Tháng Năm năm 2002, chung kết cuộc thi đấm bốc liên trường đại học
– Marcus, anh sẵn sàng rồi chứ? Chúng ta sẽ lên võ đài trong ba phút nữa.
– Em sợ, thầy Harry.
– Tôi tin chắc là như vậy. Thế thì càng tốt: khi không sợ thì người ta không thể chiến thắng. Đừng có quên, đấm bốc giống như khi viết một cuốn truyện vậy… anh có nhớ không? Chương 1, Chương 2…
– Vâng. Một; tấn công liên tục. Hai, hạ gục đối phương…
– Rất tốt, vô địch. Thôi nào, sẵn sàng chứ? Hây da, chúng ta đang ở cuộc đấu chung kết giải vô địch, Marcus ạ! Trận chung kết! Thử nghĩ xem, chỉ mới cách đây ít lâu, anh còn đang đấm bao cát, thế mà bây giờ anh đấu ở trận chung kết! Anh có nghe thấy loa gọi không: “Marcus Goldman và huấn luyện viên Harry Quebert, trường đại học Burrows”. Đến lượt chúng ta rồi! Tiến lên!
– Đợi đã, thầy Harry…
– Cái gì?
– Em có quà tặng cho thầy.
– Một món quà? Anh có chắc bây giờ là đúng lúc không đấy?
– Tuyệt đối đúng. Em muốn đưa cho thầy trước trận đấu. Nó ở trong túi em, lấy ra đi. Em không thể lấy đưa cho thầy được, tại vì em đang đeo găng rồi.
– Một chiếc đĩa à?
– Vâng, một đĩa tuyển chọn! Ba mươi mốt câu quan trọng nhất của thầy. Về đấm bốc, về cuộc sống, về tiểu thuyết.
– Cảm ơn, Marcus. Tôi cảm động quá. Sẵn sàng chiến đấu chưa?
– Hơn bao giờ hết…
– Thế thì chúng ta đi thôi…
– Đợi đã, vẫn còn một câu hỏi mà em còn thắc mắc…
– Marcus! Đến giờ rồi!
– Nhưng rất quan trọng! Em đã nghe lại tất cả các đĩa ghi âm rồi mà không bao giờ thấy thầy trả lời.
– Thế thì nói đi, tôi nghe đây.
– Harry, làm sao mình có thể biết một cuốn sách đã được viết xong?
– Một cuốn sách cũng giống như một cuộc đời, Marcus. Nó không bao giờ thực sự kết thúc.