nhiều đĩa, tên các chương trình được ghi bằng bút dạ xanh sẫm. Dưới đáy ngăn kéo, những quyển giáo trình được xếp thứ tự theo năm, vô cùng ngăn nắp. Thậm chí quá ngăn nắp với một người có vẻ ngoài bất cần như chủ nhân của chúng. Huy chợt hiểu, anh đã duy trì một ấn tượng về Quỳnh rất sai lầm. Bám theo các biểu hiện hời hợt bề ngoài, bị chi phối bởi nét cá tính cô ta cố tình bộc lộ, anh đã bỏ quên mất hai điểm cốt lõi xác định con người thật của cô ta: ngành học chuyên môn và cách sống. Thật sự, Quỳnh không phải mẫu người dễ rối loạn hay mất phương hướng. Cô ta là dân học lập trình. Nếu anh không lầm, ngành học này thường ưu tiên dành cho phái nam, đề cao lý trí. Một cô gái yếu bóng vía sống dựa vào cảm xúc đơn thuần sẽ không bao giờ ở lại một mình trong ngôi nhà bình tĩnh như thế, sau cái chết bất thường của chị họ. Chưa kể, cô ta là nhân vật duy nhất được Minh vẽ trong quyển sổ bìa xanh. Kiểm lại cái cách Quỳnh khơi gợi trong anh sự tò mò, buộc anh lần theo các manh mối ngỡ như tình cờ hé lộ, là đủ hiểu đầu óc cô ta tinh ranh và sáng suốt đến đâu...

Huy thở nhè nhẹ. Giờ đây, anh phải đặt Quỳnh vào vị trí tình nghi hàng đầu. Tuy nhiên, tất cả vẫn chỉ là phán đoán thuần túy dựa vào linh cảm. Không có bằng chứng cụ thể và xác thực. Anh cầm lên xem kỹ từng chiếc đĩa, mấy cây bút bi và đôi kính trắng bị vỡ một bên mắt. Ngay trong các món đồ chơi hay đồ dùng học tập này, cũng không có dấu vết nào rõ ràng. Với đôi chút thất vọng, Huy xếp chúng gọn lại, trả về đúng vị trí ban đầu. Khi làm nhanh, một trong hai cái ống đựng những đồng xu ảo thuật đổ nghiêng, lăn tròn ngay trong vùng sáng chiếu vào từ cửa sổ. Anh đứng khựng, nín thở. Cái nhìn của anh di chuyển chậm rãi giữa hai cái ống. Những đồng xu đã biến mất đi đâu? Anh chộp lấy cái ống đang lăn, nhìn kỹ. Bên trong lòng ống tối om, có một vật thể hình chữ nhật thuôn dài mắc kẹt. Anh lặp lại động tác đập mạnh lên mặt bàn, gõ từ trên xuống, dứt khoát, theo đúng cái cách Quỳnh đã từng thực hiện khi biểu diễn trò xảo thuật trước mặt anh. Hệt như chiếc lá khô cứng long ra khỏi quả cây, một cái mặt dây chuyền màu xám bạc rơi xuống mặt gỗ. Tiếng động nhẹ, nhưng trên lớp nền yên tĩnh tuyệt đối, nó giống hệt một tiếng súng lạnh.

Huy nhìn nó chằm chằm. Anh đã từng nhìn cái mặt dây chuyền này, không rời mắt, khi nó nằm trên ngực áo Minh. Một kiểu trang sức thiết kế hiện đại, chất liệu hợp kim đắt giá, nhưng không phô trương. Những đường nét hình học tối giản, đề cao vẻ đẹp của khối tuy nhiên vẫn đáp ứng trọn vẹn yêu cầu của một món đồ trang sức, tinh tế và cuốn hút mắt nhìn. Hồi ấy, trong đầu anh thoáng qua ý nghĩ ngông cuồng, là giá như có thể đặt tay lên khoảng cổ thanh mảnh của Minh, chạm vào mặt dây chuyền, đề nghị cô ấy kể cho mình nghe về nguồn gốc của nó. Nhưng thời điểm đó, sự thân thiết giữa họ chưa đủ để anh có thể chạm tới những chi tiết quá riêng tư. Rồi anh cũng không hề nhớ khi mặt dây này không hiện diện trên cổ Minh nữa...

Nhặt lên mặt dây chuyền, Huy xem xét nó kỹ hơn. Ngay chính giữa khối chữ nhật, có một đường cắt rất mảnh, nhỏ hơn sợi tóc, mắt thường không thể nhận ra. Anh xoay nhẹ phần trên và phần dưới mặt dây chuyền, theo hai hướng. Đột nhiên, hai nửa rời khỏi nhau, hết sức dễ dàng. Huy bàng hoàng. Thực ra, đây là một chiếc USB.

Chiếc USB của Minh. Vật thể lưu giữ thông tin người đã chết từng luôn mang theo bên mình. Tại sao Quỳnh lại lưu giữ nó? Cô ta giữ nó từ khi nào? Tại sao cô ta ngụy trang cho nó kỹ lưỡng đến vậy? Tim Huy đập mạnh trong lồng ngực. Anh hiểu, không cần lục kiếm thêm gì nữa. Thứ quan trọng nhất, anh đã tìm được. Một cách chóng vánh, có phần vội vàng, anh đặt lại các ngăn kéo vào hộc bàn. Cái ngăn kéo trên cùng bị bung khóa, không cách nào đẩy khít như cũ. Không sao, khi về nhà, có lẽ Quỳnh chỉ nghĩ là cô ta sơ suất chút đỉnh. Anh tự an ủi. Cuối cùng thì mọi thứ cũng đâu vào đó. Huy phủi tay, nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại. Gần mười hai giờ trưa. Anh phải rời khỏi đây ngay. Nếu giờ giấc của tuyến xe buýt không có gì trục trặc, theo tính toán của anh, chỉ hơn tám phút nữa, Quỳnh sẽ từ trường đại học về nhà. Đột nhiên, vang lên tiếng lạch xạch sát trên đầu Huy. Máu dưới da anh đông lại. Nhưng chỉ là tiếng chim hót, thong thả từng nhịp, thả xuống từ chiếc đồng hồ hình tổ chim trang trí trên tường. Anh kéo lại tấm rèm cửa sổ. Bóng tối tức khắc tràn kín căn phòng. Tiếng chim im bặt dù chưa hót đủ mười hai tiếng cúc cu. Loại đồng hồ hoạt động theo cảm ứng ánh sáng, dành cho bọn trẻ con thì thích hợp hơn, Huy cười một mình.

Anh tiến về phía cửa kính, vén nhẹ rèm quan sát bên ngoài. Nếu không có bóng người nào đi ngang cổng, anh sẽ lách ra thật nhanh. Còn lại năm phút. Đủ biến mất không để Quỳnh phát hiện. Thình lình, từ góc nào đó trong căn phòng tối, vang lên tiếng chuông điện thoại. Chắc chắn không phải Quỳnh. Mình sẽ nghe, hỏi là ai, rồi trả lời nhầm máy. Huy nghĩ, với sự liều lĩnh tràn đầy. Anh tiến về phía đốm đỏ đang loé sáng trên cái kệ góc. Khi anh chưa kịp nói a lô, đầu dây bên kia đã lên tiếng, chậm rãi và bình thản: "Sao, cậu đã tìm được thứ cần tìm chưa?". Nỗi sửng sốt và hoảng sợ đến mức anh dập mạnh máy. Khi anh chạy khỏi căn phòng, ra đến cửa kính, điện thoại lại vang lên. Từng hồi chuông hối thúc. Lạnh lẽo. Rồi cũng đột nhiên như thế, nó im bặt. Anh không để ý gì đến cuộc gọi lỡ ấy nữa. Chỉ có ý nghĩ duy nhất là có ai đó biết anh ở đây. Vì thế, phải thoát ra khỏi chỗ này, càng nhanh càng tốt.

Vài thông tin bám lại trong đầu Huy về cúđiện thoại ngắn ngủi: Giọng đàn ông. Nhưng không phải là Phát hay người bạn họcnào cùng lớp của Minh. Chắc chắn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.