The Joker

Lượt đọc: 228 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi Muốn Em Biết

❊ ❊ ❊

Rất tiếc, thưa anh, các buổi sáng ông chủ không có mặt ở đây! - Giọng nữ nhân viên vang lên dịu nhẹ, nhưng cô ta đơn thuần chỉ đang tuân theo phép xã giao vô cảm được huấn luyện kỹ.

Gói giấy hơi nhàu được xoay nhẹ trên mặt bàn kim loại. Huy không nao núng. Tình thế này đã được lường trước. Không giải thích. Không nói quá nhiều. Kinh nghiệm học được từ khi vào làm ở văn phòng thiết kế cho anh biết cách ứng xử thích hợp khi rơi vào tình huống bị động. Vẫn bằng giọng nghiêm lạnh, anh đề nghị:

- Tôi cần số điện thoại di động của ông ấy!

- Xin lỗi, chúng tôi không được phép làm như vậy! - Đầu dây bên kia bắt đầu nao núng, ngờ ngợ một điều gì đó quan trọng hoặc bất ổn đang xảy ra. Lưỡng lự đôi chút, cô ta nói tiếp - Nhưng, nếu là số điện thoại bàn ở phòng, nơi ông ấy làm việc, có thể được chứ?

Huy ghi nhanh lên mặt bao giấy tái chế dãy số điện thoại, kèm cả số nội bộ. Giống hệt dãy số in trên bao gói hàng, chỉ khác con số cuối cùng. Kết quả thật đơn giản. Nhưng, mọi thứ chỉ đơn giản khi người ta đã tìm được. Cám ơn ngắn ngọn, anh cắt máy. Cây bút anh đang cầm hơi tuột đi. Mồ hôi đọng một ít trong lòng tay. Những ngón tay lạnh và hơi tê dại, điều chưa từng xảy ra trước đây. Anh biết mình không phải không run rẩy. Cảm giác của nỗi khiếp sợ khi đối diện sự thật tàn bạo. Nhưng, cũng là cảm giác không thể nhầm lẫn sau một chặng đường quá nhiều lầm lạc, chua chát và ngờ vực, rốt cuộc người ta đã rất gần đến đích.

Hồi chuông đầu tiên, đầu dây bên kia nhấc máy tức khắc. Huy không khỏi giật mình. Một thói quen kỳ dị, hoàn toàn trái nguyên tắc giao tiếp qua điện thoại, nhưng chắc chắn đã được tính toán kỹ. Bất kỳ kẻ gọi đến nào cũng bị trấn áp khi bị đánh cắp vài giây chuẩn bị tinh thần.

"Tôi nghe!" - Giọng nói vọng đến, lạnh, bình thản. Chỉ hai từ, nhưng chứa đầy quyền lực của một người quá quen thuộc với vị trí bề trên. Huy nín lặng."Ai?" - Sự khó chịu, và cả nghi ngờ trong câu hỏi ngắn ngủi.

Huy nhấc điện thoại ra khỏi tai, bấm mạnh nút tắt. Thế là đủ. Anh đã không nhầm lẫn. Ngay cả khi không có âm sắc đe dọa, thì chắc chắn, người vừa trả lời máy chính là kẻ đã gọi cho anh, trong các cuộc gọi ẩn danh. Dù ngay từ đầu, xác định sẽ câm nín không nói gì hết, bởi chỉ muốn xác định chắc chắn mối hồ nghi của mình là đúng, thì lúc này đây, lưỡi trong khoang miệng của anh vẫn phồng rộp lên, khô khốc. Các con số điện tử trên màn hình điện thoại nhảy sang số 8:45. Anh còn 15 phút, để kịp đến gặp kẻ nguy hiểm, đúng 9 giờ sáng.

5 phút để thay bộ trang phục sạch và thẳng nếp, chộp quyển sổ da cừu xanh, nhét chiếc USB vào túi quần jeans rồi lao xuống cầu thang. 5 phút để chạy nhanh trên con đường dốc. Guồng chân hết sức có thể. Băng qua ngã tư. Những vòm lá móng bò hai bên đường biến thành vệt màu xanh biếc duy nhất, với kẻ sọc bầm tím của những vệt hoa nở rộ. Đoạn rẽ. Cánh cửa kính khổng lồ loang loáng nắng sáng. Nhịp chạy chậm hẳn, biến thành từng bước chân thong thả. Những đôi mắt của các nhân viên mặc đồng phục, đeo phù hiệu security chỉ lướt nhanh qua, không chút nghi ngờ khi nhìn dáng vẻ ngoài đáng tin cậy của Huy. Lọt vào bên trong không gian rộng lớn mát lạnh, không mấy khó khăn, anh xác định ngay hướng cầu thang dẫn lên tầng trên. Giai điệu êm dịu của bản nhạc The little shepherd nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng tấp nập phía dưới, hành lang nơi đây sâu hút, lờ mờ tối. Không một bóng người. Cánh cửa bọc da nằm tận cuối cùng, bên phải. Trên lớp da thuộc nâu mờ, tấm bảng đồng khắc chữ Giám đốc tựa một con mắt lặng lẽ nhìn xuống. Còn 1 phút. Anh đứng im. Nhắm mắt. Minh. Phát. Quỳnh. Chính anh. Các gương mặt đang mờ đi hay vẫn vẹn nguyên như được khắc sâu dưới đáy võng mạc bằng mũi đinh nhọn. Những thời điểm đau đớn. Nỗi thất vọng và hy vọng. Cảm giác bị ruồng bỏ, dối gạt. Sự cô độc tột cùng. Nỗ lực chống cự lại thói quen lẩn tránh hay thỏa hiệp. Những khoảnh khắc vô tư lự, bình yên mà dù muốn hay không, thì anh cũng phải chấp nhận chúng mất đi trong cuộc đời này. Và còn một thứ cảm xúc khác nữa, giờ đây anh không thể gọi tên... Tất cả những điều ấy hiện ra trong anh, lần lượt, từng chi tiết chính xác, sắc nhọn, như thể được chiếu lại trên khung hình chậm rãi, bất tận. Tuy nhiên sự thật là hết thảy những cảm thức ấy gói gọn trong một phút ngắn ngủi.

Một phút.

Nhưng, nó dài hơn hết thảy mọi trải nghiệm anh đã từng có. Nó ngắn, nhưng sâu thẳm như một miệng vực mà bằng tất cả sức lực, anh đã bám chặt lấy, ngoi lên.

Chỉ là một phút. Thế mà nó chấm dứt, anh đã là người hoàn toàn khác.

Bình tĩnh và hoàn toàn tỉnh táo. Huy nắm lấy khoen cầm bằng đồng, dập xuống. Âm thanh kim loại vang lên từng tiếng sắc lạnh, dứt khoát.

"Vào đi!" - Tiếng nói vọng ra.

Đặt tay lên lớp da thuộc, anh đẩy mạnh. Bên trong căn phòng rộng, những dải rèm xếp kéo hết sang bên. Các cánh cửa sổ mở bung. Căn phòng như một cái phễu hút sáng. Ánh sáng tràn khắp, trực tiếp, không lọc qua bất kỳ một thứ vật liệu nào. Thay đổi vùng sáng đột ngột, nhãn cầu Huy ngỡ như sắp vỡ bung ra trong hốc mắt. Anh lùi lại, choáng váng. Khi thị giác tìm lại cân bằng, trước mắt anh, sau chiếc bàn oval lớn, người cần gặp đang hướng thẳng ánh nhìn về anh. Mọi thứ ánh nhìn thẳng thừng, đóng kín, không phải không tàn nhẫn, khiến kẻ đối diện phải đóng băng. Nhưng, ở đáy sâu nhất của cặp mắt câm lặng ấy, trong một phần triệu của giây, Huy nhìn thấy, phóng vụt qua một tia nhỏ của sự kinh hãi. Tột cùng kinh hãi.

- Cuối cùng thì cậu đã đến! - Những ngón tay dài, móng tay được chăm sóc kỹ, ánh lên sắc xanh nhạt của ngọc trai đan nhẹ vào nhau.

- Ông ngạc nhiên, đúng không? - Huy lên tiếng, thoáng rùng mình với giọng nói bình thản của chính anh.

- Không. Tôi biết cậu sẽ đến. Tôi biết sẽ có ngày này. Chỉ không chắc chắn thời điểm. Sự sợ hãi luôn đến từ cảm giác không chắc chắn! - Người ngồi sau bàn nói đều đều, giữ nguyên vẻ mặt điềm đạm. Tuy nhiên, ánh mắt ông ta lại ngầm ra lệnh anh phải đứng im ở vị trí đó, không được tiến đến gần hơn.

Một cách thản nhiên, anh bước đến, kéo chiếc ghế đối diện, thả người ngồi xuống. Không nao núng, anh đặt ánh nhìn lên người chủ siêu thị hàng cao cấp, theo đúng cung cách ông ta đang nhìn anh.

- Tại sao ông muốn thương lượng để tôi bỏ qua những việc liên quan đến cái chết của Minh?

- Tôi không muốn con trai tôi tổn thương thêm nữa! Khi Phát bỗng nhiên khám phá ra mối quan hệ thực sự của người nó tin là bạn gái mình với tôi, nó đã gần như phát điên.

- Tôi thừa nhận điều ấy. Con trai ông đôi khi cư xử như một người điên. Nhất là những lúc cậu ấy muốn che chắn các thông tin bất lợi để bảo vệ bí mật tồi tệ cho ông - Anh nhếch môi cười, lạnh lẽo và chua chát - Kể cả thái độ tàn bạo lao vào tấn công kẻ khác, Phát cũng tự khoác lấy, dù rõ ràng cậu ta không hề phù hợp với loại việc này!

Người chủ siêu thị nín lặng. Vẻ bình thản của một kẻ luôn làm chủ mọi tình thế bỗng nhiên biến mất. Ở một lẽ nào đó, sự thật trong những lời Huy vừa nói khiến ông ta bị rút kiệt sinh lực. Khuôn mặt vẫn còn giữ nhiều nét đẹp và kiêu hãnh ở tuổi trung niên đột nhiên rúm ró, hệt như một chiếc mặt nạ hoàn hảo đúc bằng plastic cao cấp đột ngột bị ném thẳng vào lò lửa nóng rực. Thế nhưng, tất cả những điều ấy chẳng còn làm cho Huy ngạc nhiên hay chùn lòng nữa. Một khi đã theo đuổi con sói sự thật, người thợ săn phải tóm chặt lấy nó, nhổ bật đám rễ chằng chịt của các xúc cảm không cần thiết, lôi con vật ngoan cố và tàn bạo ấy ra khỏi vùng rừng tối ám, bắt nó hiện ra dưới nắng mặt trời. Vẫn nhìn xoáy vào người chủ siêu thị, anh ném quyển sổ da cừu và chiếc USB lên mặt bàn, hỏi tiếp, thẳng thắn:

- Ai khởi đầu mối quan hệ tay ba tồi tệ?

- Đừng có dùng cái cụm từ "tay ba" rẻ tiền! Mọi việc thật ra đơn giản thôi. Tôi biết Minh từ rất sớm, khi tôi có quan hệ công việc với gia đình cô ta và cô ta còn là một cô bé. Một thiên thần trong sáng, yếu ớt nhất mà tôi từng thấy. Lúc đó tôi đã tin như thế. Tuy nhiên, sau đó, tôi hiểu, mình thật sai lầm. Một con quỷ thì đúng hơn. Cái sinh vật ma quái bé nhỏ ấy... - Một vệt ký ức lướt qua đáy mắt, khiến gương mặt ông ta tối sẫm lại - Nó luôn biết nó cần gì. Nó cũng biết cách đạt được hết thảy những thứ nó muốn. Bằng vẻ mặt ngây thơ và bị tổn thương, nó đã điều khiển người khác, một cách êm dịu nhất! Sai lầm kế tiếp của tôi, là để cho con trai mình quen biết con bé. Sau đó thì mọi việc ngày càng rối loạn. Cậu biết đấy, tôi là người kinh doanh. Tất cả những gì có thể hái ra tiền tôi đều nhúng tay vào. Bất động sản. Xe hơi. Chứng khoán. Cái siêu thị hàng cao cấp này chỉ là một bình phong. Thậm chí, tôi từng nghĩ khi Minh ra trường, tôi sẽ tặng cái siêu thị này cho cô ta. Vậy mà cô ta quất roi lên trên đầu cha con tôi. Tôi đã cho cô ta tất cả những gì cô ta muốn. Khéo léo giúp đỡ để gia đình cô ta thoát khỏi cảnh sa sút một cách êm thấm. Khi cô ta vào đại học, tôi chu cấp tiền bạc. Tạo cho cô ta sự vượt trội để kiêu hãnh. Thế rồi đột nhiên cô ta đòi vứt bỏ tất cả. Để sống theo một cách khác. Cô ta nói thế...

- Không phải ông mới là người dẫn dắt cô ấy vào sai lầm sao? - Huy xen ngang. Nhưng trực giác nhạy bén báo cho anh biết, những lời người đối diện đang nói, là sự thật, theo cách riêng của nó.

- Ném vào sọt rác thứ suy diễn ngây ngô đó đi thì hơn! - Người đối thoại gằn giọng - Cậu từng yêu Minh, phải không? Cậu có biết trên thế giới này, có một loại người bản chất là tồi tệ. Chẳng phải hoàn cảnh sống tạo nên. Chẳng ai nhào nặn họ. Sự tồi tệ và tàn nhẫn họ sở hữu như loại nấm độc có sẵn trong máu. Chúng cũng dồi dào như trí thông minh của bọn họ vậy. Càng lớn lên, càng già đi, thói tàn nhẫn càng phát tán. Ham muốn hủy hại xung quanh mọc lên, như một đám rêu rậm rì lan nhanh với tốc độ kinh khủng. Thậm chí, ngay cả việc hủy hoại chính bản thân, họ cũng không từ... Minh thuộc về cái số ít ma quỷ ấy. Cậu có hiểu điều đó không?

- Hiểu! - Anh nhìn người chủ siêu thị trừng trừng - Tuy nhiên, nếu không có những người như ông, ở bên Minh, tạo điều kiện cho cô ta thỏa mãn mọi ý thích ngông cuồng, chắc chắn, cô ta đâu có tha hóa. Ông có thừa nhận, là khuyến khích cô ta hành động, ông đã từng khoan khoái như khi quan sát một đứa trẻ làm trò điên rồ. Nhưng đến một lúc, ông phát hiện ra đứa trẻ ấy vượt thoát ra khỏi tầm kiểm soát của mình, thì tất cả đã muộn. Và ông phải tìm cách tiêu diệt nó, xóa bỏ dấu vết những trò điên rồ mà ông đã cùng cô ta phạm vào. Phải vậy chứ?

- Làm sao cậu biết? Tuổi đời cậu quá trẻ, để phân tích được những điều như thế. Cậu có nghĩ, thông minh quá như cậu, rồi sẽ khốn khổ như Minh không? - Người trung niên ngoảnh đầu ra ô cửa sáng lóa, nhếch đôi môi nhợt nhạt. Tay ông ta không đan vào nhau nữa, mà thõng xuống, lưng chừng ngăn kéo bàn.

- Tôi biết ông mất kiểm soát, khi xem đoạn ghi hình ông đánh đập Minh. Những kẻ thất bại luôn phải dùng đến bạo lực. Từ suy đoán ấy, tôi xếp lại các manh mối khác, để tìm ra ông. Hơi khó, nhưng không phải không thể được! - Huy chợt ngồi thẳng lưng, hơi vươn đầu về phía trước - Và, manh mối cuối quan trọng nhất, cuối cùng tôi có được, là The Joker. Minh say mê nhân vật đó, biểu tượng của sự hỗn loạn. Cô ta truyền say mê đó cho ông. Vì Minh vẫn là một người quá trẻ, nên cô ta không thể che giấu. Từ câu chuyện phim đến diễn viên bị hủy hoại vì vai diễn đó, Minh còn tìm kiếm những vật dụng có hình của The Joker. Ngay cả chiếc đồng hồ gắn camera theo dõi có hình ảnh gã hề treo dưới siêu thị kia, cũng là sở thích của cô ta. Phải vậy không?

- Phán đoán hoàn hảo! Tôi biết niềm say mê bệnh hoạn của Minh. Tôi cũng biết, cô ta muốn bỏ tôi, để làm lại từ đầu, với cậu. Thời gian cuối cùng, cô ta lảm nhảm suốt, về cái gọi là tình cảm thuần khiết nào đó. Thậm chí cô ta còn hét lên gọi đó là tình yêu nữa! Cách cô ta giăng bẫy cậu, tôi biết hết. Tôi đã quan sát cậu, Huy ạ, khi cậu đến siêu thị mua sắm, trong ngày hẹn đầu tiên với Minh. Ở cậu thời điểm ấy, có những điều làm tôi xúc động ghê lắm. Tuổi trẻ. Sự chân thành. Niềm tin vô điều kiện... - Đột nhiên, người đàn ông sang trọng ngật cổ cười rú lên - Nhưng, ai đảm bảo cô ta sẽ không điều khiển cậu, như đã làm với tôi? Ai đảm bảo cô ta sẽ không truyền cho cậu thứ nấm độc của sự mục ruỗng? Tôi yêu quý cô ta bao nhiêu, thì cũng căm giận cô ta bấy nhiêu. Khi biết Minh tìm hiểu về cái gã diễn viên bất hạnh Heath Ledger, tôi cung cấp một số tư liệu về việc tạo ra vài kiểu chết giống như tình cờ, sử dụng kết hợp thuốc sai lầm chẳng hạn.

- Ông biết cô ta muốn chết? - Huy run bắn, cố gắng chờ nghe những lời sẽ dội vào tai mình.

- Tất nhiên. Tôi không phải trẻ con. Khi Minh dùng những đoạn ghi hình cô ta có để trấn áp tôi, đe dọa phá vỡ danh dự của tôi, con trai tôi và gia đình tôi, thì tôi cũng nắm được trạng thái mất phương hướng Minh mắc phải. Cô ta yêu anh đấy. Cô ta tin anh sẽ đưa cô ta trở về cuộc sống giản dị mà cô ta đã mất. Nhưng cô ta cũng sợ phát điên nếu anh biết sự thật con người cô ta. Trong mối quan hệ mục ruỗng kéo dài bốn năm, cả tôi và cô ta đều nguy hiểm như nhau. Cả hai đều phải canh chừng lẫn nhau. Nhưng, khi một trong hai yếu hơn, thì nó phải tự diệt. Cậu hiểu rồi, phải không?

- Hiểu! - Huy gật. Đột ngột, anh hỏi dồn - Nhưng ông giải thích ra sao về Quỳnh?

- Con bé ấy hả? - Ông ta nhếch môi cười - Ngớ ngẩn!

- Tại sao ông tấn công cô ta?

- Vì cũng như cậu, nó không để tôi yên! Tôi chỉ răn đe nó thôi. Loại như nó, thật ra cũng nguy hiểm. Chẳng kém cỏi gì con bé đã chết! Nó khiến tôi phát ốm với cái trò phải tìm ra sự thật. Ai cần những sự thật vô nghĩa ấy?

Đột nhiên, giữa những lời nhận xét đều đều, người trung niên đứng vụt dậy. Trong tích tắc, Huy nhận ra ông ta đã mở ngăn kéo từ bao giờ, nhanh như chớp rút ra một vật thể kim loại. Con dao xếp. Lưỡi của nó đã mở sẵn, nhọn hoắt, lóe vệt sáng lạnh như mắt sói sẵn sàng tấn công. Nhưng phản ứng của anh còn nhanh hơn. Chồm về phía trước, anh nhảy lên mặt bàn. Quỳ gối, anh tóm ngay khuỷu tay đối thủ, vặn mạnh, gần như gấp ngược cánh tay về phía sau. Con dao rớt xuống mặt sàn. Trong khi ông ta thở hốc lên vì đau đớn, anh buông tay, chộp nhanh lên cổ áo lụa kẻ sọc xám sang trọng, thít chặt. Bao nhiêu uất hận, ghê sợ, căm ghét trong anh vỡ bùng. Lưỡi trong miệng khô khốc, phồng rộp lên. Anh thì thầm, giọng lạc hẳn:

- Dù Minh là ai, ông cũng không có quyền phán xét và quyết định cô ấy sống hay chết. Ông đã giết cô ấy! Thói tàn nhẫn và vị kỷ của ông đẩy cô ấy vào cái chết! Dù ông có phủi sạch tay, chẳng ai kết tội được ông, thì mỗi khi ông nhìn con trai mình, nhìn vào nỗi khốn đốn và tâm lý méo mó của cậu ấy, xem như ông đã bị trừng trị.

Gương mặt ngay dưới mắt anh chuyển từ đỏ tía sang tái nhợt. Đôi mắt người chủ siêu thị lồi ra. Một ít nước bọt ứ ra trên khóe miệng khi ông ta rít lên thều thào:

- Có những kẻ sinh ra trên đời với sự tàn độc có sẵn. Quỷ dữ ấy. Ngờ vực là vô ích. Thương cảm lại càng vô ích. Chỉ những ai ngây thơ mới hy vọng cải hóa chúng mà thôi. Điều duy nhất có thể, là phải biết sợ. Để tránh xa chúng. Hiểu không? Còn nếu có thể, thì phải tiêu diệt chúng. Có gì mà phải làm cho mọi thứ đã hỗn loạn càng hỗn loạn hơn.?

Run lẩy bẩy, Huy nhìn sâu vào đôi mắt bắt đầu đục mờ đi của người đàn ông trung niên. Anh tin, ông ta thốt ra những lời ghê rợn ấy, vì ông ta ở trên bờ vực của cái chết, khi gần bị anh làm cho ngạt thở. Đột ngột, anh buông tay. Cái thân hình gần mất đi sự sống đổ oặt,rơi thẳng xuống chiếc ghế da lớn. Gần một phút trôi qua, người chủ siêu thị lấy lại hơi thở. Động tác đầu tiên là khó nhọc đưa tay, vuốt nhẹ cổ áo nhăn nhúm. Chỉ là một cử chỉ vô nghĩa thuộc về thói quen, nhưng trong nó, toát lên tất cả sự già nua, mục nát và trống rỗng. Loại người đã chết ngay cả khi còn sống. Loại người chẳng còn gì để hy vọng. Trượt xuống khỏi mặt bàn oval, anh nhặt lấy quyển sổ bìa da và chiếc USB, thong thả bước ra khỏi căn phòng trắng lóa như cổng vào địa ngục.

***

Thời gian còn lại của ngày, Huy vào công ty. Anh làm xong các điều chỉnh cho ngôi biệt thự của nữ ca sỹ. Một vài cộng sự đến gần, nói với anh vài kế hoạch mới. Anh lắng nghe, trả lời thấu đáo. Nhưng sự thật là chẳng có gì bám vào trí nhớ anh cả. Cuối giờ, một nhân viên bên phòng kế toán ghé sang, đưa cho anh thẻ nhận lương ở ngân hàng. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của anh, cô ta mỉm cười: "Anh quên giờ đây anh đã là thành viên chính thức của công ty rồi sao?".

Chiều tối, rời văn phòng, anh nghĩ cần phải ăn một chút gì đó. Đi ngang qua một cột rút tiền ngay cạnh trung tâm thương mại lớn, anh ghé vào, sử dụng cái thẻ lần đầu tiên. Khi xếp hàng chờ đến lượt, anh lật mở quyển sổ da cừu xanh. Bức tranh bút sắt Minh vẽ Quỳnh. Dòng chữ thông điệp trên màn hình vang lên, như tiếng kêu cứu câm lặng. Đột nhiên, anh đau khủng khiếp, đến mức nếu không phải giữa chốn đông người, anh đã gập đôi người xuống.

Anh là người cuối cùng vào trong trạm rút tiền. Từng thao tác chậm rãi. Có một lúc, khi máy nhập số liệu và password anh mới đăng ký, anh lơ đãng nhìn ra ngoài. Gương mặt Minh đột nhiên hiện ra bên ngoài lớp kính. Đôi mắt nhìn anh chăm chú, nghiêm trang. Huy giật mình. Nhưng chỉ là phản chiếu gương mặt của chính anh. Cỗ máy rút tiền lại chạy tiếp tục. Như một sinh vật im lìm, nó bình thản giao tiếp với anh, lạnh lẽo quan sát. Anh chợt hiểu, cảm giác ấy là do camera gắn kín ở một góc nào đó gây ra.

Ra khỏi trạm rút tiền, anh tiếp tục đi bộ. Hay nói đúng hơn, dòng người đông đúc tỏa ra từ các văn phòng, từ rạp chiếu phim, từ các trung tâm mua sắm cứ cuốn anh đi. Đèn xanh. Anh cũng băng qua các vạch sơn trắng. Đột nhiên, dưới chân cao ốc, ngay trước mặt anh, trên màn hình LCD khổng lồ quảng cáo của một nhãn hàng điện tử, bộ phim ngắn đang chiếu. Về một chàng trai đi vào cánh rừng. Cánh rừng xanh thẳm. Sự chuyển động của chàng trai lôi kéo các luồng nắng dịch chuyển theo, xuyên qua những vòm lá tối sẫm, chiếu xuống thảm cỏ dày hoai mục. Đôi giày đế mềm vẫn bước tới, lún sâu trong cỏ, rồi lại nhấc lên. Thong thả, mà dứt khoát. Từ chiếc loa trên cao, những lời thì thào của nhân vật dội ra, lẫn lộn vào các âm thanh huyên náo của xe cộ trên phố, của những người đang hối hả mua sắm, dạo chơi. Nhưng, anh nghe rõ, tất cả những lời thì thào ấy.

Khi những ánh đèn vụt tắt. Tôi cảm thấy tôi đang rơi. Trong bóng tối, trong cú bay lượn, tôi nhìn thấy tâm hồn trong tôi lâu nay ẩn giấu. Tôi chọn cuộc sống này. Tôi đi đây đó, để trưởng thành hơn. Và tôi muốn em thấy, tôi tốt hơn trước rất nhiều...

Hai tay trong túi áo, anh đứng giữa dòng người bất tận, nước mắt chảy xuống gương mặt hốc hác. Anh cứ đứng im như thế, mở điện thoại, chọn tên Quỳnh. Những hồi chuông dài vọng đến. Giữ chắc chiếc máy, không rõ bao nhiêu thời gian trôi qua, rồi khi tiếp tục bước, hòa vào đám đông, anh áp sát tai, kiên nhẫn chờ đợi.

Anh biết, cô sẽ trả lời.retuw���1�

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.